Chương 34

Bụi tro bay lơ lửng trong không khí dày đặc, như những hạt cát nhỏ li ti đánh vào làn da mỏng manh của Y Hoa.

Cô bước qua cánh cửa sắt gỉ sét nặng nề, tiếng kêu réo rít của bản lề đã bị ăn mòn bởi thời gian vang lên chói tai trong sự im lặng chết chóc.

Căn phòng điều khiển trung tâm nằm sâu dưới lòng đất vẫn còn lưu giữ chút tàn dư của nền văn minh cũ.

Những màn hình hologram nhấp nháy yếu ớt, phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu rọi lên khuôn mặt thiếu sắc của Thang.

Đàn ông này ngồi sau bàn làm việc bằng kim loại đen bóng, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ và sự nghi kỵ.

Không khí trong phòng ngột ngạt, mùi ôzôn từ các thiết bị điện tử cũ kỹ trộn lẫn với hương thơm nồng nặc của thuốc lá đã tắt lâu ngày.

Y Hoa đứng yên tại cửa, hai tay buông thõng tự nhiên nhưng cơ thể căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Cô biết một sai lầm nhỏ cũng có nghĩa là cái chết tức thì.

Thang không nói gì ngay.

Anh ta chậm rãi đặt khẩu súng lục xuống mặt bàn kim loại lạnh.

Ngón trỏ vẫn gác nhẹ trên cò, sẵn sàng cho mọi phản ứng nhanh nhất từ phía cô.

Ánh mắt anh ta quét.

như một tia laser nguy hiểm, đánh giá từng cử động, mỗi nhịp thở.

"Ngươi nói ngươi biết nơi cất giữ Di Vật cấp cao," Thang lên tiếng, giọng khàn đặc vì hút thuốc và sự mệt mỏi tích tụ suốt nhiều ngày không ngủ.

"Nhưng tại sao ta phải tin một kẻ vừa bị truy nã lại có thể dẫn đường cho chúng tôi vào cạm bẫy?"

Y Hoa nháy mắt chậm rãi, giấu đi cảm xúc đằng sau lớp mặt nạ lạnh lùng vốn đã quen thuộc với cô.

Trong đầu, tiếng cười của Lục Phong vang lên chói tai.

"Đừng nói gì ngu ngốc," linh hồn cộng sinh thì thầm đầy khiêu khích.

"Bắn anh ta ngay bây giờ rồi lấy súng.

Sống sót là ưu tiên số một."

Cô phớt lờ giọng nói đó.

Thay vào đó, cô bước chậm rãi về phía trước, dừng lại cách bàn làm việc ba mét — khoảng cách an toàn nhưng đủ gần để thể hiện sự tôn trọng giả tạo.

"Bởi vì tôi cần thứ trong kho Di Vật ấy hơn bất kỳ ai," Y Hoa trả lời, tiếng nói của cô trầm xuống, mang theo một sự tĩnh lặng đáng sợ khiến Thang phải nhíu mày.

Thang một tiếng lạnh lùng, góc miệng nhếch lên thành nụ cười khinh miệt đầy vẻ thách thức.

"Lời lẽ suông sao thì rẻ như bèo trong thế giới này," anh ta đáp lại, ngón tay trên cò súng siết chặt hơn một chút.

"Ta cần bằng chứng.

Hoặc ít nhất là sự chắc chắn rằng ngươi không dẫn chúng tôi vào cái bẫy của lũ đột biến."

Y Hoa hít sâu , cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang bùng lên trong lồng ngực vì áp lực từ cả hai phía: bên ngoài là mối đe dọa tử thần, bên trong là tiếng thì thầm điên rồ.

Cô biết mình không thể giết Thang ngay lúc này.

Nếu làm vậy, toàn bộ nhóm sinh tồn sẽ coi cô là kẻ thù số một và bao vây cô lại trước khi cô kịp lấy được thứ mình cần.

Thay vì đáp lời bằng ngôn từ, Y Hoa đưa tay vào túi áo khoác cũ kỹ của mình.

Thang lập tức giơ súng lên, ngón cái sẵn sàng bóp cò.

Nhưng cử động của Y Hoa chậm rãi, rõ ràng đến mức không thể là một cuộc tấn công bất ngờ.

Cô rút ra cuốn sổ tay giấy cũ kỹ mà cô đã tìm thấy trong phòng cách ly ở tầng hầm trước đó.

Cuốn sổ được bọc trong lớp da thuộc đã bị rách nát và bám đầy vết bẩn đen sạm của máu khô.

Y Hoa đặt nó lên sàn nhà, đẩy nhẹ về phía Thang bằng mũi chân.

Hành động này đủ để chứng minh cô không cầm vũ khí, nhưng cũng đủ gần để anh ta có thể kiểm tra nếu muốn.

"Trong đây là ký ức của kẻ đã chết," Y Hoa nói chậm rãi, từng từ được cân nhắc kỹ lưỡng như những viên đá rơi vào hồ nước tĩnh lặng.

"Kẻ đó từng đi qua khu vực kho Di Vật trước khi Sự Sụp Đổ hoàn toàn xảy ra.

Những dấu hiệu nhận đường, các điểm nguy hiểm tiềm ẩn và cách mở khóa lớp niêm phong thứ hai đều nằm ở đây."

Thang nhìn cuốn sổ với vẻ dè chừng nhưng không thể giấu được sự tò mò đang trỗi dậy trong ánh mắt mệt mỏi của anh ta.

Tài nguyên khan hiếm đến mức một thông tin chính xác có giá trị hơn cả vàng kim.

Anh ta nghiêng người về phía trước, cầm lấy khẩu súng bằng tay phải và dùng ngón cái cùng trái để nhấc cuốn sổ lên cẩn thận như thể nó là vật liệu dễ cháy nổ.

Giấy tờ bên trong đã bị ẩm mốc nhưng những dòng chữ viết vội vã bằng mực đen vẫn còn nhận diện được rõ ràng kèm theo các bản đồ phác thảo cẩu thả nhưng chi tiết đáng kinh ngạc về hệ thống cống ngầm và đường ống dẫn khí hậu của thành phố cũ.

Thang lật vài trang, ánh mắt sắc bén phân tích từng nét vẽ.

Sau một phút dài đầy căng thẳng, anh ta đóng cuốn sổ lại và ném nó trở lại sàn nhà trước mặt Y Hoa.

"Thông tin này có thể thật," Thang nói, giọng điệu bớt đi chút hung hãn nhưng vẫn giữ nguyên sự cảnh giác tối đa.

"Nhưng địa điểm đó nằm ở khu vực bỏ hoang phía Bắc — nơi mà ngay cả những người mạnh nhất cũng không dám đặt chân vào sau khi mặt trời lặn."

"Chính vì vậy nên chúng ta cần di chuyển nhanh," Y Hoa đáp lại, mắt cô liếc nhìn đồng hồ đeo tay đã bị vỡ kim giây nhưng vẫn hiển thị thời gian chính xác.

"Trước khi bóng tối bao phủ hoàn toàn bầu trời và những thứ không thuộc về thế giới này bắt đầu xuất hiện."

Thang đứng dậy, chiếc áo khoác da cũ kỹ của anh ta phát ra tiếng creak nhẹ khi cơ thể chuyển động.

Anh ta quay sang hai lính canh đang ở góc phòng — cả hai đều là những người đàn ông to lớn với ánh mắt trống rỗng và vũ khí hạng nặng trên vai.

"Chuẩn bị," Thang ra lệnh ngắn gọn, không cần phải giải thích thêm bất kỳ điều gì cho thuộc hạ của mình hiểu ý chủ nhân hiện tại muốn làm gì tiếp theo trong tình huống này nữa.

Họ rời khỏi căn phòng điều khiển trung tâm dưới sự dẫn dắt âm thầm nhưng kiên quyết của Y Hoa.

Bước chân cô in hằn lên lớp bụi dày đặc phủ kín hành lang bê tông lạnh giá, mỗi bước đi đều mang theo một phần ký ức đau thương mà cô đã cố gắng chôn vùi sâu nhất trong tiềm thức từ lâu rồi đó chứ?

Không ai nói lời nào trên suốt đoạn đường dài ngoằng đầy bóng tối bao trùm lấy tất cả mọi thứ xung quanh họ lúc này đây!

Khi họ tiến vào khu vực bỏ hoang của thành phố, bầu không khí thay đổi rõ rệt.

Những tòa nhà đổ nát che khuất tầm nhìn như những cái xác khổng lồ đang thối rữa dưới ánh nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây mù dày đặc phía trên cao kia vậy đó!

Y Hoa dẫn đường dựa hoàn toàn vào ký ức mờ nhạt còn sót lại từ cuốn sổ tay — những con hẻm nhỏ hẹp, những ngã rẽ nguy hiểm và cả những bẫy ngầm mà kẻ trước đây đã ghi chép lại một cách tỉ mỉ đến kinh ngạc nơi này!

Thang đi ngay sau lưng cô, khoảng cách an toàn nhưng đủ gần để bắn nếu cần thiết.

Hai lính canh bám sát hai bên hông như những con thú săn mồi đang rình chờ thời cơ tấn công tốt nhất có thể xảy ra bất cứ lúc nào đâu.

Y Hoa cảm nhận được áp lực nặng nề đè lên vai mình mỗi khi bước đi thêm một mét nữa thôi là đủ khiến cho tinh thần cô gần như sụp đổ hoàn toàn rồi kia kìa!

Đột nhiên, không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiếng gió rít qua những khe hở của tòa nhà bị phá hủy đột ngột ngừng hẳn.

Y Hoa dừng chân lại giữa đường, tai cô nhạy bén với mọi âm thanh nhỏ nhất trong môi trường đầy nguy hiểm này hiện tại đang diễn ra trước mắt chúng ta ngay lúc này đây!

Từ sâu thẳm bên dưới lớp bê tông nứt nẻ phía trước mặt họ phát lên một tiếng động lạ lùng — giống như âm thanh kim loại va chạm vào nhau tạo thành giai điệu kỳ dị đầy ma mị huyền bí khó tả nào đó mà con người bình thường không thể nhận biết được bằng những giác quan thông thường của mình cả!

Một khối đá cổ xưa trồi lên khỏi mặt đất, lộ ra đôi mắt kim loại đang mở to nhìn chằm chằm vào họ với vẻ đáng sợ tột cùng đến mức khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này cũng sẽ phải run rẩy vì kinh hãi tuyệt đối không khác gì những con thú hoang bị dồn vào đường cùng trước khi chết thảm hại ngay tại chỗ luôn đó chứ?

"Hãy cẩn thận!" Thang hét lên, giọng anh ta vỡ oà trong sự hoảng loạn hiếm thấy.

Nhưng quá muộn rồi!

Từ dưới lòng đất nứt nẻ xung quanh họ bắt đầu nổi lên hàng loạt những cánh tay thối rữa đầy máu me và bùn nhơ bám dính trên da thịt xám xịt của chúng đang vươn thẳng về phía nhóm người bất hạnh này đây.

Lũ zombie đột biến thông minh hơn hẳn so với loại thường thấy ở ngoài kia!

Chúng phối hợp ăn ý nhau một cách đáng sợ khi di chuyển xung quanh để bao vây con mồi từ nhiều hướng khác nhau cùng lúc thay vì chỉ lao vào tấn công mù quáng như những kẻ điên loạn bình thường mà thôi đâu.

Y Hoa lập tức rút ra thanh kiếm đoản kiếm sắc lẹm từ vỏ đeo sau lưng mình rồi vung mạnh lên phía trước nhằm mục đích chặt đứt cánh tay đang vươn tới gần nhất của một con quái vật to lớn hơn hẳn so với những loại khác xung quanh đây cả!

Máu tươi bắn tung tóe khắp nơi làm cho không khí trở nên nồng nặc mùi tanh hôi kinh khủng đến mức khiến ai chứng kiến cũng muốn nôn mửa ngay lập tức luôn đó chứ?

Thang và các lính canh phản ứng nhanh chóng khi bắt đầu nổ súng liên tiếp vào đàn quái vật đang tiến gần lại từng chút một mỗi giây trôi qua nữa thôi là đủ khiến cho toàn bộ nhóm người này bị tiêu diệt hoàn toàn rồi kia kìa!

Tiếng súng vang lên chói tai làm rung chuyển cả khu vực bỏ hoang rộng lớn phía trước mặt họ lúc này đây!

Tuy nhiên, số lượng kẻ thù quá đông đảo đến mức bất kể ai trong chúng ta cũng không thể nào tưởng tượng nổi được khi đứng nhìn trực tiếp vào mắt chúng như vậy đâu.

Một lính canh bị một con zombie nhảy từ trên cao xuống rồi cắm răng sâu vào cổ họng anh ta trước sự kinh hoàng tột độ của đồng đội xung quanh đó ngay tại chỗ luôn!

Tiếng thét đau đớn xé toạc bầu không khí tĩnh lặng vốn đã đầy căng thẳng sẵn có từ ban đầu khi bắt đầu cuộc hành trình này đây!

Thang nằm dưới đống đổ nát sau khi bị một con quái vật khác hất văng ra xa phía trước mặt mình lúc nãy kia vậy đó!

Chân anh ta bị kẹt chặt bên trong những mảnh bê tông vỡ vụn cùng với việc máu chảy từ vết thương nghiêm trọng ở trán đang thấm dần vào lớp bụi dày đặc phủ kín xung quanh nơi này hiện tại đây luôn!

Người lính canh còn lại cũng không may mắn hơn khi bị một con zombie khác tấn công bất ngờ phía sau lưng rồi gặm nát trọn vẹn phần cổ họng của anh ta trước sự bàng hoàng vô cùng tột độ đến mức khó tin của chính bản thân mình trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi chết thảm hại ngay tại chỗ luôn đó chứ?

Thay vì giết Thang để lấy vũ khí và tài nguyên quý giá đang mang trên người nạn nhân bất hạnh này lúc nãy.

đi tới gần anh ta một cách chậm rãi nhưng đầy vẻ uy nghiêm đáng sợ tột độ đến mức khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng bi thương này cũng phải run rẩy vì kinh hãi tuyệt đối không khác gì những con thú hoang bị dồn vào đường cùng trước khi chết thảm hại ngay tại chỗ luôn đó chứ?

Cô đưa ra một lọ thuốc cầm máu nhỏ xíu cô đã lấy từ phòng điều khiển trung tâm trước khi rời đi lúc nãy kia.

Hành động này khiến Thang bất ngờ đến mức anh ta thậm chí còn không thể thốt lên được lời nào trong tình huống hiện tại đang diễn ra trước mắt chúng ta ngay lúc này đây!

"Đứng dậy," Y Hoa nói lạnh lùng, giọng cô vang lên rõ ràng giữa màn hỗn loạn đầy máu me và sự chết chóc bao trùm lấy tất cả mọi thứ xung quanh họ lúc này đây.

"Chúng ta chưa xong việc."

Thang nhìn chằm chằm vào lọ thuốc trong tay cô với vẻ mặt phức tạp khó có thể diễn tả thành lời bằng bất kỳ ngôn từ nào dù là cố gắng đến mức tối đa đi chăng nữa cũng không thể truyền tải hết được những cảm xúc mâu thuẫn đang bùng lên dữ dội bên trong tâm trí anh ta hiện tại đây luôn!

Sự nghi kỵ vẫn còn đó nhưng sự sống sót đang đè nặng lên mọi suy nghĩ của con người đàn ông này ngay bây giờ kia vậy đó!

Khi họ tiếp tục di chuyển đến gần kho Di Vật, Y Hoa nhận thấy có gì đó bất thường về khu vực này.

Nơi đây quá yên tĩnh — không có quái vật rình rập, không có dấu hiệu của sự sống hay cái chết đang diễn ra xung quanh phía trước mặt họ lúc này đây!

Thang cũng cảm thấy bất.

hiệu cho lính canh duy nhất còn lại dừng lại ngay lập tức để quan sát kỹ hơn những gì đang xảy ra ở phía trước kia vậy đó?

Y Hoa nhìn vào mặt đất đầy bụi tro và xác chết khô héo nằm la liệt khắp nơi dưới nền đất nứt nẻ đầy gai góc nhọn hoắt chĩa lên bầu trời u ám kia thôi phải không chứ?

Bỗng nhiên, cô nhận thấy những vết chân nhỏ.

hằn trên lớp bụi dày đặc — nhưng chúng không thuộc về bất kỳ loại quái vật nào mà họ từng gặp trước đây bao giờ cả!

Chúng quá sạch sẽ và có hình dạng hoàn hảo đến mức đáng sợ tột độ khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này cũng phải run rẩy vì kinh hãi tuyệt đối không khác gì những con thú hoang bị dồn vào đường cùng trước khi chết thảm hại ngay tại chỗ luôn đó chứ?

Y Hoa cúi xuống chạm nhẹ ngón tay vào vết chân lạ lùng kia.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô khi nhận ra rằng chúng mới được tạo ra cách đây chưa đầy vài phút trước thôi — nghĩa là có thứ gì đó đang theo dõi họ từ rất lâu rồi mà không hề để lại bất kỳ dấu hiệu nào cho đến tận bây giờ.

Cô ngước nhìn lên phía trước nơi cánh cửa kho Di Vật khổng lồ bằng kim loại đen bóng đang mở hé một góc nhỏ li ti trong màn đêm dày đặc bao phủ kín mít bầu trời phía trên cao kia vậy đó!

Và rồi, giữa sự im lặng chết chóc đáng sợ tột độ đến mức khó tin của không gian xung quanh họ lúc này đây.

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ bên trong căn phòng tối om phía trước mặt họ — "Cuối cùng thì chìa khóa cũng đã tìm được đường trở về nhà cả."

Đám bóng tối cuộn xoáy tách ra, lộ ra khuôn mặt vô tri của chính người thầy đã chết từ ba năm trước.

Hắn chết lặng, linh lực trong kinh mạch bỗng chốc đóng băng, tim đập thình thịch đến đau nhói.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập