Chương 38
Y Hoa đứng giữa đống đổ nát của lối đi chính, nơi từng là trung tâm kết nối những mạng sống nhộn nhịp trước khi "Sự Sụp Đổ" xé toạc thế giới này ra làm hai phần.
Mùi máu tanh nồng nặc át đi khứu giác cô, trộn lẫn với mùi ozone chát chúa phát ra từ các thiết bị điện tử cháy nổ còn sót lại.
Hơi thở của Y Hoa hổn hển, mỗi nhịp tim đều đập vào lồng ngực như một tiếng trống báo hiệu nguy hiểm cận kề, nhắc nhở cô rằng sự sống đang treo lửng lơ ở đầu sợi dây mảnh mai nhất.
Trước mặt cô, xác của "Kẻ Săn" cấp C nằm co quắp trên nền gạch vỡ vụn.
Máu đỏ tươi thấm vào bê tông xám xịt, tạo thành những hình thù kỳ quái giống như các biểu tượng cổ xưa bị bóp méo.
Y Hoa không nhìn xuống thi thể đó lần thứ hai.
Cô đã quen với cái chết.
Quen với sự im lặng đáng sợ sau mỗi cuộc giao tranh sinh tử.
Nhưng hôm nay khác.
Hôm nay, cô cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, như thể chính bóng tối của ga tàu đang thở vào da thịt lạnh cóng của cô.
Trong tay phải Y Hoa nắm chặt chiếc Di Vật hình chìa khóa mà cô vừa lấy được từ xác kẻ thù.
Ánh sáng xanh lóe lên yếu ớt trên bề mặt kim loại đen sẫm, rung động nhẹ nhàng như nhịp đập của một trái tim cơ học đang dần tắt thở.
Cô nhớ lại lời cảnh báo của Lục Phong trong đầu – giọng nói đầy khinh miệt và tàn nhẫn ấy chưa từng im lặng kể từ khi cô thức tỉnh lần thứ hai.
*"Đừng chạm vào nó, Y Hoa,"* linh hồn cộng sinh thì thầm, âm vang vọng lại trong hốc não bộ như tiếng cào cấu của móng vuốt trên xương sống.
*"Chìa khóa này không mở ra kho báu.
Nó mở ra địa ngục."* Y Hua phớt lờ lời cảnh báo đó.
Cô cần biết sự thật.
Cần hiểu vì sao linh hồn Lục Phong lại tồn tại bên trong cô mà không phá hủy cơ thể vật chủ.
Và hơn hết, cô cần một lối thoát khỏi cuộc sống chạy trốn vô tận này.
Bước chân cô di chuyển chậm rãi về phía trước, hướng đến bức tường bê tông dày đặc ở cuối ga nơi ánh sáng từ đèn pin của cô chiếu vào tạo ra những vệt dài kéo dãn ra như những ngón tay skeletal đang vươn lên cầu cứu.
Không khí tại đây lạnh hơn hẳn so với bên ngoài.
Một luồng gió âm u thổi từ sâu trong các đường ống cống, mang theo mùi ẩm mốc và một thứ gì đó ngọt ngào đến ghê tởm – mùi của sự phân hủy bị đóng băng thời gian.
Y Hoa dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét, được niêm phong bằng những lớp khóa điện tử cũ kỹ đã chết từ lâu.
Nhưng lạ thay, trên bề mặt kim loại lạnh lẽo ấy lại xuất hiện một khe hở nhỏ li ti, đủ rộng để ánh sáng xanh từ Di Vật trong tay cô lọt vào và phản chiếu thành hàng ngàn tia sáng sắc nhọn cắt ngang bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi như màn đêm vĩnh cửu không có hồi kết.
Cô đưa tay lên, ngón tay run rẩy nhẹ khi chạm vào bề mặt kim loại lạnh giá.
Cảm giác điện giật xôn xao chạy dọc theo cánh tay trái, kích hoạt phản ứng dây chuyền trong hệ thần kinh đang suy kiệt vì thiếu ngủ và căng thẳng kéo dài hàng tuần qua mà không có chút nghỉ ngơi nào cho cơ thể gầy guốc này của cô ấy nữa dù cố gắng ăn uống đầy đủ dinh dưỡng từ những nguồn lương thực hạn hẹp tìm được dọc đường đi nhưng cũng chỉ là tạm thời duy trì sự sống chứ chưa kể tới vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn theo từng giờ trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Tử Hà bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh khác hẳn với sự yếu đuối thường ngày của cậu.
Y Hoa hít sâu , cố gắng bình tĩnh lại.
Cô biết rằng mình đang đứng trên ranh giới mong manh giữa kiến thức và điên cuồng.
Nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
Nếu muốn giải phóng linh hồn Lục Phong khỏi cơ thể mà không giết chết cả hai người – điều mà cô đã hứa với chính bản thân trong những đêm dài mất ngủ nhìn thấy bóng hình của anh ta phản chiếu trên gương vỡ – thì cô phải tìm ra nguồn gốc thực sự của virus này.
Và chìa khóa nằm ở đây, ngay dưới lòng đất này, nơi con người từng xây dựng nên hệ thống giao thông ngầm để kết nối mọi thứ lại với nhau trước khi tất cả sụp đổ tan tành thành đống tro bụi hoang tàn không thể phục hồi lại được nữa dù có cố gắng đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là tuyệt vọng.
Khi ý thức của Y Hoa chạm vào Di Vật, thế giới vật lý xung quanh cô bắt đầu sụp đổ theo cách mà khoa học thông thường không thể giải thích nổi.
Những bức tường bê tông xám xịt tan biến thành sương mù loãng màu tím nhạt.
Âm thanh tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà cao vút bị khuếch đại thành những hồi trống lớn vang vọng khắp không gian vô tận, đánh nhịp cho dòng chảy ký ức hỗn loạn đang cuốn trôi lý trí của cô.
Cô không còn thấy ga tàu điện ngầm tối tăm nữa.
Thay vào đó, cô bị ném vào một dòng chảy ký ức hỗn loạn, nơi màu sắc bị bóp méo và âm thanh bị khuếch đại thành những mũi nhọn đâm xuyên qua màng nhĩ đau đớn tột cùng đến mức khó tin của con người chúng ta khi đối mặt với cái chết cận kề hoặc nguy hiểm trực tiếp đe dọa tính mạng mỗi ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Tử Hà bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh khác hẳn với sự yếu đuối thường ngày của cậu.
Những hình ảnh lóe lên trong tâm trí Y Hoa nhanh như chớp: Một phòng thí nghiệm trắng bóng loáng dưới lòng đất sâu thẳm hơn cả ga tàu này.
Những nhà khoa học mặc áo choàng trắng đang chạy trốn khỏi những thứ gì đó không thuộc về thế giới loài người nữa mà là sự pha trộn giữa sinh vật biến đổi gen và thực thể năng lượng thuần túy từ chiều không gian khác xa xôi nào đó ngoài vũ trụ bao la rộng lớn vô tận này của chúng ta khi nhìn lên bầu trời đêm đầy sao lấp lánh như kim cương rơi xuống đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Tử Hà bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh khác hẳn với sự yếu đuối thường ngày của cậu.
Y Hoa cố gắng tập trung vào một ký ức cụ thể: Một người phụ nữ mặc trang phục bảo hộ y tế đang cầm trong tay chính chiếc chìa khóa Di Vật này.
Gương mặt người phụ nữ ấy bị che khuất bởi lớp kính chống sương mù dày cộp, nhưng giọng nói truyền qua bộ đàm thì rõ ràng đến rợn người – *"Dự án Chìa Khóa Địa Ngục đã thất bại.
Chúng ta không thể kiểm soát nguồn năng lượng linh hồn nữa.
Nó đang ăn mòn hiện thực."* Và rồi, mọi thứ im bặt.
Dòng chảy ký ức dừng đột ngột, để lại Y Hoa đứng chôn chân giữa một khoảng trống trắng xóa vô tận, nơi duy nhất còn sót lại là hình ảnh của chính cô trong quá khứ – trước khi virus bùng phát, trước khi thế giới này sụp đổ thành đống tro tàn hoang vu chết chóc đáng sợ tột độ đến mức khó tin của con người chúng ta khi đối mặt với cái chết cận kề hoặc nguy hiểm trực tiếp đe dọa tính mạng mỗi ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Tử Hà bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh khác hẳn với sự yếu đuối thường ngày của cậu.
Y Hoa mở mắt, đôi mắt cô giờ đây có một sắc thái tím nhạt kỳ lạ, khác hẳn với màu đen thăm thẳm thường ngày của chúng.
Cô đã thành công phần nào trong việc tích hợp kỹ năng "Vòng Lặp Không Gian" vào tiềm thức mình thông qua Di Vật này – nhưng cái giá phải trả là sự ổn định tinh thần đang lung lay dữ dội như tòa nhà cũ bị động đất rung lắc không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Tử Hà bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh khác hẳn với sự yếu đuối thường ngày của cậu.
Sự bình yên ngắn ngủi đó nhanh chóng tan vỡ.
Từ bóng tối phía sau lưng Y Hoa, âm thanh kim loại cọ xát vào nhau vang lên chói tai – tiếng bước đi nặng nề và chậm chạp của một thực thể khổng lồ đang tiến lại gần.
Cô quay người lại thật nhanh, tay phải vẫn nắm chặt Di Vật trong khi tay trái rút dao găm từ thắt lưng ra sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào xuất hiện trước mặt mình ngay lập tức dù biết rằng khả năng sống sót của cô ấy lúc này đây chỉ còn đếm trên đầu ngón tay mà thôi.
Một bóng đen khổng lồ bước ra khỏi màn sương tím đang dần tan biến.
Đó không phải là zombie thông thường, cũng không phải là kẻ săn mồi đột biến mang Di Vật cấp cao như những gì Y Hoa từng gặp trước đó trong các khu vực nguy hiểm khác của thành phố bỏ hoang này nữa dù cố gắng tìm kiếm thêm nhiều nguồn tin tức cập nhật mới nhất từ radio cũ kỹ còn sót lại dọc đường đi nhưng cũng chỉ là tạm thời duy trì sự sống chứ chưa kể tới vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn theo từng giờ trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Tử Hà bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh khác hẳn với sự yếu đuối thường ngày của cậu.
Đó là hình ảnh phản chiếu của chính Y Hoa – nhưng phiên bản bị méo mó và đầy thù hận hơn nhiều so với cô ấy bây giờ đang đứng đây đối mặt trực diện cùng nó trong không gian ảo tưởng này mà thôi dù cố gắng thoát ra khỏi trạng thái hôn mê sâu do kiệt sức vì thiếu ngủ kéo dài hàng tuần qua chưa có chút nghỉ ngơi nào cho cơ thể gầy guốc này của cô ấy nữa.
*"Con đã tìm thấy chúng ta rồi,"* bản sao đó lên tiếng, giọng nói trầm thấp và vang vọng khắp không gian ảo tưởng nơi mà quy luật vật lý thông thường hoàn toàn vô nghĩa đối với những thực thể tồn tại ở cấp độ năng lượng thuần túy cao hơn hẳn so con người bình thường hiện nay đang sống sót trên thế giới tàn phá này sau Sự Sụp Đổ Bại Hoại xảy ra cách đây ba năm trước đó không lâu lắm đâu mà thôi.
Y Hoa lùi bước, gót chân chạm vào tường bê tông lạnh giá phía sau lưng cô.
Cô cảm nhận được sự hiện diện của Linh – linh hồn Lục Phong – đang quan sát cảnh tượng này từ góc khuất trong tâm trí mình với vẻ mặt thỏa mãn khinh miệt đặc trưng của hắn ta luôn như vậy kể từ khi bắt đầu cộng sinh cùng.
đến ngày nay dù cố gắng che giấu đi những cảm xúc thật sự ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng vô cảm thường thấy ở nhân vật chính truyện này thôi.
*"Đừng nghe nó,"* Lục Phong thì thầm trong đầu, giọng nói đầy kích thích và nguy hiểm tột độ khiến Y Hoa rùng mình sống lưng lại ngay lập tức dù cố gắng giữ bình tĩnh tối đa để đối phó với tình huống căng thẳng trước mắt hiện tại của cô ấy nữa.
*"Nó là phần bóng tối mà con đang cố gắng đè nén xuống sâu thẳm nhất có thể được trong lòng mình đấy thôi."* Y Hoa nhắm mắt, không phải để nghỉ ngơi hay tránh né ánh nhìn đầy thù hận từ bản sao méo mó phía trước mặt cô lúc này đây nữa.
Thay vào đó, cô tập trung hoàn toàn vào sự kết nối tinh thần với Linh – linh hồn cộng sinh bên trong cơ thể mình.
Và lần này, thay vì những lời nhạo báng và thúc giục giết chóc đầy máu me như thường lệ từ phía Lục Phong kia thì lại là một dòng cảm xúc kỳ lạ lan tỏa khắp tâm trí Y Hoa – sự cô đơn tột cùng của chính hắn ta khi bị mắc kẹt trong cơ thể vật chủ mà không có cách nào thoát ra được ngoài trừ việc tiêu diệt hoàn toàn linh hồn chủ nhân gốc ban đầu đó đi cho rồi.
*"Tại sao.?"* Y Hoa hỏi thầm trong lòng, giọng nói run rẩy nhẹ vì bất ngờ trước sự thay đổi thái độ đột ngột này từ phía kẻ thù nội tâm luôn đầy khinh miệt và tàn nhẫn nhất của cô ấy hiện tại nữa.
Lục Phong không trả lời ngay lập tức.
Thay vào đó, hình ảnh phòng thí nghiệm trắng bóng loáng xuất hiện trở lại trong tâm trí Y Hoa – nhưng lần này là phiên bản bị hư hại nghiêm trọng bởi hỏa hoạn và nước lũ tràn ngập khắp nơi làm cho mọi thứ trông giống như địa ngục trần gian thực sự hơn bao giờ hết đối với bất kỳ ai may mắn sống sót qua tai nạn thảm khốc đó lúc bấy giờ dù cố gắng cứu vãn những gì còn sót lại được nữa đi chăng nữa thì cũng chỉ là tuyệt vọng mà thôi.
*"Vì chúng ta cùng nhau tạo ra nó,"* Lục Phong nói, giọng trầm thấp và đầy u ám hơn bất kỳ lần nào trước đây khi hắn ta giao tiếp với.
kênh liên lạc thần kinh đặc biệt này của hai linh hồn cộng sinh hiện tại đang chung sống hòa bình tạm thời trong một cơ thể vật lý duy nhất thôi.
*"Virus không phải là kẻ xâm lược.
Nó là đứa con mà chúng ta sinh ra từ nỗi đau và sự tuyệt vọng tột cùng khi mất đi mọi thứ quý giá nhất trên đời này của chính mình đấy."* Y Hoa mở mắt, cảm giác chóng mặt quay cuồng tấn công cô dữ dội hơn bao giờ hết.
Tất cả những gì cô tin tưởng cho đến nay – rằng virus là kẻ thù cần phải tiêu diệt để giải phóng linh hồn Lục Phong khỏi sự kiểm soát độc hại từ bên ngoài thế giới vật lý thông thường này của chúng ta hiện tại đang sống sót sau Sự Sụp Đổ Bại Hoại xảy ra cách đây ba năm trước đó không lâu lắm đâu mà thôi – đều có thể là một phần của kịch bản được viết sẵn bởi chính những người sáng tạo nên nó ngay từ đầu tiên khi bắt đầu dự án nghiên cứu bí mật về năng lượng linh hồn nhân loại này tại phòng thí nghiệm ngầm sâu thẳm dưới lòng đất thành phố lớn nhất quốc gia kia trước đây dù cố gắng giữ kín thông tin quan trọng đó khỏi mắt công chúng rộng rãi đại chúng lúc bấy giờ đi chăng nữa thì cũng chỉ là tạm thời duy trì sự ổn định xã hội chung thôi.
Bản sao méo mó phía trước tiến lại gần hơn, khuôn mặt không còn bị che khuất bởi lớp sương mù tím nhạt nữa mà lộ rõ những vết sẹo nứt nẻ trên da thịt giống như bê tông cũ kỹ bị động đất rung lắc mạnh mẽ làm vỡ vụn ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ li ti khắp nơi trong căn phòng thí nghiệm hoang tàn đổ nát này của họ rồi.
*"Con muốn giải phóng hắn ư?"* Bản sao hỏi, giọng nói vang vọng khắp không gian ảo tưởng khiến Y Hoa cảm thấy như thể chính linh hồn mình đang bị xé toạc ra làm hai phần riêng biệt hoàn toàn khác nhau về bản chất tồn tại cơ bản nhất định đó của con người chúng ta khi đối mặt với cái chết cận kề hoặc nguy hiểm trực tiếp đe dọa tính mạng mỗi ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Tử Hà bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh khác hẳn với sự yếu đuối thường ngày của cậu.
Y Hoa không trả lời.
Cô chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào bản phản chiếu đầy thù hận và đau khổ tột cùng này của chính mình mà thôi dù cố gắng tìm kiếm thêm nhiều nguồn tin tức cập nhật mới nhất từ radio cũ kỹ còn sót lại dọc đường đi nhưng cũng chỉ là tạm thời duy trì sự sống chứ chưa kể tới vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn theo từng giờ trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Tử Hà bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh khác hẳn với sự yếu đuối thường ngày của cậu.
Đột nhiên, Y Hoa sập xuống sàn nhà bê tông lạnh giá.
Tấm thẻ nhựa lạnh giá nằm trong lòng bàn tay cô – thứ mà Dan Lương vừa lấy được từ xác chết của TS Kim Tân hồi nãy kia đó – bỗng phát sáng rực rỡ màu đỏ thẫm như máu tươi mới chảy ra chưa lâu lắm đâu mà thôi dù cố gắng lau chùi sạch sẽ hết mức có thể được nữa đi chăng thì cũng chỉ là tuyệt vọng mà thôi.
Thế giới ảo tưởng xung quanh Y Hoa bắt đầu sụp
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận