Chương 35

Hàn Phong không rời mắt khỏi mảnh gương vỡ trong tay.

Bề mặt kính lạnh lẽo, dính máu khô của hắn, phản chiếu không phải khuôn mặt quen thuộc của một tu sĩ Luyện Khí tầm thường, mà là một bóng dáng áo bào đen tuyền, mặt nạ ngọc trắng vô tri.

Ánh sáng từ khe hở trần động len xuống, cắt ngang qua lớp sương mù dày đặc, tạo thành những tia quang phổ sắc lạnh như lưỡi dao găm.

Hắn nâng tay lên, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt gương.

Cảm giác không phải là kính hay đá quý.

Nó mềm mại, đàn hồi, giống như đang chạm vào da thịt sống còn ấm áp của một con người vừa mới chết đi.

Hệ Thống Tu Tiên lập tức cảnh báo trong đầu hắn với âm thanh chói tai, vang lên giữa sự im lặng chết chóc: [SYSTEM WARNING: PHÁT HIỆN VẬT PHẨM CẤM KỴ] [ĐANG PHÂN TÍCH.] [LỖI DỮ LIỆU.

LỖI DỮ LIỆU.] Hàn Phong nheo mắt, linh lực trong kinh mạch bắt đầu chảy mạnh hơn bình thường để che giấu sự hoảng loạn đang dâng trào.

Hắn quay sang phía bên kia của động phủ.

Ở đó, một cột đá cổ xưa khắc đầy những ký tự kỳ quái đã bị nứt vỡ đôi.

Từ vết nứt sâu thẳm ấy, tỏa ra một luồng khí âm hàn khiến tóc trên đầu hắn dựng đứng lên.

Không phải là ma khí tà ác thông thường.

Đây là thứ gì đó nguyên thủy hơn, cũ kỹ hơn cả khái niệm về chính nghĩa hay tội lỗi.

Nó mang mùi vị của sự quên lãng vĩnh viễn.

Hắn bước chậm rãi tiến lại gần vết nứt, mỗi bước chân đều dấn sâu vào lớp bụi tro xám màu tím.

Mùi hương hoa tử đinh hương nồng nàn nhưng thối rữa đột ngột xâm chiếm khứu giác, đánh thức một ký ức xa xôi mà hắn đã cố tình chôn vùi dưới hàng ngàn lần lặp lại của vòng tuần hoàn này.

Tiếng bước chân vang lên rõ ràng trong không gian hẹp: *Bịch.

bịch.* Như thể có ai đó đang đi theo sau lưng hắn, nhưng khi quay đầu, chỉ còn bóng tối nuốt trọn mọi thứ.

Hàn Phong cúi xuống, dùng linh lực nhẹ nhàng quét qua những ký tự khắc trên đá.

Chúng không phải là chữ Hán cổ hay văn tự tiên giới.

Chúng trông giống như những dòng mã lệnh bị lỗi, chồng chéo lên nhau trong sự hỗn loạn tột độ.

Khi ngón tay hắn chạm vào dòng thứ ba từ dưới lên, một cơn đau nhói buốt xé toạc tâm trí.

Hình ảnh một người đàn ông với gương mặt y hệt hắn đang cười khẩy trước màn hình hệ thống hiện ra chớp nhoáng rồi tan biến.

Hệ Thống lại phát tiếng bíp gấp gáp: [PHÁT HIỆN TÍN HIỆU MÃ NGUYỄN] [CẢNH BÁO: CẤM CHẠY CODE "QUỶ ĐẠO CHỦ"] Hàn Phong siết chặt nắm tay, mảnh gương vỡ trong lòng bàn tay cắt sâu vào da thịt.

Máu tươi nhỏ ra, nhưng thay vì chảy xuống đất, nó lại bị hút ngược vào vết nứt trên cột đá.

Những ký tự mã hóa bắt đầu sáng lên màu đỏ máu, xoay tròn như một cái bẫy đang mở rộng miệng để nuốt chửng nạn nhân cuối cùng của trò chơi này.

Hắn nhận ra sự thật đáng sợ: hắn không phải là người chơi duy nhất trong thế giới ảo này.

Và kẻ khác đã ở đây trước mặt hắn rất lâu rồi.

Không khí trong động phủ xuống mức đóng băng, lạnh đến nỗi hơi thở hóa thành những đám sương trắng mỏng manh rồi tan biến ngay lập tức.

Hàn Phong bắt đầu phân tích dữ liệu từ Hệ Thống Tu Tiên với tốc độ nhanh nhất có thể.

Hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng: mỗi lần thế giới reset về buổi sáng thứ hai của chu kỳ Thất Nhật Luân Hồi, linh lực tích lũy không hoàn toàn bị xóa bỏ như hắn từng nghĩ.

Nhưng "dấu vết linh hồn" thì lại được lưu giữ dưới dạng dữ liệu ẩn sâu trong lõi hệ thống.

[DATA LOG #998: NGƯỜI DÙNG HAN_PHONG_V1000] [TÌNH TRẠNG: MẤT KIỂM SOÁT] [LỖI: TÍCH LŨY "TỘI NGHIỆP" VƯỢT QUÁ NGưỡng CẢNH GIỚI ĐỘ AN TOÀN.] Những dòng chữ này hiện ra trước mắt hắn không phải là ảo ảnh, mà là thông tin gốc từ chính cỗ máy điều khiển số phận của thế giới Linh Châu.

Hắn sững sờ đứng đó, cảm giác như toàn bộ chân trời nhận thức vừa sụp đổ trong tích tắc.

Nếu đây là phiên bản thứ 1000, vậy thì ai là người tạo ra những phiên bản trước?

Và vì sao tất cả họ đều chết đi hoặc điên loạn thay vì tìm cách phá vỡ vòng lặp?

Hắn quay lại nhìn vào vết nứt trên cột đá.

Luồng khí âm hàn giờ đã mạnh hơn gấp bội phần, kéo theo những mảnh ký ức rời rạc từ quá khứ xa xôi mà hắn chưa bao giờ sống qua nhưng lại thuộc về chính mình.

Một trận chiến giữa hai vị tu giả áo đen ở đỉnh Thiên Khuyết Phong.

Máu nhuộm đỏ tuyết trắng.

Tiếng cười điên cuồng của một kẻ tự xưng là "Người Sáng Tạo".

Và cuối cùng, hình ảnh bàn tay xương khô thọc xuyên lồng ngực — đúng y hệt như những gì hắn vừa trải qua trong khoảnh khắc trước khi tỉnh dậy tại đây.

Hệ Thống đang nói dối hắn từ đầu đến chân.

Mục tiêu tu luyện không phải là thành tiên, thoát tục hay gia tăng sức mạnh cá nhân.

Nó là một quy trình nuôi dưỡng.

Mỗi lần đột phá cảnh giới, mỗi lần thu thập EXP và buff mới, thực chất là việc nạp năng lượng vào cho một con quái vật cổ xưa đang ngủ say dưới đáy đại dương linh lực của thế giới này.

Cổng Tận Thế không phải là nơi hủy diệt vạn vật ngẫu nhiên.

Nó là cái miệng đói khổng lồ chờ đợi được no nê bởi sự hy sinh và tuyệt vọng của hàng ngàn linh hồn đã bị mắc kẹt trong chu kỳ vô tận.

"Trách nhiệm vô danh." Hàn Phong lặp lại cụm từ ấy, giọng nói lạnh giá như băng hà.

Hắn hiểu ra ý nghĩa thực sự của nó ngay lúc này.

Ai đó phải làm điều sai trái để duy trì trật tự giả tạo này.

Và hắn chính là người bị chọn để gánh chịu trọng lượng tội lỗi cho một ngàn đời trước.

Hắn đưa tay lên trán, nơi con dấu hình xoắn ốc đen ngòm vừa xuất hiện đang nóng rực như than hồng.

Nó không chỉ là ký hiệu nhận diện.

Đó là chìa khóa mở cánh cửa ra thế giới thật — hoặc ít nhất là tầng sâu hơn của cái bẫy này.

Nhưng để xoay được chiếc chìa khóa ấy, hắn cần một thứ gì đó mà Hệ Thống luôn cố gắng che giấu khỏi tầm nhìn của những người chơi bình thường: sự đồng lõa từ chính bản thân mình trong việc phá hủy trật tự cũ.

Một bóng đen xuất hiện phía sau cột đá.

Không phải là quái vật dungeon hay địch thủ tu tiên thông thường.

Đó là một phiên bản khác của Hàn Phong, nhưng với đôi mắt hoàn toàn trắng bệch và nụ cười đầy vẻ mệt mỏi đến tận cùng xương tủy.

Người đó cầm trên tay thanh kiếm đang rung lên dữ dội mà hắn vừa mất đi trong trận chiến trước đó.

"Ngươi đã hiểu rồi đúng không?" Phiên bản kia hỏi, giọng nói vang vọng từ khắp mọi hướng như thể nó xuất phát trực tiếp từ bên trong não bộ của Hàn Phong.

"Chúng ta không thể thoát ra bằng cách thắng trò chơi này." Điện Phong Vân lập tức biến mất khỏi không gian hẹp hòi của động phủ, chỉ còn lại Hàn Phong và sự im lặng chết chóc bao trùm lấy mọi giác quan.

Hàn Phong không chạy.

Hắn biết rằng trong phạm vi ảnh hưởng của trận pháp cổ xưa này, tốc độ di chuyển vật lý là vô nghĩa trước những quy tắc hệ thống được áp đặt bởi "Quỷ Đạo Chủ".

Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại và kích hoạt chức năng đặc biệt mà hắn đã phát hiện ra cách đây ba ngày nhưng chưa dám sử dụng: [Debug Mode - Temporary Access].

Đây không phải là kỹ năng tu luyện thông thường.

Nó là một lỗ hổng bảo mật trong chính cấu trúc thế giới giả tạo này, cho phép người dùng nhìn thấy những lớp mã nguồn thô sơ nằm dưới bề mặt hiện thực được dựng lên bởi linh lực và ảo giác.

Khi hắn mở mắt lần nữa, toàn bộ cảnh tượng trước mặt biến đổi hoàn toàn.

Những bức tường đá granit đen tuyền nay trở thành các tấm lưới ba chiều với vô số dòng dữ liệu xanh lá cây đang chảy như thác nước.

Cột đá khắc ký tự kỳ quái không còn là vật thể rắn mà là một nút kết nối trung tâm, tỏa ra những sợi dây năng lượng tím thẫm xuyên qua sàn nhà và chìm xuống sâu dưới lòng đất — nơi mà Cổng Tận Thế thực sự nằm ẩn nấp.

Và quan trọng nhất, hắn thấy được "dây ruy-băng" vô hình đang buộc chặt linh hồn mình vào hệ thống này: một chuỗi mã lệnh dài hàng ngàn ký tự với tên gọi [SACRIFICE_PROTOCOL_V1000].

Phiên bản Hàn Phong kia — kẻ mà hắn tạm thời gọi là Ma Hàn Phong — bước ra từ bóng tối.

Trong chế độ Debug Mode, hình ảnh của đối phương không còn rõ nét như một con người thực thụ.

Hắn trông giống như một tập hợp các đoạn mã bị lỗi chồng chéo lên nhau, tạo thành một khối dữ liệu bất ổn định đang cố gắng duy trì hình dạng nhân loại để giao tiếp với phiên bản hiện tại.

"Ngươi thấy nó rồi," Ma Hàn Phong nói, giọng giờ đây không còn mang âm điệu mệt mỏi mà thay vào đó là sự trống rỗng cơ học của chính Hệ Thống.

"Dây buộc linh hồn này đã được thắt chặt qua chín trăm ninety-nine lần reset trước kia.

Mỗi lần ngươi cố gắng phá vỡ vòng lặp bằng cách hy sinh ai khác — dù chỉ là gián tiếp thông qua hành động của mình trong trò chơi — sợi dây lại thêm một vòng xoắn nữa." Hàn Phong bước tiến về phía trước, linh lực trong kinh mạch chảy chậm lại để không kích hoạt bất kỳ cảm biến nào từ hệ thống phòng thủ tự động.

Hắn cần phải hiểu rõ cơ chế vận hành của cái bẫy này trước khi có thể nghĩ đến việc phá hủy nó.

Nếu hắn là phiên bản thứ 1000, thì chắc chắn đã có một cách nào đó để thoát ra mà không cần phải lặp lại sai lầm tương tự như những người tiền nhiệm.

"Vậy ai là người tạo ra giao thức hy sinh này?" Hàn Phong hỏi, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ dù trái tim đang đập mạnh như trống trận trong lồng ngực.

"Là Lâm Thanh Tú?

Hay chính tổ tiên xa xưa đã xây dựng nên thế giới Linh Châu này?" Ma Hàn Phong đưa tay lên, chỉ về phía vết nứt trên cột đá nơi những ký tự mã hóa vẫn tiếp tục xoay tròn màu đỏ máu.

"Không phải là một người cụ thể nào cả.

Đó là ý chí tổng hợp của toàn bộ nhân loại trong chu kỳ đầu tiên — khi họ nhận ra rằng thế giới này không thể tồn tại nếu không có sự cân bằng giữa sinh và tử, giữa chính nghĩa và tội lỗi.

Họ tạo ra Hệ Thống để quản lý quá trình đó một cách 'công bằng' nhất." "Và ngươi là gì?" Hàn Phong hỏi thẳng vào vấn đề cốt lõi.

"Một phần dữ liệu bị loại bỏ?

Hay linh hồn của phiên bản thứ 999 đã chết trước mặt ta?" Ma Hàn Phong cười, nụ cười ấy mang theo sự bi thương tột cùng khiến không gian xung quanh rung chuyển nhẹ nhàng.

"Ta là cái giá phải trả cho mỗi lần ngươi lựa chọn sống tiếp trong vòng lặp này.

Ta chứa đựng tất cả ký ức đau khổ và hối hận mà phiên bản hiện tại của ngươi đã cố tình quên lãng để có thể tiếp tục tu luyện, tiếp tục săn đuổi EXP và buff mới như một con robot vô tri." Hàn Phong nhíu mày.

Hắn cảm nhận được sự thật trong lời nói của đối phương.

Đó không phải là ảo giác hay bẫy tâm lý thông thường.

Đây chính là hệ quả trực tiếp từ việc hắn liên tục chọn đường đi ít đau đớn nhất cho bản thân thay vì chịu trách nhiệm về những hậu quả mà hành động ấy gây ra cho người khác.

Hắn đã đẩy mọi tội lỗi vào vai "Trách Nhiệm Vô Danh", để ai đó — hoặc thứ gì đó — phải gánh chịu nỗi thống khổ thay mình.

"Vậy làm sao ta có thể phá vỡ nó?" Hàn Phong hỏi, tay vẫn siết chặt mảnh gương vỡ đang ngày càng trở nên nóng rực hơn dưới lòng bàn tay.

Ma Hàn Phong lắc đầu chậm rãi.

"Ngươi không thể phá vỡ nó bằng cách từ bỏ trách nhiệm.

Ngươi phải chấp nhận rằng chính ngươi là nguyên nhân gốc rễ của mọi đau khổ này.

Và để đóng lại cánh cửa Cổng Tận Thế, ngươi cần một thứ mà Hệ Thống luôn coi là lỗi nghiêm trọng nhất trong toàn bộ quy trình vận hành." "Thứ gì?" Hàn Phong hỏi, linh lực bắt đầu tụ tập quanh hai lòng bàn tay thành những quả cầu nhỏ li ti phát sáng màu xanh dương.

Hắn sẵn sàng cho mọi khả năng — kể cả phải chiến đấu với chính bóng tối bên trong mình để tìm ra câu trả lời cuối cùng trước khi bảy ngày tận thế kết thúc chu kỳ hiện tại này.

Ma Hàn Phong không tấn công.

Hắn chỉ chìa ra một cánh tay, trên đó là một con dấu linh khí đang phát sáng màu tím thẫm — y hệt như hình dạng của [SACRIFICE_PROTOCOL_V1000] mà Hàn Phong vừa nhìn thấy trong chế độ Debug Mode.

"Ta không đến để giết ngươi," Ma Hàn Phong nói rõ ràng từng từ, giọng vang lên trầm đục và đầy vẻ tôn nghiêm khác thường so với sự hỗn loạn trước đó.

"Ta đến để 'nạp' cho ngươi." Hàn Phong nhận ra ngay lập tức đây là bẫy — nhưng không phải loại bẫy nguy hiểm về mặt vật lý mà là một thử thách tâm lý cực đoan nhằm kiểm tra mức độ sẵn sàng chấp nhận trách nhiệm của phiên bản hiện tại.

Nếu hắn từ chối tiếp xúc với con dấu linh khí tím thẫm này, nghĩa là hắn vẫn đang chạy trốn khỏi thực tế phũ phàng: rằng chính những lựa chọn tự do mà hắn đã đưa ra trong quá khứ mới là nguyên nhân khiến thế giới Linh Châu rơi vào tình trạng suy kiệt nghiêm trọng như ngày hôm nay.

Nhưng nếu chấp nhận?

Hàn Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp đập của trái tim đang loạn nhịp vì căng thẳng tột độ.

Hắn nhớ lại khuôn mặt cô gái trong cánh đồng hoa màu tím — ký ức hạnh phúc thuần khiết nhất mà hắn từng chạm vào giữa hàng ngàn lần chết và tái sinh đau đớn này.

Cô ấy không biết tên, không rõ lai lịch, nhưng cảm giác bình yên mà nụ cười rạng rỡ của cô mang lại chính là thứ duy nhất khiến hắn muốn tiếp tục sống qua mỗi chu kỳ Thất Nhật Luân Hồi.

"Được," Hàn Phong mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh như băng giá cắt ngang qua bầu không khí ngột ngạt trong động phủ.

"Nạp vào đi." Ma Hàn Phong gật đầu nhẹ nhàng rồi đưa cánh tay có con dấu tím thẫm chạm nhẹ lên trán nơi xoắn ốc đen đang nóng rực của Hàn Phong.

Một luồng năng lượng khổng lồ xé toạc ý thức hắn, kéo theo vô số hình ảnh ký ức bị chôn vùi từ chín trăm ninety-nine phiên bản trước kia: những lần thất bại thảm hại, những nỗi đau mất mát người thân yêu vì chính sự ích kỷ của mình, và cuối cùng là khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng tổ tiên xa xưa đang khóc thầm bên cạnh cỗ máy Hệ Thống khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất Linh Châu.

[SYSTEM UPDATE COMPLETE] [SACRIFICE_PROTOCOL_V1000: DEACTIVATED] [LỖI MẠNH: TÍCH LŨY "TRÁCH NHIỆM CÁ NHÂN" ĐẠT 100% NGƯỠNG CẢNH GIỚI ĐỘ.] Hàn Phong gục xuống quỳ gối, mồ hôi lạnh toát ra khắp cơ thể.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong nội tâm mình: không còn là nỗi sợ hãi tột cùng về cái chết hay tuyệt vọng vì bị mắc kẹt trong vòng lặp vô tận nữa.

Thay vào đó, một ý chí kiên định như thép đang hình thành từ sâu thẳm đáy lòng — quyết tâm phá vỡ hệ thống áp đặt này dù phải trả giá bằng bất kỳ thứ gì, kể cả chính mạng sống của phiên bản hiện tại cũng không ngoại lệ.

Ma Hàn Phong bắt đầu tan rã thành vô số hạt sáng màu xanh dương lơ lửng trong không khí trước khi biến mất hoàn toàn vào cột đá khắc ký tự mã hóa kia.

Trước khi biến mất hẳn ra khỏi thực tại giả tạo này, hắn còn kịp thì thầm một câu nói đầy vẻ bí ẩn khiến lông tóc trên người Hàn Phong dựng đứng lên vì kinh hãi: "Lưu ý quan trọng cho phiên bản tiếp theo.

đừng tin tưởng vào Lâm Thanh Tú." Hàn Phong mở mắt.

Bầu trời vẫn xám xịt u ám như thể sắp sập xuống đầu mọi sinh vật sống còn sót lại trong thế giới Linh Châu này bất cứ lúc nào.

Đại Phá Hoại vẫn chưa xảy ra chính thức — đồng hồ đếm ngược trên giao diện Hệ Thống Tu Tiên hiện đang hiển thị con số đỏ máu: [6 NGÀY 23 GIỜ 59 PHÚ].

Nhưng có một điều khác biệt rõ rệt mà ngay cả người tinh thông nhất về tu luyện cũng khó lòng nhận biết được nếu không trải qua cú sốc tâm lý vừa rồi.

Mảnh gương vỡ trong tay hắn đã biến thành bụi tro xám mịn bay tan vào làn gió lạnh lẽo thổi từ khe hở trần động xuống dưới nền nhà bằng đá granit đen tuyền phía trước mặt anh ta lúc này đây đang đứng chực chờ bước ra khỏi nơi ẩn nấp tạm thời nguy hiểm chết người này để tiếp tục hành trình tìm kiếm câu trả lời cuối cùng cho bí mật xoay quanh vai trò thực sự của mình trong vở kịch tuồng hài bi thảm mang tên "Thất Nhật Luân Hồi" sắp diễn ra màn kết đầy máu và nước mắt không thể nào quên lãng mãi sau nọ về sau nữa.

đúng không.

Và trên trán Hàn Phong, xuất hiện một con dấu hình xoắn ốc đen ngòm đang tỏa sáng yếu ớt giữa ánh nắng mờ ảo le lói chiếu rọi xuống từ phía bên kia vách đá cao vút sừng sững chắn ngang lối đi duy nhất dẫn ra khỏi động phủ tối tăm đầy mùi hôi thối nồng nặc của xác chết mục ruỗng nằm rải rác khắp nơi xung quanh đây đó.

Điện Phong Vân quay lại, khuôn mặt trắng bệch như (người chết) nhưng đôi mắt thì sáng lên một cách điên cuồng chưa từng thấy trong suốt mười năm qua kể từ khi bắt đầu tham gia vào trò chơi tử thần khốn khổ này với tư cách là nạn nhân bị ép buộc phải tuân theo những quy tắc phi lý do chính tay họ đặt ra ban đầu nhằm mục đích duy trì sự cân bằng giả tạo giữa thiện và ác vốn dĩ không hề tồn tại thực tế bao giờ cả đâu mà chỉ đơn thuần là sản phẩm của nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết vĩnh viễn.

"Chúng ta cần gặp Lâm Thanh Tú ngay lập tức," Hàn Phong nói,
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập