Chương 6

Hàn Phong không chờ đợi.

Trong thế giới nơi mỗi giây chậm trễ đều là cái chết, sự do dự là tội lỗi chết người.

Hắn lao về phía trước, thanh kiếm trong tay chém ra một đạo kiếm khí sắc bạc, cắt ngang không khí ẩm ướt của hang động.

Khối thịt nhầy nhụa phản ứng tức thì.

Hàng trăm lỗ nhỏ trên bề mặt cùng lúc mở ra, không phải để hít thở, mà để hút.

Một luồng lực hút khủng khiếp, mang theo mùi tanh của máu thối và linh lực bị ô nhiễm, xoáy vào cơ thể Hàn Phong.

*[CẢNH BÁO: LINH LỰC ĐANG BỊ HẤP THỤ.

TỐC ĐỘ MẤT LINH LỰC: 5% GIÂY]*

Hệ thống phát ra âm thanh cảnh báo chói tai, nhưng Hàn Phong không màng đến.

Hắn cảm thấy đan điền của mình đang bị rỗng tuếch, giống như một cái bình vỡ đang cố gắng giữ nước.

Nhưng thay vì lùi bước, hắn lại tiến sâu hơn nữa.

Hắn cần chạm vào nó.

Hắn cần hiểu bản chất của thứ đang "nuôi dưỡng" hắn.

Kiếm khí của Hàn Phong chạm vào khối thịt.

Không có tiếng va chạm kim loại, chỉ có tiếng xé toạc thịt sống.

Máu đen bắn ra, nhưng thay vì chảy xuống, nó lại bay ngược lại, hòa vào không khí, tạo thành một màn sương đỏ tươi.

"Đau đi," Hàn Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

"Đau mới là thực tại."

Khối thịt gầm lên — một âm thanh không phải từ thanh quản, mà từ chính những tế bào của nó.

Nó co lại, sau đó bùng nổ.

Những xúc tua bằng thịt sống lao ra từ mọi hướng, nhắm thẳng vào đầu và cổ của Hàn Phong.

Hắn nghiêng người, narrowly tránh được một cú đâm xuyên vào mắt, nhưng một xúc tua khác cắt ngang vai trái.

*[HP GIẢM 15%.

TRẠNG THÁI: CHẢY MÁU.

TỐC ĐỘ LÀNH VẾT THƯƠNG: 0%]*

Hàn Phong rên lên một tiếng đau đớn, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh băng.

Hắn rút kiếm ra khỏi vai, vung mạnh một vòng tròn.

Kiếm khí quét sạch những xúc tua đang bám vào áo choàng của hắn.

Hắn lùi lại, thở gấp.

Linh lực trong người hắn giờ chỉ còn lại một tia le lói.

Hắn không thể chiến đấu bằng sức mạnh thuần túy.

Hắn phải dùng trí tuệ.

Khối thịt kia không chỉ là quái vật.

Nó là một bộ lọc.

Nó lọc linh lực của tu sĩ, biến nó thành năng lượng cho Cổng Tận Thế.

Và Hàn Phong, với tư cách là "Người Giữ Chìa Khóa", là nguồn dinh dưỡng cao cấp nhất.

"Ngươi muốn ăn?" Hàn Phong hỏi, giọng khàn khàn.

"Vậy thì hãy ăn đi."

Hắn chủ động hấp thụ sát khí từ vết thương trên vai.

Những đường gân đen trên cánh tay hắn bắt đầu sẫm màu hơn, lan tỏa nhanh chóng.

Hắn không còn là một tu sĩ chính đạo.

Hắn đang trở thành thứ mà hắn từng sợ hãi nhất.


Trong lúc Hàn Phong đang vật lộn với dòng thông tin độc hại, một âm thanh bước chân vang lên từ lối ra vào hang động.

Một bóng dáng familiar xuất hiện: Tiêu Thanh, một thiếu nữ tu sĩ đồng môn của anh từ khi còn là Quỷ Đạo Chủ.

Cô ấy không hề biết về quá khứ đen tối của Hàn Phong, và cũng không biết rằng hắn đang đứng bên bờ vực của sự điên loạn.

Tiêu Thanh cầm một cây cung bằng gỗ, mũi tên đã sẵn sàng.

Cô ấy nhìn thấy Hàn Phong, với bộ dạng đầy máu và những đường gân đen bò trên cơ thể, và cô ấy run lên.

"Hàn Phong?" Cô ấy gọi, giọng run rẩy.

ngươi ổn không?"

Hàn Phong quay lại.

Hắn nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô ấy.

Không phải sợ hãi quái vật.

Mà là sợ hãi *hắn*.

"Đi đi," Hàn Phong nói, giọng khàn khàn.

"Đây không phải là nơi cho ngươi."

"Nhưng...

quái vật..." Tiêu Thanh chỉ vào khối thịt đang co giật.

"Ta thấy ánh sáng.

Ta nghĩ ngươi cần giúp đỡ."

Hàn Phong cười nhạt.

Ngươi không thể giúp được ai trong hang động này.

Chỉ có cái chết."

Tiêu Thanh tiến lại gần hơn, bất chấp nguy hiểm.

"Ta đã nghe nói về 'Người Giữ Chìa Khóa'.

Ta biết ngươi là ai.

Ta biết ngươi đang mang một gánh nặng lớn.

Nhưng ngươi không cần phải mang nó một mình."

Hàn Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.

Không phải đau thể xác.

Mà là đau vì sự thật phũ phàng.

Hắn không muốn cô ấy biết.

Hắn không muốn cô ấy bị liên lụy.

Nhưng giờ thì quá muộn.

Khối thịt kia đã ngừng co giật.

Nó đang chuẩn bị cho đòn tấn công cuối cùng.

Và nó đã chọn mục tiêu mới: Tiêu Thanh.

Một xúc tua dài, nhọn hoắt, bắn ra từ bóng tối, nhắm thẳng vào lưng cô ấy.

Hàn Phong không suy nghĩ.

Hắn lao đi, nhanh hơn tốc độ của ánh sáng.

Hắn đẩy Tiêu Thanh sang một bên, và lấy thân mình hứng lấy cú đâm.

Xác thịt hắn bị xuyên thủng.

Mất kiểm soát.

Nhưng hắn đã cứu được cô ấy.

*[HP GIẢM 30%.

TRẠNG THÁI: BỊ XUYÊN THỔM]*

Tiêu Thanh khóc.

"Hàn Phong!

Ngươi đã làm gì vậy?"

Hàn Phong ngã xuống, nhìn lên trần hang động tối tăm.

"Ta đã nói với ngươi.

Chỉ có cái chết."

Nhưng hắn không chết.

Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể hắn đang bùng nổ.

Không phải từ đan điền.

Mà từ chính vết thương.

Những đường gân đen đang ăn sâu vào tim hắn, và chúng đang chuyển hóa nỗi đau thành sức mạnh.

Hắn đứng dậy, chậm chạp.

Máu từ vết thương chảy ra, nhưng nó không còn đỏ.

Đen như bóng tối.

Tiêu Thanh lùi lại, sợ hãi.

ngươi là ai?"

Hàn Phong không đáp.

Hắn chỉ nhìn về phía khối thịt.

Hắn không còn cần đến kiếm.

Hắn giơ tay lên, và những đường gân đen từ tay hắn lao ra, xuyên thẳng vào khối thịt.

Khối thịt nổ tung.

Không còn gì để lại, ngoại trừ một đống xương trắng và một quả cầu năng lượng màu tím, rơi xuống chân Hàn Phong.

Hắn nhặt nó lên.

Nó nóng hổi.

Và nó đang đập thình thịch, như một trái tim mới.


Hàn Phong đứng chôn chân tại chỗ.

Phía sau lưng anh, tiếng gầm rú của không gian bị xé toạc vang lên – dấu hiệu của lần reset sắp tới.

Trên góc màn hình Hệ Thống, một đồng hồ đếm ngược hiện ra, chữ số đỏ lòm:



Chỉ còn 12 phút nữa.

Tiêu Thanh đã biến mất trong bóng tối của lối đi.

Hàn Phong không biết cô ấy đã đi đâu, hoặc sẽ trở về với bộ dạng nào trong lần reset tiếp theo.

Nhưng hắn biết một điều chắc chắn: Hắn không còn đơn độc.

Hắn đã đánh thức một thứ gì đó.

Và thứ đó không muốn hắn sống.

Hắn nhìn vào quả cầu năng lượng màu tím trong tay.

Nó đang nguội dần.

Và cùng với đó, những ký tự trên nó bắt đầu mờ đi.

*[NHIỆM VỤ MỚI: TÌM RA 'NGUỒN GỐC' TRƯỚC KHI RESET.

THỜI GIAN: 12 PHÚT.

THƯỞNG: CHÌA KHÓA VÒNG LẶP.

TRỪC PHẠT: CHẾT VĨNH VIỄN.]*

Hàn Phong cười.

Một nụ cười đầy điên loạn.

"Cuối cùng," hắn thì thầm.

"Một nhiệm vụ thực sự."

Hắn chạy.

Chạy về phía ánh sáng ở đầu hang động.

Chạy về phía cái chết.

Chạy về phía sự thật.

Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ Hệ Thống, mà từ chính tâm trí của hắn.

*"Chào mừng trở lại, Phiên Bản 1001.

Chúng ta sẽ bắt đầu từ đầu."*

Hàn Phong dừng lại.

Hắn quay lại, nhìn vào bóng tối.

"Ta không phải là phiên bản 1001," hắn nói.

"Ta là Hàn Phong."

Và rồi, thế giới sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập