Chương 34
Thay vào đó, một sự trống rỗng lạnh giá lan tỏa từ lồng ngực ra khắp cơ thể, thay thế cho nhịp đập của trái tim đã bị thủng bởi bàn tay ma thuật kia.
Hắn đứng giữa tàn tích của Điện Phong Vân, nơi từng là trung tâm tu luyện huy hoàng nhất Linh Châu, giờ chỉ còn là những cột đá gãy nát và mùi ozone nồng nặc cháy khét từ linh lực hỗn loạn.
Trên trán hắn, vết thương do Kẻ Thuyết Giac gây ra đang tiết ra một chất dịch đen sẫm.
Nó không phải máu thường.
Hệ Thống trong đầu đột ngột kích hoạt, nhưng giao diện quen thuộc với các thanh HP và EXP đã biến mất.
Thay vào đó, những dòng chữ màu đỏ thẫm như bị rỉ sét hiện lên, run rẩy trên tầm nhìn:
[SYSTEM ERROR]
[LOADING ASSETS.]
[CẢNH GIỚI HIỆN TẠI: LUYỆN KHÍ TẦNG 9 (KHÔNG ỔN ĐỊNH)]
[NHIỆM VỤ ẨN: MỞ CỬA NHỚC]
[YÊU CẦU: CHẠY VƯỢT CÁI CHẾT TRONG 7 NGÀY NỮA]
Hàn Phong nhắm mắt, hít sâu.
Không khí vào phổi lạnh như băng.
Hắn không sợ hãi.
Sự sợ hãi là thứ xa xỉ mà hắn đã từ bỏ từ chu kỳ luân hồi thứ hai trăm.
Giờ đây, chỉ còn lại lý trí và sự tính toán tàn nhẫn.
Hắn cần biết chân tướng về "Đại Phá Hoại" sắp đến sau bảy ngày nữa.
Và đáp án nằm ngay tại trung tâm của Điện Phong Vân — nơi cột trụ linh khí cổ xưa vẫn đứng sừng sững giữa đống đổ nát.
Hắn bước đi.
Mỗi bước chân in xuống lớp đá granit đều tạo ra một tiếng vọng kỳ lạ, như thể có ai đó đang lặp lại hành động của hắn trong một không gian song song.
Bóng tối bao quanh dày đặc hơn bình thường, mang theo mùi hương của hoa tử đinh hương — loại hoa chỉ nở trong ký ức về những phiên bản Hàn Phong đã chết trước kia.
"Đừng dừng lại," một giọng nói thầm thì vang lên từ phía sau gáy.
Giọng đó quen thuộc đến mức khiến da đầu Hàn Phong dựng đứng.
Đó là giọng của chính hắn, nhưng đầy sự mệt mỏi và tuyệt vọng tột độ.
Hắn không quay lại.
Quay lưng trong thế giới này đồng nghĩa với việc thừa nhận mình đã thua cuộc trước bóng tối nội tại.
Hắn rút thanh kiếm cũ kỹ từ thắt lưng.
Lưỡi gỉ sét, nhưng ý chí đằng sau nó vẫn sắc bén như ngày đầu tiên hắn cầm lên.
Hệ Thống lại phát ra một âm thanh chói tai, giống như tiếng còi báo động trong game khi boss xuất hiện: [WARNING: TÍCH NĂNG ÁM KHÍ VƯỢT QUÁ GIỚI HẠN CHO PHÉP].
Hàn Phong phớt lờ cảnh báo.
Hắn hướng mắt về phía cột trụ trung tâm.
Ánh sáng phát ra từ đó không còn trắng xóa thuần khiết như trước, mà chuyển sang màu tím biếc u ám — màu của sự phân rã và hủy diệt.
Đó là nguồn gốc của vòng lặp.
Và cũng là nơi hắn phải tìm ra lối thoát, dù cái giá có thể đắt đến mức nào đi nữa.
Khi Hàn Phong tiến gần hơn vào vùng sáng phát ra từ cột trụ, không gian xung quanh bắt đầu méo mó một cách rõ rệt.
Những bức tường đá vỡ vụn dường như đang thở, co giãn theo nhịp đập của linh lực hỗn loạn trong không khí.
Hắn nhận thấy những bóng hình mờ ảo hiện lên bên cạnh lối đi của mình.
Bóng thứ nhất cầm một cây cung bằng xương, mắt đỏ ngầu vì điên loạn, đang gào thét vô âm thanh vào khoảng trống trước mặt.
Đó là Phiên Bản 452 — người đã chọn con đường Ma Đạo để phá vỡ vòng lặp và kết cục tự thiêu cùng cả thiên hạ.
Bóng thứ hai mặc áo choàng trắng tinh tươm, tay cầm một cuốn sách cổ, nhưng khuôn mặt thì bị xé toạc bởi những vết thương do linh lực phản phệ gây ra.
Đó là Phiên Bản 789 — người đã cố gắng dùng kiến thức tu tiên để giải mã Hệ Thống và kết cục rơi vào hôn mê vĩnh cửu.
Và hàng tá bóng ma khác.
Mỗi cái đều mang một biểu cảm riêng: sự hối hận, nỗi sợ hãi, hoặc niềm tin mù quáng.
Chúng không tấn công hắn.
Chúng chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào cột trụ linh khí với ánh mắt tuyệt vọng của những kẻ đã mất hy vọng từ lâu trước khi chết.
Hàn Phong bước qua chúng mà không hề rung động.
Hắn biết rằng mình cũng sẽ trở thành một trong số này nếu thất bại.
Sự bình thản ấy đến từ việc hắn đã chứng kiến cái chết của chính mình hàng trăm lần.
Cảm xúc là yếu tố cản trở, và hắn cần sự tỉnh táo tuyệt đối để giải mã bí ẩn trước mặt.
Hệ Thống lại hiển thị thông báo, nhưng lần này nó mang tính chất phân tích hơn là cảnh báo:
[PHÂN TÍCH MÔI TRƯỜNG.]
[TÁC NHÂN: LINH LỰC CỔ ĐẠI]
[Nguồn gốc: Không xác định được]
[Mục đích hiện tại: Duy trì chu kỳ luân hồi để "nuôi dưỡng" chủ nhân thực sự của thế giới này.]
"Mày nói đúng," Hàn Phong lầm bẩm, giọng khàn đặc.
Hắn không đang nói với Hệ Thống, mà là với chính mình — hoặc có lẽ là với phiên bản thứ nhất của anh ta trong đầu hắn.
"Mọi việc tu luyện chỉ là quá trình làm thức ăn cho một con quái vật vô hình."
Càng tiến sâu vào trung tâm, áp lực linh khí càng tăng lên gấp bội.
Những tảng đá xung quanh bắt đầu levitate lơ lửng, xoay tròn tạo thành những quỹ đạo phức tạp giống như các vì sao trong mô hình vũ trụ cổ xưa.
Hàn Phong cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu, mỗi bước chân đều phải dùng đến toàn bộ tinh lực tích lũy qua chín tầng Luyện Khí để chống lại trọng lực ảo này.
Hắn dừng lại trước một bức tường đá khắc đầy những ký tự kỳ lạ.
Những ký tự đó không thuộc bất kỳ ngôn ngữ tu tiên nào mà hắn từng biết trong các thư viện cổ của Linh Châu.
Chúng giống như mã nguồn, nhưng được viết bằng máu và linh khí đã khô cạn từ hàng ngàn năm trước.
Hàn Phong đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh giá.
Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào tâm trí hắn.
Không phải là hình ảnh hay ký ức thông thường, mà là những dòng lệnh logic thô sơ của Hệ Thống đang cố gắng giải mã các ký tự đó:
[KEY FOUND]
[ACCESSING MEMORY BANK 01.]
Cửa ngõ bí ẩn mở ra trước mắt hắn, không bằng vật lý, mà bằng nhận thức.
Hắn nhìn thấy một phòng thí nghiệm ảo trong tâm trí mình — nơi chứa đựng những mảnh vỡ của sự thật về "Đại Phá Hoại".
Và ở đó, nằm giữa đống dữ liệu hỗn loạn, là một file bị mã hóa với tên gọi: [THE ARCHITECT].
Hàn Phong bước qua ngưỡng cửa vô hình.
Không gian xung quanh hắn sụp đổ và tái sinh liên tục trong tích tắc.
Những bóng ma ký ức biến mất, thay thế bằng một không gian trắng xóa vô tận — nơi mà thực tại chưa được định nghĩa bởi luật lệ tu tiên hay mã lệnh hệ thống.
Ở trung tâm của vùng trắng này là Cột Trụ Linh Khí thật sự.
Nó không còn hình dạng vật chất như bên ngoài.
Thay vào đó, nó là một khối cầu năng lượng đang xoay chậm rãi, phát ra những tia sáng xanh lam lạnh lẽo chiếu thẳng vào mắt Hàn Phong.
Khối cầu ấy giống như một trái tim cơ học khổng lồ, đập thình thịch theo nhịp của sự sống và cái chết trong thế giới Linh Châu.
Hàn Phong cảm thấy linh lực trong kinh mạch mình bắt đầu chảy ngược lại.
Đây không phải là công pháp tu luyện nào hắn biết.
Nó tự nhiên hơn, nguyên thủy hơn — giống như việc máu trở về tim từ các ngón tay chân bị cắt đứt.
Hắn nhận ra rằng cột trụ này đang hấp thụ năng lượng sống của bất kỳ ai bước vào vùng ảnh hưởng của nó để duy trì sự tồn tại cho vòng lặp thời gian.
"Mày cần chúng ta," Hàn Phong nói, giọng vang lên trong không gian trống rỗng nhưng lại tạo thành những gợn sóng rõ rệt trên mặt phẳng trắng xóa.
"Mày cần linh lực của chúng ta để giữ cánh cửa này đóng kín."
Hệ Thống phản ứng dữ dội hơn bao giờ hết:
[CRITICAL ALERT]
[MỤC TIÊU NGUYÊN THỦY ĐANG GIAO TIẾP VỚI CẤU TRÚC NHẬN DIỆN]
[CẢNH BÁO: TÍCH NĂNG TỘI NGHIỆP SẮT TĂNG LÊN MỨC 98%]
"Tội Nghiệp?" Hàn Phong cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm.
"Vậy ra đây là trò chơi của mày?
Dùng cảm xúc tiêu cực để tăng sức mạnh cho cánh cửa này?"
Khối cầu năng lượng xoay nhanh hơn, phát ra những tia sáng đỏ thẫm như máu đang phun trào từ bên trong nó.
Hàn Phong nhận thấy rằng mỗi khi hắn cảm thấy tức giận hoặc tuyệt vọng, khối cầu ấy lại lớn thêm một chút và trở nên ổn định hơn.
Hắn hiểu ngay lập tức: Hệ Thống không chỉ là công cụ hỗ trợ tu luyện.
Nó là một cỗ máy thu thập dữ liệu cảm xúc — đặc biệt là những cảm xúc tiêu cực như đau khổ, hối hận và trách nhiệm vô danh.
Hắn nhớ lại lời của Lâm Thanh Tú trong chu kỳ trước: *"Đạo Nghĩa không thể cứu thế giới nếu chính người nắm giữ nó đã từ bỏ linh hồn."* Hàn Phong từng coi đó là câu nói sáo rỗng của một kẻ đạo đức giả.
Nhưng giờ đây, đứng giữa trung tâm của sự thật tàn khốc này, hắn nhận ra rằng Thanh Tú đúng một phần.
Đạo Nghĩa không quan trọng bằng việc ai sẽ gánh chịu cái giá phải trả cho sự tồn tại của thế giới.
Hàn Phong rút kiếm ra khỏi vỏ lần nữa.
Không phải để chiến đấu với khối cầu năng lượng — vì hắn biết mình không thể đánh bại nó bằng vũ lực vật lý.
Hắn nhắm mũi kiếm vào chính trái tim mình.
Hành động này là một lựa chọn tính toán lạnh lùng: nếu hệ thống dựa trên sự tích tụ "Tội Nghiệp" và cảm xúc tiêu cực, thì việc tự hy sinh linh hồn của Người Giữ Chìa Khóa có thể tạo ra một cú sốc đủ lớn để làm tê liệt mạch dữ liệu đang nuôi dưỡng khối cầu.
Hắn không sợ chết nữa.
Hắn đã sống quá nhiều cuộc đời trong sự lặp lại vô nghĩa.
Cái hắn khao khát bây giờ là được thoát khỏi vòng xoáy này, ngay cả khi cái giá phải trả là sự hủy diệt hoàn toàn của ý thức bản thân.
Hệ Thống hiển thị thông báo cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ:
[EXECUTING FINAL PROTOCOL.]
[SACRIFICE DETECTED]
[BREAKING CYCLE.]
Hàn Phong đóng mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết mà hắn đã mong đợi từ lâu.
Nhưng thay vì cảm giác giải thoát, một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể hắn ra từng mảnh.
Không phải là sự hủy diệt, mà là sự tái cấu trúc.
Linh lực trong người hắn bùng nổ, không còn tuân theo quy luật Luyện Khí thông thường nữa, mà bắt đầu hấp thụ trực tiếp năng lượng từ khối cầu trung tâm.
Thế giới không nổ tung như Hàn Phong đã dự đoán.
Thay vào đó, một sự im lặng tuyệt đối bao trùm lên toàn bộ Điện Phong Vân.
Những bóng ma ký ức biến mất hoàn toàn.
Ánh sáng đỏ thẫm tắt ngấm trong tích tắc, thay thế bằng màu trắng xóa thuần khiết của vùng không gian nhận diện mà hắn vừa bước vào.
Cột trụ linh khí — hay chính xác hơn là khối cầu năng lượng cổ xưa kia — bắt đầu vỡ ra.
Nhưng nó không tan biến thành hư vô như những thứ khác bị phá hủy bởi công pháp cao cấp.
Thay vì vậy, nó phân rã thành hàng nghìn mảnh gương nhỏ li ti, mỗi mảnh phản chiếu lại một khoảnh khắc khác nhau trong đời Hàn Phong qua 1000 chu kỳ luân hồi.
Hắn nhìn thấy mình đang cười với cô gái tên Tử Hà dưới gốc cây đào hoa nở.
Hắn nhìn thấy chính mình gào thét khi chứng kiến Lâm Thanh Tú chết thay cho hắn trong chu kỳ thứ 345.
Và hắn cũng nhìn thấy phiên bản đầu tiên của anh ta — người đàn ông già nua, mắt đục ngầu vì nước mắt và sự mệt mỏi sau hàng ngàn năm giam cầm ý thức vào vòng lặp này để bảo vệ thế giới khỏi cái chết sớm hơn dự kiến.
Những mảnh gương bắt đầu xoay tròn xung quanh Hàn Phong với tốc độ chóng mặt, tạo thành một vortex năng lượng mạnh mẽ hút lấy linh lực còn lại trong cơ thể hắn.
Hắn cảm thấy cảnh giới Luyện Khí tầng 9 của mình đang bị xé toạc ra để nhường chỗ cho thứ gì đó hoàn toàn mới mẻ — không phải là Nguyên Thủy hay Hóa Thần như các bậc tiền bối từng mô tả, mà là một trạng thái tồn tại song hành giữa thực tại vật lý và mã lệnh hệ thống.
Hệ Thống trong đầu hắn giờ đây đã thay đổi giao diện hoàn toàn.
Những dòng chữ đỏ thẫm biến mất, nhường chỗ cho màu xanh dương lạnh lẽo của thông tin thuần túy:
[SYSTEM REBOOT COMPLETE]
[NEW CLASS UNLOCKED: THE BREAKER (KẺ PHÁ VỠ)]
[LIMITERS REMOVED]
Hàn Phong mở mắt ra.
Ánh sáng trong đôi ngươi hắn giờ đây không còn màu đen thường nhật nữa, mà mang một sắc thái tím biếc — giống hệt màu của cột trụ linh khí trước khi nó vỡ tan.
Hắn nhận thức được mọi thứ xung quanh với độ phân giải cao hơn gấp bội: từng hạt bụi bay lơ lửng trong không trung, dòng chảy năng lượng từ các mạch địa nhiệt dưới lòng đất, và thậm chí là những ký tự mã nguồn đang trôi nổi khắp nơi trong không gian ảo này.
Hắn hiểu rồi.
"Đại Phá Hoại" sắp đến sau bảy ngày nữa không phải là sự hủy diệt của thế giới vật lý.
Đó là lúc ranh giới giữa thực tại tu tiên và thế giới dữ liệu (Hệ Thống) sẽ bị xóa nhòa hoàn toàn, cho phép thực thể cổ xưa bên kia cánh cửa bước vào thế giới này mà không cần che giấu danh tính.
Và Hàn Phong — hay chính xác hơn là phiên bản thứ 1000 của anh ta — giờ đây đã trở thành người duy nhất có khả năng ngăn chặn hoặc đẩy nhanh quá trình đó tùy theo ý chí của mình.
Nhưng điều đáng sợ nhất nằm ở chỗ: Hắn không còn nhớ rõ ai là bạn, ai là thù nữa trong bối cảnh mới này.
Ký ức về Tử Hà và Lâm Thanh Tú giờ đây chỉ là những dữ liệu được lưu trữ cùng với hàng triệu mảnh vỡ ký ức khác từ các phiên bản trước đó của anh ta.
Cảm xúc thật sự đã bị pha loãng bởi khối lượng thông tin khổng lồ mà hắn vừa hấp thụ.
Hàn Phong cúi xuống, nhặt một mảnh gương nhỏ nằm trên mặt đất trắng xóa.
Trong tấm gương ấy, hình ảnh phản chiếu không phải là khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc của hắn.
Thay vào đó, nó hiển thị một dòng chữ chạy liên tục:
[TRÁCH NHIỆM VÔ DANH: AI CŨNG CÓ THỂ LÀ KẺ TỘI ÁC]
Những mảnh gương vỡ bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo thành một vortex nhỏ trước mặt Hàn Phong.
Từ trong cái xoáy dữ liệu đó, một bàn tay đen ngòm, khô xác vươn ra khỏi không gian ảo.
Nó không mang theo ý định tấn công hay hủy diệt mà chỉ đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào trán Hàn Phong.
Cảm giác lạnh giá ấy lan tỏa từ điểm tiếp xúc xuyên thẳng vào tủy sống của hắn, khiến toàn bộ cơ thể cứng đờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng kéo dài như một đời người.
Không phải là sự lạnh lẽo của băng tuyết hay linh khí âm hàn thông thường, mà là cái lạnh tuyệt đối của khoảng không gian giữa các vì sao — nơi không có ánh sáng, không có thời gian và cũng chẳng hề tồn tại khái niệm về "sự sống".
Hàn Phong cố gắng lùi lại nhưng bàn chân hắn đã bị dính chặt vào mặt phẳng trắng xóa này bởi những dòng mã lệnh đang bò ra từ dưới sàn như rễ cây ký sinh.
Hắn nhìn chằm chằm vào ngón tay đen ngòm kia, nhận thấy trên bề mặt da sần sùi của nó có khắc một con dấu nhỏ xíu — hình dạng giống hệt biểu tượng Hệ Thống nhưng bị đảo ngược và nhuộm màu máu tươi.
Giọng nói vang lên không từ phía bàn tay đó mà trực tiếp xuất hiện trong não bộ Hàn Phong, mang âm điệu cơ học lạnh lùng pha lẫn sự hài hước tàn nhẫn của một kẻ đã quan sát con người đủ lâu để hiểu rõ bản chất hèn nhát nhất của họ:
*"Chào mừng bạn đến với phiên bản cập nhật cuối cùng.
Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu trò chơi thực sự chưa?"*
Hàn Phong mở miệng nói gì đó nhưng thanh kiếm trong tay hắn tự động rung lên một mình, phát ra âm thanh réng rít chói tai như báo hiệu mối nguy hiểm chết người đang chờ đón phía trước — và cũng là lời tuyên chiến chính thức với trật tự mới vừa được thiết lập.
Không khí đột ngột vỡ nát, một bàn tay xương khô thọc xuyên qua ngực Hàn Phong.
Hắn kinh hoàng thấy linh hồn đang bị hút vào lòng bàn tay lạnh lẽo ấy.
Tiếng cười quỷ dữ vang lên: "Ngươi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận