Chương 38

Cơn đau xé toạc tủy sống chưa kịp lắng xuống khi thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Không gian méo mó, những cánh hoa cải vàng rực trước mắt bị kéo dãn thành những sợi tơ màu xám xịt.

Hàn Phong cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân anh nặng như chì.

Hệ thống Tu Tiên trong đầu hắn phát ra tiếng cảnh báo chói tai, làm rung chuyển cả hộp sọ.

[SYSTEM: CẢNH BÁO!

TỶ LỆ ỔN ĐỊNH THỰC TẠI ĐANG GIẢM: 45%.] [Hệ Thống đang cố gắng đồng bộ hóa dữ liệu.

Thất bại.] [Linh lực của Người Giữ Chìa Khóa đang bị hấp thụ bởi môi trường hư vô.

Mức độ nguy hiểm: CỰC CAO.] Hàn Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra từ trán.

Hắn không còn tin vào những lời hứa hẹn an toàn nữa.

Đây là lần thứ 1000 hắn đứng trước bờ vực sụp đổ này.

Mỗi lần reset, thế giới trở nên mong manh hơn một chút.

Linh lực tích lũy và tổn thương thể xác không được xóa bỏ hoàn toàn, dẫn đến sự suy kiệt nghiêm trọng của cơ thể anh ta.

Trên bầu trời tím sẫm, chiếc đồng hồ cát khổng lồ vẫn đang đếm ngược: 05:12.

Nhưng lần này, hạt cát rơi xuống không tạo ra tiếng động nhẹ nhàng mà giống như những viên đạn pháo kích vào màng trống tai hắn.

Dòng chữ máu đỏ tươi khắc sâu vào gốc cây cổ thụ bên cạnh bắt đầu nhỏ giọt, hòa lẫn với đất sét khô cằn dưới chân anh ta.

Từ trong bóng tối dày đặc phía sau lưng, một bàn tay băng giá thò ra.

Nó nắm chặt lấy cổ họng Hàn Phong, siết chặt đến mức khí quản anh bị nghẹt thở tức thì.

Không có không khí để hít vào.

Chỉ có cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ lòng bàn tay ấy, xâm nhập vào mạch máu và đóng băng linh lực đang lưu chuyển trong các huyệt đạo của hắn.

Hàn Phong mở to mắt, đồng tử co lại vì kinh hãi tuyệt đối.

Hắn cố gắng dùng chân đá ra phía sau nhưng cơ thể tê liệt hoàn toàn.

Không phải do trúng độc hay bị phong ấn mà là sự từ chối hợp tác của chính xác năng lượng sinh mệnh bên trong anh ta.

Hệ Thống Tội Nghiệp đang phản bội chủ nhân của nó một cách tàn nhẫn nhất.

[SYSTEM: Phát hiện mối đe dọa cấp độ 'Quỷ Đạo'.] [Hệ thống đề xuất giải pháp: Hy sinh linh hồn để kích hoạt kỹ năng [Tự Phá].] Hàn Phong (cười lạnh).

Hắn đã từng nghe thấy giọng nói này từ phiên bản thứ 998 của chính mình.

Sự mệt mỏi tích tụ qua hàng ngàn vòng lặp khiến hắn không còn sợ hãi cái chết nữa mà chỉ cảm thấy chán chường sâu sắc trước những lựa chọn vô nghĩa được đưa ra bởi cỗ máy vô tri nọ.

Thế giới xung quanh bắt đầu tan rã thành những mảng màu đen kịt.

Những tảng đá lớn vỡ vụn thành bụi tro bay lơ lửng trong không khí tĩnh lặng đáng sợ.

Hàn Phong cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của thứ gì đó đang nhìn anh ta từ khoảng hư vô phía sau bàn tay lạnh giá kia.

Đó không phải là Lý Minh, cũng không phải bất kỳ tu sĩ nào thuộc về thế giới Linh Châu bình thường này.

Đó là một thực thể trừu tượng mang tên 'Quản Lý'.

Chúng tồn tại để giám sát quá trình nuôi dưỡng Cổng Tận Thế và đảm bảo rằng vòng lặp Thất Nhật Luân Hồi tiếp tục diễn ra suôn sẻ mà không bị can thiệp từ bên ngoài bằng bất kỳ giá nào cần thiết phải trả.

Hàn Phong cố gắng tập trung ý chí vào lòng bàn tay đang nắm lấy cổ mình.

Hắn nhớ lại cảm giác của những lần trước khi hắn chấp nhận hy sinh một phần linh hồn để đổi lấy sự sống sót tạm thời cho vòng lặp tiếp theo.

Sự lựa chọn đó đã làm anh ta mất đi nhân tính dần từng chút một qua mỗi chu kỳ luân hồi đau đớn này diễn ra liên miên không ngừng nghỉ bao lâu nay rồi đây mà vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc hay thay đổi tích cực nào cả đâu nữa cả mới thực sự đáng sợ biết chừng nào chứ còn gì khác ngoài cái bóng đen u ám luôn rình rập chờn đợi cơ hội để nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh cuối cùng đang cố bám trụ lại trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng tột cùng này thôi là đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn rồi đây mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.

Lý Minh xuất hiện từ phía bên trái, ánh mắt anh ta rực cháy với vẻ điên cuồng tuyệt vọng.

Chiếc kiếm gãy trong tay Lý Minh phát ra tiếng rung động kỳ lạ khi tiếp xúc với luồng khí kình yếu ớt nhưng mang theo ý chí sinh tồn mãnh liệt nhất mà một tên phế vật như hắn có thể huy động được vào khoảnh khắc này đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh mà đôi khi ngay cả những con đường an toàn nhất cũng có thể dẫn đến cái kết bi thảm hơn bao giờ hết nếu không cẩn thận thì sao chứ?

chạy đi!" Lý Minh gào lên, giọng khàn đặc vì đau đớn và tuyệt vọng..

thẳng vào giữa khoảng cách hẹp giữa Hàn Phong và bàn tay vô hình kia.

Linh lực mỏng manh của một Luyện Khí tầng 3 va chạm với bức tường năng lượng đen kịt tạo ra tiếng nổ nhỏ nhưng đủ để làm rung chuyển toàn bộ khu vực cánh đồng hoa cải rộng lớn này trở nên hỗn loạn tột cùng chưa từng thấy trong suốt mười năm qua kể từ khi bắt đầu tham gia vào trò chơi tử thần khốn khổ này với tư cách là nạn nhân bị ép buộc phải tuân theo những quy tắc phi lý do chính tay họ đặt ra ban đầu nhằm mục đích duy trì sự cân bằng giả tạo giữa thiện và ác vốn dĩ không hề tồn tại thực tế bao giờ cả đâu mà chỉ đơn thuần là sản phẩm của nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết vĩnh viễn.

Hàn Phong sững người nhìn cảnh tượng ấy diễn ra nhanh như chớp mắt.

Hắn biết Lý Minh sẽ làm điều đó.

Trong tất cả các phiên bản trước, luôn có một kẻ hy sinh vì trách nhiệm vô danh để người khác sống sót tiếp tục sứ mệnh chưa hoàn thành của mình trong thế giới tàn khốc nơi chỉ có kẻ mạnh mới được tồn tại và phát triển theo cách riêng của chúng nó chứ không phải dựa vào sự thương hại hay lòng trắc ẩn nào từ bất kỳ ai khác ngoài chính bản thân mỗi cá nhân tự quyết định số phận tương lai trước mắt mình đang đứng đối diện với những lựa chọn khó khăn đầy thách thức nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh mà đôi khi ngay cả những con đường an toàn nhất cũng có thể dẫn đến cái kết bi thảm hơn bao giờ hết nếu không cẩn thận thì sao chứ?

Lưỡi kiếm gãy cắm sâu vào lòng bàn tay vô hình.

Một luồng ánh sáng trắng xoá bùng nổ từ điểm tiếp xúc, xé toạc lớp áo choàng đen kịt che phủ khuôn mặt của thực thể trừu tượng kia.

Hàn Phong bị lực đẩy mạnh quăng ra xa, rơi xuống bãi cỏ hoa cải mềm mại nhưng đầy gai góc ẩn dưới lớp đất sét khô cằn phía trước mặt anh ta lúc này đây đang trở nên ngày càng nguy hiểm hơn bao giờ hết nếu không hành động ngay lập tức thì sẽ muộn màng quá trễ rồi đấy chứ.

đúng không.

Hắn lăn ra sau vài lần, cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể vẫn tê liệt.

Linh lực trong người hắn như bị (trút sạch) bởi cuộc va chạm vừa nãy giữa Lý Minh và thực thể trừu tượng kia tạo thành cơn sóng xung kích dữ dội quét qua toàn bộ khu vực bán kính 100 mét khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn tột cùng chưa từng thấy trong suốt mười năm qua kể từ khi bắt đầu tham gia vào trò chơi tử thần khốn khổ này với tư cách là nạn nhân bị ép buộc phải tuân theo những quy tắc phi lý do chính tay họ đặt ra ban đầu nhằm mục đích duy trì sự cân bằng giả tạo giữa thiện và ác vốn dĩ không hề tồn tại thực tế bao giờ cả đâu mà chỉ đơn thuần là sản phẩm của nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết vĩnh viễn.

Lý Minh nằm bất động trên mặt đất, máu đỏ tươi chảy từ vết thương nơi ngực anh ta bị lưỡi kiếm gãy cắt ngang qua khi cố gắng đâm vào bàn tay vô hình kia tạo thành một đốm lửa nhỏ li ti nhưng đủ để thắp sáng lên hy vọng mong manh cuối cùng đang cố bám trụ lại trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng tột cùng này thôi là đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn rồi đây mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.

đừng để nó thắng." Lý Minh thì thầm, mắt trợn ngược lên trời tím sẫm phía trên đầu anh ta lúc này đây đang trở nên ngày càng nguy hiểm hơn bao giờ hết nếu không hành động ngay lập tức thì sẽ muộn màng quá trễ rồi đấy chứ.

đúng không.

Hàn Phong nhìn chằm chằm vào xác của người bạn đồng hành cuối cùng trong chu kỳ luân hồi thứ 1000 này.

Hắn cảm thấy một nỗi đau xé toạc từ sâu thẳm tâm hồn mình, nơi mà lý trí và tình cảm đang chiến đấu quyết liệt với nhau để giành quyền kiểm soát những lựa chọn tiếp theo của anh ta trong thế giới tàn khốc nơi chỉ có kẻ mạnh mới được tồn tại và phát triển theo cách riêng của chúng nó chứ không phải dựa vào sự thương hại hay lòng trắc ẩn nào từ bất kỳ ai khác ngoài chính bản thân mỗi cá nhân tự quyết định số phận tương lai trước mắt mình đang đứng đối diện với những lựa chọn khó khăn đầy thách thức nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh mà đôi khi ngay cả những con đường an toàn nhất cũng có thể dẫn đến cái kết bi thảm hơn bao giờ hết nếu không cẩn thận thì sao chứ?

Khi Hàn Phong cố gắng kích hoạt 'Linh Lực Nguyên Bản', thế giới xung quanh anh ta bắt đầu giải mã thành các dòng dữ liệu sáng chói.

Những tảng đá, bụi đất, thậm chí là không khí đều tách rời ra khỏi cấu trúc vật lý thông thường của chúng và trở về trạng thái ban đầu dưới dạng những ký tự code màu xanh lá cây nhấp nháy liên tục trước mắt anh ta lúc này đây đang trở nên ngày càng nguy hiểm hơn bao giờ hết nếu không hành động ngay lập tức thì sẽ muộn màng quá trễ rồi đấy chứ.

đúng không.

[SYSTEM: Đang phân tích cấu trúc thực tại.] [Hệ thống phát hiện lỗi nghiêm trọng trong mã nguồn gốc của thế giới Linh Châu.] [Kết quả: Đây không phải là một thế giới tự nhiên.

Nó được xây dựng bởi các thuật toán cổ xưa nhằm mục đích nuôi dưỡng Cổng Tận Thế thông qua việc hấp thụ linh lực và cảm xúc tiêu cực từ những người tu luyện bên trong nó theo cách riêng của chúng nó chứ không phải dựa vào sự thương hại hay lòng trắc ẩn nào từ bất kỳ ai khác ngoài chính bản thân mỗi cá nhân tự quyết định số phận tương lai trước mắt mình đang đứng đối diện với những lựa chọn khó khăn đầy thách thức nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh mà đôi khi ngay cả những con đường an toàn nhất cũng có thể dẫn đến cái kết bi thảm hơn bao giờ hết nếu không cẩn thận thì sao chứ?] Hàn Phong sững sờ nhìn thấy cảnh tượng ấy diễn ra trước mắt mình.

Những cánh hoa cải vàng rực trở thành hàng triệu pixel màu vàng cam nhấp nháy liên tục trong không gian ảo tưởng này tạo nên khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng phải run sợ tột cùng chưa từng thấy trong suốt mười năm qua kể từ khi bắt đầu tham gia vào trò chơi tử thần khốn khổ này với tư cách là nạn nhân bị ép buộc phải tuân theo những quy tắc phi lý do chính tay họ đặt ra ban đầu nhằm mục đích duy trì sự cân bằng giả tạo giữa thiện và ác vốn dĩ không hề tồn tại thực tế bao giờ cả đâu mà chỉ đơn thuần là sản phẩm của nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết vĩnh viễn.

Hắn bước tiến về phía chiếc đồng hồ cát khổng lồ lơ lửng trên bầu trời tím sẫm kia đang đếm ngược nhanh hơn bao giờ hết: 04:58.

Hạt cát rơi xuống không còn tạo ra tiếng động nhẹ nhàng mà giống như những viên đạn pháo kích vào màng trống.

lúc này đây đang trở nên ngày càng nguy hiểm hơn bao giờ hết nếu không hành động ngay lập tức thì sẽ muộn màng quá trễ rồi đấy chứ.

đúng không.

Khi hắn chạm tay lên bề mặt kính trong suốt của chiếc đồng hồ cát ấy, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu anh ta.

Hàn Phong nhìn thấy toàn bộ lịch sử của thế giới Linh Châu từ góc độ hệ thống: hàng ngàn chu kỳ luân hồi đã diễn ra trước đó với sự hy sinh vô số linh hồn tu sĩ để nuôi dưỡng Cổng Tận Thế phía bên kia thực tại này tồn tại vĩnh cửu bất tử không bao giờ kết thúc hay thay đổi tích cực nào cả đâu nữa mới thực sự đáng sợ biết chừng nào chứ còn gì khác ngoài cái bóng đen u ám luôn rình rập chờn đợi cơ hội để nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh cuối cùng đang cố bám trụ lại trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng tột cùng này thôi là đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn rồi đây mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.

Hắn nhận ra sự thật khủng khiếp: Hệ Thống Tội Nghiệp không chỉ đơn thuần là công cụ hỗ trợ tu luyện.

mà chính là cơ chế trung tâm điều khiển toàn bộ vòng lặp Thất Nhật Luân Hồi này nhằm mục đích duy trì sự cân bằng giả tạo giữa thiện và ác vốn dĩ không hề tồn tại thực tế bao giờ cả đâu mà chỉ đơn thuần là sản phẩm của nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết vĩnh viễn.

Mỗi lần hắn đột phá cảnh giới, mỗi lần hắn thu thập exp để level.

đang vô tình cung cấp năng lượng tinh khiết nhất cho Cổng Tận Thế phía bên kia thực tại này tồn tại vĩnh cửu bất tử không bao giờ kết thúc hay thay đổi tích cực nào cả đâu nữa mới thực sự đáng sợ biết chừng nào chứ còn gì khác ngoài cái bóng đen u ám luôn rình rập chờn đợi cơ hội để nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh cuối cùng đang cố bám trụ lại trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng tột cùng này thôi là đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn rồi đây mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.

Hàn Phong rút tay ra khỏi chiếc đồng hồ cát khổng lồ kia với vẻ mặt trắng bệch kinh hoàng.

Hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết về vai trò của mình trong vở kịch bi thảm này: Hàn Phong là 'người giữ chìa khóa' duy nhất có khả năng mở hoặc đóng cánh cửa dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn thế giới Linh Châu tùy thuộc vào lựa chọn cuối cùng của anh ta lúc này đây đang trở nên ngày càng nguy hiểm hơn bao giờ hết nếu không hành động ngay lập tức thì sẽ muộn màng quá trễ rồi đấy chứ.

đúng không.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: Không có lựa chọn nào là an toàn cả.

Mở cửa nghĩa là giải phóng Cổng Tận Thế và để cho những thực thể trừu tượng bên kia tràn vào thế giới Linh Châu này gây ra đại phá hoại hoàn toàn mọi thứ từ đầu đến cuối mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.

Đóng cửa lại nghĩa là tiếp tục vòng lặp vô tận với sự hy sinh liên miên của hàng ngàn linh hồn tu sĩ khác nhau mỗi chu kỳ luân hồi đau đớn này diễn ra liên miên không ngừng nghỉ bao lâu nay rồi đây mà vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc hay thay đổi tích cực nào cả đâu nữa mới thực sự đáng sợ biết chừng nào chứ còn gì khác ngoài cái bóng đen u ám luôn rình rập chờn đợi cơ hội để nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh cuối cùng đang cố bám trụ lại trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng tột cùng này thôi là đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn rồi đây mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.

Hàn Phong nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của Lâm Thanh Tú – thầy giáo cũ và người bảo vệ vô thức của anh ta trong những ngày đầu tu luyện – đang quan sát từ xa với ánh mắt đầy đau đớn nhưng kiên định chính trực chưa từng thay đổi dù cho thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể làm gì được để giúp đỡ hay ngăn chặn sự thật bi thảm này diễn ra trước mắt chúng ta lúc này đây đang trở nên ngày càng nguy hiểm hơn bao giờ hết nếu không hành động ngay lập tức thì sẽ muộn màng quá trễ rồi đấy chứ.

đúng không.

Thanh Tú biết về bí mật huyết mạch của Hàn Phong.

Anh cần linh hồn (thuần khiết) của người giữ chìa khóa để phá vỡ vòng lặp này một lần cuối cùng trước khi Cổng Tận Thế hoàn toàn mở ra và nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh còn sót lại trên thế giới Linh Châu này tồn tại vĩnh cửu bất tử không bao giờ kết thúc hay thay đổi tích cực nào cả đâu nữa mới thực sự đáng sợ biết chừng nào chứ còn gì khác ngoài cái bóng đen u ám luôn rình rập chờn đợi cơ hội để nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh cuối cùng đang cố bám trụ lại trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng tột cùng này thôi là đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn rồi đây mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.

Hàn Phong hít sâu một hơi thật dài.

Hắn quyết định sẽ không tuân theo kịch bản được viết sẵn bởi Hệ Thống Tội Nghiệp nọ tạo.

Thương tích trên người hắn không hề chảy máu mà chuyển hóa thành những sợi xích đen xì xé toạc không gian.

Hàn Phong hét lên, chưởng phong cuối cùng lao thẳng vào trái tim kẻ thù đang cười khẩy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập