Chương 43

Không gian dữ liệu của Mnemosyne không giống như những gì Đường Tâm Nhàn từng tưởng tượng.

Nó không phải là một thư viện yên tĩnh với hàng ngàn cuốn sách, cũng chẳng phải là căn phòng trắng xóa vô tri nơi bệnh nhân được nghỉ ngơi.

Đây là một mê cung hỗn loạn, nơi các luồng thông tin chảy tràn như máu trong tĩnh mạch vỡ.

Tâm Nhân lao vào vùng tối sâu thẳm nhất của hệ thống, đôi chân trần cô bước trên những lớp dữ liệu đang rã ra thành bụi xám.

Mùi ozone nồng nặc từ chương trước vẫn còn bám lấy khứu giác ảo của cô, nhưng giờ đây, nó pha trộn với mùi kim loại tanh tưởi – mùi của sự dối trá bị bóc tách.

Cô không đến đây để trốn chạy cơn đau đầu dữ dội đang xé nát ý thức mình.

Cô đến đây vì một lý do duy nhất: tìm ra nguồn gốc của câu nói ấy.

*"Tôi đã tiêm vào người anh ấy."* Giọng nói trong ký ức vừa kích hoạt đó thuộc về ai?

Và "anh ấy" là Lâm Tử Hàn, hay chính cô – Đường Tâm Nhàn, kẻ đang bị xóa đi từng mảnh ghép linh hồn?

Ánh sáng xanh lam lạnh lẽo từ các màn hình hologram ảo xung quanh bắt đầu nhấp nháy loạn xạ.

Mỗi lần chúng tắt lại, bóng tối bao bọc lấy Tâm Nhàn dày đặc hơn một chút.

Cô cảm thấy sự hiện diện của thứ gì đó lớn lao đang quan sát cô từ phía sau những bức tường dữ liệu vô hình.Đó không phải là con người.

Đó là mã nguồn gốc – nhân tạo và tàn nhẫn.

"Tìm ra nó," cô thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian ảo.

"Cho tôi xem." Cô giơ tay, ngón tay run rẩy chạm vào một cụm dữ liệu đang phát sáng đỏ rực ở phía trước.

Đó là ký ức của Tử Hàn.

Nhưng không phải ký ức tự nhiên mà anh ta sở hữu.

Đây là những đoạn phim bị che giấu, được khóa bởi chính công ty Mnemosyne để bảo vệ 'sản phẩm' của họ khỏi sự tò mò của thế giới bên ngoài – và cả từ chính chủ nhân của nó.

Tâm Nhàn biết mình đang làm điều sai trái.

Việc xâm nhập sâu vào lõi dữ liệu thần kinh của một người khác, đặc biệt là người cô yêu thương, là hành động vi phạm nghiêm trọng nhất trong đạo đức ngành công nghiệp ký ức.

Nhưng nỗi sợ hãi không còn đủ mạnh để ngăn cản cô nữa.

Sự thật đã cắn xé tâm trí cô từ bên trong, và nếu không có nó, cô sẽ chết theo cách khác – cái chết của sự im lặng giả tạo.

Bàn tay cô xuyên qua lớp bảo vệ đầu tiên.

Một cú sốc điện tử chạy dọc sống lưng, làm tê liệt tạm thời các giác quan ảo.

Cô gritted teeth (cắn răng), chịu đựng nỗi đau để tiến sâu hơn nữa.

Đằng sau lớp vỏ bọc kỹ thuật số đó là gì?

Tại sao Tôn Oánh lại nói rằng cô đã tiêm thứ gì đó vào người Tử Hàn?

Cơn gió dữ dội quét qua không gian ảo, thổi bay những mảnh vỡ của ký ức xung quanh chúng ta.

Tâm Nhàn cố giữ thăng bằng khi chân cô trượt trên bề mặt trơn láng của sự thật bị bóp méo.

Cô cảm thấy như thể đang rơi xuống một vực thẳm không đáy, nơi mọi định luật vật lý đều sụp đổ trước sức nặng của bí mật.

Và rồi, nó xuất hiện.

Không phải là một hình ảnh rõ ràng, mà là một âm thanh – tiếng bước chân chạy vội vã trong hành lang trường học cũ kỹ.

Tiếng hô hấp gấp gáp.

Và mùi hương đặc trưng của nước hoa gỗ tuyết tùng mà Tử Hàn thường dùng.

Tâm Nhàn nhắm mắt lại, để ký ức dẫn lối cô vào trung tâm cơn bão này.

Không gian xung quanh méo mó, biến dạng một cách đáng sợ.

Những bức tường dữ liệu lạnh lẽo tan rã, nhường chỗ cho những hành lang vô tận của ngôi trường cấp ba nơi họ đã từng gặp nhau lần đầu.

Nhưng đây không phải là ký ức bình thường của Tử Hàn.

Đây là phiên bản bị nhiễm độc – nơi Mnemosyne đã can thiệp vào dòng chảy thời gian trong tâm trí anh ta.

Sàn nhà lát gạch men vỡ vụn, từng mảnh kính sắc lẹm nổi lơ lửng trong không khí như những con dao nhỏ xíu đang chờ sẵn để cắt da thịt bất kỳ ai dám bước qua.

Ánh sáng vàng cam của buổi chiều tà chiếu xuống từ trần nhà cao vút, nhưng nó không mang lại sự ấm áp.

Nó chỉ làm cho bóng đen kéo dài ra, u tối và đầy đe dọa hơn.

Tâm Nhàn đi chậm rãi giữa những mảnh vỡ đó.

Cô nhìn thấy hình ảnh của chính mình ở đây – một cô gái khác, với ánh mắt trống rỗng và nụ cười cơ học trên môi.

Đó là phiên bản 'công cụ' mà Mnemosyne đã tạo ra để kích hoạt tiềm năng đặc biệt trong não bộ của Tử Hàn.

"Không," Tâm Nhàn thì thầm, nỗi kinh hãi dâng lên cổ họng cô.

"Đó không phải là tôi." Nhưng hình ảnh đó vẫn tiếp tục di chuyển về phía trước, tiến thẳng đến nơi mà Lâm Tử Hàn đang đứng – một cậu trai trẻ với ánh mắt (mơ hồ), chưa hề biết rằng mình vừa trở thành con rối trong bàn tay vô hình của những gã quyền lực.

Cô gái kia đưa ra một chiếc ống nghiệm nhỏ li ti chứa chất lỏng màu tím nhạt.

Tâm Nhàn muốn hét lên, muốn lao vào ngăn cản phiên bản cũ của chính mình.

Nhưng cô bị mắc kẹt tại chỗ, như thể trọng lượng của ký ức này đang ép chặt vai cô xuống sàn nhà lạnh giá.

Cô buộc phải chứng kiến khoảnh khắc định mệnh đó diễn ra lần nữa – nhưng với góc nhìn từ bên trong sự thao túng tàn khốc nhất.

Tử Hàn nhìn vào ống nghiệm với vẻ nghi ngờ.

Giọng nói của anh ta vang lên trong không gian ảo, méo mó và xa xôi: *"Em đang làm gì vậy?

Tại sao em lại mang thứ này đến cho tôi?"* Phiên bản Tâm Nhàn của quá khứ mỉm cười – một nụ cười đau đớn mà cô chỉ mới hiểu rõ ý nghĩa vào lúc này.

Cô ấy (và cũng là Tâm Nhàn hiện tại) biết rằng nếu không đưa ra ống nghiệm đó, Tử Hàn sẽ bị Mnemosyne xử lý vì 'lỗi hệ thống'.

Tình yêu của anh ta đối với sự tự do và trí tuệ độc lập đã khiến anh trở thành mối đe dọa cho kế hoạch kiểm soát xã hội bằng ký ức giả tạo.

*"Để em giúp anh,"* giọng nói của phiên bản cũ vang lên, ngọt ngào đến mức gây buồn nôn.

*"Đây là cách duy nhất để chúng ta ở bên nhau mãi mãi."* Tử Hàn do dự một chút, rồi đưa tay ra nhận ống nghiệm.

Đôi mắt xanh thẳm của anh ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối – thứ tin mà sau này sẽ bị biến thành dây xích trói buộc linh hồn anh lại với cô.

Khi nắp lọ mở ra và chất lỏng được tiêm vào tĩnh mạch cổ tay anh, một luồng năng lượng tím nhạt bùng nổ từ trong người Tử Hàn, lan tỏa khắp hành lang ký ức như những tia sét sống.

Tâm Nhàn hiện tại rít lên đau đớn khi chứng kiến cảnh tượng đó.

Cô không chỉ thấy hình ảnh; cô cảm nhận được nỗi đau thể xác của Tử Hàn lúc ấy – sự cháy bỏng của tế bào thần kinh bị buộc phải mở rộng để chứa đựng 'gói ký ức' đặc biệt mà Mnemosyne đã.t vào đầu anh.

Và tệ hơn nữa, cô cũng cảm nhận được sự thỏa mãn lạnh lùng từ phía sau – giọng nói của Mạc Vân Khương vang vọng trong bóng tối: *"Hoàn hảo.

Bây giờ cậu ta sẽ thuộc về chúng ta.

và thuộc về em."* Đây không phải là tình yêu tự phát.

Đây là một chương trình cài đặt sẵn.

Sự gắn kết giữa hai người họ, những khoảnh khắc lãng mạn nhất, những nụ cười hạnh phúc nhất – tất cả đều được mã hóa trong gói dữ liệu đó để đảm bảo Tử Hàn sẽ luôn trung thành với Mnemosyne thông qua cảm xúc đối với Tâm Nhàn.

Tâm Nhàn sụp đổ xuống sàn nhà gạch men vỡ vụn.

Nước mắt cô rơi xuống, nhưng chúng không phải là nước bình thường mà là những giọt mực đen của sự tuyệt vọng.

Cô đã tự biến mình thành kẻ thù lớn nhất của người đàn ông cô yêu thương.

Mỗi lần Tử Hàn nhìn vào mắt cô và nói rằng anh yêu cô, thực chất anh đang phản hồi lại lệnh lập trình từ chính công ty họ ghét bỏ.

Nỗi đau trong lòng cô không còn là nỗi đau thể xác hay sự sợ hãi bị phát hiện nữa.

Đó là một vết rách sâu thẳm trong tâm hồn, nơi hy vọng từng tồn tại nay chỉ còn lại tro tàn và hối hận.

Cô đã nghĩ rằng mình đang bảo vệ anh bằng cách im lặng.

Nhưng thực tế, chính sự im lặng đó mới là liều thuốc độc ngọt ngào nhất khiến Tử Hàn say mê đến mức mù quáng.

Và giờ đây, khi cô đứng giữa đống đổ nát của ký ức này, cô nhận ra một điều kinh hoàng hơn: Gói ký ức đó không chỉ kiểm soát tình cảm của Tử Hàn.

Nó còn liên kết trực tiếp với mạng lưới thần kinh của chính Tâm Nhàn.

Nếu anh ta phát hiện ra sự thật và cố gắng tự giải phóng mình khỏi nó.

cả hai sẽ cùng chết trong sự sụp đổ ý thức.

Khi bàn tay ảo của phiên bản cũ chạm vào ống nghiệm, thế giới xung quanh bỗng nhiên ngừng quay.

Không phải theo nghĩa vật lý thông thường, mà là sự đình trệ hoàn toàn của dòng chảy thời gian ký ức.

Tâm Nhàn cảm thấy như thể trái tim cô đang bị bóp nghẹt bởi một bàn tay vô hình khổng lồ.

Cô nhìn chằm chằm vào khoảnh khắc đó – lúc chất lỏng tím nhạt bắt đầu thấm vào da thịt Tử Hàn.

Nhưng thay vì cảnh tượng tiếp nối bình thường, không gian đột ngột nứt vỡ thành hàng ngàn mảnh kính sắc lẹm.

Mỗi mảnh phản chiếu lại một phiên bản khác của sự thật mà cô đã cố tình che giấu.

Trong những tấm gương vỡ đó, Tâm Nhàn thấy mình đang cười với Mạc Vân Khương trong phòng thí nghiệm tối tăm.

Cô thấy Tôn Oánh đứng ở cửa ra vào với vẻ mặt hoảng sợ nhưng im lặng tuân lệnh.

Và tệ nhất là hình ảnh của chính cô – Đường Tâm Nhàn hiện tại – đang ngồi trước màn hình máy tính, nhập mã khóa vĩnh viễn gói ký ức đó để đảm bảo không ai có thể xóa nó đi mà không làm tổn thương Tử Hàn.

Cô đã tự nhốt mình vào cái lồng sắt này cùng với con mồi quý giá nhất của Mnemosyne.

*"Em nghĩ em đang cứu anh ấy,"* giọng nói lạnh lùng vang lên từ khắp nơi, hòa quyện với tiếng vọng của chính suy nghĩ cô vừa rồi.

*"Nhưng em chỉ đang biến anh thành nô lệ cho một tình yêu giả tạo."* Tâm Nhàn cố gắng hét lên phủ nhận, nhưng cổ họng cô như bị nghẹn lại bởi những mảnh kính vô hình cắt đứt dây thanh quản ảo.

Cô nhìn thấy Tử Hàn trong ký ức – ánh mắt của anh vẫn còn mơ hồ, chưa tỉnh thức hoàn toàn khỏi tác dụng phụ của chất kích thích thần kinh.

Nhưng sâu thẳm trong đáy mắt xanh thẳm đó, có một tia sáng cảnh giác đang bắt đầu bùng lên.

Anh ta biết.

Ít nhất là tiềm thức của Tử Hàn đã nhận ra sự bất thường này từ lâu hơn cô tưởng tượng nhiều lần.

Những cơn đau đầu dữ dội mà anh chịu đựng gần đây không phải do mệt mỏi hay stress học tập đơn thuần.

Đó là phản ứng miễn dịch tự nhiên của não bộ đang cố gắng đào thải 'virus' ký ức mà Mnemosyne đã tiêm vào người anh thông qua.

chính Tâm Nhàn.

Cô là vector lây nhiễm.

Cô là nguyên nhân gốc rễ khiến Tử Hàn dần trở thành kẻ thù tiềm ẩn cho cả thế giới – vì khi sự thật vỡ lẽ, sự phản bội từ người yêu sẽ là cú sốc đủ mạnh để kích hoạt cơ chế tự hủy trong não bộ của anh, đồng thời giải phóng toàn bộ dữ liệu mật mà Mnemosyne đang giấu giữ.

Tâm Nhàn lùi bước khỏi hình ảnh đó, nỗi sợ hãi lan tỏa khắp từng tế bào thần kinh ảo của cô.

Cô không thể chịu đựng thêm được nữa sự thật tàn khốc này.

Nhưng trước khi cô kịp rút tay ra khỏi vùng ký ức nguy hiểm, một luồng dữ liệu đỏ rực bất ngờ bùng nổ từ trung tâm hành lang trường học cũ kỹ – nơi Tử Hàn đang đứng.

Đó là một tập tin ẩn sâu nhất trong lõi hệ thống của Mnemosyne, được mã hóa bằng chính ADN của Tâm Nhàn.

Và bây giờ, nó đã bị kích hoạt bởi sự hiện diện gần đây nhất của cô trong không gian dữ liệu này.

Tập tin mở ra trước mắt cô như cuốn sách kinh thánh viết bằng máu và nước mắt.

Tâm Nhàn mở mắt thực tế ra trong thế giới vật lý, nằm ngửa trên sàn nhà lạnh lẽo của phòng thí nghiệm cấp ba Mnemosyne.

Cơ thể cô run rẩy không kiểm soát được, mồ hôi ướt sũng lưng áo trắng tinh khiết ban nãy.

Cánh cửa sắt nặng nề phía sau vẫn đang mở toang – nơi mà Tử Hàn vừa bước vào vài giây trước đó khi sự cố hệ thống xảy ra.

Tâm Nhàn quay đầu lại, cổ họng cô khô khốc như muốn khóc thét lên vì hoảng loạn tột độ.

Lâm Tử Hàn đang đứng ngay bên cạnh giường bệnh của cô – cách khoảng một mét rưỡi mà thôi.

Đôi mắt xanh thẳm của anh không còn vẻ hung dữ hay mệt mỏi sâu thẳm như lúc đầu nữa.

Thay vào đó là sự trống rỗng đáng sợ, kèm theo ánh sáng tím nhạt kỳ lạ đang lóe lên dưới mí mắt khép hờ.

Anh ấy đã xâm nhập thành công vào hệ thống ảo cùng với cô – hoặc tệ hơn, anh ta đã biết cách truy cập trực tiếp đến những ký ức mà Mnemosyne cố tình che giấu.

Và giờ đây, khi hai ý thức của họ chạm nhau trong không gian thực và ảo đồng thời, ranh giới giữa sự thật và ảo tưởng đang bị xóa nhòa hoàn toàn trước mắt Tâm Nhàn kinh hoàng.

Tử Hàn đưa tay ra – bàn tay gầy guốc nhưng rắn chắc của anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên.

Cử động này vốn dĩ rất dịu dàng trong quá khứ, nhưng giờ đây nó mang theo áp lực tâm lý khủng khiếp khiến Tâm Nhàn không dám thở mạnh.

Cô nhìn vào mắt anh và thấy những dòng mã nhị phân màu đỏ đang chạy qua tròng kính xanh thẳm của Tử Hàn – dấu hiệu rõ ràng nhất rằng gói ký ức đặc biệt đã bị kích hoạt tối đa bởi sự tiếp xúc gần đây với 'chìa khóa' là chính cô.

*"Em đã nói dối tôi rất nhiều,"* giọng nói của Tử Hàn vang lên, nhưng nó không đến từ thanh quản vật lý trước mặt Tâm Nhàn nữa mà vọng lại trực tiếp trong đầu cô – hỗn hợp giữa âm thanh thật và tiếng còi báo động kỹ thuật số của Mnemosyne đang cố gắng can thiệp.

Tâm Nhàn muốn lùi ra xa, nhưng cơ thể cô như bị đóng băng tại chỗ bởi nỗi kinh hãi tột cùng.

Cô không chỉ sợ mất đi Tử Hàn mà còn sợ rằng sự hiện diện gần đây nhất của mình đã vô tình kích hoạt một quy trình tự hủy trong não bộ anh – thứ mà Mạc Vân Khương từng gọi là 'cơ chế thanh lọc' khi người mang ký ức phát hiện ra sự thật về nguồn gốc giả tạo của nó.

*"Tại sao em lại để cho Mnemosyne biến chúng ta thành thế này?"* Tử Hàn hỏi thêm, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt má cô – một cử động tình tứ đau đớn đến mức khiến Tâm Nhàn suýt nữa bật khóc (thốt lên).

Anh ấy không biết rằng chính sự gần gũi này đang đẩy nhanh quá trình sụp đổ ý thức của cả hai.

Cô nhìn thấy trong mắt anh những ký ức mà họ đã chia sẻ: buổi chiều mưa dưới mái hiên trường học, nụ cười rạng rỡ khi cùng nhau giải quyết bài toán khó nhất lớp 12A.

Tất cả đều là giả.

Tất cả đều được lập trình sẵn để đảm bảo sự trung thành tuyệt đối của 'công cụ' Tử Hàn với Mnemosyne thông qua cảm xúc dành cho Tâm Nhàn – kẻ mang trong mình mã khóa duy nhất có thể mở hoặc đóng gói ký ức chết người này.

Và giờ đây,.

bắt đầu nghi ngờ và cố gắng tự giải phóng bản thân khỏi sự kiểm soát đó bằng cách xâm nhập vào hệ thống ảo cùng với cô.

não bộ của Tử Hàn đang phản ứng dữ dội như một cơ thể bị nhiễm trùng nặng đang cố đào thải virus từ bên trong.

Tâm Nhàn nắm chặt bàn tay lại thành những khối xương trắng bệch dưới lớp chăn mỏng manh.

Cô không dám nói lời nào, sợ rằng bất kỳ âm thanh nào cũng sẽ kích hoạt sóng thần hủy diệt cuối cùng mà Mnemosyne đã cài đặt sẵn cho trường hợp 'lỗi hệ thống nghiêm trọng'.

Sự im lặng của cô trước đây là cách tự vệ; còn sự im lặng hiện tại là bản án tử hình dành cho chính tình yêu họ từng có – dù giả tạo đến đâu đi nữa thì nó vẫn là thứ duy nhất khiến Tử Hàn cảm thấy mình là con người thật thay vì cỗ máy lạnh lùng.

Tâm Nhàn nắm chặt chiếc USB nhỏ xíu nằm trong lòng bàn tay trái của cô – vật phẩm duy nhất còn sót lại từ vụ đột nhập phòng thí nghiệm ban đầu chứa đựng mã nguồn gốc để giải phóng gói ký ức đó mà không gây ra hiện tượng tự hủy não bộ cho Tử Hàn.

Cảm giác lạnh buốt của nó thấm vào da thịt, hòa quyện với nỗi đau âm ỉ trong đầu đang báo hiệu sự sụp đổ sắp xảy ra nếu cô không hành động ngay lập tức trước khi Mnemosyne phát hiện ra hoạt động bất thường này và kích hoạt cơ chế tiêu diệt hoàn toàn đối với 'sản phẩm lỗi' Tử Hàn.

Cô nhìn lên màn hình hiển thị trạng thái sức khỏe thần kinh của mình treo lơ lửng trên trần nhà phòng thí nghiệm ảo – nó đang đỏ rực như ngọn lửa địa ngục, báo hiệu sự kết nối giữa hai ý thức của Tâm Nhàn và Tử Hàn trong không gian dữ liệu đã vượt quá ngưỡng an toàn cho phép.

Chỉ còn vài giây nữa thôi là hệ thống sẽ tự động cắt đứt liên kết bằng cách xóa sạch ký ức gần nhất của cả hai người để bảo vệ chủ nhân khỏi bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng hơn nữa do sốc tinh thần quá mức từ sự thật vừa mới phơi bày này.

Nhưng khi cô định rút tay ra khỏi vùng dữ liệu nguy hiểm đó và quay về thực tại để tìm cách cảnh báo Tử Hàn trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.

Một giọng nói khàn sần vang lên từ chính trong đầu cô, lạnh lùng tuyên bố rằng ký ức đã bị sửa đổi từ lâu.

Máu từ khóe miệng cô chảy ra, mùi sắt gỉ xộc vào mũi khi hệ thống cảnh báo đỏ rực nhấp nháy.

Hắn không phải là người
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập