Chương 5

Máu đen sền sệt từ vết thương trên ngực Hàn Phong nhỏ xuống, từng giọt một, rơi vào lớp đất xám xịt của Thung Lũng Xương Tấu.

Tiếng *tách...

tách...* vang lên trong sự im lặng chết chóc, như nhịp đếm của một chiếc đồng hồ cát sắp cạn.

Không có ánh sáng trắng xóa.

Không có cánh cửa vàng kim.

Chỉ có bóng tối.

Và cơn đau.

Một cơn đau xé toạc cơ thể, như thể ai đó đang dùng nhíp sắt rút từng sợi thần kinh ra khỏi tủy sống.

Hàn Phong quỳ sụp xuống, hai tay cào bới vào mặt đất, móng tay gãy nát, máu tươi hòa lẫn với máu đen chảy thành suối.

*[SYSTEM ERROR.

SYSTEM ERROR.]*

Tiếng bíp chói tai vang lên trong đầu, không phải là giọng máy móc lạnh lùng quen thuộc, mà là tiếng hét của một con thú bị thương.

Những dòng chữ đỏ máu hiện lên trước mắt, run rẩy, méo mó như đang chảy nước mắt.

Hàn Phong nghiến răng, hàm răng kêu lục cục.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay như chì đúc.

Linh lực trong cơ thể không còn luân chuyển mượt mà như trước.

Nó trở nên hỗn loạn, nóng rực, mang theo mùi vị của sắt gỉ và thối rữa.

Đó không còn là linh lực thanh khiết của Luyện Khí tầng 9.

Đó là năng lượng của sự hủy diệt.

đừng chơi trò này với ta," Hàn Phong khàn khàn nói, giọng nói vỡ vụn.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt đang chuyển sang màu xám xịt, những đường gân nổi lên như những con rắn nhỏ, đen ngòm, đang bò dưới da.

Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh cắt da cắt thịt quét qua thung lũng.

Không phải gió tự nhiên.

Đó là hơi thở của cái chết.

Từ phía chân trời, nơi mặt trời đen tuyền đang nhô lên, một bóng dáng khổng lồ xuất hiện.

Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối bóng tối cuộn xoáy, nuốt chửng ánh sáng xung quanh.

Và từ trong khối bóng tối đó, vô số bàn tay xương trắng thò ra, vươn dài về phía Hàn Phong.

*[NHIỆM VỤ CẤP ĐỘ: SINH TỒN TRONG 7 NGÀY.][MỤC TIÊU: TIÊU DIỆT "NHỮNG KẺ SĂN MỒI".][THƯỞNG: CẢM GIÁC CON NGƯỜI (1%).][TRỪ TỘI NGHIỆP: -1%.]**

Hàn Phong nhíu mày.

"Cảm giác con người?" Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và đau khổ.

"Ta không cần nó.

Ta cần sức mạnh để giết chết cái thứ đang kiểm soát ta."

Hắn đứng dậy.

Cơ thể run rẩy, nhưng ánh mắt sắc lẹm như dao.

Hắn rút thanh Tử Huyết Kiếm ra.

Lưỡi kiếm giờ đây không còn màu đỏ tươi, mà chuyển sang màu tím sẫm, nhấp nháy những tia điện đen.

"Đến đi," Hàn Phong gầm lên.


Khi ánh sáng tắt dần, Hàn Phong đứng giữa một đống đổ nát.

Xung quanh hắn là những mảnh xương trắng vụn vỡ.

Bóng tối đã rút lui, nhưng không biến mất.

Nó vẫn ở đó, lơ lửng trong không khí, như một đám mây đen dày đặc, chờ đợi cơ hội.

Hàn Phong khàn khàn thở.

Cơ thể hắn kiệt sức.

HP chỉ còn lại 10%.

Nhưng hắn còn sống.

*[NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH: TIÊU DIỆT SÓNG TẤN CÔNG ĐẦU TIÊN.]*



Hàn Phong nhìn vào bảng thông báo.

"Quỷ Đạo Chủ?" Hắn cười nhạt.

"Tên gọi phù hợp."

Hắn bước đi, hướng về phía thành phố.

Hắn cần thông tin.

Hắn cần biết thêm về "Những Kẻ Săn Mồi".

Và hắn cần tìm ra cách để phá vỡ vòng lặp, hoặc ít nhất, là hiểu rõ hơn về bản chất của nó.

Khi hắn bước ra khỏi thung lũng, một bóng dáng đứng đợi hắn ở lối ra.

Đó là Lâm Thanh Tú.

Giáo sư cũ của Hàn Phong.

Người đàn ông với mái tóc bạc, đôi mắt sâu thẳm, và vẻ ngoài điềm tĩnh, uy nghiêm.

Hắn mặc một bộ áo choàng trắng tinh khôi, tương phản mạnh mẽ với bộ trang phục rách nát, dính đầy máu của Hàn Phong.

"Hàn Phong," Lâm Thanh Tú nói, giọng trầm ấm, nhưng có gì đó lạnh lùng ẩn giấu trong đó.

"Ta đã biết ngươi sẽ sống sót."

Hàn Phong dừng lại, tay đặt lên chuôi kiếm.

Ngươi đến đây làm gì?"

Lâm Thanh Tú mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt.

"Ta đến để đưa ngươi về nhà.

Và để nhắc nhở ngươi về trách nhiệm của ngươi."

"Trách nhiệm?" Hàn Phong nhíu mày.

"Ta không có trách nhiệm với bất kỳ ai.

Ta chỉ muốn sống."

"Sống?" Lâm Thanh Tú bước tới, tiến vào phạm vi an toàn của Hàn Phong.

"Ngươi nghĩ ngươi đang sống?

Ngươi chỉ đang tồn tại.

Và sự tồn tại của ngươi là nền tảng cho sự hủy diệt của thế giới này."

Hàn Phong cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên.

"Ngươi nói gì?"

"Ngươi là Người Giữ Chìa Khóa," Lâm Thanh Tú nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc.

"Và chìa khóa đó phải được sử dụng.

Hoặc là để mở cánh cửa, hoặc là để khóa chặt nó mãi mãi.

Và để làm điều đó, ngươi cần hy sinh."

"Hy sinh?" Hàn Phong cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Ta đã hy sinh đủ rồi.

Ta không còn thứ gì để mất nữa."

"Ngươi sai," Lâm Thanh Tú nói, mắt hắn sáng lên một ánh sáng kỳ lạ.

"Ngươi vẫn còn có thứ quan trọng nhất.

Đó là linh hồn của ngươi.

Và linh hồn của ngươi...

là thứ ta cần."

Hàn Phong cảm thấy lạnh sống lưng.

Hắn nhìn vào đôi mắt của Lâm Thanh Tú.

Trong đó, anh thấy sự tham lam.

Sự tham lam tột cùng.

"Ngươi muốn lấy linh hồn ta?" Hàn Phong hỏi, giọng khàn khàn.

"Không phải lấy," Lâm Thanh Tú sửa lại.

"Mà là *thu hoạch*.

Giống như ngươi thu hoạch EXP.

Giống như ngươi thu hoạch tội nghiệp.

Linh hồn của ngươi là nguồn năng lượng mạnh nhất để phá vỡ vòng lặp.

Nhưng để thu hoạch nó, ngươi phải chết.

Và để ngươi chết, ngươi phải đánh mất tất cả."

Hàn Phong im lặng.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Những đường gân đen đang bò lan nhanh hơn.

Hắn cảm thấy sức mạnh đang tuôn chảy trong cơ thể, nhưng cùng với đó là sự rỗng tuếch.

Sự trống rỗng.

"Vậy ngươi muốn ta làm gì?" Hàn Phong hỏi.

Lâm Thanh Tú mỉm cười.

"Ngươi muốn phá vỡ vòng lặp?

Ngươi muốn được tự do?

Vậy thì hãy chiến đấu.

Chiến đấu với chính mình.

Chiến đấu với những ký ức.

Chiến đấu với tội nghiệp.

Và khi ngươi kiệt quệ, khi ngươi không còn gì để mất, ta sẽ giúp ngươi.

Ta sẽ giúp ngươi tìm ra lối ra."

"Lối ra nào?" Hàn Phong hỏi.

"Đó là bí mật," Lâm Thanh Tú nói.

"Nhưng ngươi sẽ biết, khi ngươi sẵn sàng trả giá."

Hàn Phong nhìn vào Lâm Thanh Tú.

Hắn không tin tưởng hắn.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.

Hắn cần thông tin.

Hắn cần sức mạnh.

Và hắn cần một mục tiêu.

"Được," Hàn Phong nói.

"Ta sẽ chơi trò chơi của ngươi.

Nhưng nếu ngươi lừa dối ta, ta sẽ giết ngươi.

Dù ngươi là ai."

Lâm Thanh Tú gật đầu.

"Ta tin ngươi sẽ làm điều đó.

Và đó là lý do tại sao ta chọn ngươi."

Họ cùng nhau bước vào thành phố.

Bầu trời trên đầu vẫn tối đen.

Mặt trời đen tuyền vẫn lơ lửng, như một con mắt khổng lồ, quan sát mọi thứ.

Và trong sâu thẳm tâm trí Hàn Phong, giọng nói của phiên bản thứ nhất vang lên, yếu ớt nhưng rõ ràng.

*"Cẩn thận, Hàn Phong.

Hắn không phải là đồng minh.

Hắn là kẻ săn mồi.

Và ngươi...

ngươi là con mồi."*

Hàn Phong nhíu mày.

Hắn không đáp.

Nhưng bàn tay hắn siết chặt chuôi kiếm.

Hắn đã luôn biết.

Vòng lặp chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.

Và lần này, hắn sẽ không để ai kiểm soát số phận mình.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập