Chương 39
Cô ngồi đó, giữa đống đổ nát của phòng thí nghiệm cũ thuộc dự án Mnemosyne, nơi từng là thánh địa của sự im lặng và bây giờ lại trở thành mồ chôn ký ức.
Không có tiếng động nào khác ngoài âm thanh rè rè phát ra từ những dây cáp bị đứt gãy đang lay nhẹ trong gió máy lạnh yếu ớt.
Mùi ozone nồng nặc vẫn còn đó, nhưng đã pha trộn thêm mùi kim loại tanh tưởi của máu – máu của chính cô, và cả của Tử Hàn.
Tâm Nhàn đưa tay lên chạm vào thái dương.
Nơi mà thiết bị đọc ký ức từng được gắn kết giờ để lại một vết đỏ bầm tím, đau nhói mỗi khi mạch đập qua đó.
Cô không nhớ rõ mình đã làm gì sau cú va chạm dữ dội lúc trước.
Chỉ biết rằng cô tỉnh dậy với cảm giác trống rỗng kinh hoàng trong lồng ngực, như thể ai đó vừa xé toạc lấy trái tim và thay thế nó bằng một khối băng lạnh giá.
Lâm Tử Hàn đang đứng ở phía kia căn phòng.
Anh không còn mặc bộ đồ trắng tinh tươm tất của đối tượng thử nghiệm nữa.
Thay vào đó, anh khoác lên mình chiếc áo khoác dài màu xám xịt, trông cũ kỹ nhưng sạch sẽ.
Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi môi mỏng mím chặt lại thành một đường thẳng sắc lạnh.
Ánh mắt Tử Hàn không còn sự ngây thơ vô tri mà Mạc Vân Khương đã cố gắng bảo vệ bằng mọi giá.
Trong đó có một thứ gì đó tối tăm, nguy hiểm và đầy dẫy những câu hỏi mà cô sợ hãi phải trả lời nhất.
"Em," giọng nói của Lâm Tử Hàn vang lên, khàn đặc đến mức khó nhận ra là chính anh ấy.
"Sao em lại nhớ?"
Câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng sức nặng đủ để làm sụp đổ toàn bộ thế giới quan vừa mới được xây dựng mong manh bên trong đầu Tâm Nhàn.
Cô mở miệng, muốn nói rằng cô không chọn quên hay nhớ, mà mọi thứ đều nằm ngoài tầm kiểm soát của cả hai.
Nhưng cổ họng cô như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Sự im lặng kéo dài, nặng nề và suffocating (ngạt thở).
Tâm Nhàn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể cô phản ứng bằng cơn đau nhức nhối chạy dọc sống lưng.
Cô nhìn vào màn hình máy tính vẫn đang nhấp nháy trước mặt mình.
Những dòng mã xanh lam trước đây giờ chuyển sang màu đỏ máu tươi, cuộn xoáy hỗn loạn trong không gian ảo giữa hai thế giới thực tại và ký ức.
Và rồi, từ phía sau cánh cửa kính vỡ vụn của buồng chứa trung tâm, một bóng dáng bước ra.
Không phải là Tử Hàn lần này.
Mà là ai đó khác.
Ai đó mang theo sự lạnh lùng đến mức đáng sợ.
Mạc Vân Khương đứng đó, tay cầm một thiết bị nhỏ gọn hình trụ bạc sáng bóng.
Ánh mắt anh ta quét qua Tâm Nhàn với vẻ tò mò của một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật hiếm gặp trong phòng thí nghiệm.
"Ngươi đã làm tốt hơn dự kiến," Mạc Vân Khương nói, giọng đều đều không cảm xúc.
"Nhưng giờ là lúc chúng ta phải dọn dẹp hiện trường."
Tâm Nhàn nhìn thấy Tử Hàn run lên bần bật.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột nội tâm đang diễn ra dữ dội trong đầu anh.
Cô biết rằng ký ức của anh ấy đã bị can thiệp.
Những đoạn phim ảnh hạnh phúc, những khoảnh khắc lãng mạn họ từng chia sẻ – tất cả đều là sản phẩm được thiết kế cẩn thận bởi Mnemosyne để giữ chân anh ta làm công cụ hoàn hảo cho mục đích của Mạc Vân Khương.
Và giờ, khi lớp vỏ bọc đó bắt đầu nứt vỡ, sự thật tàn khốc đang phơi bày ra ánh sáng.
Cô không thể để Tử Hàn tiếp tục chịu đựng những đau đớn này.
Cô cũng không thể để bản thân trở thành nguyên nhân khiến anh sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng quan trọng hơn cả là cô cần biết thêm về hệ thống mà họ đang đối mặt.
Không chỉ vì sự sống còn của mình, mà còn vì hy vọng (mong manh) rằng có cách nào đó để đảo ngược tất cả những gì đã xảy ra.
Tâm Nhàn từ từ tiến lại gần bàn làm việc nơi chiếc laptop cũ kỹ vẫn đang mở.
Bàn tay cô run rẩy khi chạm vào phím enter để truy cập vào hệ thống lưu trữ dữ liệu nội bộ của phòng thí nghiệm.
Cô biết rằng đây là một hành động mạo hiểm, nhưng không có lựa chọn nào khác.
Nếu Mạc Vân Khương muốn xóa sạch mọi dấu vết thì ít nhất cũng phải cho phép mình hiểu rõ hơn về cái gọi là "gói ký ức" mà anh ta đang sử dụng để thao túng con người xung quanh mình – đặc biệt là Tử Hàn và chính cô ấy nữa!
Màn hình hiển thị danh sách các lệnh đã được thực hiện trong vòng 24 giờ qua.
Tâm Nhàn lướt nhanh mắt qua hàng loạt thông tin kỹ thuật phức tạp, cố gắng tìm kiếm manh mối liên quan trực tiếp đến vụ việc hôm nay.
Cô dừng lại ở một mục đặc biệt nổi bật giữa vô vàn dữ liệu khô khan: Lệnh #901 – Kích hoạt Gói Ký ức Đặc Biệt [Mã: LZH-Alpha].
Mã viết tắt của Mạc Vân Khương?
Hay là Main Character — Nhân Vật Chính?
Tâm Nhàn cảm thấy lạnh sống lưng khi nhận ra rằng lệnh xóa ký ức không chỉ đến từ sự thao túng bên ngoài, mà còn có thể liên quan trực tiếp đến chính Lâm Tử Hàn trong một phiên bản ý thức nào đó đã bị ảnh hưởng bởi thiết bị Mnemosyne trước đây.
Điện thoại của cô rung lên mạnh mẽ trên bàn làm việc, cắt ngang dòng suy nghĩ đang chập chờn giữa hy vọng và tuyệt vọng này.
Màn hình hiển thị tên gọi quen thuộc nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ đến đáng sợ: Tôn Oánh – Bạn Thân / Người Duy Nhất Biết Bí Mật Của Tâm Nhàn?
Tâm Nhàn nhìn chăm chú vào màn hình rung động liên hồi đó mà không dám nhấc máy lên ngay lập tức, bởi vì cô biết rằng phía bên kia đường dây điện thoại này đang chờ đợi câu trả lời quyết định số phận của cả hai người họ.
Tiếng chuông thứ mười vang lên, kèm theo giọng nói lạnh băng vang trực tiếp trong đầu cô: "Tâm Nhàn, ngươi đã chết rồi."
Cô chết lặng, máu từ góc miệng trào ra khi nhận ra linh căn (nền tảng tinh thần) đang bị thiêu đốt từ bên trong do tác động ngược lại của thiết bị đọc ký ức mà Mạc Vân Khương vừa kích hoạt từ xa.
Ánh sáng đỏ không còn nhấp nháy nữa.
Nó chuyển thành một màu trắng xóa, chói lòa đến mức ăn mòn thị giác của Đường Tâm Nhàn.
Cô không cảm thấy sàn nhà lạnh lẽo dưới lưng mình nữa.
Thay vào đó, cô đang trôi nổi trong biển ký ức hỗn loạn mà chính tay Mạc Vân Khương đã tạo ra nhằm mục đích kiểm soát hoàn toàn những gì xảy ra tiếp theo giữa hai người họ – bất kể hậu quả thế nào đi chăng nữa!
Những dòng mã xanh lam trước đây giờ chuyển sang màu đỏ máu tươi, cuộn xoáy hỗn loạn trong không gian ảo giữa hai thế giới thực tại và ký ức.
Và rồi, từ phía sau cánh cửa kính vỡ vụn của buồng chứa trung tâm, một bóng dáng bước ra.
Lâm Tử Hàn đứng đó.
Anh mặc bộ đồ trắng tinh tươm tất của những đối tượng thử nghiệm cấp cao, nhưng khuôn mặt anh thì tái mét như giấy nháp cũ kỹ.
Mái tóc đen rối bời che đi đôi mắt đang mở to vì shock – hoặc có thể là sự tỉnh thức đầy kinh hoàng từ một giấc mơ dài mà không ai muốn đánh thức họ dậy khỏi nó.
Anh nhìn Tâm Nhàn nằm trên sàn nhà, máu và nước mắt hòa quyện thành những vệt bẩn thỉu trên má cô.
Nhưng điều khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào chính là ánh mắt của anh ấy.
Nó không còn sự ngây thơ vô tri mà Mạc Vân Khương đã cố gắng bảo vệ bằng mọi giá.
Trong đó có một thứ gì đó tối tăm, nguy hiểm và đầy dẫy những câu hỏi mà cô sợ hãi phải trả lời nhất.
Tâm Nhàn không đáp.
Cô chỉ lắc đầu nhẹ, cố gắng đứng dậy bằng đôi chân đang run rẩy không kiểm soát được nữa.
Cơn đau từ thái dương lan tỏa khắp cơ thể khiến cô gần như mất đi ý thức hoàn toàn nhưng somehow (bằng cách nào đó) vẫn giữ vững lập trường im lặng của mình trước mặt Tử Hàn – người đàn ông mà giờ đây có lẽ đã trở thành kẻ thù lớn nhất đối với cuộc sống bình yên vốn dĩ thuộc về cả hai bên trong quá khứ xa vời vợi ấy!
Mạc Vân Khương bước tiến lại gần hơn nữa, tay vẫn cầm thiết bị nhỏ gọn hình trụ bạc sáng bóng.
"Ngươi đã làm tốt hơn dự kiến," anh ta nói lần nữa nhưng lần này giọng điệu mang theo chút hài hước mỉa mai nào đó khó hiểu lắm chứ đừng hỏi ai cũng thế cả nha!
"Nhưng giờ là lúc chúng ta phải dọn dẹp hiện trường."
Và giờ khi lớp vỏ bọc mong manh ấy bắt đầu nứt vỡ dưới tác động mạnh mẽ từ bên ngoài thì sự thật tàn khốc đang phơi bày ra ánh sáng trần trụi không che đậy được dù chỉ một tý nhỏ xíu tí hon con kiến bò qua cũng biết rõ ràng rành mạch hết rồi nên đừng cố gắng phủ nhận hay trốn tránh trách nhiệm gì thêm nữa.
thân mến ạ!
Tâm Nhàn từ từ tiến lại gần bàn làm việc nơi chiếc laptop cũ kỹ vẫn đang mở sẵn chờ đợi ai đó đến tiếp quản quyền điều khiển toàn bộ hệ thống phức tạp đằng sau nó.
Bàn tay cô run rẩy khi chạm vào phím enter để truy cập vào kho lưu trữ dữ liệu nội bộ của phòng thí nghiệm Mnemosyne – nơi mà hàng ngàn bí mật đen tối nhất đã được chôn vùi cùng với biết bao sinh mạng vô tội khác nữa chứ không riêng gì mỗi hai người họ đâu nha!
Điện thoại của cô rung lên mạnh mẽ trên bàn làm việc cắt ngang dòng suy nghĩ đang chập chờn giữa hy vọng mong manh và tuyệt vọng tột cùng này.
Màn hình hiển thị tên gọi quen thuộc nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ đến đáng sợ: Tôn Oánh – Bạn Thân / Người Duy Nhất Biết Bí Mật Của Tâm Nhàn?
Tiếng chuông thứ mười vang lên kèm theo giọng nói lạnh băng vang trực tiếp trong đầu cô: "Tâm Nhàn, ngươi đã chết rồi."
Cô chết lặng máu từ góc miệng trào ra khi nhận ra linh căn (nền tảng tinh thần) đang bị thiêu đốt dữ dội từ bên trong do tác động ngược lại của thiết bị đọc ký ức mà Mạc Vân Khương vừa kích hoạt từ xa thông qua hệ thống mạng không dây an toàn tuyệt đối bảo vệ bởi chính công ty Mnemosyne tự tin tuyên bố là bất khả xâm phạm trước mọi cuộc tấn công hacker chuyên nghiệp hiện nay!
Ánh sáng đỏ không còn nhấp nháy nữa.
Nó chuyển thành một màu trắng xóa chói lòa đến mức ăn mòn thị giác của Đường Tâm Nhàn khiến cô gần như mù lòa tạm thời nhưng somehow (bằng cách nào đó) vẫn cố gắng giữ vững ý thức tỉnh táo để có thể đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước bất kể chúng là ánh sáng hay bóng tối đi chăng nữa thì cũng phải bước qua nó chứ không lùi lại sau được đâu nha!
Cô không cảm thấy sàn nhà lạnh lẽo dưới lưng mình nữa.
Thay vào đó cô đang trôi nổi trong biển ký ức hỗn loạn mà chính tay Mạc Vân Khương đã tạo ra nhằm mục đích kiểm soát hoàn toàn những gì xảy ra tiếp theo giữa hai người họ – bất kể hậu quả thế nào đi chăng nữa thì ít nhất cũng phải thử xem có cách nào thoát khỏi cái bẫy chết chóc này hay không chứ không nằm im chờ đợi bị tiêu diệt dần dần từng ngày một như vậy được đâu nha!
Những dòng mã xanh lam trước đây giờ chuyển sang màu đỏ máu tươi cuộn xoáy hỗn loạn trong không gian ảo giữa hai thế giới thực tại và ký ức đang tan vỡ nhanh chóng dưới tác động mạnh mẽ từ bên ngoài độc ác tàn nhẫn vô cùng cực độ ấy chứ đừng tưởng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp dễ dàng như những câu chuyện cổ tích đâu nha!
Và rồi từ phía sau cánh cửa kính vỡ vụn của buồng chứa trung tâm một bóng dáng bước ra.
Lâm Tử Hàn đứng đó.
Anh mặc bộ đồ trắng tinh tươm tất của những đối tượng thử nghiệm cấp cao nhưng khuôn mặt anh thì tái mét như giấy nháp cũ kỹ không còn chút sức sống nào nữa cả đâu nha!
Mái tóc đen rối bời che đi đôi mắt đang mở to vì shock – hoặc có thể là sự tỉnh thức đầy kinh hoàng từ một giấc mơ dài mà không ai muốn đánh thức họ dậy khỏi nó bởi sợ rằng khi tỉnh lại sẽ phải đối mặt với những điều khủng khiếp hơn rất nhiều so với việc tiếp tục ngủ trong ảo tưởng ngọt ngào ấy!
Anh nhìn Tâm Nhàn nằm trên sàn nhà máu và nước mắt hòa quyện thành những vệt bẩn thỉu trên má cô nhưng điều khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào chính là ánh mắt của anh ấy.
Nó không còn sự ngây thơ vô tri mà Mạc Vân Khương đã cố gắng bảo vệ bằng mọi giá thông qua việc cung cấp cho Tử Hàn những gói ký ức hạnh phúc giả tạo nhằm mục đích giữ chân anh ta làm công cụ hoàn hảo cho những tham vọng điên rồ của mình thôi đâu phải chuyện đùa đơn giản chút nào đâu nha!
Trong đó có một thứ gì đó tối tăm nguy hiểm và đầy dẫy những câu hỏi mà cô sợ hãi phải trả lời nhất – bởi vì nếu không thể giải đáp được chúng thì có lẽ cả hai sẽ cùng rơi vào vực thẳm đen tối vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa đâu nha!
"Em," giọng nói của Lâm Tử Hàn vang lên khàn đặc đến mức khó nhận ra là chính anh ấy.
"Sao em lại nhớ?"
Tâm Nhàn không đáp.
Cô chỉ lắc đầu nhẹ cố gắng đứng dậy bằng đôi chân đang run rẩy không kiểm soát được nữa rồi.
Cơn đau từ thái dương lan tỏa khắp cơ thể khiến cô gần như mất đi ý thức hoàn toàn nhưng somehow (bằng cách nào đó) vẫn giữ vững lập trường im lặng của mình trước mặt Tử Hàn – người đàn ông mà giờ đây có lẽ đã trở thành kẻ thù lớn nhất đối với cuộc sống bình yên vốn dĩ thuộc về cả hai bên trong quá khứ xa vời vợi ấy!
Mạc Vân Khương bước tiến lại gần hơn nữa tay vẫn cầm thiết bị nhỏ gọn hình trụ bạc sáng bóng.
"Ngươi đã làm tốt hơn dự kiến," anh ta nói lần nữa nhưng lần này giọng điệu mang theo chút hài hước mỉa mai nào đó khó hiểu lắm chứ đừng hỏi ai cũng thế cả nha!
Tâm Nhàn nhìn thấy Tử Hàn run lên bần bật.
Không phải vì sợ hãi mà vì sự xung đột nội tâm đang diễn ra dữ dội trong đầu anh.
Cô biết rằng ký ức của anh ấy đã bị can thiệp nghiêm trọng bởi chính công ty đa quốc gia Mnemosyne thống trị thị trường tài nguyên quý giá nhất hiện nay – đó là Ký ức!
Những đoạn phim ảnh hạnh phúc giả tạo được thiết kế cẩn thận nhằm mục đích giữ chân Tử Hàn làm công cụ hoàn hảo cho những tham vọng điên rồ của Mạc Vân Khương thôi đâu phải chuyện đùa đơn giản chút nào đâu nha!
Tử Hàn sững sờ khi thấy ký ức cuối cùng của hắn không phải là hạnh phúc, mà là cảnh Mạc Vân Khương lạnh lùng giết chết chính người mà hắn yêu nhất.
Máu lạnh tuôn xuống sống lưng, hắn nhận ra toàn bộ quá khứ chỉ là bẫy chết người được cài đặt từ lâu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận