Chương 9

Hàn Phong không chờ đợi.

Không có thời gian cho sự do dự trong thế giới nơi thực tại bị xé toạc từng ngày.

Anh lao thẳng về phía trước, bàn tay phải vung lên một quyền đấm mang theo chút linh lực mỏng manh của Luyện Khí tầng 1, nhắm thẳng vào bức tường đá lạnh lẽo trước mặt.

*Đập!*

Một vết nứt nhỏ xuất hiện.

Không phải vì sức mạnh, mà vì sự mỏi mệt.

Cơ bắp anh rên rỉ, từng thớ thịt cảm giác như đang bị đốt cháy bởi axit.

Nhưng đau đớn là thứ duy nhất xác nhận anh vẫn còn sống, vẫn còn là một thực thể vật lý chứ không phải là một dòng dữ liệu ảo trong hệ thống.

>
>

Hàn Phong liếc nhìn thanh trạng thái ảo hiện lên trước mắt, đôi mắt đỏ chót của anh lạnh băng.

"Đừng có làm phiền ta," anh gầm lên, giọng nói khàn đặc như sỏi đá cọ xát.

Anh không cần biết HP của mình còn bao nhiêu.

Anh chỉ cần biết mình còn đủ sức để giết chết thứ đang đuổi theo anh.

Tiếng bước chân vang lên.

Không phải từ phía sau, mà từ khắp mọi hướng.

Không khí trong hang động trở nên nặng nề, áp suất tăng lên gấp ba lần, ép chặt lồng ngực Hàn Phong.

Từ bóng tối sâu thẳm, một thực thể bước ra.

Nó có hình dáng con người, nhưng chi tiết bị méo mó, như một bức tranh bị vẽ sai bởi bàn tay run rẩy.

Da thịt nó chuyển màu xám xịt, những khe nứt đen nhánh chạy dọc theo các khớp xương, từ đó rò rỉ ra một thứ sương mù đậm đặc mang mùi vị của thối rữa và ozone.

"Phiên bản 1000," thực thể đó nói.

Giọng nói của nó là sự kết hợp của hàng ngàn giọng nói chồng lên nhau, tạo nên một âm thanh chói tai làm đau tai Hàn Phong.

"Ngươi đã quên mất quy tắc cơ bản nhất chưa?

Ngươi không thể chạy trốn khỏi chính mình."

Hàn Phong không đáp lời.

Anh rút kiếm.

Lưỡi kiếm không ánh sáng, chỉ là một thanh sắt đen nhúa, lạnh lẽo và chết chóc.

Anh lao vào.

Đây không phải là một trận đấu công bằng.

Đối thủ của anh là một "Quỷ Đạo Chủ" — một lỗi hệ thống được nhân hóa, một thực thể được tạo ra để dọn dẹp những "virus" như anh.

Hàn Phong biết điều đó.

Và anh cũng biết rằng nếu anh thua, anh sẽ không chết.

Anh sẽ bị xóa sổ.

Ký ức, cảm xúc, và cả sự tồn tại của anh sẽ bị nghiền nát thành dữ liệu rác.

Kiếm của Hàn Phong chém vào vai thực thể.

Lưỡi kiếm cắt qua không khí, nhưng khi chạm vào da thịt đối thủ, nó gặp phải một sức kháng cự kỳ lạ.

Không phải là cơ bắp hay xương cốt, mà là một lớp màng năng lượng ảo.

>

"Ma thuật?" Hàn Phong cười bitterly.

"Ta đã nói với ngươi rồi, đây là Tu Tiên, không phải game nhập vai rẻ tiền."

Anh tập trung linh lực vào lòng bàn tay.

Những đường gân đen trên cơ thể anh bắt đầu phát sáng, pulsing theo nhịp tim điên cuồng.

Anh không sử dụng công pháp.

Anh sử dụng nỗi đau.

Anh nhớ lại từng giây phút trong 999 chu kỳ trước.

Sự mất mát.

Sự điên loạn.

Và sự cô đơn tột cùng.

Linh lực bùng nổ.

Không phải là một dòng chảy êm dịu, mà là một cơn bão hỗn loạn, mang theo màu sắc của sự tuyệt vọng.

Hàn Phong đâm kiếm vào ngực thực thể.

*Crack!*

Lớp màng vỡ ra.

Thực thể lùi lại, mắt nó mở to trong kinh ngạc.

Nhưng trước khi Hàn Phong có thể tận dụng sơ hở đó, hai cánh tay xám xịt của thực thể quấn lấy cổ anh.

Những ngón tay dài, nhọn hoắt như móng vuốt của quái thú, bắt đầu siết chặt.

Hàn Phong nghẹt thở.

Máu chảy từ góc miệng anh.

Thị lực anh bắt đầu mờ đi.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh thấy rõ điều gì đó kỳ lạ.

Bên trong cơ thể thực thể, qua lớp da thịt xám xịt, anh thấy những dòng code đỏ chót đang chạy.

Và anh nhận ra chúng.

Đó là code của chính anh.


Thị giác trở lại.

Hàn Phong thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại.

Giọng nói kia không xuất hiện lần nữa.

Anh biết, đây là một lời đe dọa, hoặc một gợi ý.

Admin – hay bất kỳ ai đang quan sát – muốn anh chờ.

Nhưng Hàn Phong không phải là loại người thích chờ đợi thụ động.

Anh đứng dậy, nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia, bầu trời không còn màu đỏ máu nữa.

Nó trở lại màu xanh dương bình thường, nhưng màu xanh đó trông giả tạo, như một tấm vải phủ lên một cái xác.

>
>
>

"Người Bảo Vệ?" Hàn Phong lặp lại.

Anh biết tên đó.

Lâm Thanh Tú.

Thầy giáo cũ của anh.

Người đàn ông luôn tin vào đạo nghĩa, tin vào sự chính trực.

Và cũng là người đang bí mật nghiên cứu cách phá vỡ vòng lặp.

Hàn Phong cười.

Một nụ cười đầy mỉa mai.

"Thanh Tú...

Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu thế giới bằng đạo nghĩa?

Trong một hệ thống được thiết kế để ăn thịt đạo nghĩa?"

Anh bước ra khỏi túp lều.

Không khí bên ngoài lạnh lẽo, mang theo mùi vị của mưa即将来临.

Nhưng Hàn Phong không cảm thấy lạnh.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng, một khoảng trống mà chỉ có thể được lấp đầy bằng hành động.

Anh cần gặp Thanh Tú.

Không phải để xin giúp đỡ.

Mà để lấy "chìa khóa".

Hàn Phong biết rằng Thanh Tú đang nghiên cứu cách phá vỡ vòng lặp.

Và anh cũng biết rằng, chìa khóa để mở cánh cửa đó không phải là một vật phẩm, mà là một linh hồn.

Linh hồn của "Người Giữ Chìa Khóa".

Linh hồn của Hàn Phong.

"Được rồi," Hàn Phong thì thầm.

"Nếu ta phải hy sinh linh hồn để phá vỡ vòng lặp, thì ít nhất ta cũng muốn biết tại sao ta lại phải làm điều đó."

Anh bắt đầu đi.

Mỗi bước chân của anh đều vang lên một âm thanh kỳ lạ, như thể anh đang bước trên những phím đàn piano.

Và mỗi bước chân, anh cảm thấy sự hiện diện của Hệ Thống gần hơn.

Nó đang quan sát.

Nó đang chờ đợi.

Và nó đang cười.


Hàn Phong bước ra khỏi túp lều, tâm trí rối bời.

Những ký ức mới vừa được giải mã đang va chạm với ký ức hiện tại của anh, tạo nên một cơn bão hỗn loạn trong đầu.

Anh cần sự tĩnh lặng.

Anh cần một nơi để suy nghĩ.

Nhưng thế giới này không cho phép anh có sự tĩnh lặng.

Một bóng người xuất hiện trước mặt anh.

Là Lâm Thanh Tú.

Người thầy giáo cũ của anh đứng đó, tay cầm một cây kiếm ánh bạc.

Nhưng ánh mắt của Thanh Tú không còn sự chính trực và kiên định nữa.

Nó trống rỗng.

Trống rỗng như một cái hố sâu.

"Hàn Phong," Thanh Tú nói.

Giọng nói của anh ta vang lên từ khắp mọi hướng, như thể nó được phát ra từ chính trong đầu Hàn Phong.

"Ngươi đã đọc được dữ liệu của Lý Thiên."

Hàn Phong nhíu mày.

"Lý Thiên là ai?"

"Lý Thiên là phiên bản thứ 500," Thanh Tú nói, tiến lại gần.

Bước chân của anh ta không chạm đất, mà lơ lửng trên không trung.

"Anh ấy đã tìm ra cách phá vỡ vòng lặp.

Nhưng để làm được đó, anh ấy phải hy sinh tất cả.

Hy sinh tất cả những người mà anh ấy yêu thương.

Và khi anh ấy làm điều đó, thế giới không được cứu.

Nó chỉ bị hủy diệt."

Hàn Phong nắm chặt kiếm trong tay.

"Vậy tại sao ngươi lại ngăn cản ta?"

"Vì ta không muốn ngươi kết thúc như Lý Thiên," Thanh Tú nói, nước mắt chảy ra từ những con mắt đen hoắc.

"Ta không muốn ngươi trở thành một cỗ máy giết người.

Ta muốn ngươi giữ lại phần con người của mình."

Hàn Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.

Không phải đau thể xác.

Mà là đau vì sự thật phũ phàng.

Hắn đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu cho sự tự do.

Nhưng có lẽ, hắn chỉ đang chiến đấu cho sự hủy diệt.

"Ta không quan tâm," Hàn Phong nói, giọng lạnh lùng.

"Ta chỉ cần sống sót."

"Sống sót không có nghĩa nghĩa gì nếu ngươi mất đi linh hồn," Thanh Tú hét lên.

"Ngươi đang trở thành chính thứ mà ngươi ghét nhất!"

Hàn Phong không đáp lại.

Hắn lao vào Thanh Tú.

Kiếm khí của hắn cắt qua không khí, nhưng lần này, nó không mang theo sự thù hận.

Nó mang theo sự tuyệt vọng.

Thanh Tú không né tránh.

Anh ta để cho kiếm khí cắt qua cơ thể mình.

Nhưng thay vì bị thương, anh ta bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng tím.

"Ta không thể cứu ngươi," Thanh Tú thì thầm, trước khi biến mất hoàn toàn.

"Nhưng ta sẽ ở bên ngươi.

Cho đến lúc cuối cùng."

Hàn Phong đứng chôn chân tại chỗ.

Hắn cảm thấy trống rỗng.

Không phải vì Thanh Tú đã chết.

Mà vì hắn biết rằng, Thanh Tú sẽ trở lại.

Trong chu kỳ tiếp theo, Thanh Tú sẽ trở lại.

Và hắn sẽ phải giết anh ta một lần nữa.

Đó là trách nhiệm vô danh.

Ai đó phải làm điều sai để điều đúng xảy ra.

Và hắn, Hàn Phong, là người đó.

Hàn Phong lao về phía Tháp Thử Thách.

Linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, không phải do tu luyện, mà do sự giận dữ bị dồn nén.

Anh đạp phá cánh cửa tháp, và bên trong là một không gian trắng xóa.

Ở giữa, một bóng người đứng đó.

Nó có khuôn mặt của Hàn Phong, nhưng mắt thì trống rỗng, miệng méo mó trong đau đớn.

"Ngươi đã đến rồi," bóng người nói, giọng nói giống hệt giọng của Hàn Phong.

"Ta đã chờ ngươi."

Hàn Phong nhận ra.

Đó không phải là một kẻ thù.

Đó là chính hắn.

Phiên bản của hắn trong một chu kỳ khác.

Phiên bản đã chấp nhận số phận.

"Ta không cần ngươi," Hàn Phong nói.

"Ta sẽ tự phá vỡ vòng lặp."

"Ngươi không thể," bóng người nói.

"Vì vòng lặp không phải là một nhà tù.

Nó là một lá chắn.

Và nếu ngươi phá vỡ nó, thế giới sẽ bị nuốt chửng bởi bóng tối."

Hàn Phong cười.

Một nụ cười đầy điên loạn.

"Vậy thì để cho nó bị nuốt chửng.

Ít nhất, ta sẽ tự do."

Hắn rút kiếm ra.

Và hắn lao vào bóng người của chính mình.

Hai kiếm va chạm.

Không có âm thanh.

Chỉ có một cảm giác trống rỗng, như thể hắn đang đánh vào hư không.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn tiếp tục tấn công, đòn này nối tiếp đòn khác, với tất cả sức mạnh và sự tuyệt vọng của mình.

Và rồi, bóng người bắt đầu tan rã.

Nhưng thay vì biến mất, nó hòa vào cơ thể Hàn Phong.

Những ký ức, những cảm xúc, những nỗi đau của 999 phiên bản trước, tràn vào đầu hắn.

Hắn quỳ xuống, ôm đầu, hét lên trong đau đớn.

"KHÔNG!"

*Crack!*

Một tiếng vỡ vang lên, không phải từ cơ thể bóng người, mà từ bầu trời.

Bầu trời trắng xóa trong tháp nứt ra, lộ ra những dòng code đỏ chót chạy dọc theo khe nứt.

Bóng người của Hàn Phong tan rã thành hàng triệu mảnh vỡ ánh sáng, nhưng thay vì biến mất, chúng rơi xuống chân anh, thấm vào da thịt.

>

Hàn Phong mở mắt ra.

Hắn đang đứng trên đỉnh Tháp Thử Thách.

Bầu trời trên đầu hắn không còn màu trắng.

Nó là màu đỏ máu.

Và ở giữa bầu trời, một con mắt khổng lồ đang mở ra.

Đó là con mắt của Hệ Thống.

Và nó đang nhìn thẳng vào hắn.

>
>

Hàn Phong nhìn vào bàn tay của mình.

Những đường gân đen giờ đã bao phủ toàn bộ cơ thể hắn.

Hắn cảm thấy sức mạnh.

Một sức mạnh khủng khiếp, đủ để hủy diệt thế giới.

Và hắn biết rằng, đây là lựa chọn cuối cùng.

Hy sinh bản thân để cứu thế giới.

Hay là hủy diệt thế giới để cứu bản thân.

Hàn Phong mỉm cười.

Một nụ cười đầy bi thương.

"Ta chọn...

không lựa chọn."

Hắn giơ kiếm lên.

Và hắn chém xuống.

Không phải vào Hệ Thống.

Mà vào chính trái tim của mình.

Và thế giới, một lần nữa, trở nên im lặng.

Bóng tối bao trùm.

Cảm giác rơi tự do.

Sau ba giây vĩnh cửu, ánh sáng xua tan bóng tối.

Hàn Phong mở mắt.

Anh đang nằm trên giường trong phòng tập luyện của Sect Devil’s Breath.

Buổi sáng thứ hai.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập