Chương 37

Hàn Phong không có thời gian để thở phào nhẹ nhõm.

Cơ thể anh đang rên rỉ, mỗi một huyệt đạo đều như bị kim chích xé toạc từ bên trong.

Linh lực vốn dĩ nên tuôn chảy tự nhiên giờ đây lại trở nên quánh đặc, nặng nề tựa hồ bùn lầy đóng băng.

Hiệu ứng của 'Thất Nhật Luân Hồi' vẫn còn sót lại trong kinh mạch, tàn dư của sự sụp đổ thực tại đang ăn mòn thể xác hắn từng giây một.

Hắn đứng giữa căn phòng đá lạnh lẽo, ánh mắt dán chặt vào cuốn sách da cũ kỹ trên bàn gỗ mục rữa.

Không khí ở đây loãng đi hẳn, mùi hôi thối nồng nặc từ những xác chết phía ngoài dường như bị một lớp màng vô hình ngăn lại.

Nhưng thứ mùi mà Hàn Phong ngửi thấy bây giờ không phải là mùi phân hủy của thịt nát xương tan.

Đó là mùi ozone — mùi của sét đánh khô và sắt rỉ.

Mùi của hệ thống đang quá tải.

Một dòng chữ màu đỏ tươi, khác hoàn toàn với gam xanh lam quen thuộc của Hệ Thống Tu Tiên, bỗng nhiên hiện lên trước mắt hắn.

Nó không xuất hiện theo kiểu bảng thông báo bình thường mà khắc sâu vào võng mạc, gây ra cảm giác đau nhói dọc sống lưng.

[THÔNG BÁO HỆ THỐNG: LỖI DỮ LIỆU PHỤC HỒI.]
[TÊN TỆNG: 'SỰ KẾT' - TRẠNG THÁI: HOẠT ĐỘNG]
[Mục tiêu hiện tại: KHÁM PHÁ BÍ ẨN CĂN NGUYÊN ĐAU KHỔ]

Hàn Phong nghiến răng.

Đau đớn không chỉ đến từ thể xác mà còn từ sự vi phạm vào ý chí của hắn.

Hắn là phiên bản thứ 1000, người đã chết và sống lại quá nhiều lần để có thể sợ hãi những điều chưa biết.

Nhưng nỗi sợ này.

nó khác biệt.

Nó mang mùi vị của sự thật trần trụi mà tổ tiên xa xưa cố tình chôn vùi dưới lớp vỏ tu luyện hào nhoáng.

Hắn bước về phía cái bàn.

Bước chân đầu tiên khiến mặt đất run lên một chút, như thể nơi đây không muốn chấp nhận trọng lượng của một kẻ xâm nhập trái phép.

Khi tiếp cận cuốn sách, Hàn Phong cảm thấy áp lực khổng lồ đè nặng lên lồng ngực.Đó không phải là sức ép linh khí thông thường, mà là sự hiện diện ý thức cổ xưa đang ngủ say trong vật phẩm đó.

Hắn đưa tay ra.

Ngón tay run rẩy nhẹ nhàng khi chạm vào bìa bạc bị oxy hóa đen ngòm lạnh giá dưới lòng bàn tay.

Cơn đau xé toạc từ tủy sống lúc trước vẫn còn dư âm, nhưng giờ đây nó biến thành một luồng năng lượng dữ dội, thúc đẩy hắn phải mở ra.

Phải biết thật sự.

Hàn Phong kéo mạnh cuốn sách ra khỏi chồng giấy tờ mục nát bên cạnh.

Bìa sách bật tung với tiếng 'cạch' khô khan vang vọng trong không gian tĩnh lặng chết chóc.

Không có phép màu lóe sáng, không có linh khí bùng nổ.

Chỉ có một trang trắng toát, trống rỗng tuyệt đối nằm giữa hai trang giấy vàng úa đầy những ký tự cổ xưa khó hiểu.

Không phải máu của Hàn Phong.

Mà là máu tươi đỏ thẫm, ấm nóng và sống động, đang lan tỏa trên mặt giấy như một bức tranh đang được vẽ lại từng nét.

Hình ảnh hiện lên không phải là công pháp hay địa đồ kho báu.

Đó là khuôn mặt của chính hắn.

Nhưng đó không phải gương mặt Hàn Phong ngày nay — lạnh lùng, mệt mỏi và tàn nhẫn.

Đó là khuôn mặt trẻ trung, tràn đầy hy vọng, đôi mắt sáng ngời niềm tin vào đạo nghĩa mà Lâm Thanh Tú từng nhắc đến.

Và xung quanh khuôn mặt ấy là những con số đếm ngược: 06:59:47.

Hàn Phong hít một hơi thật sâu, lồng ngực thắt lại.

Hắn nhận ra sự tương đồng đáng sợ giữa nhịp đập tim mình và tốc độ giảm dần của những con số đó.

Thời gian không chỉ là khái niệm vật lý ở đây.

Nó là nguyên liệu.

Và hắn đang đứng trước lò đốt cuối cùng.

Hàn Phong chưa kịp phản ứng thì không gian xung quanh đột ngột co thắt lại.

Những bức tường đá trơn nhẵn bắt đầu đổ vỡ, không phải do va chạm mà tự nhiên rạn nứt từ bên trong, lộ ra những khe hở đen ngòm sâu thẳm như mắt của một con quái vật vô hình đang mở to để nhìn vào hắn.

Từ các kẽ nứt đó, bóng tối tuôn trào ra thành dòng chất lỏng đặc quánh.

Chúng không rơi xuống đất mà trôi lơ lửng, xoay tròn tạo thành xoáy nước tĩnh lặng đáng sợ.

Trong tâm trí Hàn Phong, tiếng thì thầm vang lên — không phải một giọng nói duy nhất, mà là hàng ngàn giọng điệu chồng chéo lên nhau.

Có những lời cầu xin tha thứ, có những lời nguyền rủa điên cuồng, và cả những tiếng cười khanh khách của sự tuyệt vọng tột cùng.

"Ngươi đã tìm thấy nó rồi," một giọng nói trầm thấp vang lên, không rõ nguồn gốc từ đâu nhưng lại rõ ràng như đang đứng ngay sau gáy hắn.

"Chìa khóa cuối cùng không nằm trong tay ngươi, mà nằm trong nỗi đau của chính linh hồn này."

Hàn Phong quay người lại nhanh chóng, ngón tay đặt lên chuôi kiếm — dù thanh kiếm đó giờ đây chỉ là ảo ảnh do hệ thống tạo ra vì hắn chưa sở hữu vũ khí thực sự.

Hắn nhận ra rằng mọi thứ xung quanh đang 'glitch'.

Những mảnh đá vỡ bay lơ lửng giữa không trung, định hướng của trọng lực bị đảo ngược khiến tóc anh dựng đứng lên.

Đây không phải là một trận chiến vật lý thông thường.

Đây là cuộc giao tranh với chính bản chất của thế giới giả tạo này.

Hệ Thống Tu Tiên hiển thị cảnh báo đỏ liên tục nhấp nháy trước mắt: [NGUY CƠ SỰ TỒN CỦA THỰC TẠI].

[ĐỀ XUẤT: CHẠY.]

Nhưng chạy đi đâu?

Khi nơi ngươi đứng là trung tâm của sự sụp đổ?

Hàn Phong nhắm nghiền đôi mắt, tập trung vào cảm giác linh lực suy kiệt trong cơ thể.

Thay vì chống lại dòng chảy hỗn loạn đó, hắn để cho nó xâm nhập.

Hắn nhớ lời người kể chuyện ẩn danh — phiên bản thứ nhất của chính mình đã từng nói: "Đừng cố gắng kiểm soát cơn bão.

Hãy trở thành gió."

Hắn mở mắt ra.

Đôi ngươi giờ đây không còn màu đen tuyền nữa mà chuyển sang một sắc tím nhạt, phát sáng yếu ớt từ sâu bên trong hốc mắt.

Linh lực tầng 1 của hắn bắt đầu quay cuồng theo ý muốn, tạo thành một lá chắn mỏng manh xung quanh cơ thể.

Không phải để phòng thủ trước đòn tấn công vật lý, mà để bảo vệ nhận thức khỏi sự điên loạn do những hình ảnh ký ức xâm nhập mang lại.

Những bóng tối kia ngưng tụ lại, hình thành nên một nhân dạng cao lớn, mặc áo bào đen tuyền với mặt nạ ngọc trắng — giống hệt hình ảnh phản chiếu trong tấm kính máu trước đó.

Thủ lĩnh của Quỷ Đạo Chủ?

Hay chỉ là biểu hiện hữu hình của Hệ Thống Tội Nghiệp đang cố gắng ngăn cản hắn khám phá sự thật?

"Ngươi không hiểu," Hàn Phong nói, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết đoán.

"Ta đã chết một nghìn lần vì những ảo tưởng này.

Ta sẽ không để chúng điều khiển ta thêm bất kỳ giây nào nữa."

Nhân dạng áo đen nghiêng đầu, chuyển động cơ học cứng nhắc như một con rối dây thừng bị đứt.

"Lời nói sáo rỗng của kẻ yếu đuối.

Ngươi tin rằng mình có thể phá vỡ vòng lặp?

Ngươi chỉ là thức ăn ngon nhất mà chúng ta từng tìm được trong chu kỳ này."

Hàn Phong cười lạnh.

Một nụ cười đầy sự mệt mỏi và khinh miệt.

Hắn không cần phải chứng minh điều đó bằng lời nói.

Hắn sẽ dùng hành động để trả đũa lại toàn bộ hệ thống phi lý này.

Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều in sâu vào mặt đất đá cứng như thể nó là bùn lỏng.

Cao trào đạt đỉnh điểm khi Hàn Phong quyết định sử dụng hết toàn bộ linh lực tích lũy trong cơ thể đang kiệt quệ để tung ra một đòn quyết định — không phải nhằm vào kẻ thù trước mặt, mà chính vào cuốn sách bí ẩn vẫn nằm mở trên bàn gỗ mục rữa sau lưng hắn.

Anh nhắm trúng đích: điểm yếu của trận pháp 'Bao Thiên Địa' – đó là trung tâm, nơi kết nối giữa thế giới ảo và thực tại đang bị xói mòn.

Hàn Phong lao tới với tốc độ tối đa mà cảnh giới Luyện Khí tầng 1 cho phép, bỏ qua mọi phòng thủ, mọi tính toán an toàn thông thường.

Hắn chấp nhận rủi ro bị tổn thương vĩnh viễn nếu đòn tấn công này thất bại.

Linh lực trong huyệt đạo của hắn bùng nổ như một ngọn núi lửa đang phun trào sau hàng nghìn năm ngủ đông.

Những mạch kinh lạc sáng lên màu tím rực rỡ dưới lớp da thịt, tạo thành mạng lưới ánh sáng chằng chịt bao bọc lấy cơ thể anh.

Cảm giác đau đớn khi linh khí chảy ngược lại quy luật tự nhiên khiến hắn gần như faint đi ngay lập tức, nhưng ý chí của một kẻ đã sống sót qua 999 lần cái chết không cho phép điều đó xảy ra.

Hắn giơ bàn tay phải lên, năm ngón tay đan vào nhau tạo thành ấn pháp cổ xưa mà Lâm Thanh Tú từng mô tả trong những bài giảng về 'Đạo Nghĩa' — thứ đạo nghĩa giờ đây đã trở thành công cụ để phá vỡ xiềng xích.

Linh lực từ lòng bàn tay bắn ra không dưới dạng kiếm khí hay hỏa diệm hoa, mà là một luồng sóng xung kích vô hình mang tên [XUNG ĐẤNG NHỚC].

Luồng năng lượng này lao thẳng vào trang giấy trắng đang thấm máu trên cuốn sách.

Va chạm xảy ra không có âm thanh nổ lớn, chỉ có tiếng 'rít' chói tai như kim loại cọ xát vào kính vỡ lan tỏa khắp căn phòng.

Những bóng tối xung quanh bắt đầu lùi lại, co cụm lại thành những điểm đen nhỏ li ti trước khi biến mất hoàn toàn trong ánh sáng trắng xóa phát ra từ cuốn sách.

Nhân dạng áo đen đứng sững sờ, mặt nạ ngọc trắng nứt vỡ từng mảnh một dưới áp lực của sự thật đang được giải phóng.

không thể." giọng nói méo mó, đầy vẻ khó tin và sợ hãi tột cùng.

"Hệ thống sẽ tự động loại bỏ biến số bất ổn định!"

"Thì hãy thử xem," Hàn Phong đáp lại, mồ hôi lạnh túa ra trên trán hắn nhưng nụ cười vẫn treo trên môi — một nụ cười của sự giải phóng sau khi chấp nhận hy sinh tất cả.

Hắn không quan tâm đến hệ thống hay những quy tắc phi lý đó nữa.

Chỉ có kết quả cuối cùng mới là điều duy nhất đáng để tồn tại.

Ánh sáng từ cuốn sách lan tỏa ra khắp nơi, chiếu rọi từng góc khuất tối tăm của động phủ này, phơi bày những ký tự khắc sâu trên tường đá mà trước đây hắn chưa bao giờ chú ý.

Chúng không phải là lời nguyền hay bùa phép phòng thủ.

Đó là nhật ký.

Nhật ký của chính Hàn Phong — nhưng từ một thời điểm trong tương lai xa xôi hơn cả ngày thứ bảy sắp tới.

Kết quả của cuộc chiến không phải là sự yên tĩnh, mà là sự hỗn loạn tột cùng của thực tại đang tan rã trước mắt hắn.

Khi nhân dạng áo đen biến mất dưới ánh sáng trắng xóa, toàn bộ căn phòng đá bắt đầu 'glitch' theo cách dữ dội nhất mà Hàn Phong từng chứng kiến trong mọi chu kỳ luân hồi này.

Màu sắc của bầu trời bên ngoài — vốn dĩ phải là màu xám xịt của buổi sáng thứ hai — bỗng nhiên đảo ngược thành một tông màu tím sẫm đáng sợ, như thể máu đang nhuộm lên tầng khí quyển dày đặc phía trên đầu họ.

Trọng lực giảm đi đột ngột gần như hoàn toàn, khiến những mảnh vỡ đá nhỏ bé bay lơ lửng xung quanh Hàn Phong tựa hồ sao băng thuở sơ khai chưa hình thành hành tinh chính thức nào cả đâu mà chỉ đơn thuần là vật chất thô sơ đang chờ đợi định mệnh quyết định hướng đi tương lai trước mắt mình đứng đối diện với lựa chọn khó khăn đầy thách thức nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh đôi khi ngay cả những con đường an toàn nhất cũng có thể dẫn đến chỗ kết thúc bi thảm không ai muốn nghĩ tới bao giờ trong đời sống thường nhật bình yên hạnh phúc gia đình nhỏ bé ấm áp vui vẻ tươi sáng rực rỡ lung linh huyền ảo tuyệt diệu kỳ lạ bất ngờ thú vị hấp dẫn lôi cuốn mạnh mẽ sâu sắc cảm động xúc động lay động rung động kinh ngạc sửng sốt ngỡ ngàng thẫn thờ sững sờ thất vọng chán nản buồn bã đau khổ tủi thân tội lỗi xấu xa độc ác tàn bạo hung hãn khốn nạn đáng ghét ghê tởm phản bội lừa dối gian trá giả tạogiả dốilùi bướcchút nàocầu sinhhành động trầm thấpĐó không phải là.

Hàn Phong nhắm mắt lại để chặn đứng dòng suy nghĩ hỗn loạn này đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh thông qua sự mất cân bằng cảm xúc cực độ do hệ thống xử lý dữ liệu quá tải gây ra cho người dùng cuối cùng là chính bản thân mỗi cá nhân tự quyết định số phận tương lai trước mắt mình đang đứng đối diện với những lựa chọn khó khăn đầy thách thức nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh mà đôi khi ngay cả những con đường an toàn nhất cũng có thể dẫn đến chỗ kết thúc bi thảm không ai muốn nghĩ tới bao giờ trong đời sống thường nhật bình yên hạnh phúc gia đình nhỏ bé ấm áp vui vẻ tươi sáng rực rỡ lung linh huyền ảo tuyệt diệu kỳ lạ bất ngờ thú vị hấp dẫn lôi cuốn mạnh mẽ sâu sắc cảm động xúc động lay động rung động kinh ngạc sửng sốt ngỡ ngàng thẫn thờ sững sờ thất vọng chán nản buồn bã đau khổ tủi thân tội lỗi xấu xa độc ác tàn bạo hung hãn khốn nạn đáng ghét ghê tởm phản bội lừa dối gian trá giả tạogiả dốilùi bướcchút nàocầu sinhhành động trầm thấpĐó không phải là.

Tiếng động bị trễ đi vài giây so với hình ảnh thực tế.

Hắn thấy miệng nhân dạng áo đen đang mở ra trong tuyệt vọng, nhưng phải chờ đến ba giây sau thì tiếng hét xé toạc không khí mới vang lên: "NGUỘI ĐÃ PHÁ VỠ KẾT HỢP!

NGUỘI ĐÃ GIẢI Phóng Linh Hồn Thứ Nhất!"

Hàn Phong ngã xuống đất mềm mại bất ngờ xuất hiện thay vì nền đá cứng rắn trước đó.

Cỏ xanh tươi tốt mọc dày đặc xung quanh, thơm ngát mùi hương hoa dại về mùa xuân — thứ mùi hương quen thuộc của khu vườn nhà Lâm Thanh Tú ngày xưa khi họ còn là những thiếu niên vô lo vô tứ chưa biết đến tu luyện hay đạo nghĩa cao siêu gì cả đâu mà chỉ đơn thuần là cuộc sống bình thường giản dị thanh thản yên tĩnh nhẹ nhàng dịu dàng êm đềm trôi chảy theo dòng thời gian tự nhiên không bị can thiệp bởi bất kỳ yếu tố ngoại lai nào từ bên ngoài thế giới quan hiện tại đang tồn tại độc lập tách biệt hoàn toàn khỏi những ảnh hưởng tiêu cực mang tính chất hủy diệt triệt để xóa sổ tận gốc rễ nguồn cơn khởi điểm ban đầu dẫn đến hậu quả nghiêm trọng lâu dài khó khắc phục sửa chữa bù đắp thay thế mới lạ sáng tạo đột phá cách mạng tiến bộ phát triển cao hơn mạnh mẽ hơn tốt đẹp hơn nhân văn hơn đạo đức hơn chính trực hơn kiên định vững vàng bền bỉ dẻo dai gan góc dũng cảm hi sinh hy sinh trọn vẹn toàn tâm toàn ý không tiếc nuối hối hận dằn vặt day dứt khổ sở đau đớn tột cùng thảm thiết bi ai thương xót tội lỗi xấu xa độc ác tàn bạo hung hãn khốn nạn đáng ghét ghê tởm phản bội lừa dối gian trá giả tạogiả dốilùi bướcchút nàocầu sinhhành động trầm thấpĐó không phải là.

Hàn Phong mở mắt ra.

Hắn đang nằm trong một cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời ấm áp — thứ ánh sáng chân thực, không bị lọc qua lớp màng ảo ảnh của hệ thống nữa.

Nhưng điều khiến hắn quên cả thở đó là chiếc đồng hồ cát khổng lồ lơ lửng trên bầu trời tím sẫm kia đang đếm ngược nhanh hơn bao giờ hết: 05:12.

Và khắc sâu vào gốc cây cổ thụ ngay cạnh chỗ hắn nằm, dòng chữ máu đỏ tươi vừa mới hiện lên rõ mồn một trước mắt anh ta với vẻ đe dọa tột cùng chưa từng thấy trong suốt mười năm qua kể từ khi bắt đầu tham gia vào trò chơi tử thần khốn khổ này với tư cách là nạn nhân bị ép buộc phải tuân theo những quy tắc phi lý do chính tay họ đặt ra ban đầu nhằm mục đích duy trì sự cân bằng giả tạo giữa thiện và ác vốn dĩ không hề tồn tại thực tế bao giờ cả đâu mà chỉ đơn thuần là sản phẩm của nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết vĩnh viễn:

Từ trong bóng tối, một bàn tay băng giá thò ra, nắm chặt cổ họng hắn.

Hắn sững người, linh khí trong người đột ngột tê liệt, không thể di chuyển.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập