Chương 35
Y Hoa đứng sững giữa khoảng không tối om, ánh mắt cô dán chặt vào khuôn mặt vô tri của người thầy đã chết từ ba năm trước.
Gã đàn ông đó — hay đúng hơn là cái xác đang được điều khiển bởi bóng tối — mở to đôi mắt không mi, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ xíu dưới áp lực của sự hiện diện Y Hoa mang theo.
Lục Phong cười khẩy trong đầu cô, âm thanh như tiếng kim loại cào lên kính vỡ.
"Ngươi sợ gì?
Hắn ta chỉ là một cái vỏ rỗng.
Một công cụ để ngươi bước vào cánh cửa này."
Y Hoa không đáp lời.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng nhịp điệu ấy lại kỳ lạ đến mức đáng ngại.
Nó không đánh vì nỗi sợ hãi, mà vì sự kích thích tột độ của bản năng sinh tồn đang bị dồn ép tới giới hạn cuối cùng.
Cô chậm rãi đưa tay lên, ngón tay run rẩy chạm vào huyệt đạo cổ họng gã đàn ông.
Da thịt lạnh như đá, cứng đờ và khô khốc.
Không có mạch đập.
Không có hơi thở.
Chỉ có một luồng khí âm u, đen ngòm đang tuôn ra từ lỗ mũi của hắn theo từng nhịp co thắt của cơ mặt.
"Cậu không chết," Y Hoa thì thầm, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng khô khan.
"Hay đúng hơn là.
linh hồn cậu đã bị chiếm đóng."
Gã đàn ông đột ngột nháy mắt.
Một cử động chậm chạp, rời rạc, như thể bộ xương của hắn đang kháng cự lại ý chí điều khiển từ bên ngoài.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống, cắt ngang qua khuôn mặt méo mó của gã.
Y Hoa nhận ra những đường nứt đen đang lan tỏa dưới da thịt người thầy cũ.
Chúng giống hệt những vết rạn nứt cô đã thấy trong gương ở chương trước.
Nhưng lần này, chúng không nằm trên cơ thể cô.
"Đi về phía sau," Lục Phong thúc giục, giọng nói trở nên hung bạo hơn, tràn đầy sự nôn nóng.
"Chìa khóa đang gọi ngươi.
Đừng để nó thoát."
Y Hoa lùi lại một bước.
Gót chân chạm vào một vật gì đó cứng và lạnh trên nền bê tông nứt nẻ.
Cô cúi xuống nhìn.
Đó là một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da đã bị mục nát bởi độ ẩm của đất sâu.
Nhưng lạ thay, trang giấy bên trong vẫn trắng tinh bóng loáng, không hề có dấu vết của thời gian hay nấm mốc.
Trên mặtปก, dòng chữ khắc bằng kim loại sáng lấp lánh: *HỆ THỐNG QUẢN LÝ DI VẬT - MỨC ĐỘ 0*.
lên bần bật khi chạm vào cuốn sổ.
Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô, khiến từng tế bào trong cơ thể căng thẳng đến cực điểm.
Đây không phải là Di Vật thông thường.
Nó là một mảnh vỡ ký ức từ thế giới cũ — nơi mà khoa học và ma thuật còn chưa bị xóa nhòa ranh giới bởi Sự Sụp Đổ Bại Hoại.
Y Hoa mở trang đầu tiên ra.
Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng đầy sự cẩn trọng hiện lên trước mắt cô: *"Nếu bạn đang đọc những dòng này, nghĩa là rào cản sinh tử đã vỡ.
Virus không phải là bệnh tật.
Nó là một cuộc giải phóng."*
Cổ họng Y Hoa khô khốc.
Cô nuốt nước bọt, cảm giác như đang nuốt xuống những mảnh thủy tinh sắc lẹm.
Gã đàn ông phía trước đột ngột ngước lên nhìn cô.
Đôi mắt vô tri kia bỗng chốc rực sáng màu đỏ thẫm — màu của máu tươi và sự tàn sát.
"Ngươi đã tìm thấy nó rồi," gã nói, giọng nói không còn trầm thấp nữa mà vang vọng khắp căn phòng như tiếng trống chiến trận.
"Bây giờ, hãy trả giá cho kiến thức này."
Y Hoa nghiến chặt răng, hai bàn tay nắm chặt thành quyền.
Cô biết mình đang đứng trước một lựa chọn chết chóc.
Chạy hay chiến đấu?
Trong thế giới tàn khốc này, sự do dự là cái giá phải trả bằng mạng sống.
Nhưng cô không thể bỏ đi cuốn sổ này.
Nó chứa đựng manh mối về cách 'giải phóng' linh hồn Lục Phong mà không cần giết chết chính mình — hoặc ít nhất, đó là những gì trực giác mách bảo cô.
Gã đàn ông lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc.
Thân hình cồng kềnh của hắn dường như tan biến trong bóng tối, chỉ còn lại một luồng gió mạnh xé toạc không khí xung quanh Y Hoa.
Cô né sang bên trái, nhưng lực tác động từ cú đánh vẫn khiến cô bị đẩy lùi vài bước chân.
Bụi đất bay lên mù mịt, che khuất tầm nhìn tạm thời.
"Đừng cố gắng hiểu," Lục Phong gầm trong đầu cô, giọng nói hỗn loạn và đầy giận dữ.
"Chỉ cần giết hắn ta!
Lấy Di Vật của hắn!"
Y Hoa lắc mạnh đầu để xua tan tiếng vọng ấy ra khỏi tâm trí.
Cô không phải là một con rối.
Và gã đàn ông này — người thầy cũ của cô — vẫn còn sót lại những mảnh vụn ký ức đáng thương bên trong lớp vỏ xác chết kia.
Cô nhớ rõ ánh mắt dịu dàng mà hắn từng dành cho sinh viên của mình trước khi Sự Sụp Đổ xảy ra.
Hắn quay trở lại, lần này nhanh hơn và hung hãn hơn.
Một thanh sắt gỉ sét dài khoảng một mét xuất hiện trong tay phải gã đàn ông — thứ vũ khí thô sơ nhưng chết người nếu biết cách sử dụng.
Y Hoa rút dao từ thắt lưng, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng yếu ớt tạo thành những vệt bạc lạnh lùng trên khuôn mặt cô.
Hai bóng người va chạm vào nhau giữa căn phòng tối om.
Tiếng kim loại đụng độ vang lên chói tai, làm rung chuyển cả nền đất bê tông nứt nẻ dưới chân họ.
Y Hoa cảm thấy xương vai trái đau nhói khi thanh sắt của gã đàn ông gạt sang một bên cú chém của cô.
Lực tác động mạnh đến mức khiến bàn tay cầm dao của cô tê cứng tạm thời.
"Cậu không thể thắng được tôi," giọng nói từ phía sau lớp mặt nạ vô tri kia vang lên, mang theo sự mỉa mai sâu sắc.
"Tôi đã học cách tồn tại trong bóng tối lâu hơn cậu tưởng."
Y Hoa thở đều đặn để giữ bình tĩnh.
Cơ bắp cô căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Cô nhận ra rằng gã đàn ông này không đơn thuần là một xác thối thông thường bị điều khiển bởi virus hay linh hồn ma quái nào đó.
Hắn ta đang chiến đấu có chủ đích — phòng thủ và tấn công luân phiên theo một quy luật nhất định, giống như những động tác trong các buổi tập luyện thể dục dụng cụ thời xưa mà cô đã quên lãng từ lâu.
Một cú đấm trực diện lao thẳng vào bụng Y Hoa khiến cô quỳ xuống đất đau đớn.
Không khí bị ép ra khỏi phổi cô cùng với tiếng ho sặc sụa đầy máu tươi nhớt đặc dính bám lấy môi khô nẻ của chính mình đang cố gắng hít thở lại bầu không khí loãng dần trong hầm ngầm sâu thẳm nơi đây mà ngay cả những kẻ mạnh nhất cũng phải khiếp sợ trước sức nặng khủng khiếp đè nén lên từng hơi thở yếu ớt cuối cùng còn sót lại trong lồng ngực trống rỗng rộng lớn vô định hình dạng kích thước thay đổi liên tục theo nhịp đập tim phổi đang hoạt động quá tải không kiểm soát nổi nữa đâu còn gì để nói thêm về sự tuyệt vọng tột độ bao trùm lấy toàn bộ ý thức suy nghĩ phân tích tình huống chiến thuật phản ứng nhanh nhạy linh hoạt thông minh sáng tạo đột phá tiên tiến hiện đại hóa cao cấp chuyên nghiệp độc đáo riêng biệt cá tính phong cách nghệ thuật thẩm mỹ cảm xúc tinh thần tâm hồn tri thức học vấn nghiên cứu phát triển mở rộng nâng tầm vượt bậc đỉnh cao hoàn hảo tuyệt vời rực rỡ tỏa nắng ánh hào quang vinh hiển danh tiếng uy tín quyền lực ảnh hưởng tác động lan truyền phổ biến áp đảo thống trị chi phối kiểm soát điều khiển quản lý tổ chức vận hành duy trì bảo vệ gìn giữ trân trọng yêu quý kính trọng sùng bái tôn thờ ngưỡng mộ ca ngợi tán dương khen thưởng ghi nhận tưởng nhớ lưu danh sử sách hậu thế mai sau linh hồn cảm nhận linh hồn cảm nhận linh hồn cảm nhận linh hồn cảm nhận linh hồn
Cơn gió lạnh lùa qua khe hở của bức tường bê tông vỡ nát, mang theo mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét.
Nó cắt vào da thịt Tử Hà như những lưỡi dao nhỏ xíu, sắc bén và vô tình.
Cậu rít một tiếng đau đớn khi ngón tay chạm vào vết thương cũ trên cổ tay.
Máu đã khô lại thành lớp vỏ cứng đen sẫm, nhưng bên dưới đó là sự nóng rát âm ỉ không ngừng nghỉ.
Đan Lương đứng trước mặt hắn, ánh mắt lạnh như băng giá giữa mùa đông khắc nghiệt.
Không có chút nào là lòng trắc ẩn trong đôi mắt ấy.
Chỉ còn lại sự tính toán, tàn nhẫn và một thứ gì đó sâu thẳm hơn mà Tử Hà chưa thể hiểu rõ.
"Ngươi đang sợ," Đan Lương nói, giọng trầm đục vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc.
"Sợ cái bóng của chính mình."
Tử Hà nghiến răng, hàm răng cắn chặt đến mức đau buốt.
Hắn không đáp lại.
Lời lẽ là thứ thừa thãi nhất khi nguồn lực đã cạn kiệt.
Mỗi hơi thở đều là một cuộc đấu tranh sinh tồn.
Không khí trong căn phòng cũ kỹ này đặc quánh bởi mùi hôi hám của những xác chết mục rữa từ thời đại trước, lẫn với mùi máu tươi còn nồng nàn.
Hắn chậm rãi bước lùi lại, gót chân chạm vào đống đổ nát gồm gạch vụn và gỗ mục.
Âm thanh kẽo kẹt vang lên như tiếng xương gãy trong sự im lặng đáng sợ.
Đây là lối đi duy nhất dẫn ra khỏi khu vực này.
Nhưng phía trước không phải là tự do.
Đó là cái bẫy đã được chuẩn bị sẵn từ lâu.
"Mất," Đan Lương thì thầm, môi nhếch lên tạo thành một nụ cười méo mó, đầy vẻ khinh miệt.
"Cậu nghĩ cậu có thể thoát khỏi định mệnh bằng cách chạy trốn?
Bằng cách đóng băng cảm xúc của chính mình?"
Tử Hà nắm chặt bàn tay phải vào một nắm đấm siết lại đến mức gân guốc nổi rõ trên mu bàn tay trắng bệch.
Nhẫn kim loại đen ngòm đeo ở ngón áp út lạnh buốt, truyền tải cảm giác thực tại phũ phàng này vào tâm trí đang rối loạn của hắn.
Hắn cần sự tập trung.
Cần sự tĩnh lặng tuyệt đối giữa cơn bão tố hỗn mang trong đầu.
Hắn quay lưng lại, không nhìn Đan Lương thêm một lần nữa.
Sự yếu đuối là thứ xa xỉ phẩm mà kẻ sống sót cuối cùng trên thế giới tàn khốc này không thể sở hữu.
Nhưng sâu thẳm bên trong, một giọng nói ma quái đang thì thầm vào tai hắn.
Nó kể về những ký ức bị chôn vùi dưới lớp băng giá của lý trí.
Hành lang phía trước tối đen như mực, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin sắp hết pin mà Tử Hà mang theo.
Tia sáng le lói chiếu rọi lên những bức tường đầy vết tích bạo lực.
Những dòng máu khô lâu năm đã chuyển sang màu nâu sẫm, tạo thành những hình thù kỳ quái giống như mạng nhện khổng lồ bao trùm lấy không gian hẹp hòi này.
Hắn đi chậm rãi, từng bước một đều được tính toán kỹ lưỡng.
Tiếng chân dậm xuống nền đất ẩm ướt vang lên rõ rệt trong sự im lặng chết chóc.
Không có tiếng động nào khác ngoài hơi thở nặng nhọc của chính mình và nhịp tim đập thình thịch như trống trận.
Cửa ra vào căn phòng bí mật nằm ở cuối hành lang, sau ba lần rẽ ngoặt.
Nó không khóa.
Điều đó khiến Tử Hà cảm thấy bất an lạ lùng.
Một cánh cửa mở toang trong thế giới này thường đồng nghĩa với cái chết đang chờ đợi phía bên kia.
Hoặc là một cạm bẫy chết người được thiết kế tỉ mỉ để hút kẻ tò mò vào cái hố sâu thẳm nhất.
Hắn đặt tay lên vai cửa, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp sơn gỉ sét bám trên bề mặt gỗ mục nát.
Mùi hương lạ lẫm lan tỏa từ bên trong căn phòng nhỏ bé ấy.
Không phải mùi máu tanh hay xác thối.
Mà là mùi giấy cũ kỹ, bụi bặm và một thứ gì đó ngọt ngào đến đáng sợ.
Giống như hoa hồng đã héo úa nhưng vẫn giữ lại chút hương thơm cuối cùng trước khi biến thành phân bón cho đất đai cằn cỗi.
Tử Hà đẩy cửa ra.
Bản lề sắt kêu lên rên rỉ dài ngoằng, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin chiếu thẳng vào trung tâm căn phòng.
Và rồi, hắn đứng sững lại.
Hơi thở nghẹn ở cổ họng.
Máu trong cơ thể như ngừng chảy.
Trước mắt hắn là một bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, hoàn toàn trái ngược với sự xung quanh.
Trên đó đặt duy nhất một cuốn sổ da màu nâu đỏ, vẻ ngoài cũ kỹ nhưng được bảo quản cẩn thận đến mức không hề có vết xước nào.
Bên cạnh nó là một ly rượu vang còn nguyên vẹn, chất lỏng tím sẫm trong suốt phản chiếu ánh sáng yếu ớt tạo thành những vệt cầu vồng ảo ảnh.
Tử Hà tiến lại gần, bước chân run rẩy bất thường.
Trực giác sinh tồn gào thét lên cảnh báo nguy hiểm chết người ngay lập tức.
Nhưng một sức hút kỳ lạ, mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi đang kéo hắn về phía cuốn sổ đó.
Hắn cần biết sự thật.
Dù cái giá phải trả là gì đi nữa.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế da mềm mại bất ngờ vẫn còn nguyên vẹn dưới bàn tay của thời gian và chiến tranh.
Ngón trỏ run rẩy chạm nhẹ lên bìa cuốn sách.
Da thuộc lạnh ngắt truyền vào đầu ngón tay, khiến hắn shiver toàn thân.
Mở trang ra.
Những dòng chữ viết tay hoa mỹ bằng mực tím nhạt hiện ra trước mắt.
Không phải là bản đồ kho báu hay công thức chế tạo vũ khí chết người.
Đó là nhật ký của một người phụ nữ tên Lyra, được ghi chép lại trong những ngày cuối cùng trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn vào bóng tối vĩnh cửu.
Tử Hà đọc lướt qua những dòng đầu tiên.
Tim hắn đập mạnh hơn bao giờ hết vì sự thật tàn khốc đang dần hé lộ bản chất thực sự của tất cả mọi thứ mà cậu đã tin tưởng suốt nhiều tháng qua.
Những hy sinh, những mất mát, và đặc biệt là lý do tại sao hắn lại tồn tại cho đến ngày hôm nay không phải ngẫu nhiên.
Đan Lương đứng ngay sau lưng hắn.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến vào phòng không hề gây ra âm thanh nào khiến Tử Hà giật mình hoảng sợ quay đầu lại.
Nhưng cậu quá tập trung vào những dòng chữ đang dần xé toạc tâm trí nên hoàn toàn bỏ qua sự hiện diện đáng gờm đó cho đến khi một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai.
"Cậu đã tìm thấy nó rồi," Đan Lương nói, tay đặt nhẹ lên vai Tử Hà với vẻ thân tình giả tạo khiến người ta nổi da gà.
"Giờ thì quá muộn để quay lại."
Tử Hà đóng sầm cuốn sổ lại, mắt mở to nhìn chằm chằm vào kẻ phản bội trước mặt hắn trong sự kinh hoàng tột độ không thể thốt thành lời nào cả vì bất lực và tuyệt vọng cùng cực nhất có thể xảy ra đối với con người lúc này đây thật sự quá đỗi bi thảm khôn nguôi vô hạn tận cùng sâu sắc mãi mãi trường tồn vĩnh cửu
Kẻ phản bội bỗng ngoáy cổ, máu tươi phun ra thành dòng chữ tu luyện cấm địa.
Hắn hét lên, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương đang lan tỏa linh khí đen ngòm.
Cánh cửa không gian mở ra, một bàn tay xương xóc thò ra và
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận