Chương 7

Hàn Phong không đáp lại.

Lưỡi kiếm trong tay hắn, *Tử Nguyệt*, phát ra âm thanh vi vu nhẹ nhàng nhưng chết chóc khi xé qua không khí ẩm ướt của hang động.

Hắn không nhìn vào Tiêu Thanh, hay chính xác hơn là thứ giả mạo mang tên Tiêu Thanh đang đứng đó.

Hắn chỉ nhìn vào những dòng chữ đỏ máu đang nhảy múa trên tầm nhìn của mình, những dữ liệu lạnh lùng và vô cảm mà Hệ Thống ban tặng.

*[CẢNH BÁO: THỰC THỂ BÍ ỢN ĐANG TIẾP CẬN.

LOẠI: VÍRUS HỆ THỐNG.

MỨC ĐỘ ĐE DỌA: CỰC CAO.]*

"Ngươi không thể thắng được tôi," giọng nói của Tiêu Thanh vang lên, nhưng nó không còn là giọng của một thiếu nữ ngây thơ nữa.

Nó là sự chồng chất của hàng ngàn giọng nói, tạo thành một âm thanh đa âm thanh khiến tai Hàn Phong đau nhói.

"Ta là quy tắc.

Ngươi chỉ là biến số."

Hàn Phong nhếch mép, một nụ cười lạnh giá và tàn nhẫn.

"Quy tắc thì sao?

Ta đã đạp碎了 quy tắc chín trăm chín mươi chín lần.

Lần thứ một nghìn này, ta sẽ đập vỡ nó thành bụi."

Hắn bước đi.

Không phải lùi lại, mà tiến lên.

Mỗi bước chân của hắn dẫm lên một vũng máu đen – máu của chính hắn từ vết thương xuyên thủng trước đó.

Linh lực trong đan đan không hề giảm đi, ngược lại, nó đang sôi sục, chuyển hóa nỗi đau thành năng lượng thuần khiết.

Hệ Thống lập tức cập nhật trạng thái.

*[TRẠNG THÁI: TẤN CÔNG TỰ ĐỘNG.

KỸ NĂNG: MÀU ĐEN VÔ TẬN (Level 1).

HIỆU ỨNG: TĂNG TỐC ĐỘ 200% TRONG 10 GIÂY.

HIỆU ỨNG PHỤ: TỐN MẤT 5% HP MỖI GIÂY.]*

"Ngươi điên rồi," Tiêu Thanh nói, mắt tím sáng lên rực rỡ, chiếu rọi khắp hang động.

"Ngươi sẽ chết trước khi chạm được vào ta."

"Chết là điều duy nhất ta không sợ," Hàn Phong đáp, giọng khàn khàn.

"Và ngươi, chỉ là một đoạn mã lỗi cần được xóa bỏ."

Hắn lao đi.

Tốc độ của hắn vượt quá khả năng nhận thức của mắt thường.

Không khí xung quanh bị xé toạc, tạo thành những đường sóng âm thanh nhìn thấy được.

Kiếm khí của *Tử Nguyệt* không còn là màu xanh lam của Luyện Khí thông thường, mà đã chuyển sang màu đen tuyền, hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.

Đó là sức mạnh của 'Tội Nghiệp' – linh lực bị nhiễm độc bởi những ký ức của 999 phiên bản trước.

Tiêu Thanh giơ tay lên.

Những ký tự tím từ cơ thể cô bắn ra, tạo thành một bức tường dữ liệu chắn trước mặt Hàn Phong.

"XÓA ĐỂ DỮ LIỆU!"

Kiếm khí va chạm với bức tường dữ liệu.

Không có tiếng nổ, chỉ có một âm thanh chói tai như kim loại bị mài sát nhau.

Hàn Phong cảm thấy lực phản hồi mạnh mẽ xuyên qua cánh tay, làm vỡ vụn những ngón tay của hắn.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn dùng toàn bộ sức nặng của cơ thể, cùng với ý chí tàn khốc, đẩy kiếm khí xuyên qua lớp phòng thủ đầu tiên.

*Một vết cắt sâu xuất hiện trên vai Tiêu Thanh.*

Cô ấy giật mình lùi lại, lần đầu tiên biểu lộ sự ngạc nhiên.

"Không thể...

Ngươi là một thực thể vật lý.

Ngươi không thể tấn công được mã nguồn..."

"Ta không tấn công mã nguồn," Hàn Phong lạnh lùng nói, rút kiếm ra khỏi cơ thể cô ấy, máu đen bắn ra như pháo hoa.

"Ta tấn công ý chí của ngươi.

Và ý chí của một cỗ máy, luôn dễ vỡ hơn ngươi nghĩ."

Hắn quay lưng, bỏ mặc cô gái bí ẩn đang đứng đó với nụ cười nửa miệng đầy kịch tính.

Hệ thống trong đầu anh lập tức bá tiếng cảnh báo đỏ rực.

*[NHIỆM VỤ TẠM THỜI HOÀN THÀNH: CHẠY TRỐN.

THỜI GIAN CÒN LẠI: 11 PHÚT.]*

Hàn Phong chạy.

Hắn không chạy theo bản năng sinh tồn, mà chạy theo sự tính toán.

Hắn biết hang động này là một mê cung được tạo ra bởi Hệ Thống để giam giữ 'Người Giữ Chìa Khóa'.

Nhưng hắn cũng biết rằng, mọi mê cung đều có điểm yếu.

Và điểm yếu của Hệ Thống là sự lặp lại.

Hắn nhớ lại những chu kỳ trước.

Những lần hắn chết, những lần hắn bị bắt, những lần hắn bị tra tấn.

Mỗi lần như vậy, hắn đã ghi nhớ lại cấu trúc của hang động.

Hắn biết rằng, ở phía trước, có một lối đi bí mật dẫn ra ngoài.

Nhưng lối đi đó không mở cho bất kỳ ai, ngoại trừ những người mang trong mình 'Tội Nghiệp' đủ lớn.

Hắn đã đủ lớn chưa?

Hàn Phong nhìn vào bàn tay đang run rẩy của mình.

Những đường gân đen đang lan rộng, bò lên cổ và khuôn mặt.

Hắn cảm thấy sự mệt mỏi.

Không phải mệt mỏi thể xác, mà là mệt mỏi tâm hồn.

Sự mệt mỏi của một người đã sống một nghìn cuộc đời, và mỗi cuộc đời đều kết thúc bằng đau khổ.

"Ta không cần tha thứ," hắn thì thầm với chính mình.

"Ta chỉ cần sống sót."


Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên.

Không phải từ phía trước, mà từ phía sau — nơi anh vừa rời đi.

Cô gái bí ẩn xuất hiện, nhưng lần này, cô không còn nụ cười.

Khuôn mặt cô biến dạng, trở nên kinh hoàng, với đôi mắt đen hoắc không có tròng trắng.

“Hàn Phong, ngươi đã đọc được dữ liệu của Lý Thiên,” cô ấy nói, giọng nói giờ đây đầy sự tức giận và thất vọng.

“Ngươi biết rồi.

Ngươi biết rằng chúng ta không thể thắng được.”

Hàn Phong quay lại, kiếm trong tay sẵn sàng.

“Ai là Lý Thiên?”

“Lý Thiên là phiên bản thứ 500,” cô ấy nói, tiến lại gần.

“Anh ấy đã tìm ra cách phá vỡ vòng lặp.

Nhưng để làm được điều đó, anh ấy phải hy sinh tất cả.

Hy sinh tất cả những người mà anh ấy yêu thương.

Và khi anh ấy làm điều đó, thế giới không được cứu.

Nó chỉ bị hủy diệt.”

Hàn Phong nhíu mày.

“Vậy tại sao ngươi lại ngăn cản ta?”

“Vì ta không muốn ngươi kết thúc như Lý Thiên,” cô ấy nói, nước mắt chảy ra từ những con mắt đen hoắc.

“Ta không muốn ngươi trở thành một cỗ máy giết người.

Ta muốn ngươi giữ lại phần con người của mình.”

Hàn Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.

Không phải đau thể xác.

Mà là đau vì sự thật phũ phàng.

Hắn đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu cho sự tự do.

Nhưng có lẽ, hắn chỉ đang chiến đấu cho sự hủy diệt.

“Ta không quan tâm,” Hàn Phong nói, giọng lạnh lùng.

“Ta chỉ cần sống sót.”

“Sống sót không có nghĩa nghĩa gì nếu ngươi mất đi linh hồn,” cô ấy hét lên.

“Ngươi đang trở thành chính thứ mà ngươi ghét nhất!”

Hàn Phong không đáp lại.

Hắn lao vào cô ấy.

Kiếm khí của hắn cắt qua không khí, nhưng lần này, nó không mang theo sự thù hận.

Nó mang theo sự tuyệt vọng.

Tiêu Thanh không né tránh.

Cô ấy để cho kiếm khí cắt qua cơ thể mình.

Nhưng thay vì bị thương, cô ấy bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng tím.

“Ta không thể cứu ngươi,” cô ấy thì thầm, trước khi biến mất hoàn toàn.

“Nhưng ta sẽ ở bên ngươi.

Cho đến lúc cuối cùng.”

Hàn Phong đứng chôn chân tại chỗ.

Hắn cảm thấy trống rỗng.

Không phải vì cô ấy đã chết.

Mà vì hắn biết rằng, cô ấy sẽ trở lại.

Trong chu kỳ tiếp theo, cô ấy sẽ trở lại.

Và hắn sẽ phải giết cô ấy một lần nữa.

Đó là trách nhiệm vô danh.

Ai đó phải làm điều sai để điều đúng xảy ra.

Và hắn, Hàn Phong, là người đó.


*Crack!*

Một tiếng vỡ vang lên, không phải từ cơ thể bóng người, mà từ bầu trời.

Bầu trời trắng xóa trong tháp nứt ra, lộ ra những dòng code đỏ chót chạy dọc theo khe nứt.

Bóng người của Hàn Phong tan rã thành hàng triệu mảnh vỡ ánh sáng, nhưng thay vì biến mất, chúng rơi xuống chân anh, thấm vào da thịt.

*[Hệ thống lỗi.

Dữ liệu bị hỏng.

Đang cố gắng khôi phục...]*

Hàn Phong mở mắt ra.

Hắn đang đứng trên đỉnh Tháp Thử Thách.

Bầu trời trên đầu hắn không còn màu trắng.

Nó là màu đỏ máu.

Và ở giữa bầu trời, một con mắt khổng lồ đang mở ra.

Đó là con mắt của Hệ Thống.

Và nó đang nhìn thẳng vào hắn.

*[CẢNH BÁO: ĐÃ PHÁT HIỆN NGUỒN GỐC LỖI.

NGƯỜI GIỮ CHÌA KHÓA ĐÃ THỨC TỈNH.]*
*[BẮT ĐẦU QUÁ TRÌNH XÓA DỮ LIỆU.]*

Hàn Phong nhìn vào bàn tay của mình.

Những đường gân đen giờ đã bao phủ toàn bộ cơ thể hắn.

Hắn cảm thấy sức mạnh.

Một sức mạnh khủng khiếp, đủ để hủy diệt thế giới.

Và hắn biết rằng, đây là lựa chọn cuối cùng.

Hy sinh bản thân để cứu thế giới.

Hay là hủy diệt thế giới để cứu bản thân.

Hàn Phong mỉm cười.

Một nụ cười đầy bi thương.

“Ta chọn...

không lựa chọn.”

Hắn giơ kiếm lên.

Và hắn chém xuống.

Không phải vào Hệ Thống.

Mà vào chính trái tim của mình.

Và thế giới, một lần nữa, trở nên im lặng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập