Chương 36

Hàn Phong không mở mắt khi thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Thay vì cảm giác nhẹ nhàng của sự hồi sinh, anh bị quất vào bởi một cơn đau xé toạc từ sâu trong tủy sống, nơi hệ thống Tu Tiên đang cố gắng đồng bộ hóa dữ liệu linh lực.

Cơn đau ấy giống như ngàn lưỡi dao nhỏ li ti càoscrub qua từng huyệt đạo, đi lớp vỏ bọc an toàn mà hắn đã quen thuộc suốt ba ngày qua.

Không gian xung quanh không còn là động phủ tối tăm đầy mùi thối nồng nặc của xác chết mục ruỗng nữa.

Nó đang chuyển hóa.

Những bức tường đá xám xịt tan rã thành những dòng mã nhị phân xanh lá cây, sau đó lại tái cấu trúc thành các cột trụ bằng xương trắng bệch vươn thẳng lên trời cao vô tận.

Hắn hít vào một hơi dài, không khí trong phổi lạnh buốt và kim loại.

Mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng giờ đây nó pha trộn với mùi ozone chát chúa của sét đánh – dấu hiệu cho thấy thực tại đang bị xé toạc bởi sức mạnh vượt quá hiểu biết của Luyện Khí cảnh giới.

Hàn Phong chậm rãi mở mắt ra.

Trước mặt hắn không phải là Điện Phong Vân hay bất kỳ ai trong những người đồng hành cũ kỹ của vòng lặp này.

Hắn đứng giữa một quảng trường rộng lớn, được lát bằng những phiến đá đen bóng loáng phản chiếu bầu trời màu tím thẫm đầy sao giả tạo.

Trên đầu hắn, hệ thống giao diện hiện lên với hiệu ứng glitch kinh hoàng.

Chữ cái nhấp nháy đỏ tươi như cảnh báo nguy cấp: [SYSTEM ERROR] [CẢNH GIỚI: LUYỆN KHÍ TẦNG 9 (BẤT ỔN)] [NHIỆM VỤ ẨN: KHÁM PHÁ NGUỒN GỐC CỦA VÒNG LẶP] Hàn Phong siết chặt nắm tay.

Linh lực trong kinh mạch hắn chảy chậm chạp, nặng nề như chì lỏng.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là sự reset thông thường.

Sự hiện diện của "phiên bản" thứ 1000 này mang theo một ký ức đè nặng lên ý thức – những mảnh vỡ từ các chu kỳ trước khi chưa được xóa sạch.

Hắn nhớ cảm giác tuyệt vọng khi phiên bản thứ 998 tự thiêu để thử phá vỡ quy tắc, và sự điên loạn của phiên bản thứ 500 vì tin rằng mình là duy nhất còn sống sót.

Giờ đây, tất cả những nỗi đau đó đều thuộc về hắn.

Hắn bước đi, tiếng giày chạm xuống mặt đá đen vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ này.

Mỗi bước chân là một lần hệ thống kiểm tra lại trạng thái HP của hắn, nhưng thanh máu ở góc màn hình đang bị che khuất bởi một lớp sương mù ảo ảnh màu xám.

Hàn Phong đưa tay ra trước ngực, cố gắng tập trung ý chí để triệu hồi thanh kiếm linh khí quen thuộc.

Nhưng thay vì lưỡi đao sắc bén, chỉ có những tia sáng xanh nhạt lóe lên rồi tắt ngấm ngay lập tức.

Công pháp của hắn bị khóa.

"Đáng chết," hắn lầm bầm, giọng nói khô khốc vang vọng trong không gian kín mít này.

"Tại sao công pháp lại không hoạt động?" Hắn nhận ra rằng nơi đây nằm ngoài tầm kiểm soát của hệ thống thông thường.

Đây là một 'Dungeon' ẩn – một lớp thực tại bị mắc kẹt giữa các chu kỳ reset, nơi những dữ liệu lỗi và ký ức thất bại được lưu trữ vĩnh viễn.

Và hắn vừa chính thức bước vào đó mà không có sự chuẩn bị gì cả.

Bóng đen đầu tiên lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc, không có âm thanh bước chân, chỉ có tiếng gió rít qua không khí bị cắt xé.

Hàn Phong né tránh sang bên trái, nhưng phản xạ của anh chậm hơn so với chu kỳ trước.

Vạt áo của hắn bị thorn rách toạc bởi một móng vuốt vô hình vừa lướt qua tai.

Hắn quay người lại, mắt lạnh như băng quan sát khu vực phía sau lưng mình.

Không có gì cả, chỉ có bóng tối dày đặc đang cuộn xoáy như mực đen trong nước.

Hắn không hoảng loạn.

Sự sợ hãi là thứ xa xỉ mà hắn đã từ bỏ từ lâu.

Thay vào đó, một cảm giác tò mò lạnh lùng trỗi dậy trong lồng ngực trống rỗng của hắn.

Hắn đưa tay phải lên, ngón tay khẽ chạm vào vết rách trên áo choàng nơi máu đang bắt đầu thấm ra.

Nhưng thay vì mùi tanh của huyết thịt, thứ chất lỏng đỏ thẫm ấy lại tỏa ra một mùi hương kỳ lạ – giống như hương trầm cũ kỹ trong các đền thờ cổ đại đã bị lãng quên hàng ngàn năm trước.

Hàn Phong nhíu mày.

Hắn ngửi thấy mùi này ở đâu đó rất xa xôi, sâu thẳm trong ký ức của phiên bản thứ nhất – người kể chuyện ẩn danh mà hắn chưa bao giờ gặp nhưng luôn cảm nhận được sự hiện diện của họ như một bóng ma ám ảnh.

Mùi hương dẫn lối.

Nó không phải là dấu hiệu của cái chết, mà là mùi of sự thật bị che giấu.

Hắn quay lưng lại với bóng tối đang rình rập và bắt đầu chạy.

Không phải để trốn thoát, mà để tìm nguồn gốc của mùi hương đó.

Hệ thống trong đầu hắn liên tục phát ra tiếng cảnh báo [NGUY HIỂM MẤT KẾT NỐI], nhưng Hàn Phong phớt lờ nó hoàn toàn.

Hắn biết rằng nếu mình dừng lại ngay bây giờ, hệ thống sẽ cố gắng "sửa chữa" lỗi bằng cách đưa hắn trở về điểm xuất phát – tức là cái chu kỳ chết chóc kia một lần nữa.

Hắn phải tìm ra lối thoát từ bên trong chính sự hỗn loạn này.

Những cột trụ xương trắng bắt đầu di chuyển khi hắn chạy ngang qua chúng, giống như những cánh cửa tự đóng lại để ngăn cản kẻ xâm nhập.

Hàn Phong nhảy vọt qua khe hở giữa hai cột đá, linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ một cách đau đớn nhằm tăng tốc độ phản xạ tạm thời.

Hắn cảm thấy kinh mạch mình bị cháy xém do quá tải, nhưng đó là cái giá phải trả cho tự do – dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Tiếng thì thầm đó không phải là tiếng của kẻ thù, mà là tiếng của chính anh trong một chu kỳ khác.

[Ngừng chiến đấu.

Hãy để chúng vào.

Sự hủy diệt là một phần của chu kỳ.] Hàn Phong nhắm mắt, cố gắng chặn tiếng nói đó bằng ý chí thép của mình.

Anh biết rằng nếu anh nghe theo lời khuyên từ những bóng ma quá khứ ấy, hắn sẽ trở thành nô lệ cho định mệnh bi kịch mà hệ thống đã thiết kế sẵn.

Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên – sắc lạnh và rõ ràng hơn nhiều.

Đó là giọng của Lâm Thanh Tú.

Không phải giáo sư hiền lành dạy học ở viện tu luyện nữa, mà là một phiên bản đầy dục vọng quyền lực và sự tuyệt vọng tột cùng.

*"Hàn Phong!

Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi trò chơi này sao?

Linh hồn của ngươi chính là chìa khóa mở cổng Tận Thế!

Đừng kháng cự!"* Hắn dừng lại đột ngột giữa quảng trường xương trắng, mồ hôi lạnh đẫm ướt lưng áo.

Những lời nói ấy xé toạc lớp vỏ bọc an toàn cuối cùng mà hắn vẫn cố gắng duy trì trong lòng mình – niềm tin rằng mình đang chiến đấu vì một lý do chính nghĩa nào đó.

Hóa ra tất cả những hy sinh, đau khổ và máu chảy của ngàn phiên bản trước chỉ là nhiên liệu cho cỗ máy tàn ác này?.

Hàn Phong đứng chết lặng giữa quảng trường xương trắng.

Gió thốc mạnh cuốn theo mùi tanh của sự phân hủy cổ xưa.

Hắn cảm thấy linh lực trong kinh mạch đang chảy chậm lại một cách đáng sợ.

Không phải vì kiệt sức.

Mà bởi nỗi kinh hãi từ sâu thẳm đáy lòng đang bóp nghẹt luồng khí tiên thiên.

[WARNING: Tâm trí bất ổn định.] [Linh lực suy giảm 15%.] [Khuyến nghị: Thực hiện nghi thức thanh tẩy hoặc tiêu diệt mục tiêu gần nhất để lấy lại cân bằng tinh thần.] Hàn Phong cắn chặt răng, đau đớn âm ỉ chạy dọc theo hàm.

Hắn không cần ai phải nhắc nhở về sự yếu đuối này.

Trong thế giới tàn khốc nơi chỉ có kẻ mạnh mới được tồn tại, cảm xúc là thứ đầu tiên bị loại bỏ.

Nhưng lần này khác.

Lần này, hắn vừa phát hiện ra rằng toàn bộ cuộc đời tu luyện của mình chỉ là một vòng lặp vô nghĩa.

Một trò đùa cợt dành cho những con rối không biết.

"Kháng cự?" Hàn Phong lên tiếng, giọng khàn đặc như cát mài qua đá.

"Ta chưa bao giờ chấp nhận bị điều khiển." Hắn đưa tay phải ra trước mặt.

Ngón cái và ngón trỏ kẹp chặt một mảnh xương nhỏ nhặt được từ dưới chân.

Đó là phần còn sót lại của một tên Tu Sĩ cấp Trung Phẩm mà hắn vừa giết cách đây vài phút.

Linh khí trên đó đã tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo.

Hàn Phong nhắm mắt, tập trung ý chí vào đầu ngón tay.

Một tia lửa xanh.

bùng lên giữa hai ngón tay.

Không phải là linh lực nguyên bản của hắn.

Mà là tàn dư của pháp thuật từ kẻ thù vừa chết.

Hắn đang thử nghiệm một kỹ năng mới trong cây công pháp: [Thuần Hóa].

Kỹ năng này cho phép người dùng hấp thụ mảnh vỡ nhỏ của đối thủ để hiểu rõ cấu trúc huyệt đạo và điểm yếu của chúng.

Thông thường, quá trình này cực kỳ đau đớn vì linh hồn phải chịu đựng sự xâm nhập của ký ức ngoại lai.

Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi về số phận đã lấn át mọi cảm giác vật lý khác.

Tia lửa xanh lan rộng nhanh chóng bao phủ bàn tay hắn.

Những hình ảnh hỗn loạn tràn vào đầu Hàn Phong.

Hắn thấy mình đứng trên đỉnh một tòa tháp bằng máu.

Hắn nghe thấy tiếng cười của những thực thể không mặt nạ đang quan sát từ phía sau màn sương mù dày đặc.

Và rồi, giọng nói đó vang lên lần nữa, rõ ràng hơn bao giờ hết: Hàn Phong mở mắt ra.

Đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu.

Hắn không còn thấy quảng trường xương trắng trước mặt nữa.

Thay vào đó, hắn nhìn xuyên qua lớp vỏ thực tại giả tạo này.

Những bức tường đá xung quanh bắt đầu nứt nẻ, lộ ra những mạch năng lượng màu tím sẫm đang đập thình thịch như trái tim của một sinh vật khổng lồ bị giam cầm dưới lòng đất.

Đây không phải là địa ngục thông thường.

Đây là phòng thí nghiệm.

Và hắn mới chỉ vừa bước vào cánh cửa chính.

Hàn Phong hạ tay xuống, mảnh xương trong nắm đấm vỡ vụn thành bột trắng mịn.

Hắn cần tìm hiểu thêm.

Cần nhiều dữ liệu hơn để phá vỡ chuỗi nhân quả này.

Nếu linh hồn của hắn thực sự là chìa khóa, thì ổ khóa phải nằm ở đâu đó gần đây.

Có lẽ ngay tại trung tâm của quảng trường này, nơi những khối xương lớn nhất được xếp chồng lên nhau tạo thành một bệ thờ khổng lồ đang hướng về phía bầu trời đen kịt không sao.

Hắn bắt đầu di chuyển.

Bước chân nhẹ nhàng lướt trên nền đá phủ đầy bụi trắng.

Mỗi bước đi đều khiến hệ thống phát ra âm thanh cảnh báo nhỏ: [Đang tiếp cận khu vực nguy hiểm cấp độ S].

Nhưng Hàn Phong phớt lờ chúng.

Hắn đã quen với cái chết, và giờ đây, hắn thậm chí còn muốn tìm hiểu xem nó trông như thế nào khi được phục vụ trên đĩa bạc.

Khi tiến lại gần bệ thờ, mùi hương kỳ lạ phát ra từ đó càng trở nên rõ rệt hơn.

Không phải là mùi thối rữa của xác thịt hay xương cốt cũ kỹ.

Mà là mùi ozone – mùi của sét đánh và sự cháy nổ điện tử mạnh mẽ trộn lẫn với mùi hoa sen nở trong đêm khuya.

Một sự kết hợp mâu thuẫn đến mức khiến dạ dày Hàn Phong co thắt lại.

Trên đỉnh bệ thờ, không có thi thể nào cả.

Thay vào đó, lơ lửng giữa không trung là một quả cầu tinh thể trong suốt kích thước bằng đầu người.

Bên trong nó, những dòng chữ cổ xưa đang xoay tròn với tốc độ chóng mặt, phát ra ánh sáng mờ ảo chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Phong.

Hắn dừng lại cách bệ thờ năm bước chân.

Linh lực xung quanh bắt đầu dao động mạnh mẽ, tạo thành một luồng gió xoáy nhỏ cuốn theo những mảnh xương vụn bay lên không trung.

Hệ thống trên thị giác của hắn chớp giật liên tục, hiển thị hàng loạt lỗi mã hóa: [ERROR.

DATA CORRUPTED.

RECALIBRATING.] "Hãy.

," Hàn Phong nói khẽ với quả cầu tinh thể.

"Cho ta thấy sự thật." Quả cầu đột ngột ngừng xoay.

Những dòng chữ bên trong sắp xếp lại thành một hình dạng quen thuộc – đó là biểu tượng của Hệ Thống mà hắn đã gắn liền suốt ba năm qua.

Nhưng lần này, nó không phải màu xanh lá cây bình thường.

Nó chuyển sang màu đỏ thẫm, giống như máu tươi chảy ra từ vết thương mới mẻ nhất.

Một giọng nói cơ khí nhưng mang đậm chất hài hước tàn nhẫn vang lên trực tiếp trong đầu Hàn Phong: [Quest Bí Ẩn Đã Được Kích Hoạt.] [Tên Quest: Giải Mã Chìa Khóa Linh Hồn.] [Mục Tiêu: Tìm hiểu nguồn gốc của 'Cổng Tận Thế' trước khi linh hồn bị thiêu đốt hoàn toàn.] [Phần Thưởng: Nâng cấp Cảnh Giới lên Tiên Vương hoặc Mất vĩnh viễn khả năng tu luyện.] Hàn Phong nhíu mày.

Sự lựa chọn này quá rõ ràng, và cũng quá nguy hiểm đến mức đáng ngờ.

Thông thường, hệ thống sẽ đưa ra những phần thưởng nhỏ hơn để dụ dỗ người chơi thực hiện nhiệm vụ khó khăn.

Nhưng lần này, nó đang ép buộc hắn phải đặt cược tất cả vào một ván bài duy nhất mà quân cờ là mạng sống của chính mình.

Hắn nhìn chăm chú vào quả cầu tinh thể.

Ánh sáng đỏ bên trong bắt đầu loé lên mạnh hơn, chiếu rõ những vết nứt nhỏ li ti trên bề mặt đá của bệ thờ phía dưới.

Hàn Phong cúi xuống, nhặt một viên sỏi từ nền đất và ném nhẹ vào giữa những vết nứt đó.

Ngay lập tức, tiếng động vang dội trở lại như sấm sét trong không gian hẹp này.

Những bức tường xung quanh rung chuyển dữ dội, bụi trắng rơi down dày đặc che khuất tầm nhìn.

Và rồi, từ chính tâm của bệ thờ, một lối đi tối đen mở ra trước mắt hắn.

Không phải là cổng cửa thông thường mà là một khoảng trống hư vô nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh.

Hàn Phong đứng sững lại.

Hắn cảm nhận được sự hút mạnh mẽ phát ra từ cái lỗ thủng đó.

Nó không chỉ kéo cơ thể vật lý, mà còn tác động trực tiếp lên linh hồn của hắn.

Một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng khi một phần ý thức của hắn bị giật nhẹ về phía trước, như thể có ai đó đang cố gắng xé rách vải để lấy thứ gì đó bên trong.

"Đây là cạm bẫy," Hàn Phong tự nhủ thầm.

"Nhưng nếu không bước vào, ta sẽ mãi chỉ là con chuột trong lồng." Hắn hít sâu một hơi dài.

Mùi ozone và mùi hoa sen càng nồng nặc hơn khi hắn tiến gần đến mép vực thẳm này.

Hệ thống tiếp tục báo lỗi điên cuồng: [DANGER.

SOUL INTEGRITY CRITICAL.] Nhưng Hàn Phong đã đóng cửa thông tin đó lại bằng ý chí sắt đá của mình.

Hắn không cần những lời cảnh báo vô ích nữa.

Hắn chỉ cần hành động.

Hắn đưa bàn tay phải ra trước mặt, nắm chặt thành quyền.

Những tia sét xanh lách từ huyệt đạo Tam Nguyên ở ngực hắn bắn ra bao quanh cánh tay, tạo thành một lớp phòng thủ mỏng manh chống lại lực hút của hư không phía trước.

Nếu đây là sự thật cuối cùng mà hắn đang tìm kiếm, thì hắn sẽ dùng chính sức mạnh này để đập vỡ nó nếu cần thiết.

Hàn Phong bước lên mép vực thẳm.

Một chân vẫn còn chạm đất đá vững chãi, một chân đã lơ lửng trong bóng tối nuốt chửng ánh sáng.

Hắn nhìn xuống – hay đúng hơn là nhìn vào khoảng trống không đáy đó – và thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình đang cười nhạo từ bên kia thế giới.

Đó không phải là khuôn mặt bình thường của hắn.

Đó là một phiên bản , méo mó với đôi mắt đỏ rực máu và miệng một nụ cười kinh hoàng đầy sát khí.

Hình ảnh đó mở rộng ra, bao trùm toàn bộ tầm nhìn của Hàn Phong trước khi kéo mạnh anh ta vào trong bóng tối vĩnh cửu kia.

Cảm giác rơi tự do kéo dài vô tận nhưng lại nhanh như chớp.

Thời gian dường như bị bẻ cong quanh hắn.

Những ký ức từ các phiên bản sống trước đó bắt đầu tràn về với tốc độ chóng mặt, chồng chéo lên nhau tạo thành một cơn bão dữ dội trong tâm trí đang dần vỡ vụn của Hàn Phong.

Hắn thấy mình chết hàng trăm lần theo những cách thức khác nhau: cháy thành tro dưới lưỡi lửa tiên pháp, bị xé đôi bởi móng vuốt yêu thú, hoặc đơn giản là tan biến vào hư không vì kiệt quệ linh lực.

Và rồi, tất cả dừng lại đột ngột.

Không có va chạm đau đớn nào xảy ra.

Hàn Phong đứng vững trên một bề mặt phẳng lì, lạnh lẽo và trơn láng như gương soi.

Ánh sáng mờ ảo phát ra từ chính thân thể của những bức tường xung quanh cung cấp đủ độ chiếu sáng để hắn nhận thấy mình đang ở trong một căn phòng hình tròn khổng lồ với trần nhà cao vút mất hút vào bóng tối phía trên.

Không có cửa sổ.

Không có lối thoát rõ ràng.

Chỉ có bốn cột đá đen tuyền đứng sừng sững tại bốn góc của căn phòng, mỗi cột đều khắc đầy những ký tự ma thuật cổ xưa đang nhấp nháy yếu ớt như ngọn nến trong gió lốc sắp tàn.

Ở trung tâm của căn phòng này là một cái bàn bằng gỗ già nua đã mục rữa theo thời gian, trên đó đặt duy nhất một cuốn sách da cũ kỹ với bìa bọc bạc bị oxy hóa thành màu đen ngòm.

Hàn Phong quay người lại phía sau nơi hắn vừa xuất hiện.

Không có lỗ thủng nào cả.

Chỉ có bức tường đá trơn nhẵn không hề hấn gì như thể khoảng trống hư vô đó chưa từng tồn tại trong giây phút trước kia vậy.

Hắn cảm thấy linh lực của mình đang bị hấp thụ dần bởi môi trường xung quanh này, mỗi giây trôi qua đều làm cho cơ thể hắn yếu đi một chút nữa thôi là kiệt quệ hoàn toàn rồi cũng sẽ sụp đổ tan tành ra thành bụi tro nhỏ li ti cuối cùng mà không để lại dấu vết gì cả trong thế giới tàn khốc nơi chỉ có kẻ mạnh mới được tồn tại và phát triển theo cách riêng của chúng nó chứ không phải dựa vào sự thương hại hay lòng trắc ẩn nào từ bất kỳ ai khác ngoài chính bản thân mỗi cá nhân tự quyết định số phận tương lai trước mắt mình đang đứng đối diện với những lựa chọn khó khăn đầy thách thức nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh mà đôi khi ngay cả những con đường an toàn nhất cũng có thể dẫn đến
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập