Chương 10

Cổ áo thông minh của Tử Hàn bíp đỏ.

Tiếng báo động đó không lớn, nhưng trong không gian tĩnh lặng chết chóc của căn phòng, nó vang lên như một phát súng hiệu, xé toạc màn sương mù của sự nghi ngờ.

Tử Hàn bỗng giật nảy người lên, rút tay ra như vừa chạm vào một cục than hồng.

Ánh mắt anh, vốn trước đó còn chứa đựng sự giằng xé và đau đớn, giờ đây sắc lẹm, quét qua Đường Tâm Nhàn với vẻ nghi kỵ chưa từng có.

Tiếng bíp đỏ trên thiết bị sinh học không chỉ là một cảnh báo kỹ thuật, nó là tiếng còi báo hiệu mối đe dọa trực tiếp đến tính mạng hoặc lý trí.

Đường Tâm Nhàn đứng đó, bất động.

Cô không hét lên, không giải thích.

Sự im lặng của cô, vốn là lá chắn bảo vệ, giờ lại trở thành gông cùm siết chặt cổ chính mình.

Cô nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt Tử Hàn.

Đó không còn là ánh mắt của một người yêu đang đau khổ vì sự thật, mà là ánh mắt của một kẻ săn mồi nhận ra con mồi đang ẩn náu trong bẫy.

Không khí giữa họ trở nên dày đặc, ngột ngạt đến mức khó thở.

Mùi ozone từ thiết bị bị quá tải lan tỏa, hòa quyện với mùi hương mồ hôi lạnh trên da thịt cô.

"Cô là ai?" Tử Hàn hỏi, giọng nói trầm xuống, lạnh băng.

Anh lùi lại một bước, tay phải đưa vào túi áo, nơi có thể là một vũ khí hoặc một thiết bị khẩn cấp.

"Tại sao hệ thống của tôi lại nhận diện cô như một mối nguy cấp độ Alpha?

Tại sao ký ức của tôi...

tại sao nó lại phản ứng với sự hiện diện của cô?"

Tâm Nhàn mở miệng, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.

Cô muốn nói rằng cô không phải là kẻ thù.

Cô muốn nói rằng chính cô cũng là nạn nhân của trò chơi này.

Nhưng lời nói của cô bị nghẹn lại trong cổ họng, bị chặn đứng bởi nỗi sợ hãi rằng bất kỳ câu trả lời nào cũng sẽ khiến Tử Hàn sụp đổ hoàn toàn.

Cô nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt không rơi, cố gắng truyền tải sự vô tội và đau đớn qua ánh nhìn.

Nhưng trong mắt Tử Hàn, sự im lặng đó chỉ là sự thừa nhận tội lỗi.


Tử Hàn thở dài, vẻ mặt mệt mỏi.

Sự hoang mang khiến anh yếu đi.

Anh nghĩ rằng đây là một trò đùa độc ác, hoặc một âm mưu mới của Mnemosyne để thử nghiệm phản ứng của anh.

Anh gạt tay Tâm Nhàn ra, giọng nói lạnh lùng, nhưng tay anh vẫn run rẩy.

"Cô đang nói nhảm," anh nói, bước lùi lại, tạo khoảng cách an toàn.

"Mnemosyne không thể thao túng ký ức gốc.

Đó là luật.

Ký ức gốc là bất khả xâm phạm.

Nếu cô nói rằng ký ức của tôi là giả, thì cô đang nói rằng toàn bộ cuộc đời tôi là một lời nói dối.

Và tôi không tin."

Nhưng anh không thực sự không tin.

Tâm Nhàn thấy rõ sự giằng xé trong ánh mắt anh.

Anh đang cố gắng tự thuyết phục bản thân, nhưng những lỗ hổng trong logic của anh đang mở rộng, nuốt chửng sự bình yên giả tạo mà anh đã xây dựng.

Anh nhìn vào chiếc thiết bị trên cổ áo, nơi đèn đỏ vẫn nhấp nháy liên tục.

Nó không báo động vì cô là kẻ thù.

Nó báo động vì cô là *chìa khóa*.

"Tại sao hệ thống lại phản ứng với cô?" anh hỏi, giọng nói thấp hơn, đầy vẻ tuyệt vọng.

"Nếu cô vô hại, tại sao nó lại gọi cô là mối nguy cấp độ Alpha?

Cấp độ đó chỉ dành cho những người có khả năng phá vỡ hệ thống.

Cho những người...

có ký ức gốc hoàn chỉnh."

Tâm Nhàn nhắm mắt lại.

Cô biết mình không thể tiếp tục im lặng nữa.

Sự thật sẽ làm đau anh, nhưng sự dối trá sẽ giết chết anh.

Cô hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không bị run rẩy.

"Vì tôi không phải là mối nguy cho hệ thống," cô nói, mở mắt ra, nhìn thẳng vào anh.

"Tôi là mối nguy cho *cô* ấy.

Cho Mnemosyne.

Và cho những ký ức giả mà họ đã nhét vào đầu anh.

Tôi là mảnh ghép còn sót lại.

Mảnh ghép duy nhất có thể chứng minh rằng anh...

rằng chúng ta...

đã từng thật."

Tử Hàn sững sờ.

Anh nhìn cô, như thể đang nhìn một người lạ.

"Thật?" anh hỏi, giọng nói hầu như không nghe thấy.

"Chúng ta đã từng thật?"

"Từng có," Tâm Nhàn gật đầu, nước mắt rơi nhanh hơn.

"Trước khi họ lấy đi tất cả.

Trước khi họ biến anh thành công cụ.

Và biến tôi thành...

chìa khóa."

Tử Hàn đưa tay lên, chạm vào thái dương.

Đau đớn, dữ dội, như có ai đó đang dùng búa đập vào đầu anh.

Những ký ức giả bắt đầu nứt vỡ, để lộ ra những mảng tối bên dưới.

Anh nhìn Tâm Nhàn, ánh mắt anh đầy sự hoang mang và sợ hãi.

Anh không biết nên tin vào ai.

Tin vào hệ thống đã nuôi dưỡng anh, hay tin vào cô gái đang đứng trước mặt, với đôi mắt chứa đựng cả một đại dương đau khổ?


Tiếng cửa phòng học mở ra.

Tiếng bước chân lại gần.

Không phải cảnh sát, mà là hai nhân viên an ninh của Mnemosyne, mặc đồng phục đen bóng, mặt lạnh tanh.

Họ không nói lời nào, chỉ đưa tay ra, ra hiệu cho Tử Hàn và Tâm Nhàn đứng dậy.

"Cậu Lâm, chúng tôi nhận được báo cáo về nhiễu sóng sinh học bất thường từ thiết bị của cậu," giọng nói của họ vang lên, mượt mà nhưng đầy uy quyền.

"Và cô, Đường Tâm Nhàn, chúng tôi đã theo dõi cô từ lâu.

Trò chơi của cô đã kết thúc."

Tử Hàn nhìn Tâm Nhàn, ánh mắt anh đầy sự lo lắng.

Anh nắm chặt tay cô, như thể muốn truyền cho cô sức mạnh.

"Đừng sợ," anh thì thầm.

"Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt."

Tâm Nhàn gật đầu, nhưng trong lòng cô, nỗi sợ hãi đang lan tỏa.

Cô nhìn vào hai nhân viên an ninh, rồi nhìn vào chiếc USB trong tay cô.

Cô biết rằng, nếu họ lấy nó đi, tất cả sẽ kết thúc.

Nhưng nếu cô giữ nó, họ sẽ giết cả hai.

Cô nhìn vào mắt Tử Hàn, và trong khoảnh khắc đó, cô đưa ra quyết định.

Cô sẽ không để họ lấy đi sự thật.

Dù có phải trả giá bằng mạng sống.

Cô mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức.

"Trò chơi chưa kết thúc," cô nói, giọng nói lạnh lùng.

"Nó mới chỉ bắt đầu."

Và rồi, cô nhấn nút trên chiếc USB.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập