Chương 40

Bụi từ những mảnh vỡ của máy chủ dữ liệu bay lơ lửng trong không khí, mang theo mùi chập cháy đặc trưng của đồng và nhựa nóng.

Đường Tâm Nhàn không có thời gian để thở.

Cô lao vào góc khuất của phòng máy, lưng áp sát vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng kìm nén tiếng tim đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực.

Đây là nơi ẩn náu cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ.

Không phải vì sợ hãi Lâm Tử Hàn, mà vì cô sợ chính sự thật đang chực chờ vỡ òa ra khỏi những con số khô khan trên màn hình hologram vẫn còn nhấp nháy yếu ớt phía sau lưng anh ta.

Tâm Nhàn hít thở sâu, cố gắng giữ cho đôi tay run rẩy của mình được ổn định.

Cô cần tìm thứ gì đó.

Một manh mối, một bằng chứng, bất cứ điều gì để giải thích tại sao ký ức của cô lại bị xóa sạch nhưng linh cảm về Tử Hàn vẫn tồn tại dai dẳng như vết sẹo khó phai.

Cô cúi xuống, bàn tay mảnh khảnh sục sạo trong đống dây cáp rối bời và các module nhớ rơi vỡ vụn.

(ngón tay) cô chạm vào một vật thể nhỏ bé, lạnh ngắt nằm giữa những cuộn dây đồng màu đỏ thẫm.

Đó là một ổ cứng sinh học thế hệ cũ – loại thiết bị Mnemosyne đã tuyên bố ngừng sản xuất từ năm ngoái để chuyển sang công nghệ đám mây không vết tích.

Nhưng tại sao nó lại ở đây?

Tại sao trong trung tâm xử lý dữ liệu cấp cao này, giữa những đống rác thải kỹ thuật số, lại tồn tại một thiết bị lưu trữ vật lý cổ điển như thế này?

Tâm Nhàn nhặt lấy chiếc ổ cứng.

Nó có kích thước bằng đồng xu, bề mặt khắc dòng chữ mờ nhạt: *Dự án Echo - Bản Sao 01*.

Tim cô thắt lại.

"Echo" là tên mã của dự án thí điểm đầu tiên mà Mạc Vân Khương từng đề cập trong những buổi thuyết trình công khai đầy hào quang nhưng trống rỗng cảm xúc.

Cô nhanh chóng cắm thiết bị vào cổng kết nối khẩn cấp trên tường, hy vọng rằng hệ thống an ninh cũ kỹ chưa kịp xóa dữ liệu trước khi phòng máy này được niêm phong vĩnh viễn.

Màn hình nhỏ trên cổ tay cô lập tức sáng lên, hiển thị những dòng mã chạy trốn như bầy kiến đen.

Cô không cần phải giải mã phức tạp.

Dữ liệu này quá đơn giản, gần như là một lời chào thua của kẻ tạo ra nó.

Một tập tin âm thanh duy nhất nằm trong thư mục gốc, được bảo vệ bởi mật khẩu sinh trắc học mà bất kỳ ai cũng có thể đoán ra: ngày sinh của người giám đốc dự án.

Tâm Nhàn nhấn vào nút phát.

Tiếng tĩnh điện rè rè vang lên, cắt ngang sự im lặng chết chóc của căn phòng.

Và rồi, giọng nói của Mạc Vân Khương vang lên, lạnh lùng đến mức đáng sợ.

"Ký ức không phải là chân lý.

Nó chỉ là cảm giác mà chúng ta gán cho quá khứ," giọng nói ấy trầm xuống, mang theo một vẻ kiêu ngạo bệnh hoạn.

"Nếu đau khổ là hệ quả tất yếu của sự tỉnh thức, thì hạnh phúc giả tạo chính là nhân đạo tối thượng.

Hãy xóa đi những gì gây ra nỗi đau, và để lại những gì khiến họ mỉm cười." Tâm Nhàn cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Cô không ngờ rằng sau lớp vỏ bọc "giải cứu ký ức" của Mnemosyne, thực chất lại là một cuộc thí nghiệm tâm lý quy mô lớn nhằm loại bỏ khả năng chịu đựng nỗi đau của con người bằng cách thay thế nó bằng những ảo tưởng ngọt ngào.

Nhưng điều khiến cô chết lặng hoàn toàn không phải là triết lý điên rồ đó.

Mà là đoạn ghi âm tiếp theo, được dán nhãn với tên mã: *Lâm Tử Hàn - Giai Đoạn 3*.

Cô nhấn play thêm một lần nữa, tay run lên bần bật.

Giọng nói của Mạc Vân Khương trở nên sắc bén hơn, mang theo sự thỏa mãn của kẻ kiểm soát hoàn toàn bàn cờ.

"Chủ thể phản ứng tốt hơn dự kiến với gói ký ức 'Tình Yêu Lý Tưởng'.

Hắn đã hình thành liên kết phụ thuộc mạnh mẽ vào đối tượng kích hoạt – Đường Tâm Nhàn.

Đây không phải là tình yêu tự nhiên, mà là cơ chế bù đắp tâm lý được lập trình sẵn.

Khi hắn mất đi nỗi đau thực sự trong quá khứ, não bộ sẽ tìm kiếm một nguồn cảm xúc mới để lấp đầy khoảng trống đó.

Và Tâm Nhàn.

chính là chìa khóa duy nhất có thể mở ra cánh cửa đó." Tâm Nhàn nín thở.

Máu trong cơ thể cô như đóng băng.

Vậy thì những nụ cười, những ánh mắt trìu mến, và cả sự hy sinh mà Tử Hàn dành cho cô trong suốt thời gian qua đều là gì?

Chỉ là một phản ứng hóa học được thiết kế sẵn?

Hay đó mới chính là tình yêu thật nhất mà anh ta từng có, dù xuất phát từ nguồn gốc giả tạo?

Cô nhìn xuống chiếc ổ cứng nhỏ bé trong lòng bàn tay.

Nó không chỉ chứa đựng bí mật của công ty Mnemosyne.

Nó còn chứa đựng lời cáo buộc tàn khốc nhất đối với mối quan hệ giữa cô và Tử Hàn: Cô là một công cụ.

Và anh ta là nạn nhân hoàn hảo của sự thao túng đó.

Lâm Tử Hàn bước về phía trước, từng bước chậm rãi nhưng đầy áp lực.

Không khí trong phòng như đông đặc lại, trở nên nặng nề đến mức khó thở.

Tâm Nhàn biết cô không thể chạy.

Nếu cô chạy, anh sẽ đuổi theo, và sự truy đuổi này sẽ dẫn đến việc Mnemosyne phát hiện ra vị trí của họ thông qua các camera giám sát còn hoạt động một phần ở hành lang bên ngoài.

Cô cần đối mặt với anh ta.

Nhưng liệu anh ấy có còn là người đàn ông mà cô từng biết không?

Hay giờ đây, khi đã bắt đầu tỉnh thức khỏi giấc mơ được thiết kế sẵn, anh sẽ trở thành kẻ thù nguy hiểm nhất của chính mình?

Bóng dáng Tử Hàn hiện ra từ phía cuối hành lang tối om.

Ánh mắt anh quét qua những đống đổ nát, dừng lại trên người Tâm Nhàn đang co ro trong góc khuất.

Khuôn mặt anh tái mét, mồ hôi lạnh đọng lại trên trán nhưng ánh nhìn thì rực cháy một ngọn lửa mà cô chưa từng thấy trước đây – sự phẫn uất pha lẫn hoang mang tột độ.

"Em giấu gì?" Giọng nói của Tử Hàn vang lên, khàn đặc và đầy chất vấn.

Anh ta không hỏi về ký ức bị mất hay những khoảng trống trong quá khứ.

Anh ấy chỉ hỏi về thứ cô đang cố che đậy ngay bây giờ.

Tâm Nhàn siết chặt chiếc ổ cứng sinh học lại.

Cô biết rằng nếu nói ra sự thật, mọi nỗ lực bảo vệ anh ấy trước đây đều trở nên vô nghĩa.

Nhưng nếu giữ im lặng, cô sẽ tiếp tục đẩy anh vào cái bẫy của những câu hỏi không có lời giải đáp, nơi nỗi nghi ngờ sẽ ăn mòn tâm trí anh nhanh hơn bất kỳ chất độc nào khác.

"Không gì cả," Tâm Nhàn trả lời, giọng điệu bình thản đến mức chính cô cũng cảm thấy lạ lùng.

"Chỉ là một số dữ liệu cũ mà tôi tìm được khi cố gắng sửa lỗi hệ thống." Tử Hàn bước thêm ba bước nữa.

Khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn vài mét.

Cô có thể nhìn rõ những vết hằn dưới mắt anh, dấu hiệu của sự mất ngủ triền miên và những cơn ác mộng không ngừng lặp lại trong đầu óc đang dần vỡ vụn của một người đàn ông vừa phát hiện ra rằng toàn bộ cuộc đời mình là một vở kịch được viết sẵn bởi kẻ khác.

"Em nói dối," Tử Hàn lên tiếng, giọng trầm xuống thấp hơn.

"Tôi có thể thấy sự run rẩy trên ngón.

cầm cái thứ đó.

Em sợ tôi biết?

Hay em sợ chính bản thân em sẽ nhớ lại những gì đã xảy ra?" Tâm Nhàn cắn chặt môi đến mức chảy máu.

Sự trung thực tàn khốc trong tính cách cô luôn lên tiếng mỗi khi cô đối mặt với sự thật, nhưng lần này, nỗi đau quá lớn khiến nó bị nghẹn lại trong cổ họng.

Cô không thể nói rằng anh ấy là một thí nghiệm thành công của Mạc Vân Khương.

Cô không thể nói rằng tình yêu của anh dành cho cô được xây dựng trên nền tảng của những ký ức đã bị thay thế bởi sự giả tạo.

"Anh sẽ không hiểu đâu," Tâm Nhàn thì thầm, nước mắt chực trào nhưng cô cố gắng giữ chúng lại bằng ý chí sắt đá.

"Sự thật đôi khi tàn nhẫn hơn cả nỗi đau mà anh đang cảm thấy bây giờ." Tử Hàn dừng bước.

Ánh mắt anh sắc lạnh như dao găm, quét qua khuôn mặt đầy lo âu của Tâm Nhàn.

Sự nghi ngờ trong lòng anh đã đạt đến đỉnh điểm, biến thành một mối đe dọa thực sự đối với sự an toàn tinh thần của cả hai.

Anh ta không cần biết cụ thể là gì vào lúc này.

Anh chỉ cần biết rằng cô đang giấu giếm điều gì đó liên quan trực tiếp đến sự tồn tại hiện tại của mình trong thế giới đầy dối trá này.

"Thì hãy cho tôi xem," Tử Hàn nói, giọng điệu mang theo mệnh lệnh nhưng cũng ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng khó tả.

"Nếu em thực sự muốn bảo vệ tôi, thì đừng để bí mật này giết chết chúng ta từ bên trong." Tâm Nhàn nhìn vào đôi mắt của anh ấy.

Trong đó, cô không còn thấy sự ngây thơ vô tri mà Mạc Vân Khương đã cố gắng bảo vệ bằng mọi giá.

Thay vào đó là một bóng tối đang dần lan tỏa, nuốt chửng đi lý trí và để lại những mảnh vụn của ký ức thật sự – thứ mà ngay cả bản thân Tử Hàn cũng chưa dám đối diện.

Cô từ từ giơ tay lên, đưa chiếc ổ cứng về phía anh ta.

Hành động này không phải là đầu hàng, mà là một lời thách thức dành cho số phận.

Nếu đây là kết thúc của cuộc sống bình yên vốn dĩ thuộc về họ, thì ít nhất hãy để nó bắt đầu bằng sự minh bạch thay vì những bóng ma của dối trá tiếp tục ám ảnh tương lai.

Tử Hàn đưa tay ra, ngón tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của thiết bị khi Tâm Nhàn đặt nó vào lòng bàn tay anh ấy.

Cú va chạm vật lý nhỏ bé đó tạo nên một luồng điện tĩnh lặng chạy dọc sống lưng cả hai người.

Không phải là sự thu hút lãng mạn như trong những bộ phim kinh điển, mà là cảm giác của hai kẻ thù không chiến đang đứng trước bờ vực sụp đổ chung số phận.

"Đây là gì?" Tử Hàn hỏi, giọng run rẩy khi ánh mắt anh dán chặt vào dòng chữ khắc trên thiết bị: *Dự án Echo - Bản Sao 01*.

Tâm Nhàn lùi lại một bước, dựa lưng vào tường để lấy thêm sức mạnh cho cơ thể đang suy kiệt.

"Đó là lý do tại sao em gặp anh," cô nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu như đá tảng rơi xuống đáy hồ.

"Và cũng là lý do tại sao Mnemosyne không bao giờ muốn chúng ta nhớ lại những gì đã xảy ra trước đây." Tử Hàn nhìn chằm chằm vào chiếc ổ cứng nhỏ bé trong lòng bàn tay mình.

Anh ấy cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội ập đến, như thể toàn bộ thế giới đang quay cuồng xung quanh điểm tập trung duy nhất này.

Sự thật mà anh khao khát tìm kiếm giờ đã nằm ngay trước mắt, nhưng lại mang hình hài của một lưỡi dao giết người không tiếng động.

"Cho tôi nghe nó," Tử Hàn yêu cầu, giọng nói vang lên trong sự im lặng chết chóc của căn phòng máy.

"Tôi muốn biết mình đã trở thành cái gì." Tâm Nhàn gật đầu nhẹ nhàng.

Cô bước về phía trước và nhấn vào nút kích hoạt trên thiết bị mà anh đang cầm.

Tiếng tĩnh điện lại một lần nữa phá vỡ không gian, nhưng lần này, nó mang theo sự kết thúc của những ảo tưởng cuối cùng còn sót lại trong tâm trí Lâm Tử Hàn.

Bất ngờ, Tử Hàn lao vào.

Không phải để đánh cô, mà để tóm lấy cổ tay cô đang cầm thiết bị điều khiển dự phòng – thứ mà Tâm Nhàn vừa vô tình kích hoạt khi cố gắng che giấu dòng dữ liệu tiếp theo.

Cú va chạm khiến cả hai ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo và đầy bụi bặm của căn phòng thí nghiệm cũ kỹ.

Thiết bị rơi, màn hình hologram chiếu ra những dòng mã nhị phân lên trần nhà cao vút, tạo thành một bức tranh hỗn loạn với màu xanh lam và đỏ máu xen kẽ nhau như những vết thương đang rỉ nước trong không gian ảo giữa hai thế giới thực tại và ký ức giả tạo mà họ vừa trải qua.

Tâm Nhàn nằm dưới người Tử Hàn, cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh phả vào cổ mình.

Nhưng thay vì sự gần gũi lãng mạn hay tình yêu nồng nhiệt như những lần trước đây khi ký ức còn nguyên vẹn theo cách Mnemosyne muốn nó tồn tại, khoảnh khắc này lại mang đậm mùi vị của sự tuyệt vọng và sự phản bội đối với chính bản thân mỗi người trong số họ đang cố gắng giữ lấy lý trí cuối cùng để không bị cuốn trôi bởi dòng chảy dữ liệu điên rồ kia.

Cô nhìn lên trần nhà nơi những con số chạy trốn như bầy kiến đen dưới ánh sáng xanh lét đầy ma mị của màn hình chiếu từ thiết bị rơi vỡ vụn trên sàn bên cạnh họ đang cố gắng truyền tải thông điệp quan trọng nhất mà Mạc Vân Khương đã dành cả đời để che giấu khỏi sự tỉnh thức của nhân loại về giá trị thực sự đằng sau những ký ức được bán mua như hàng hóa tiêu dùng bình thường trong xã hội hiện đại ngày nay!

"Không phải là tình yêu," Tử Hàn thì thầm, giọng nói khàn đặc vang lên ngay sát tai cô.

"Đúng không?

Tất cả chỉ là một chương trình được cài đặt sẵn?" Tâm Nhàn nhắm chặt mắt lại.

Nước mắt cuối cùng cũng chảy ra, hòa lẫn với bụi bặm trên má cô tạo thành những vệt bẩn thỉu giống như cảnh tượng buổi sáng sớm hôm nay khi họ lần đầu tiên đối mặt với nhau trong căn phòng trắng xóa đầy ánh sáng chói lòa đến mức ăn mòn thị giác của chính cô ấy trước đây!

"Nếu đó là sự thao túng," Tâm Nhàn trả lời, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định.

"Thì tại sao anh vẫn đang đau đớn như vậy bây giờ?" Câu hỏi của cô treo lơ lửng trong không khí nặng nề, chờ đợi một câu trả lời mà có lẽ ngay cả chính Tử Hàn cũng chưa sẵn sàng đối mặt với nó vào lúc này dù rằng sự thật phũ phàng đã nằm ngay trước mắt họ dưới dạng những dòng mã nhị phân đang chạy trốn trên trần nhà cao vút đầy ma mị của căn phòng thí nghiệm cũ kỹ thuộc dự án Mnemosyne thống trị thị trường tài nguyên quý giá nhất hiện nay – đó là Ký ức!

Tử Hàn rên lên, đẩy cô ra, ngã ra xa.

Máu chảy từ mũi anh do áp lực quá tải khi não bộ cố gắng xử lý thông tin khổng lồ vừa được tiết lộ qua đoạn ghi âm ngắn ngủi nhưng đầy chất độc của Mạc Vân Khương về việc thay thế ký ức thật bằng những ảo tưởng ngọt ngào nhằm mục đích kiểm soát hoàn toàn cảm xúc và hành vi của con người trong xã hội tương lai không xa mà anh ta đang khao khát kiến tạo dựa trên nền tảng của sự hạnh phúc giả tạo được thiết kế cẩn thận bởi chính công ty đa quốc gia Mnemosyne thống trị thị trường tài nguyên quý giá nhất hiện nay – đó là Ký ức!

Sự xâm nhập quá sâu, quá nguy hiểm.

Anh đã thấy.

Anh đã thấy sự hy sinh điên rồ của cô trong những ký ức bị xóa bỏ mà Tâm Nhàn không dám nhắc đến vì sợ làm tổn thương thêm vết lòng đang rỉ máu từ bên trong tâm trí anh ấy vốn dĩ thuộc về cuộc sống bình yên trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn dưới bàn tay tàn nhẫn đầy tham vọng điên cuồng của Mạc Vân Khương và dự án Echo nhằm tạo ra một xã hội 'hạnh phúc' nhưng vô hồn bằng cách loại bỏ tất cả ký ức đau buồn khỏi nhân loại thông qua việc bán mua những trải nghiệm cảm xúc được thiết kế sẵn bởi chính công ty đa quốc gia Mnemosyne thống trị thị trường tài nguyên quý giá nhất hiện nay – đó là Ký ức!

Ánh mắt anh không còn là sự thù địch hay nghi ngờ nữa.

Đó là sự kinh hoàng và một nỗi đau tột cùng khi nhận ra rằng mọi nụ cười, mọi giọt nước mắt mà họ đã chia sẻ trong suốt thời gian qua đều có thể chỉ là những phản ứng hóa học được lập trình sẵn nhằm giữ chân Tử Hàn làm công cụ hoàn hảo cho những tham vọng điên rồ của Mạc Vân Khương thôi đâu phải chuyện đùa đơn giản chút nào đâu nha!

Tử Han nằm đó, nhìn lên trần nhà nơi những dòng mã xanh lam và đỏ máu vẫn tiếp tục cuộn xoáy hỗn loạn như một cơn bão dữ dội đang nuốt chửng đi mọi lý trí còn sót lại trong đầu anh ấy.

Anh đã mất đi sự ngây thơ vô tri mà Mạc Vân Khương đã cố gắng bảo vệ bằng mọi giá thông qua việc thay thế ký ức thật bằng những ảo tưởng ngọt ngào nhằm mục đích kiểm soát hoàn toàn cảm xúc và hành vi của con người trong xã hội tương lai không xa mà anh ta đang khao khát kiến tạo dựa trên nền tảng của sự hạnh phúc giả tạo được thiết kế cẩn thận bởi chính công ty đa quốc gia Mnemosyne thống trị thị trường tài nguyên quý giá nhất hiện nay – đó là Ký ức!

Tâm Nhàn đứng dậy, chân cô run rẩy nhưng quyết định đã ra.

Cô không còn là người phụ nữ im lặng, cố gắng thích nghi với cuộc sống mới khi ký ức bị xóa để bảo vệ người mình yêu khỏi sự thật tàn khốc mà anh không thể chịu đựng được nữa vì nó sẽ phá vỡ hoàn toàn thế giới quan vốn dĩ thuộc về cả hai bên trong quá khứ xa vời vợi ấy!

Cô là một biến số nguy hiểm.

Cô nhìn Tử Hàn, người đàn ông vừa phát hiện ra sự thật khủng khiếp nhất rằng tình yêu của anh dành cho cô không phải là tự nhiên mà là kết quả của một thí nghiệm tâm lý quy mô lớn nhằm loại bỏ khả năng chịu đựng nỗi đau của con người bằng cách thay thế nó bằng những ảo tưởng ngọt ngào dưới bàn tay tàn nhẫn đầy tham vọng điên cuồng của Mạc Vân Khương và dự án Echo!

"Chúng ta không thể tin vào bất cứ điều gì mà Mnemosyne nói," Tâm Nhàn tuyên bố, giọng nói vang lên trong sự im lặng chết chóc của căn phòng máy.

Màn hình dữ liệu bỗng xé toạc, hiển thị khuôn mặt đang cười khẩy của Tâm Nhàn ngay bên cạnh xác chết của chính hắn.

Tâm Nhàn lùi lại, lạnh toát sống lưng khi nhận ra giọng nói vừa vang lên chính là của mình.

"Dự án Echo."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập