Chương 12
Không gian hành lang thư viện như bị co lại, ngột ngạt đến mức từng tế bào da của Tâm Nhàn đều kêu gào cảnh báo.
Cô không quay lại.
Cô biết nếu quay lại, ánh mắt cô sẽ phản bội cô.
Sự im lặng của cô không phải là sự vô cảm, mà là một bức tường thành bằng thép được rèn giũa từ nỗi sợ hãi tột cùng.
Lâm Tử Hàn bước tới, giày da của anh gõ lên sàn gỗ tạo ra những âm thanh khô khốc, giống như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.
"Tâm Nhàn," anh gọi, giọng nói không còn sự ấm áp của lớp trưởng, mà lạnh lẽo, tính toán.
"Em sợ anh?
Hay em sợ chính mình?"
Tâm Nhàn siết chặt tay thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau nhói.
Nỗi đau đó là neo giữ cô trong thực tại.
Nếu cô đáp lại, dù chỉ là một cái gật đầu hay một cái lắc đầu, cô sẽ xác nhận sự nghi ngờ của anh.
Nếu cô im lặng, cô sẽ trở thành kẻ phản bội.
Một vòng luẩn quẩn chết chóc.
"Em không có gì để nói," cô đáp, giọng nói nhỏ bé, vỡ vụn trong không khí tĩnh lặng.
"Im lặng là câu trả lời rõ ràng nhất," Tử Hàn冷笑, bước đến bên cô, nghiêng người xuống, sát tai cô.
Mùi hương cam sả giờ đây giống như mùi của thuốc độc.
"Vương Kiệt nói đúng.
Em là một sản phẩm.
Một 'Chìa Khóa' được lập trình để kích hoạt phản ứng ở tôi.
Và giờ, tôi cần biết...
liệu chương trình đó có thể bị gỡ bỏ không?"
Tâm Nhàn nhắm mắt lại.
Cô cảm thấy ngón tay của anh chạm nhẹ vào cổ mình, nơi mạch máu đập thình thịch.那不是 sự âu yếm.
Đó là sự kiểm tra.
Anh đang kiểm tra xem liệu cô có phải là một con người thực sự hay chỉ là một cỗ máy ký ức đang cố gắng giả mạo cảm xúc.
Hai ngày sau.
Không khí trong lớp học ngột ngạt.
Tử Hàn tránh xa Tâm Nhàn.
Anh dành toàn bộ thời gian cho Câu lạc bộ Nghiên cứu Ký ức, nơi anh đang chuẩn bị hồ sơ để tham gia dự án "Phục hồi Nguyên bản" do Mnemosyne tài trợ.
Đối với Tử Hàn, dự án này là cách duy nhất để anh hiểu rõ về Tâm Nhàn – và để tiêu diệt cô.
Anh tin rằng nếu anh có thể truy cập vào lõi dữ liệu của cô, anh sẽ tìm ra mã nguồn của sự thao túng.
Anh không biết rằng mình đang bước vào cái bẫy mà cô đã đặt ra.
Tâm Nhàn ngồi ở góc lớp, mắt dán vào cuốn sách nhưng không đọc được một chữ.
Cô cảm thấy ánh mắt của Tử Hàn xuyên qua không gian, sắc bén như dao cạo.
Mỗi lần anh nhìn, cô cảm thấy như bị lột trần.
Sự im lặng của cô giờ đây không còn là lá chắn, mà là lời khiêu chiến.
Tôn Oánh bước vào lớp, khuôn mặt cô căng thẳng.
Cô liếc nhìn Tâm Nhàn, rồi nhìn Tử Hàn.
Cô nghi ngờ cả hai, nhưng cô không biết phải tin ai.
"Tâm Nhàn," Tôn Oánh gọi, giọng nói run rẩy.
anh ấy đã nộp đơn đăng ký dự án đặc biệt.
Với tư cách là người giám sát thí nghiệm."
Tâm Nhàn ngẩng đầu lên.
Ánh mắt cô gặp ánh mắt của Tử Hàn ở đầu phòng.
Trong đôi mắt của anh, cô không thấy sự thù hận.
Cô thấy sự tuyệt vọng.
Và trong sự tuyệt vọng đó, cô thấy một phần của chính mình.
"Đừng can thiệp," Tâm Nhàn nói, giọng nói của cô khô khan, không cảm xúc.
"Đây là lựa chọn của anh ấy."
"Nhưng nếu anh ấy phát hiện ra em là ai..." Tôn Oánh thì thầm.
"Thì em sẽ chết," Tâm Nhàn đáp.
Sự thật tàn khốc.
Nhưng đó là cách duy nhất để bảo vệ Tử Hàn.
Nếu anh ấy chết trong sự nghi ngờ, ít nhất anh ấy sẽ không chết trong sự thao túng.
Đêm buông xuống.
Phòng ký túc xá của Tâm Nhàn chìm trong bóng tối.
Cô ngồi trên giường, ôm gối, cảm giác cô đơn chưa từng có bao giờ.
Cô nghe thấy tiếng bước chân熟悉的 ở ngoài hành lang.
Cánh cửa phòng bật mở.
Không phải Tử Hàn.
Một nhóm nhân viên an ninh của Mnemosyne bước vào, trang phục đen bóng, mặt nạ kín mít.
Họ không nói gì.
Chỉ cần hành động.
Tâm Nhàn không hoảng sợ.
Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này.
Cô biết rằng sự im lặng của cô cuối cùng cũng sẽ dẫn đến cái bẫy này.
Cô chậm rãi đứng dậy, tay chạm vào ống nghiệm nhỏ trong túi áo.
"Chào các anh," cô nói, giọng nói bình tĩnh lạ thường.
"Các anh đến để lấy 'Chìa Khóa'?"
Người đứng đầu nhóm bước tới, giơ tay ra.
"Giao nộp thiết bị.
Và ký ức của cô."
Tâm Nhàn mỉm cười.
Cô rút ống nghiệm ra, nhưng thay vì ném nó vào họ, cô nhấn mạnh vào nút kích hoạt trên cổ tay cô – nơi cô đã gắn bộ cảm biến sinh học tự chế.
"Ký ức không thể bị lấy đi," cô thì thầm.
"Nó chỉ có thể bị chia sẻ."
Cô nhấn nút.
Một sóng xung kích vô hình phát ra từ người cô, quét qua toàn bộ căn phòng.
Những nhân viên an ninh hét lên, ôm đầu, ngã quỵ xuống sàn.
Họ không bị tổn thương thể xác.
Họ bị tấn công bởi ký ức.
Ký ức của Tâm Nhàn.
Nỗi đau của cô.
Sự cô đơn của cô.
Và tình yêu của cô dành cho Tử Hàn – một tình yêu không được trao trả, bị thao túng, nhưng vẫn tồn tại.
Tâm Nhàn đứng đó, nhìn những kẻ thù của cô writhing trong nỗi đau của chính cô.
Cô không cảm thấy chiến thắng.
Cô chỉ cảm thấy trống rỗng.
Và khi sóng xung kích lắng xuống, cô nhìn thấy Tử Hàn đứng ở cửa phòng, mặt nạ của anh rơi xuống, để lộ khuôn mặt đầy kinh hoàng.
Anh vừa chứng kiến tất cả.
Anh vừa cảm nhận tất cả.
Và giờ, anh biết sự thật.
Nhưng sự thật đó không cứu rỗi anh.
Nó chỉ đẩy anh vào vực thẳm sâu hơn.
Tâm Nhàn nhìn anh, môi cô mấp máy: "Bây giờ, anh hiểu rồi."
Nhưng trong mắt Tử Hàn, chỉ còn lại sự thù hận.
Và sự im lặng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận