Chương 11
Ánh sáng không tắt hẳn, mà thay vào đó, màn hình chiếu lớn ở đầu lớp học bùng lên một luồng dữ liệu hỗn loạn.
Những dòng mã màu xanh lá cây chạy dọc ngang, chồng chéo lên nhau tạo thành một bức tường số vô hình, chắn ngang giữa Đường Tâm Nhàn và Lâm Tử Hàn.
Hai nhân viên an ninh của Mnemosyne, những gã khổng lồ mặc đồng phục đen bóng với mặt nạ hợp kim lạnh lùng, lập tức lao tới.
Họ không cần lệnh, phản xạ của họ đã được lập trình để loại bỏ bất kỳ mối đe dọa nào đối với sự ổn định của hệ thống.
Tâm Nhàn cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì cô biết mình vừa kích hoạt cái bẫy cuối cùng.
Cô không rút lui.
Cô đứng đó, hai tay siết chặt lấy tay Lâm Tử Hàn, như thể muốn neo giữ anh lại trong thế giới thực trước khi mọi thứ sụp đổ.
"Tâm Nhàn, buông tay ra!" Giọng nói của Tử Hàn cắt ngang qua tiếng rít của quạt tản nhiệt.
Anh nhìn cô với ánh mắt đầy hoảng loạn, nhưng không phải vì những gã an ninh, mà vì những dòng dữ liệu đang hiển thị trên màn hình.
Đó là hồ sơ y tế của chính anh, bị giải mã bởi virus mà cô vừa thả ra.
Nó hiển thị rõ ràng: *Chủ thể thí nghiệm Alpha-01.
Trạng thái: Phụ thuộc vào nguồn cung cấp oxytocin từ đối tượng liên kết (Đường Tâm Nhàn).*
Tử Hàn sững sờ.
Anh nhìn vào những chữ cái đó, rồi nhìn vào Tâm Nhàn.
Sự nghi ngờ trong mắt anh chuyển hóa thành một thứ gì đó tàn khốc hơn: sự phản bội.
"Đây là gì?" anh hỏi, giọng khàn đặc, tay anh vẫn nắm chặt tay cô, nhưng lực siết mạnh đến mức làm cô đau điếng.
"Tại sao hồ sơ của tôi lại liên kết với cô?
Tại sao họ gọi cô là 'nguồn cung cấp'?"
Tâm Nhàn mở miệng, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Cô không thể nói dối.
Cô không thể nói rằng đó là tình yêu tự nhiên.
Sự thật là cô là liều thuốc duy nhất giữ cho bộ não của anh khỏi bị quá tải bởi những ký ức giả.
Cô là con rối, và anh cũng vậy, nhưng dây thừng của họ được buộc vào cùng một cái cọc.
Hai gã an ninh đã đến gần.
Gã đầu tiên vung tay, một thanh điện từ phát ra tia sáng xanh lét, nhắm thẳng vào vai Tâm Nhàn.
Cô không né tránh.
Thay vào đó, cô đẩy mạnh Lâm Tử Hàn ra sau, dùng cơ thể mình làm tấm khiên.
Cú điện đánh vào lưng cô, đau đớn như lửa đốt, nhưng cô không gục ngã.
Cô quay lại, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn thẳng vào gã an ninh.
"Anh không thể bắt cô ấy," Tử Hàn gầm lên, tiếng nói của anh vang lên khác lạ, đầy vẻ cuồng nộ.
Anh lao vào, không phải để chiến đấu, mà để kéo Tâm Nhàn ra khỏi tầm với.
Cuộc hỗn chiến nổ ra trong phòng học trống vắng.
Những chiếc ghế bị lật đổ, giấy tờ bay lung tung như những con chim trắng chết.
Tâm Nhàn nằm dưới đất, nhìn thấy Lâm Tử Hàn vật lộn với gã an ninh thứ hai.
Anh không có kỹ năng chiến đấu, nhưng anh có sự tuyệt vọng.
Anh cắn vào cổ tay gã an ninh, cào xé vào mặt nạ hợp kim.
Tâm Nhàn cố gắng bò dậy, nhưng cơn đau từ cú điện khiến cơ thể cô tê liệt.
Cô nhìn thấy Tử Hàn đang dần bị áp đảo.
Gã an ninh thứ hai dùng khuỷu tay đấm vào bụng anh, khiến anh khụy xuống.
Nhưng Tử Hàn không bỏ cuộc.
Anh nhặt một mảnh vỡ của màn hình chiếu, nhọn hoắt, và lao vào cổ họng gã an ninh.
"Đừng!" Tâm Nhàn hét lên, giọng nói vỡ vụn.
Cô không muốn anh trở thành sát nhân.
Cô không muốn anh phải trả giá bằng lương tâm cho sự thật này.
Nhưng Tử Hàn không nghe.
Ánh mắt anh trống rỗng, chỉ còn lại sự hủy diệt.
Mảnh kính cắm vào cổ gã an ninh, máu phun ra, nhuộm đỏ áo sơ mi trắng của anh.
Gã an ninh gục ngã, co quắp trên sàn.
Tử Hàn đứng dậy, thở hổn hển, tay vẫn cầm mảnh kính, ánh mắt anh quét qua Tâm Nhàn.
Không còn sự dịu dàng.
Không còn sự bảo vệ.
Chỉ còn lại sự sợ hãi và thù hận.
Quay về căn hộ nhỏ tồi tàn của mình, Tâm Nhàn khóa chặt cửa, lưng tựa vào gỗ lạnh lẽo, trượt dài xuống sàn.
Máu của gã an ninh vẫn dính trên tay Lâm Tử Hàn, và hình ảnh đôi mắt anh khi anh nhìn cô vẫn in đậm trong tâm trí cô.
Đó không phải là ánh mắt của người yêu.
Đó là ánh mắt của một nạn nhân nhìn thấy hung thủ.
Cô không thể ngủ.
Cô cần làm gì đó.
Cô cần một công cụ để giao tiếp mà không dùng giọng nói, vì giọng nói của cô là lời nói dối, và sự im lặng của cô là sự phản bội.
Cô lê bước vào góc phòng, nơi cô đã giấu một phòng thí nghiệm nhỏ tự chế từ các linh kiện rác nhặt được từ bãi thải của Mnemosyne.
Bàn tay run rẩy, cô bắt đầu lắp ráp.
Những dây đồng mảnh, những chip xử lý cũ kỹ, và một bộ cảm biến sinh học thô sơ.
Cô đang tạo ra một thiết bị "Đọc vị Im Lặng".
Ý tưởng điên rồ của cô là sử dụng sóng não để truyền tải cảm xúc thuần túy, loại bỏ ngôn ngữ, loại bỏ sự hiểu lầm.
Nếu cô không thể nói sự thật, cô sẽ gửi trực tiếp cảm xúc của mình vào đầu anh.
Nhưng khi cô kết nối thiết bị với thái dương, cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng.
Hệ thống Mnemosyne đã để lại những lỗ hổng trong não cô.
Mỗi lần cô cố gắng truy cập vào ký ức gốc, những mảnh ký ức giả lại tràn vào, bóp nghẹt ý thức.
Cô thấy mình đang trôi nổi trong một đại dương màu xám.
Những khuôn mặt mờ ảo hiện ra.
Có một người đàn ông, cười tươi, gọi cô là "bé cưng".
Có một người phụ nữ, khóc lóc, cầu xin cô đừng bán đi ký ức của mình.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ những tiếng ồn.
Cô tập trung vào cảm xúc duy nhất còn lại: nỗi đau khi nhìn thấy Lâm Tử Hàn bị thương.
Nỗi đau khi biết rằng anh yêu một phiên bản giả của cô.
Cô đặt cảm xúc đó vào thiết bị, nén nó thành một gói dữ liệu nhỏ bé, nhưng nặng trĩu.
Thiết bị kêu "bíp" một tiếng.
Gói dữ liệu hoàn thành.
Nó không chứa lời nói.
Nó chỉ chứa một câu hỏi: *Anh có còn tin vào tôi không?*
Tâm Nhàn tắt thiết bị, thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rồi cô nhớ ra.
Cô không thể gửi nó.
Nếu cô gửi, hệ thống Mnemosyne sẽ phát hiện ra sóng não bất thường và truy tìm vị trí của cô.
Và nếu anh nhận được nó, anh sẽ biết rằng cô đang thao túng cảm xúc của anh, ngay cả khi không dùng đến công nghệ.
Đó cũng là một hình thức kiểm soát.
Cô ngồi đó, trong bóng tối, nhìn vào chiếc USB vẫn còn nằm trong túi áo.
Sự thật là một con dao hai lưỡi.
Cô đã dùng nó để bảo vệ anh, nhưng giờ nó đang giết chết anh.
Và cô không biết phải làm gì nữa.
Ngày hôm sau, bầu không khí trong lớp học lạnh lẽo như băng.
Không ai dám nhìn vào Tâm Nhàn.
Họ thì thầm, ánh mắt soi mói, như thể cô là một bệnh nhân truyền nhiễm.
Lâm Tử Hàn ngồi ở bàn đầu, lưng thẳng tắp, khuôn mặt lạnh băng.
Anh không nhìn cô.
Anh chỉ nhìn vào sách giáo khoa, nhưng trang sách đã lật ngược.
Tâm Nhàn bước vào lớp, chân cô nặng trĩu.
Cô cảm thấy mọi ánh mắt như những mũi kim đâm vào da thịt.
Cô ngồi xuống bàn, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tay cô run rẩy.
Cô không thể tập trung.
Trong đầu cô chỉ vang vọng tiếng hét của Tử Hàn và hình ảnh anh cầm mảnh kính đâm vào cổ gã an ninh.
Bỗng nhiên, một bóng người chặn ngang lối đi.
Vương Kiệt.
Người yêu cũ của Tâm Nhàn, kẻ đã bỏ rơi cô khi cô bán đi ký ức của mình để cứu cha.
Anh ta xuất hiện, với nụ cười mỉa mai trên môi.
"Chào em, Tâm Nhàn," Vương Kiệt nói, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy độc địa.
"Em trông thật tuyệt vời.
Đúng là 'Chìa Khóa' của Mnemosyne."
Tâm Nhàn ngẩng đầu, ánh mắt cô lạnh lùng.
"Vương Kiệt, hãy đi."
"Nhưng anh chưa nói xong," Vương Kiệt cười, bước lại gần, cúi xuống nói thầm vào tai cô.
"Lâm Tử Hàn đã biết.
Anh ta biết em là ai.
Và anh ta cũng biết...
em đã bán ký ức của mình cho anh ta.
Em đã bán tình yêu của em cho anh ta."
Tâm Nhàn cứng đờ.
Máu cô như đóng băng.
Cô nhìn về phía trước, thấy Lâm Tử Hàn đang lắng nghe.
Anh không quay lại, nhưng vai anh rung lên nhẹ nhàng.
"Đó là sự thật," Vương Kiệt nói to hơn, đủ để cả lớp nghe thấy.
"Cô ấy không yêu anh.
Cô ấy chỉ bán cho anh một giấc mơ.
Và giờ, anh đang trả giá bằng mạng sống của mình cho giấc mơ đó."
Cả lớp im lặng.
Không khí trở nên ngột ngạt.
Tâm Nhàn muốn hét lên, muốn phủ nhận, nhưng cô không thể.
Vì đó là sự thật.
Cô đã bán ký ức của mình.
Cô đã bán tình yêu của mình.
Và giờ, cô phải sống với hậu quả.
Lâm Tử Hàn đứng dậy.
Anh quay lại, ánh mắt anh đỏ ngầu, đầy vẻ đau đớn và giận dữ.
"Cô nói gì?" anh hỏi Tâm Nhàn, giọng nói run rẩy.
"Có phải vậy không?
Cô đã bán tôi?"
Tâm Nhàn mở miệng, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Cô không thể nói dối.
Và cô không thể nói sự thật.
Sự im lặng của cô là câu trả lời.
Sau khi Vương Kiệt rời đi, Tử Hàn kéo Tâm Nhàn ra hành lang vắng.
Anh đóng sập cửa lại, ánh mắt anh đầy đau đớn và giận dữ.
"Cô im lặng vì cô đang tính toán," Tử Hàn nói, giọng run rẩy.
"Vương Kiệt nói cô đã bán ký ức của mình cho tôi.
Cho Mnemosyne.
Để kiểm soát tôi?
Để biến tôi thành con rối của anh ta?"
Tâm Nhàn nhìn anh, nước mắt chực trào.
Cô muốn nói rằng không phải vậy.
Cô muốn nói rằng cô đã bán ký ức để cứu anh, để anh không phải chịu đựng nỗi đau của quá khứ.
Nhưng lời nói của cô sẽ chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn.
"Trả lời tôi!" Tử Hàn hét lên, nắm chặt vai cô.
"Có phải em đã bán tôi không?
Có phải tình yêu của em là giả không?"
Tâm Nhàn nhắm mắt lại.
Cô không thể nói dối.
Cô không thể nói sự thật.
Cô chỉ có thể im lặng.
Tử Hàn thả tay ra, lùi lại một bước.
Ánh mắt anh trống rỗng, như thể linh hồn anh đã chết.
"Vậy thì," anh nói, giọng nói lạnh lùng, "chúng ta không còn gì của nhau nữa."
Anh quay lưng đi, để lại Tâm Nhàn đứng một mình trong hành lang vắng.
Cô cảm thấy trái tim mình vỡ tan.
Cô đã cố gắng bảo vệ anh, nhưng cô đã giết chết tình yêu của họ.
Tâm Nhàn quay lưng đi, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng cô không lau.
Cô biết, từ khoảnh khắc này, tình yêu đơn phương của cô đã chết.
Nó bị giết bởi sự bất lực của chính cô.
Khi cô bước về phía thang máy, một bóng người lướt qua nhanh như tia chớp, giật phăng chiếc USB trong túi áo cô.
Tâm Nhàn quay lại, nhưng bóng người đã biến mất.
Chỉ còn lại tiếng cười nhạo cợt vang vọng trong hành lang.
Cô đứng đó, tay空空, tim đập thình thịch.
Chiếc USB chứa đựng sự thật cuối cùng.
Và giờ, nó đã rơi vào tay kẻ thù.
Ai đã lấy nó?
Và họ sẽ làm gì với nó?
Tâm Nhàn nhìn vào khoảng không, đôi mắt cô đầy vẻ tuyệt vọng.
Cô biết, trò chơi chưa kết thúc.
Nó mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, cô sẽ không còn là người chơi.
Cô là quân cờ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận