Chương 44

Không gian thi đấu học thuật cấp độ "Nổi Tiếng" không còn là một sân khấu trang trọng với ánh đèn hào nhoáng.

Nó đã trở thành địa ngục dữ liệu, nơi những dòng mã ký ức chạy loạn xạ như những con rắn độc cắn xơi lấy ý chí của người tham gia.

Đường Tâm Nhàn đứng giữa sàn đấu hologram, cơ thể cô run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự kiệt quệ thần kinh đang bào mòn từng tế bào não bộ.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo blouse trắng, bám dính vào da thịt như một lớp vỏ bọc suffocating.

Trước mặt cô là đối thủ – một "Người Thợ Săn Ký ức" tên Lý Phong, gương mặt anh ta méo mó trong ánh sáng xanh lam nhấp nháy.

Hắn không còn giữ vẻ ngoài lịch lãm của một học giả tài năng nữa.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu khi đối diện với áp lực tâm lý mà Tâm Nhàn vô tình giải phóng.

"Em đã làm gì vậy?" Lý Phong gào lên, giọng nói khàn sần vang vọng trong không gian ảo.

Hắn dùng tay che đầu, cố gắng đẩy những hình ảnh ma quái ra khỏi ý thức mình.

Nhưng chúng bám chặt như rễ cây cổ thụ xuyên qua vỏ não.

Tâm Nhàn im lặng.

Cô nhìn thấy sự sụp đổ trước mắt và cảm giác tội lỗi dâng lên ngang nghẹn họng.

Cô không chủ đích tấn công anh ta bằng ký ức đau khổ của chính cô – thứ mà ngay cả bản thân cũng chưa dám chạm tới hoàn toàn.

Nhưng hệ thống Mnemosyne đã phản ứng lại với sự bất ổn trong tâm trí cô, biến nó thành vũ khí phòng thủ tự động.

Hologram xung quanh bắt đầu vỡ vụn.

Những mảnh dữ liệu bay lơ lửng như kính vỡ, mỗi mảnh đều chứa đựng một đoạn ký ức bị bóp méo.

Tâm Nhàn cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí ở đây đã trở nên loãng và độc hại.

Cô biết mình phải kết thúc trận đấu này ngay lập tức trước khi hệ thống phát hiện ra sự can thiệp bất thường từ bên ngoài – hoặc tệ hơn nữa, nếu Tử Hàn đang quan sát màn hình theo dõi trạng thái thần kinh của cô.

Áp lực tâm lý lên Tâm Nhàn tăng lên theo cấp số nhân, giống như một quả bóng căng phồng sắp nổ tung.

Đối thủ của cô, Lý Phong, nhận ra sự bất thường trong cách đối phương phản ứng – hay đúng hơn là không phản ứng.

Sự im lặng chết chóc ấy khiến hắn hoảng loạn và quyết định leo thang cuộc tấn công tinh thần.

Hắn thay đổi tần số sóng não, chuyển từ ký ức "cô độc" sang một thứ dữ dội hơn: "sự phản bội".

Cảnh tượng ảo ảnh hiện ra trước mắt Tâm Nhàn, không phải là hình ảnh của cô, mà là những gì hắn muốn cô thấy.

Một căn phòng tối đen như mực.

Tiếng bước chân vội vã chạy trốn.

Và sau đó, tiếng cửa đóng sầm lại, khóa chặt từ bên trong để ngăn người bị bỏ rơi tìm cách quay trở về.

"Em cảm nhận được không?" Lý Phong cười mỉa mai, dù mồ hôi đang chảy ròng trên trán hắn.

"Đây là cảm giác khi người mà em tin tưởng nhất – người bạn thân thiết duy nhất – quyết định rằng sự hiện diện của em là gánh nặng.

Họ bán ký ức về em để mua lấy hạnh phúc giả tạo cho riêng họ."

Tâm Nhàn nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh ấy vẫn in đậm sau mí mắt cô.

Nó giống hệt như nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng cô: rằng Tôn Oánh cuối cùng cũng sẽ phát hiện ra bí mật và rời bỏ cô.

Hoặc tệ hơn, Lâm Tử Hàn – người đàn ông mà ký ức của anh đang bị thao túng bởi chính công ty Mnemosyne – sẽ nhận ra cô chỉ là một con rối, một chìa khóa sống để kiểm soát anh ta.

Cô không nói gì.

Sự im lặng của Tâm Nhàn lúc này trở thành bức tường chắn vững chắc nhất, nhưng cũng là nguồn cung cấp nhiên liệu cho ảo tưởng của đối thủ.

Lý Phong nghĩ rằng hắn đang thắng thế khi thấy cô co mình lại, vai run rẩy trong cơn bão dữ liệu do chính hắn tạo ra.

Hắn không biết rằng sự im lặng ấy đến từ việc Tâm Nhàn đang cố gắng giữ lấy nhân tính cuối cùng còn sót lại để không buông thả vào vực thẳm ký ức hỗn loạn mà Mnemosyne đã nhồi.t vào đầu cô.

"Em sợ rồi đúng không?" Lý Phong tiến gần hơn, bước chân hắn vang lên như tiếng gõ búa trên nắp quan tài trong thế giới ảo này.

"Hãy thừa nhận đi.

Em là một sản phẩm lỗi.

Một kẻ bị bỏ rơi bởi chính những người em yêu thương."

Tâm Nhàn mở mắt ra.

Ánh sáng xanh lam chiếu vào đôi đen thẳm của cô, nhưng không có gì phản chiếu lại ngoài sự trống rỗng đáng sợ.

Cô bước lùi lại một bước, chân chạm phải mép sàn đấu ảo.

Nếu rơi xuống đó, dữ liệu trong não cô sẽ bị xóa sạch hoàn toàn – một cái chết tinh thần thực thụ.

Đỉnh điểm của trận đấu đến nhanh hơn dự kiến.

Đối thủ sụp đổ không vì kiệt sức thể xác hay trí tuệ, mà vì nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất: sự vô nghĩa của tồn tại khi ký ức là thứ duy nhất định danh con người chúng ta.

Tâm Nhàn đứng trước.

giơ cao – một cử động tưởng chừng như chuẩn bị tung đòn kết thúc cuối cùng.

Nhưng trong lòng bàn tay cô không có vũ khí nào cả.

Chỉ có sự trống rỗng.

Cô đang cầm lấy ký ức về "sự vô nghĩa của tồn tại" mà chính Mnemosyne đã cố gắng xóa bỏ khỏi nhân loại, thứ mà Mạc Vân Khương gọi là rác thải cảm xúc.

Tâm Nhàn đưa nó ra như một món quà độc hại.

"Nếu em bị bỏ rơi," cô nói khẽ, giọng trầm lắng và lạnh băng đến mức làm ngắt mạch tín hiệu của Lý Phong, "thì có nghĩa là thế giới này không đáng để lưu giữ."

Ngay lúc đó, khi ký ức về sự vô nghĩa chạm vào ý thức của đối thủ, một luồng dữ liệu lạ xâm nhập vào kết nối giữa hai người.

Nó không mang màu xanh lam đặc trưng của Mnemosyne, mà là màu đỏ tía – màu của máu và sự cảnh báo khẩn cấp.

Luồng dữ liệu này đến từ bên ngoài hệ thống thi đấu, phá vỡ hàng rào bảo vệ an toàn được thiết lập bởi ban giám khảo.

Tâm Nhàn giật mình lùi lại.

Cô nhận ra cảm giác quen thuộc của dòng mã đó – nó giống như những gì cô đã thấy trong phòng thí nghiệm ảo trước khi bị đẩy vào không gian dữ liệu nguy hiểm ở chương trước.

Nhưng lần này, nó mạnh mẽ hơn gấp bội.

Nó mang theo một thông điệp được mã hóa cực kỳ phức tạp, ẩn nấp dưới lớp vỏ ký ức về sự phản bội mà Lý Phong đang cố gắng áp đặt lên cô.

Cô tập trung tinh thần, dùng khả năng quan sát tinh tế vốn có để phân tích cấu trúc dữ liệu lạ này.

Thay vì đẩy nó ra như một mối đe dọa, Tâm Nhàn cho phép nó chảy vào ý thức mình trong vài giây ngắn ngủi.

Đó là một hành động liều lĩnh.

Nếu đây là bẫy của Mnemosyne, não cô sẽ bị thiêu rụi ngay lập tức.

Nhưng nếu không phải.

Hình ảnh flash qua trước mắt: Một căn phòng tối.

Bàn tay gầy guộc đang gõ phím trên bàn phím cơ học cũ kỹ.

Và dòng chữ hiện lên trên màn hình đen nhánh: "Họ đã thay thế ký ức ngày em gặp anh ấy."

Tâm Nhàn hạ tay xuống.

Cô không tấn công đối thủ nữa.

Sự tập trung của cô bị cắt đứt hoàn toàn bởi cú sốc thông tin mới vừa nhận được.

Lý Phong, vẫn đang trong trạng thái hoảng loạn vì đòn tâm lý ngược lại từ "sự vô nghĩa", nhìn thấy cử động đó và hiểu lầm rằng cô đã đầu hàng hoặc mất kiểm soát.

Hắn lao vào, định tận dụng cơ hội để kết liễu trận đấu bằng một cú đấm ảo – hành động tượng trưng cho việc xóa bỏ hoàn toàn đối thủ khỏi bảng xếp hạng danh tiếng.

Nhưng Tâm Nhàn không né tránh.

Cô bước ra khỏi sàn đấu trước khi nắm tay Lý Phong chạm được vào người cô.

Hành động này vi phạm nghiêm trọng quy tắc thi đấu: không được rời khu vực an toàn trong lúc giao tranh dữ liệu chưa kết thúc.

Giọng nói của ban giám khảo vang lên, lạnh lùng và thiếu cảm xúc qua loa phát thanh hologram.

"Thí sinh Đường Tâm Nhàn đã vi phạm Quy tắc Cảm xúc số 4.

Không được từ bỏ chiến đấu khi đối thủ còn khả năng phản công.

Kết quả: Thua trận."

Khán giả xì xào bàn tán.

Những ánh nhìn phán xét chiếu thẳng vào cô như những tia laser nóng rát.

Họ gọi cô là "kẻ ngốc nghếch", "sản phẩm lỗi của Mnemosyne", thậm chí có người la hét rằng cô đang làm ô danh dự học thuật bằng sự yếu đuối đáng xấu hổ.

Tâm Nhàn không phản bác.

Cô chỉ cúi đầu, tóc đen che đi khuôn mặt nhợt nhạt, và bước chậm rãi ra khỏi khu vực thi đấu giữa tiếng càu nhả của đám đông.

Tôn Oánh đứng ở lối ra, gương mặt cô bạn thân ấy trắng bệch như phấn quét lên.

Đôi mắt Tôn Oánh mở to, đầy vẻ lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một sự dè chừng khó hiểu.

Cô chạy đến bên Tâm Nhàn, nắm chặt cánh tay cô trong lúc đám đông đang quay lưng lại để bàn tán về vụ việc vừa xảy ra.

"Cô ổn không?" Tôn Oánh hỏi, giọng run rẩy.

"Tại sao cô lại.

Tại sao cô bỏ cuộc ngay khi gần thắng?"

Tâm Nhàn lắc đầu nhẹ.

Cô không thể nói với Tôn Oánh rằng lý do duy nhất khiến cô dừng lại là vì một tin nhắn bí mật vừa xâm nhập vào não cô – và nó liên quan trực tiếp đến nguồn gốc của mối tình giữa Tử Hàn và chính mình.

Nếu sự thật đó vỡ lở, không chỉ cuộc đời Tâm Nhàn tan thành tro bụi, mà ký ức nguyên bản đẹp đẽ nhất trong đầu Lâm Tử Hàn cũng sẽ bị Mnemosyne hủy diệt để che dấu sai lầm.

"Đau," cô trả lời ngắn gọn, giọng nói khô khốc như giấy ráp.

"Chỉ là đau."

Tôn Oánh nghi ngờ nhưng không dám hỏi thêm.

Cô kéo Tâm Nhàn đi nhanh về phía phòng thay đồ, nơi vắng vẻ và yên tĩnh nhất trong tòa nhà thi đấu.

Cánh cửa kính tự động đóng sầm lại, cách ly họ khỏi thế giới ồn ào bên ngoài.

Không khí trong phòng lạnh lẽo và đầy mùi khử trùng của thuốc xịt hologram.

Tâm Nhàn dựa lưng vào tường đá hoa cương lạnh giá, trượt xuống sàn nhà.

Cô đưa tay lên chạm vào thái dương mình, nơi cảm giác nóng rát vẫn còn âm ỉ sau khi ngắt kết nối dữ liệu.

Luồng thông tin từ mã số MN-09 vẫn đang chạy vòng lặp trong góc ý thức của cô, chờ đợi được giải mã hoàn toàn.

Cô lấy thiết bị cá nhân ra – một chiếc đồng hồ thông minh cũ kỹ mà Tôn Oánh tặng cho cô trước khi ký ức bắt đầu hỗn loạn.

Màn hình hiển thị dòng trạng thái sức khỏe thần kinh: Đỏ rực.

Báo động nguy hiểm cấp độ 5.

Nhưng điều khiến Tâm Nhàn quên cả thở không phải là chỉ số ấy, mà là một thông báo pop-up xuất hiện ngay giữa màn hình chính, che khuất tất cả các ứng dụng khác.

Nó đến từ một tài khoản ẩn danh.

Không có tên người gửi.

Chỉ hiển thị mã nguồn gốc: MN-09 – cùng trùng khớp với ký hiệu của luồng dữ liệu lạ vừa xâm nhập vào trận đấu.

Tâm Nhàn bấm mở tin nhắn tay run rẩy.

Nội dung chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao cứa vào tim cô, xé toạc lớp vỏ bọc an toàn mà cô đã cố gắng xây dựng trong suốt những ngày qua để bảo vệ Tử Hàn khỏi sự thật tàn khốc này:

"Ký ức không tự xóa.

Ai đã cấy ghép 'sự vô tội' của em vào bộ nhớ của anh ấy?

Kiểm tra file gốc ngày 14 tháng trước, lúc em bị ngất sau tai nạn xe hơi."

Làn khói tím sặc sụa xói mòn không gian, một bàn tay xương khô thò ra từ hư không, túm lấy cổ họng cô.

Cô sặc máu, móng tay cào xé da thịt trong tuyệt vọng khi cảm nhận được sự hiện diện của một thực thể cổ xưa.

Những ký ức bị chôn giấu bỗng bùng nổ —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập