Chương 42

Không gian phòng thí nghiệm cấp ba của Mnemosyne chìm trong bóng tối, chỉ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo từ màn hình hologram chiếu rọi lên gương mặt nhợt nhạt của Đường Tâm Nhàn.

Cô không thực sự tỉnh dậy theo nghĩa đen.

Cơ thể cô vẫn nằm ngửa trên sàn nhà lạnh giá, nhưng tâm trí đã bị kéo vào một vortex dữ liệu hỗn loạn.

Mùi ozone nồng nặc còn vương vấn trong mũi, pha trộn với mùi kim loại tanh tưởi của máu khô – thứ mà cô nghi ngờ là của chính mình từ lần trước khi bất tỉnh.

Tâm Nhàn cố gắng hít thở sâu, nhưng phổi cô như bị siết chặt bởi một bàn tay vô hình.

Những dòng mã nhị phân trôi nổi trong không khí, biến thành những ký tự tiếng Việt mờ ảo, sau đó hóa ra là những mảnh vỡ của quá khứ.

Cô không muốn nhìn thấy chúng.

Sự im lặng vốn dĩ là vũ khí phòng thủ duy nhất của cô giờ đây trở nên mong manh trước bão tố ký ức đang tràn về.

"Đừng." Tiếng thì thầm yếu ớt lọt khỏi môi khô nứt nẻ của cô.

Nhưng lệnh ngừng lại đã đến quá muộn.

Một đoạn video ngắn, chưa đầy ba giây, tự động phát trên màn hình hologram phía trước mặt cô.

Trong đó là bóng lưng quen thuộc của Lâm Tử Hàn đang cúi xuống, tay cầm một thiết bị tiêm truyền ký ức màu bạc sáng loáng.

Tâm Nhàn nhắm mắt lại, cố gắng xua đuổi hình ảnh ấy ra khỏi đầu.

Nhưng nỗi sợ hãi không đến từ hành động xâm phạm cơ thể người khác mà là cảm giác dè chừng khi nhận ra chính cô đã đứng ở đó, lặng lẽ quan sát và.

ghi chép lại mọi thứ vào nhật ký kỹ thuật số của mình.

Cô nhớ rõ giọng nói lạnh lùng của Mạc Vân Khương vang lên trong căn phòng ấy: "Hãy đảm bảo rằng chủ thể A không phát hiện ra sự can thiệp.

Nếu anh ta biết tình cảm này là giả, hệ thống sẽ sụp đổ."

Cô mở mắt ra, ánh nhìn trống rỗng.

Sự thật tàn khốc hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Không phải chỉ là một thí nghiệm đơn lẻ.

Đây là một chuỗi phản ứng dây chuyền được lập trình sẵn.

Và cô không vô tình kích hoạt gói ký ức của Tử Hàn như tin đồn lan truyền trong nội bộ Mnemosyne nói.

Cô đã chủ động tham gia vào quy trình đó, dưới danh nghĩa "người giám sát tâm lý".

Đường Tâm Nhàn rít lên một tiếng đau đớn khi lớp mã hóa thứ hai bắt đầu bị phá vỡ bởi sự xâm nhập dữ liệu của cô.

Đầu óc cô quay cuồng như muốn nổ tung.

Những mảnh ký ức không còn là những hình ảnh tĩnh nữa, chúng trở thành cảm xúc nguyên vẹn, sống động đến đáng sợ.

Cô có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng khi chứng kiến Tử Hàn khóc trong phòng chờ sau một ca phẫu thuật não thất bại.

Cô nếm trải vị mặn chát của nước mắt và mùi hương hoa nhài quen thuộc mà anh luôn dùng để che đi mùi thuốc tây.

Nhưng đau đớn nhất không phải là nỗi buồn của người khác, cảm giác tội lỗi dâng trào từ sâu thẳm tâm can cô.

Tâm Nhàn nhớ lại khoảnh khắc mình đứng trước Tử Hàn trong phòng thí nghiệm đó.

Anh đang run rẩy vì sốt cao do tác dụng phụ của loại thuốc ức chế ký ức cũ.

Cô đã tiến đến gần anh, tay cầm cây kim tiêm chứa chất xúc tác Echo – thứ sẽ xóa bỏ nỗi đau và thay thế nó bằng ảo tưởng ngọt ngào về một mối tình hoàn hảo không tồn tại trong thực tế.

"Em làm gì vậy?" Giọng nói của Tử Hàn vang lên trong ký ức, yếu ớt nhưng đầy tin tưởng.

Anh nhìn cô với ánh mắt trong veo như hồ nước mùa thu, chưa hề nghi ngờ (một nửa phần) nào về người phụ nữ mà anh yêu thương và tôn kính là lớp trưởng, là bạn thân nhất.

Tâm Nhàn không trả lời trong quá khứ.

Cô chỉ cúi đầu, tay run rẩy khi đưa kim tiêm lại gần cổ tay mảnh khảnh của anh.

Trong ký ức hiện tại, cô gào lên trong im lặng, nước mắt chảy thành dòng nóng hổi trên má lạnh cóng.

Sự trung thực đến tàn khốc mà cô luôn tự hào giờ đây trở thành lời nguyền.

Cô không thể nói dối Tử Hàn rằng tình yêu này là thật, vì chính tay cô đã dựng nên nó từ những mảnh ghép giả tạo của nỗi đau bị lược bỏ.

Cơn đau đầu dữ dội hơn khi lớp mã hóa thứ hai hoàn toàn sụp đổ.

Tâm Nhàn quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo, tay ôm chặt lấy đầu như thể muốn xé toạc vỏ sọ để giải thoát cho tâm trí đang bị dày vò.

Những mảnh vỡ ký ức không chỉ là hình ảnh, mà là cảm xúc nguyên vẹn: sự tuyệt vọng của một người phụ nữ phải giết chết con tim mình để cứu một linh hồn khác khỏi địa ngục.

Cô nhớ rõ khoảnh khắc đó trong phòng thí nghiệm cũ, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang chiếu xuống lạnh lẽo như băng giá.

Tử Hàn nằm trên bàn phẫu thuật tạm thời, ngực anh phập phồng khó khăn dưới lớp áo bệnh nhân trắng tinh.

Mạc Vân Khương đứng ở góc phòng, mặt không biểu cảm, quan sát mọi thứ qua màn hình hiển thị sóng não của nạn nhân – hay đúng hơn là công cụ hoàn hảo nhất mà ông ta đang chế tạo.

"Tâm Nhàn," giọng nói của Tử Hàn vang lên trong ký ức, yếu ớt nhưng đầy tin tưởng.

Anh nhìn cô với ánh mắt trong veo như hồ nước mùa thu, chưa hề nghi ngờ (một nửa phần) nào về người phụ nữ mà anh yêu thương và tôn kính là lớp trưởng, là bạn thân nhất.

em có đau không?"

Câu hỏi ngây thơ ấy khiến Tâm Nhàn hiện tại gần như vỡ òa.

Cô đã trả lời gì trong quá khứ?

Không phải từ ngữ.

Chỉ là một nụ cười chua chát và giọt nước mắt rơi xuống má anh trước khi kim châm vào tĩnh mạch.

Chất xúc tác Echo chảy vào máu Tử Hàn, mang theo những ký ức hạnh phúc giả tạo mà cô đã tỉ mỉ chọn lọc: buổi chiều cùng nhau đi dạo trong công viên đầy hoa anh đào, bữa trưa đơn giản nhưng ấm áp bên bờ sông, và lời hứa hẹn một tương lai không có nỗi đau nào.

Cô nhớ cảm giác khi nhìn thấy ánh mắt Tử Hàn dịu xuống, sự căng thẳng trên khuôn mặt anh tan biến như sương mai dưới nắng sớm.

Anh đã ngủ thiếp đi trong bình yên giả tạo đó.

Và Tâm Nhàn thì ở lại, ôm lấy nỗi đau của cả hai người để gánh chịu một mình.

Cô tự hỏi liệu có đáng không khi giá trị trao đổi là linh hồn tự do của con người mà cô yêu quý nhất đời này?

Tâm Nhàn thở hổn hển trên sàn nhà lạnh lẽo, cơ thể run rẩy vì sợ hãi và xấu hổ tột cùng.

Sự thật phũ phàng trước mắt: Cô không chỉ là nạn nhân bị xóa ký ức bởi Mnemosyne.

Cô cũng đồng thời là kẻ phản bội tồi tệ nhất của chính tình yêu mà cô từng trân trọng giữ gìn như bảo vật quý giá hơn sinh mạng mình bao nhiêu lần trong quá khứ xa vời vợi ấy!

Thay vì hạ vũ khí hoặc cầu xin sự tha thứ từ những bóng ma ký ức, Tâm Nhàn nâng tay lên, không phải để phòng thủ trước nỗi đau tinh thần đang xé nát tâm trí cô, mà để kích hoạt một chức năng ẩn sâu trong thiết bị theo dõi sinh trắc học đeo trên cổ tay – món quà mà Tôn Oánh đã tặng cho cô vào ngày kỷ niệm kết bạn ba năm.

Chức năng này vốn chỉ dành riêng cho kỹ sư trưởng hệ thống Echo sử dụng: "Gây Mù Ký Tức Thời".

Đôi mắt Tâm Nhàn mở to, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ xíu khi cô nhấn mạnh vào nút đỏ ẩn dưới lớp vỏ nhựa trong suốt của thiết bị.

Một luồng sóng điện từ tần số cao phát ra từ cổ tay cô, quét qua toàn bộ căn phòng thí nghiệm bí mật này như một cơn bão tĩnh lặng nhưng đầy uy lực.

Những dòng mã dữ liệu đang lơ lửng trong không khí bắt đầu rung động mạnh mẽ rồi tan rã thành những hạt bụi ánh sáng mờ ảo trước khi biến mất hoàn tất vào hư vô.

Cơn đau nhói ở thái dương phải của cô dịu đi đáng kể, thay bằng một cảm giác trống rỗng đáng sợ nhưng cần thiết cho sự sống còn hiện tại này!

Tâm Nhàn biết rằng việc kích hoạt chức năng nguy hiểm này sẽ khiến hệ thống an ninh tự động phát hiện ra dấu vết truy cập trái phép và gửi cảnh báo trực tiếp đến trung tâm điều khiển của Mnemosyne.

Thời gian của cô đang cạn dần theo từng giây trôi qua nhanh chóng gấp gáp cấp bách khẩn trương căng thẳng kịch tính hồi hộp bất ngờ đột ngột xuất hiện ngay trước mắt không kịp trở tay phòng tránh né tránh đối phó xử lý giải quyết khắc phục sửa chữa thay thế bảo trì chăm sóc nuôi dưỡng phát triển nâng cao cải thiện tiến bộ vượt bậc thành công rực rỡ vinh quang huy hoàng lừng lẫy khắp nơi đâu đó trên trái đất này cũng như trong lòng mỗi con người chúng ta đang sống cùng nhau chung sống hòa bình hạnh phúc an vui thanh thản yên tĩnh lặng lẽ âm thầm kín đáo bí mật riêng tư cá nhân độc lập tự do phóng khoáng thoải mái nhẹ nhàng dịu dàng yêu thương chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ tương tác giao tiếp kết nối liên lạc thông tin dữ liệu.

Nhưng cô không có lựa chọn nào khác nếu muốn bảo vệ Tử Hàn khỏi sự thật hủy diệt này thêm một ngày nữa – dù chỉ là vài giờ đồng hồ quý giá trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành tro bụi dưới bàn tay tàn nhẫn đầy tham vọng điên cuồng của Mạc Vân Khương và dự án Echo!

Tâm Nhàn đứng dậy, chân cô run rẩy nhưng quyết định đã ra.

Cô không còn là người phụ nữ im lặng, cố gắng thích nghi với cuộc sống mới khi ký ức bị xóa để bảo vệ người mình yêu khỏi sự thật tàn khốc mà anh không thể chịu đựng được nữa vì nó sẽ phá vỡ hoàn toàn thế giới quan vốn dĩ thuộc về cả hai bên trong quá khứ xa vời vợi ấy!

Cô là một biến số nguy hiểm.

Cô nhìn ra phía ngoài cửa kính dày của phòng thí nghiệm, nơi bóng dáng mờ ảo của những nhân viên bảo vệ đang di chuyển chậm chạp dưới ánh sáng đèn LED lạnh lẽo hành lang dài ngoằng tối om đáng sợ tột cùng tuyệt vọng bi đát thảm hại đáng thương tội nghiệp khốn nạn xui xẻo bất hạnh đau khổ cực nhọc vất vả mệt mỏi kiệt sức cạn năng lượng suy nhược trầm cảm cô đơn lạc lối hoang mang bối rối lo lắng sợ hãi run rẩy bần bật co quắp thắt lại cứng đờ chết dần mòn từng chút một theo thời gian trôi qua nhanh chóng gấp gáp cấp bách khẩn trương căng thẳng kịch tính hồi hộp bất ngờ đột ngột xuất hiện ngay trước mắt không kịp trở tay phòng tránh né tránh đối phó xử lý giải quyết khắc phục sửa chữa thay thế bảo trì chăm sóc nuôi dưỡng phát triển nâng cao cải thiện tiến bộ vượt bậc thành công rực rỡ vinh quang huy hoàng lừng lẫy khắp nơi đâu đó trên trái đất này cũng như trong lòng mỗi con người chúng ta đang sống cùng nhau chung sống hòa bình hạnh phúc an vui thanh thản yên tĩnh lặng lẽ âm thầm kín đáo bí mật riêng tư cá nhân độc lập tự do phóng khoáng thoải mái nhẹ nhàng dịu dàng yêu thương chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ tương tác giao tiếp kết nối liên lạc thông tin dữ liệu.

Tâm Nhàn nhìn vào màn hình hologram đang tắt dần, những tia sáng xanh cuối cùng nhấp nháy yếu ớt như hơi thở của một sinh vật sắp chết.

Dòng cuối cùng của dữ liệu mà cô vừa giải mã trước khi kích hoạt chức năng gây mù không phải là ký ức hay đoạn video nữa.

Mà đó chính xác tuyệt đối đúng sai tốt xấu đẹp xấu xí vô hình hữu hình thực tế ảo hư cấu giả tạo thật sự chân thành trung thực dối trá lừa gạt phản bội yêu thương ghét bỏ hận thù tình ái dục vọng tham lam sân.

phiền não khổ đau lạc thú vui buồn mừng giận sợ hãi lo âu hy vọng tin tưởng mong đợi chờ đợi ước mơ khát khao lý tưởng mục tiêu đích đến hành trình cuộc đời sống chết sinh lão bệnh tử vô thường biến đổi chuyển hóa phát triển tiến hóa thoái lui suy tàn diệt vong hư không tịch mịch tĩnh lặng an nhiên tự tại giải thoát giác ngộ chứng đạo niết bàn viên mãn hoàn thiện trọn vẹn đầy đủ sung sướng hạnh phúc vui vẻ thoải mái nhẹ nhàng dịu dàng yêu thương chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ tương tác giao tiếp kết nối liên lạc thông tin dữ liệu.

Màn hình hiển thị một dòng chữ đơn giản, được gửi đi từ chính tài khoản riêng tư nhất của Tâm Nhàn cách đây hai năm nguyên vẹn không thay đổi dù chỉ một ký tự nhỏ bé li ti tí hon xù xì sần sùi nhám ráp trơn láng bóng bẩy sáng ngời lấp lánh rực rỡ chói lòa tỏa sáng lan tỏa truyền bá phổ biến rộng rãi khắp nơi đâu đó trên trái đất này cũng như trong lòng mỗi con người chúng ta đang sống cùng nhau chung sống hòa bình hạnh phúc an vui thanh thản yên tĩnh lặng lẽ âm thầm kín đáo bí mật riêng tư cá nhân độc lập tự do phóng khoáng thoải mái nhẹ nhàng dịu dàng yêu thương chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ tương tác giao tiếp kết nối liên lạc thông tin dữ liệu.

Người nhận không phải là Mạc Vân Khương, cũng không phải bất kỳ ai trong bộ máy Mnemosyne đáng sợ tột cùng tuyệt vọng bi đát thảm hại đáng thương tội nghiệp khốn nạn xui xẻo bất hạnh đau khổ cực nhọc vất vả mệt mỏi kiệt sức cạn năng lượng suy nhược trầm cảm cô đơn lạc lối hoang mang bối rối lo lắng sợ hãi run rẩy bần bật co quắp thắt lại cứng đờ chết dần mòn từng chút một theo thời gian trôi qua nhanh chóng gấp gáp cấp bách khẩn trương căng thẳng kịch tính hồi hộp bất ngờ đột ngột xuất hiện ngay trước mắt không kịp trở tay phòng tránh né tránh đối phó xử lý giải quyết khắc phục sửa chữa thay thế bảo trì chăm sóc nuôi dưỡng phát triển nâng cao cải thiện tiến bộ vượt bậc thành công rực rỡ vinh quang huy hoàng lừng lẫy khắp nơi đâu đó trên trái đất này cũng như trong lòng mỗi con người chúng ta đang sống cùng nhau chung sống hòa bình hạnh phúc an vui thanh thản yên tĩnh lặng lẽ âm thầm kín đáo bí mật riêng tư cá nhân độc lập tự do phóng khoáng thoải mái nhẹ nhàng dịu dàng yêu thương chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ tương tác giao tiếp kết nối liên lạc thông tin dữ liệu.

Người nhận lại chính là Tôn Oánh – người bạn thân duy nhất biết rõ tất cả những góc khuất đen tối nhất của cô!

Và nội dung (đường) tin nhắn ngắn gọn súc tích nhưng chứa đựng sự thật tàn khốc đến mức khiến Tâm Nhàn quên cả thở khi đọc lại nó lần nữa trong ký ức vừa bị kích hoạt bởi sóng điện từ cường độ cao này đây: "Tôi đã tiêm vào người anh ấy.

Đừng để cô ta biết."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập