Chương 8

Tiếng xương sườn vỡ nát vang lên như những thanh tre khô bị bẻ gập trong đêm tĩnh mịch.

*Rắc.*

Hàn Phong dậm mạnh chân phải lên ngực của "Đệ Nhất Thủ" thuộc Phái Chính Đạo – một kẻ tu luyện cảnh giới Luyện Khí tầng 9, kẻ đã từng là nỗi kinh hoàng của vùng đất này.

Nhưng giờ đây, hắn chỉ là một cái túi thịt đang run rẩy dưới gót giày của Hàn Phong.

Không có hào quang thánh khiết, không có lời nguyền rủa cuối cùng.

Chỉ có mùi máu tanh nồng và tiếng tim đập thình thịch yếu ớt qua lớp áo giáp lụa trắng.

Hàn Phong không nhìn xuống.

Ánh mắt anh lạnh băng, quét qua những tàn dư linh lực đang tan biến trong không khí.

Cơ thể anh rung lên từng cơn co thắt đau đớn.

Mỗi vết thương anh gây ra cho kẻ thù, một phần nào đó của sự hủy hoại đó quay lại phản công chính anh.

Đây là quy tắc tàn khốc của thế giới này: *Thiệt hại không reset hoàn toàn.*

Anh nhớ rõ cảm giác đau nhói ở khớp gối từ chu kỳ thứ 3.

Nó vẫn còn đó.

Và vết rách ở phổi từ chu kỳ thứ 5 cũng vẫn còn đó.

Cơ thể anh là một nhà tù tích lũy những vết thương của chính mình.

không thể thắng được..." Đệ Nhất Thủ khạc ra một vệt máu đỏ tươi, giọng nói nghèn nghẹt.

Hàn Phong cúi xuống, tay phải nắm chặt lấy cổ họng của hắn, ngón tay cái ấn sâu vào khí quản.

"Ta không cần thắng.

Ta chỉ cần dữ liệu."

Anh kích hoạt kỹ năng *[Thấu Thị: Cấp Độ 3]*.

Thế giới xung quanh anh biến dạng.

Màu sắc tự nhiên bị tước bỏ, thay vào đó là một mạng lưới các dòng code đỏ chót và xanh lá cây đan xen lẫn nhau.

Trên người Đệ Nhất Thủ, anh thấy những chuỗi ký tự phức tạp đang chảy ra từ vết thương ngực.

*[SYSTEM: Phân tích mục tiêu...] *
*[Target: Righteous Sect Elder.

Status: Critical.]*
*[Data Extracted: Memory Fragment #4092.]*

Một cơn đau nhức đầu dữ dội xé toạc ý thức của Hàn Phong.

Hình ảnh của một người đàn ông mặc áo choàng đen – Phiên bản 1 – hiện lên trong tâm trí anh, nhưng lần này, khuôn mặt người đàn ông đó bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình.

"Ngươi đang làm gì vậy?" Đệ Nhất Thủ hét lên, hai tay quật mạnh vào tay Hàn Phong.

Sức mạnh của một tu sĩ Luyện Khí tầng 9 không hề nhỏ, nó đủ để làm gãy xương bàn tay của một người bình thường.

Nhưng Hàn Phong không nhúc nhích.

Anh đã dùng xương cốt của chính mình làm đòn bẩy.

"Ta đang đọc lịch sử của kẻ sắp chết," Hàn Phong nói, giọng nói trầm thấp và đầy mệt mỏi.

"Và lịch sử thì không bao giờ được phép bị lãng quên."

Anh bẻ cổ Đệ Nhất Thủ.

*Crack.*

Kẻ thù ngã xuống, bất động.

Hàn Phong đứng dậy, thở gấp.

Linh lực trong cơ thể anh đang cạn kiệt nhanh chóng.

Thanh HP của anh giảm xuống còn 15%.

Nếu không tìm được một nguồn phục hồi ngay lập tức, anh sẽ chết trước khi chu kỳ kết thúc.

Và nếu anh chết, anh sẽ thức dậy lại từ đầu, với những vết thương này vẫn còn nguyên, cộng thêm nỗi đau của cái chết.

Anh quay sang phía cánh rừng tối om.

Ánh trăng không chiếu xuống đây.

Bầu trời trên đầu là một màu đen tuyền, không có sao, không có trăng.

Chỉ có những tia sét tím lóe lên, như những mạch thần kinh của một cỗ máy khổng lồ đang cố gắng sửa chữa những lỗi hệ thống.

Hàn Phong bắt đầu chạy.


Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên.

Không phải từ phía trước, mà từ phía sau — nơi anh vừa rời đi.

Một bóng người xuất hiện trước mặt Hàn Phong.

Là , một nữ tu trẻ tuổi thuộc phái Chính Đạo, người mà Hàn Phong đã giết trong 6 chu kỳ trước.

Trong chu kỳ này, cô ấy còn sống, nhưng đôi mắt cô ấy trống rỗng, không có tròng trắng, chỉ toàn màu đen thăm thẳm.

Cô ấy cầm một cây kiếm ánh bạc, nhưng lưỡi kiếm không rung lên.

Không khí xung quanh cô ấy trở nên nặng nề, như thể trọng lực đang tăng lên gấp đôi.

"Hàn Phong," cô ấy gọi tên anh, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, như thể nó được phát ra từ chính trong đầu anh.

"Ngươi đã đọc được dữ liệu của Lý Thiên."

Hàn Phong nhíu mày.

"Lý Thiên là ai?"

"Lý Thiên là phiên bản thứ 500," Lâm Tuyết nói, tiến lại gần.

Bước chân của cô ấy không chạm đất, mà lơ lửng trên không trung.

"Anh ấy đã tìm ra cách phá vỡ vòng lặp.

Nhưng để làm được đó, anh ấy phải hy sinh tất cả.

Hy sinh tất cả những người mà anh ấy yêu thương.

Và khi anh ấy làm điều đó, thế giới không được cứu.

Nó chỉ bị hủy diệt."

Hàn Phong nắm chặt kiếm trong tay.

"Vậy tại sao ngươi lại ngăn cản ta?"

"Vì ta không muốn ngươi kết thúc như Lý Thiên," Lâm Tuyết nói, nước mắt chảy ra từ những con mắt đen hoắc.

"Ta không muốn ngươi trở thành một cỗ máy giết người.

Ta muốn ngươi giữ lại phần con người của mình."

Hàn Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.

Không phải đau thể xác.

Mà là đau vì sự thật phũ phàng.

Hắn đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu cho sự tự do.

Nhưng có lẽ, hắn chỉ đang chiến đấu cho sự hủy diệt.

"Ta không quan tâm," Hàn Phong nói, giọng lạnh lùng.

"Ta chỉ cần sống sót."

"Sống sót không có nghĩa nghĩa gì nếu ngươi mất đi linh hồn," cô ấy hét lên.

"Ngươi đang trở thành chính thứ mà ngươi ghét nhất!"

Hàn Phong không đáp lại.

Hắn lao vào cô ấy.

Kiếm khí của hắn cắt qua không khí, nhưng lần này, nó không mang theo sự thù hận.

Nó mang theo sự tuyệt vọng.

Lâm Tuyết không né tránh.

Cô ấy để cho kiếm khí cắt qua cơ thể mình.

Nhưng thay vì bị thương, cô ấy bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng tím.

"Ta không thể cứu ngươi," cô ấy thì thầm, trước khi biến mất hoàn toàn.

"Nhưng ta sẽ ở bên ngươi.

Cho đến lúc cuối cùng."

Hàn Phong đứng chôn chân tại chỗ.

Hắn cảm thấy trống rỗng.

Không phải vì cô ấy đã chết.

Mà vì hắn biết rằng, cô ấy sẽ trở lại.

Trong chu kỳ tiếp theo, cô ấy sẽ trở lại.

Và hắn sẽ phải giết cô ấy một lần nữa.

Đó là trách nhiệm vô danh.

Ai đó phải làm điều sai để điều đúng xảy ra.

Và hắn, Hàn Phong, là người đó.


Bóng tối bao trùm.

Cảm giác rơi tự do.

Sau ba giây vĩnh cửu, ánh sáng xua tan bóng tối.

Hàn Phong mở mắt.

Anh đang nằm trên giường trong phòng tập luyện của Sect Devil’s Breath.

Buổi sáng thứ hai.

Mọi thứ trở về bình thường.

Không có cột trụ dữ liệu.

Không có Lâm Tuyết.

Không có con mắt đỏ trong bầu trời.

Anh ngồi dậy, chạm vào ngực mình.

Không có vết thương.

Không có máu.

Nhưng khi anh nhìn vào gương soi, anh thấy đôi mắt của mình.

Chúng không còn màu đen nữa.

Chúng có màu đỏ chót, giống hệt màu của những dòng code trong Tháp Thử Thách.

Và trên trán anh, một ký tự nhỏ xíu hiện ra, phát sáng màu tím.

*[System: User Data Corrupted.]*
*[New Objective: Survive Day 3.]*

Hàn Phong mỉm cười.

Một nụ cười đầy lạnh lùng.

Chu kỳ mới bắt đầu.

Và lần này, anh không còn là một tù nhân.

Anh là một virus.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập