Chương 38

Ánh sáng đỏ không còn nhấp nháy nữa.

Nó chuyển thành một màu trắng xóa, chói lòa đến mức ăn mòn thị giác của Đường Tâm Nhàn.

Cô không cảm thấy sàn nhà lạnh lẽo dưới lưng mình nữa.

Thay vào đó, cô đang trôi nổi trong một khoảng trống vô định, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh bị xé toạc bởi những dòng dữ liệu xanh lam đang tuôn chảy như máu từ vết thương hở của thế giới này.

Thiết bị Neural-Link trên cổ cô nóng rực lên.

Không phải là cảm giác ấm áp của sự kết nối, mà là nỗi đau thiêu đốt khi một thứ gì đó thô bạo xâm nhập vào vùng cấm địa trong não bộ.

Tâm Nhàn cố gắng thò tay ra để tháo nó khỏi da thịt, nhưng cánh tay cô nặng trĩu như chì.

Cô không thể di chuyển được cơ bắp vật lý của mình.

Tất cả những gì còn lại là ý thức – một đốm lửa nhỏ bé đang bị gió bão dữ dội đe dọa thổi tắt.

"Kết nối thành công," một giọng nói máy móc vang lên, lạnh lùng và xa cách đến đáng sợ.

"Đang tải gói dữ liệu: Ký ức gốc #402."

Tâm Nhàn muốn hét lên, nhưng thanh quản cô đã tê liệt hoàn toàn.

Cô nhìn thấy những hình ảnh bắt đầu hiện ra trước mắt mình, không phải qua con mắt của cơ thể đang nằm bất động trên sàn phòng thí nghiệm, mà qua lăng kính ký ức của chính bản thân cô – phiên bản quá khứ mà cô đã cố tình quên đi.

Đây là nơi khám phá bí ẩn thực sự bắt đầu.

Không có manh mối mờ ảo hay những lời đồn đại nửa tin nửa ngờ.

Đây là chân lý trần trụi, được phục dựng lại từng pixel đau đớn nhất.

Cô thấy mình đứng trước một cánh cửa kính lớn, phản chiếu khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy mệt mỏi của chính cô trong quá khứ.

Trước mặt cô là Mạc Vân Khương, người đàn ông với nụ cười từ bi giả tạo mà cả thế giới tôn sùng như vị cứu tinh khỏi nỗi đau.

Nhưng trong ký ức này, ánh mắt anh ta không có sự từ bi ấy.

Nó trống rỗng, giống như khi bạn nhìn vào một chiếc gương vỡ – chỉ phản chiếu lại chính sự tan nát của kẻ đang đứng trước nó.

"Ngươi sợ hãi điều gì nhất, Đường Tâm Nhàn?" Mạc Vân Khương hỏi, giọng nói trầm thấp vang vọng trong không gian ký ức.

Trong đoạn phim tưởng tượng đó, cô gái trẻ – phiên bản cũ của Tâm Nhàn – run rẩy nhưng không lùi bước.

"Tôi sợ mất đi anh ấy," cô trả lời, giọng khàn đặc vì khóc nức nở từ lâu trước đó.

"Sợ rằng một ngày nào đó, ký ức về anh ấy sẽ phai nhạt.

Sợ rằng tôi sẽ quên đi lý do mà mình tồn tại."

Mạc Vân Khương bước lại gần, đưa ra chiếc thiết bị Neural-Link nhỏ gọn như một món quà độc ác.

"Vậy thì hãy bán nó cho ta.

Bán nỗi sợ hãi đó để đổi lấy sự bình yên tuyệt đối.

Hãy xóa bỏ ký ức về khoảnh khắc bạn nhận ra anh ấy là công cụ của chúng tôi.

Hãy quên đi việc chính bạn đã kích hoạt bộ phận kiểm soát trong đầu Lâm Tử Hàn."

Tâm Nhàn hiện tại – người đang nằm bất động trên sàn nhà ga ngầm kia – cảm thấy trái tim mình co thắt lại thành một khối máu đông đau đớn.

Sự thật này sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào mà Thợ Sưu Tập từng sử dụng.

Cô không phải là nạn nhân bị xóa ký ức bởi một tai nạn ngẫu nhiên hay sự thao túng từ bên ngoài.

Vì yêu thương đến mức ngu ngốc muốn bảo vệ Lâm Tử Hàn khỏi gánh nặng của sự thật tàn khốc, cô đã trao lại linh hồn mình cho Mnemosyne.

Cô đã bán đi nỗi đau để anh ấy có thể tiếp tục sống trong hạnh phúc giả tạo mà không biết rằng chính tình cảm dành cho cô là sợi dây xích vô hình đang chặt lấy cổ anh.

"Nếu bạn yêu thương thực sự," Mạc Vân Khương thì thầm, giọng nói như rắn rít trượt qua tai của Tâm Nhàn trong ký ức, "thì hãy chấp nhận trở thành kẻ thù của chính mình."

Trong ký ức quá khứ, cô gật đầu.

Nước mắt rơi xuống bàn tay lạnh giá của cô khi thiết bị được đặt lên cổ.

Cảm giác nhẹ nhõm đến kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể ngay sau đó – một sự giải thoát khỏi gánh nặng lương tâm, nhưng cũng là khởi đầu cho địa ngục dài đằng đng mà cô đang phải chịu đựng trong hiện tại.

Khi dòng dữ liệu kết thúc, Tâm Nhàn bị hất văng trở lại thực tại.

Cô mở mắt ra, quặn đau khi không khí lạnh lẽo của phòng thí nghiệm tràn vào phổi.

Máu từ góc miệng cô đã khô lại thành những vết bẩn đen sẫm trên cằm.

Nhưng nỗi đau thể xác ấy giờ đây chẳng nghĩa lý gì so với sự sụp đổ tinh thần vừa diễn ra trong tâm trí cô.

Cô là kẻ phản bội.

Không chỉ đối với Lâm Tử Hàn, mà còn đối với chính con người thực tại của mình.

Sự im lặng của cô không phải là cách tự vệ cao quý như Tôn Oánh vẫn tin tưởng.

Nó là kết quả của một giao dịch đê hèn – bán đi ký ức để mua sự yên tâm cho kẻ khác, trong khi bản thân lại mang gánh nặng tội lỗi lên vai mỗi ngày.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía cánh cửa phòng điều khiển.

Tâm Nhàn cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng cổ cô cứng đờ như đá.

Cô nhìn thấy bóng dáng của một nhân viên bảo vệ Mnemosyne đi vào, tay cầm thanh kích hoạt thần kinh – thứ vũ khí có thể làm tê liệt hệ thống vận động chỉ trong tích tắc.

Người đàn ông đó không nói gì.

Anh ta chỉ đưa mắt lạnh lùng nhìn xuống cô gái đang nằm giữa đống đổ nát dữ liệu như một con thú bị thương tuyệt vọng.

Ánh sáng từ màn hình bảng điều khiển chiếu rọi lên khuôn mặt anh ta, tạo ra những đường bóng tối sâu thẳm dưới hốc mắt, khiến hắn trông giống như một cỗ máy thu nhỏ của sự tàn nhẫn mà công ty này đại diện.

Tâm Nhàn biết mình không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.

Cô đã mất đi ký ức về cách tự vệ hiệu quả nhất – những kỹ năng ẩn sâu trong tiềm thức trước khi bị xóa cũng đang dần phai mờ cùng với sự mệt mỏi hiện tại.

Nhưng cô có thứ vũ khí khác.

Thứ vũ khí duy nhất mà Mnemosyne chưa từng tính đến, vì họ tin rằng con người không thể kiểm soát được cảm xúc của chính mình một cách chủ động để gây ra thiệt hại cho hệ thống.

Cô tập trung vào nỗi đau mới khám phá ra.

Nỗi đau khi nhận ra mình đã bán đứng lòng tự trọng.

Cô không cố gắng đẩy nó đi hay che đậy bằng sự im lặng như thói quen hàng ngày.

Thay vào đó, cô mở rộng tâm trí của mình, đón lấy toàn bộ những cảm xúc hỗn loạn ấy – sự xấu hổ, tội lỗi, tuyệt vọng và cả tình yêu thương vẫn còn cháy rực trong tim dành cho Lâm Tử Hàn.

Cô biến nỗi đau thành năng lượng.

Không phải để tấn công người bảo vệ trước mặt, mà là để xâm nhập vào mạng lưới Neural-Link đang kết nối với cô.

Cô biết rằng hệ thống này được thiết kế để đọc và ghi dữ liệu hai chiều.

Nếu nó có thể đưa ký ức giả vào đầu cô, thì cô cũng có thể dùng cảm xúc thật của mình – thứ không bị kiểm soát bởi thuật toán hạnh phúc vô hồn của Mạc Vân Khương – để làm ngập lụt băng thông kết nối đó.

Cô nhắm mắt lại và hình dung ra khuôn mặt Lâm Tử Hàn khi anh cười với cô lần cuối cùng trước sự cố hôm nay.

Sự trong veo, ngây thơ đến mức tội nghiệp trong ánh mắt anh ấy vì không biết rằng tình yêu của mình đang được điều khiển từ xa bởi chính người con gái mà anh tin tưởng nhất.

Nỗi đau xé toạc tâm trí cô thêm một lần nữa.

Nhưng lần này, nó mang theo sức mạnh hủy diệt.

Tâm Nhàn đẩy dòng cảm xúc đó vào thiết bị Neural-Link trên cổ mình như một quả bom nổ chậm được kích hoạt bởi chính trái tim đang vỡ vụn của cô.

Nhân viên bảo vệ bỗng nhiên dừng bước.

Thanh kích hoạt thần kinh trong.

rung lên dữ dội, phát ra âm thanh chói tai giống như tiếng gầm gừ của động cơ quá tải.

Anh ta rên rỉ một tiếng đau đớn khi dòng điện ngược lại từ thiết bị kết nối lan truyền vào hệ thống trung tâm phòng thí nghiệm thông qua chính mạng lưới mà Tâm Nhàn đang xâm nhập.

Màn hình bảng điều khiển phía sau nổ tung, không phải do lỗi kỹ thuật đơn thuần, mà là do sự xung đột dữ liệu cảm xúc quá tải.

Những dòng mã xanh lam trước đây giờ chuyển sang màu đỏ máu tươi, cuộn xoáy hỗn loạn trong không gian ảo giữa hai thế giới thực tại và ký ức.

Và rồi, từ phía sau cánh cửa kính vỡ vụn của buồng chứa trung tâm, một bóng dáng bước ra.

Lâm Tử Hàn đứng đó.

Anh mặc bộ đồ trắng tinh tươm tất của những đối tượng thử nghiệm cấp cao, nhưng khuôn mặt anh thì tái mét như giấy nháp cũ kỹ.

Mái tóc đen rối bời che đi đôi mắt đang mở to vì shock – hoặc có thể là sự tỉnh thức đầy kinh hoàng từ một giấc mơ dài mà không ai muốn đánh thức họ dậy khỏi nó.

Anh nhìn Tâm Nhàn nằm trên sàn nhà, máu và nước mắt hòa quyện thành những vệt bẩn thỉu trên má cô.

Nhưng điều khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào chính là ánh mắt của anh ấy.

Nó không còn sự ngây thơ vô tri mà Mạc Vân Khương đã cố gắng bảo vệ bằng mọi giá.

Trong đó có một thứ gì đó tối tăm, nguy hiểm và đầy dẫy những câu hỏi mà cô sợ hãi phải trả lời nhất.

"Em," giọng nói của Lâm Tử Hàn vang lên, khàn đặc đến mức khó nhận ra là chính anh ấy.

em lại nhớ?"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập