Chương 33
Không có thời gian để kiểm tra vết thương trên vai trái đang rỉ máu, hắn lăn người sang bên phải, tránh kịp lưỡi kiếm lạnh lẽo vừa xé không khí qua chỗ đầu anh nằm cách đó vài tấc.
Linh lực trong kinh mạch cuồn cuộn chảy, đau nhói như bị lửa đốt mỗi khi tuần hoàn một vòng.
Hệ thống trong đầu hiển thị dòng chữ đỏ nhấp nháy: [HP giảm 15%.
Cảnh báo: Trạng thái 'Nhiễm Độc' kích hoạt].
Hắn gạt mồ hôi trộn lẫn máu ra khỏi trán, mắt sắc lạnh quét nhanh xung quanh.
Không gian nơi đây không giống với bất kỳ dungeon nào hắn từng khám phá trong 41 chu kỳ trước.
Những cột đá cao vút vươn lên như những ngón tay quờ tìm của quỷ thần, phủ đầy rêu mốc phát sáng mờ ảo.
Mùi hương thoang thoảng đâu đó giữa mùi đất ẩm và sắt gỉ lại là mùi nhang trầm – thứ mùi thường thấy ở các đền thờ cổ xưa đã bị lãng quên.
"Hàn Phong.
ngươi không thể chạy trốn nữa," một giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, cộng hưởng với tiếng vọng của hang động khiến não bộ anh quay cuồng.
Kẻ Thuyết Giác đứng trên đỉnh một tảng đá cao, áo choàng đen bay phấp phiêu trong luồng gió vô hình.
Hắn ta không xuất hiện bất ngờ.
Sự hiện diện của hắn đã được định sẵn từ khoảnh khắc Hàn Phong bước vào khu vực này.
Hàn Phong nghiến răng, linh lực tầng Luyện Khí thứ 7 tuôn chảy ra mười ngón chân, chuẩn bị cho một lần di chuyển tốc độ cao khác.
Hắn biết quy tắc của nơi đây: không có sự may mắn, chỉ còn lại tính toán và sát thủ lạnh lùng.
Nhưng hôm nay, cảm giác kỳ lạ đang len lỏi trong tim hắn.
Không phải sợ hãi, mà là một nỗi buồn sâu thẳm, như thể linh hồn này đã trải qua quá nhiều lần chết đi sống lại để nhớ về điều gì đó quan trọng hơn cả sự tồn tại.
Hàn Phong di chuyển theo đường zigzag giữa những tảng đá lớn, tận dụng kỹ năng "Thân Pháp Tẩu Hồn" đã được anh nghiên cứu kỹ qua 41 chu kỳ trước.
Hệ thống cảnh báo: [Phát hiện mục tiêu nguy hiểm: Yêu Thú Cấp B (Biến thể).
Số lượng: Không xác định].
Những con thú không đầu với thân hình bằng thịt sống đang bò ra từ các khe nứt trên vách đá, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào hắn.
Chúng không tấn công ngay lập tức mà bao vây, thu hẹp vòng tròn từng giây một.
Đây là bẫy.
Một cái bẫy được thiết kế hoàn hảo để tiêu diệt một tu giả đơn độc.
Hàn Phong thở đều đặn, kiểm soát nhịp tim xuống mức thấp nhất có thể.
Hắn cần sự tĩnh tâm tuyệt đối.
Trong khi đó, Kẻ Thuyết Giác vẫn đứng yên bất động trên cao, quan sát như một vị thần phán xét đang chờ đợi con vật trong bẫy kiệt sức trước khi hạ thủ.
Một luồng gió lạnh buốt thổi qua, mang theo tiếng cười khinh miệt của kẻ thù.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể phá vỡ chu kỳ này sao?
Ngươi chỉ là một bánh xe quay vô tận trên cỗ máy khổng lồ mà thôi." Hàn Phong không đáp lại.
Hắn lao thẳng vào đàn yêu thú, thanh kiếm trong tay phát ra âm thanh rít lên khi chém đứt thân hình mềm nhũn của con đầu tiên.
Máu tươi bắn ra, nhưng thay vì chảy xuống đất, nó bay lơ lửng và tạo thành những ký tự cổ xưa trước mặt hắn.
Hắn nhận ra điều đó quá muộn.
Những chữ cáiĐó không phải là tiếng Việt, cũng không phải Hán văn thuần túy, mà là ngôn ngữ của chính Hệ Thống – thứ đã gắn liền với ý thức của anh từ lúc sinh ra.
[Dữ liệu bị hỏng.
Kết nối mất ổn định.] Màn hình hiển thị trong mắt Hàn Phong nhấp nháy điên cuồng.
Hắn dừng bước lại giữa vòng vây yêu thú, cảm giác tê liệt lan tỏa từ bàn chân lên đến tim.
Linh lực bỗng nhiên ngừng lưu thông, như thể toàn bộ cơ thể anh đang bị đóng băng bởi một quyền năng cao hơn hẳn cảnh giới của hắn.
Hàn Phong ngã xuống, cơ thể run rẩy vì nhiễm độc.
Kẻ Thuyết Giác không giết anh ngay.
Thay vào đó, hắn tháo mặt nạ, lộ ra khuôn mặt giống hệt Hàn Phong, nhưng già nua và đầy vết sẹo.
"Ngươi không hiểu," Kẻ Thuyết Giác nói, giọng đầy bi thương hơn là thù hận.
Hắn bước xuống từ tảng đá cao, những yêu thú xung quanh lập tức quỳ gối, cúi đầu phục tùng trước sự hiện diện của hắn.
"Ta đã từng đứng ở vị trí này," gã đàn ông già nua với gương mặt quen thuộc đến rợn người nói chậm rãi.
"Và ta cũng đã cố gắng phá vỡ nó bằng cách hy sinh chính mình.
Nhưng kết quả chỉ là vòng lặp tiếp tục, và ngươi – phiên bản thứ 1000 của chúng ta – phải chịu đựng nỗi đau này một lần nữa." Hàn Phong mở to mắt, linh lực trong người hắn như bị hút cạn hoàn toàn bởi lời nói ấy.
Hắn nhớ lại những giấc mơ (bị vỡ) mà mình không thể giải thích được.
Những ký ức về một cuộc đời bình yên, nơi không có hệ thống, không có tu luyện, chỉ có tiếng cười của trẻ thơ và ánh nắng mặt trời thật sự.
"Chúng ta đều là những chìa khóa," Kẻ Thuyết Giác tiếp tục, mắt nhìn thẳng vào linh hồn Hàn Phong chứ không phải cơ thể vật lý của hắn.
"Hệ Thống cần 'Tội Nghiệp' để nuôi dưỡng Cổng Tận Thế.
Mỗi lần ngươi đột phá cảnh giới, mỗi lần ngươi giết chết một kẻ thù vô tội hoặc bảo vệ những người mà cuối cùng cũng sẽ chết trong vòng lặp, linh hồn ngươi trở nên nặng nề hơn.
Và khi nó đủ nặng.
Cánh cửa sẽ mở." Hàn Phong cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay anh tê dại.
Hắn nhìn thấy trên ngực Kẻ Thuyết Giác một vết sẹo hình tròn – chính xác là nơi mà thanh kiếm của hắn vừa chém vào con yêu thú đầu tiên.
Vết thương không chảy máu, mà phát ra ánh sáng trắng xoá, như thể nó đang hấp thụ năng lượng từ thế giới xung quanh.
Đây không phải là chiến đấu.
Đây là sự thừa nhận số phận.
Hàn Phong hét lên, tiếng hét chứa đựng nỗi đau và sự tuyệt vọng của 42 chu kỳ.
Mảnh gương trong tay anh vỡ vụn.
Thay vì linh lực tăng vọt, một luồng ánh sáng trắng thuần khiết bao bọc lấy anh.
Hệ thống Tu Tiên phát ra tiếng cảnh báo [LỖI NGHIÊM TRỌNG: DỮ LIỆU ĐANG BỊ XÓA].
Những ký tự đỏ máu trên không trung bắt đầu tan biến, thay vào đó là những dòng chữ vàng kim lóe lên, mang theo cảm giác ấm áp nhưng đáng sợ của sự quên lãng.
Kẻ Thuyết Giác lùi bước lại, vẻ mặt kinh hãi lần đầu tiên xuất hiện trong đôi mắt già nua ấy.
không thể được!
Ngươi đã làm gì vậy?!" Hàn Phong không trả lời.
Hắn chỉ cảm thấy nhẹ bẫng.
Tất cả những ký ức về đau khổ, về mất mát, về tên gọi của những người bạn đã chết – tất cả đang trôi đi như bọt nước dưới dòng sông thời gian.
Nhưng sâu thẳm trong ý thức, một phần nhỏ nào đó vẫn bám víu vào hiện thực.
Đó không phải là hy vọng sống sót, mà là một quyết định tự do (ý chí).
Nếu vòng lặp này cần 'Tội Nghiệp' để tồn tại, thì hắn sẽ từ chối gánh chịu nó nữa.
Hắn sẽ trở thành kẻ vô danh, người đã chết nhưng chưa từng tồn tại trong mắt Hệ Thống.
Ánh sáng trắng lan tỏa ra xung quanh, khiến những yêu thú biến mất cùng với tiếng gào thét cuối cùng của chúng.
Hang động bắt đầu sụp đổ, không phải do sức mạnh vật lý, mà vì thực tại nơi đây đang bị từ chối bởi ý chí của một linh hồn quyết tâm tự hủy hoại bản ngã để thoát khỏi định mệnh.
Hàn Phong nhìn lên bầu trời ảo ảnh phía trên hang động, nơi những ngôi sao giả tạo đang rơi xuống như mưa sao băng.
Hắn mỉm cười – nụ cười đầu tiên trong nhiều thế kỷ dài chịu đựng nỗi cô đơn tột cùng của kẻ mang số phận chết chóc này.
Và rồi, mọi thứ chìm vào bóng tối vĩnh hằng.
Không còn hệ thống, không còn cảnh giới, chỉ còn sự tĩnh lặng tuyệt đối trước khi màn reset tiếp theo bắt đầu.
Hàn Phong đứng dậy, cơ thể nhẹ bẫng.
Vết thương trên vai trái đã lành, nhưng trong tim anh là một vết sẹo không thể chữa lành.
Anh nhìn lên bầu trời, nơi mặt trời đang bắt đầu mọc – lần đầu tiên trong 42 chu kỳ, ánh nắng không mang màu sắc của sự giả tạo mà rực rỡ đến chói lóa.
Không gian xung quanh hắn trở nên mơ hồ, ranh giới giữa hang động và thế giới bên ngoài bị xóa nhòa hoàn toàn.
Hệ thống đã im lặng tuyệt đối.
Không có thông báo nhiệm vụ, không có thanh HP, thậm chí cả thanh cảnh giới tu luyện cũng biến mất khỏi tầm nhìn của anh.
Hàn Phong giơ tay lên trước mặt mình, ngón tay run rẩy chạm vào ánh sáng mặt trời chiếu xuống lòng bàn tay ấm áp.
Cảm giác này thật lạ lùng – tự do đến mức đáng sợ.
Hắn không còn là người giữ chìa khóa nữa.
Hắn chỉ là một tu giả bình thường với linh lực tầng Luyện Khí sơ cấp và ký ức bị thiếu hụt nghiêm trọng về quá khứ.
Nhưng khi hắn quay đầu lại, bóng dáng của Kẻ Thuyết Giác vẫn đứng đó, chưa hề biến mất cùng hang động sụp đổ lần trước.
Lần này, gã đàn ông già nua không còn mặc áo choàng đen nữa, mà khoác lên mình bộ đạo phục trắng tinh tươm tất như một vị tiên giả đã đắc đạo.
Gã đưa tay ra phía Hàn Phong, lòng bàn tay mở rộng với thái độ mời gọi đầy bí ẩn thay vì thù địch trước kia.
"Ngươi đã chọn con đường của sự quên lãng," Kẻ Thuyết Giac nói, giọng vang vọng như từ tận đáy vực thẳm truyền lên trần thế.
"Nhưng hãy nhớ kỹ điều này: Cánh cửa Tận Thế không cần 'Tội Nghiệp' nữa.
nó đang đói khát 'Sự Vô Tri'.
Và ngươi vừa trở thành bữa tiệc thịnh soạn nhất trong ngàn năm qua." Hàn Phong nhìn vào lòng bàn tay mở rộng kia, và lần đầu tiên từ khi tỉnh thức, anh cảm thấy lạnh toát sống lưng trước một chân lý mới vừa được hé lộ.
Hàn Phong lùi về phía sau, gót giày đá va chạm vào những tảng đá vỡ vụn tạo ra tiếng lạo xạo khô khan trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.
Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề như chì lỏng, ép chặt lấy lồng ngực hắn khiến từng hơi thở đều phải dùng đến sức lực phi thường.
Linh lực trong cơ thể vốn đang lưu chuyển ổn định bỗng chốc hỗn loạn, giống như những con rắn độc bị kích thích bởi mùi hương của kẻ thù.
Hệ thống trên nhãn tay trái phát ra tiếng cảnh báo chói tai, làm xé toạc sự tĩnh mịch của khoảnh khắc này.
Một dòng chữ màu đỏ tươi hiện lên, nhấp nháy liên tục với tần suất khiến mắt Hàn Phong đau buốt.
[SYSTEM ALERT: CẢNH GIỚI LINH LỰC MẤT ỔN ĐỊNH] [NGUY CƠ TỰ PHÁ HOẠI: 45%.
60%.] [MÔTIF MỚI: "SỰ VÔ TRI" ĐANG XÂM NHẬP HỆ THỐNG.] "Hắn điên cuồng," Hàn Phong nghiến răng, hàm miệng đắng chát.
Hắn không hiểu tại sao một khái niệm trừu tượng như 'Sự Vô Tri' lại có thể gây ra phản ứng vật lý mạnh mẽ đến thế trên cơ thể mình.
Nhưng cảm giác lạnh toát sống lưng đó là thật.
Nó không phải là sự sợ hãi thông thường mà là bản năng sinh tồn đang la hét trong đầu hắn, cảnh báo về một mối đe dọa lớn hơn cả cái chết.
Kẻ Thuyết Giac vẫn đứng nguyên tại chỗ, tư thế ung dung như một vị thần mặc niệm.
Đôi mắt trống rỗng của nó giờ đây dường như chứa đựng cả vũ trụ vô tận, hút lấy ánh sáng và hy vọng xung quanh.
Hàn Phong nhận ra rằng mình đã mắc phải sai lầm nghiêm trọng từ lúc bước vào hang động này.
Hắn quá tập trung vào việc tìm kiếm 'Tội Nghiệp' để thanh lọc tâm ma mà quên mất quy luật của thế giới Tu Tiên: mọi thứ đều có cái giá, và đôi khi, sự ngây thơ lại là chất độc chết người nhất.
Hắn nhanh chóng triệu hồi bảng công pháp Skill Tree trong ý thức.
Những nhánh cây linh lực màu xanh lá cây quen thuộc giờ đã chuyển sang màu xám xịt, một số nút kỹ năng thậm chí còn bị xóa bỏ hoàn toàn.
Điều này có nghĩa là 'Sự Vô Tri' không chỉ ảnh hưởng đến tinh thần mà đang trực tiếp tấn công nền tảng tu luyện của hắn.
[QUEST MỚI: KHÔI PHỤC LINH TRÍ] [MÔ TẢ: Ngươi đang mất dần ký ức về quá khứ và kỹ năng chiến đấu hiện tại.] [YÊU CẦU: Tìm kiếm 'Đá Trí Tuệ' trong vòng 30 phút trước khi hệ thống sụp đổ hoàn toàn.] [THẮNG LỢI: Giữ lại cảnh giới hiện tại, mở khóa Skill mới 'Nhìn Xuyên Giả Hư'.] [THẤT BẠI: Trở thành nô lệ của Kẻ Thuyết Giac vĩnh viễn.] Hàn Phong nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Ba mươi phút?
Trong khi linh lực đang bị ăn mòn từng giây một?
Đây không phải là thử thách tu luyện thông thường mà là sự tra tấn tinh thần cấp độ cao nhất.
Hắn cần di chuyển ngay lập tức.
Đứng yên tại đây chỉ là chờ đợi cái chết, hoặc tệ hơn, trở thành một xác sống phục tùng những ý muốn kỳ lạ của kẻ này.
Hắn quay người chạy về phía lối đi hẹp vừa dẫn đến nơi này, đôi chân đạp lên lớp tro bụi dày đặc để lại dấu vết mờ nhạt trong bóng tối.
Tiếng bước chân gấp gáp vang vọng trong hang động, nhưng lạ thay, âm thanh đó không lan tỏa ra ngoài mà như bị hấp thụ hoàn toàn bởi những bức tường đá đen ngòm.
Khi Hàn Phong vừa chạy được mươi mét, một tiếng rít chói tai cắt ngang không khí.
Từ phía sau lưng hắn, hàng trăm lưỡi dao ánh sáng màu tím nhạt bay vút tới, nhắm thẳng vào sống lưng người tu sĩ trẻ tuổi.
Hắn buộc phải né sang bên trái, vai va mạnh vào vách đá lạnh giá.
Cơn đau nhói lên như lửa đốt, nhưng Hàn Phong không dám dừng lại.
Những vết cắt trên áo choàng của hắn chảy ra những giọt máu tươi, rơi xuống đất và bốc hơi ngay lập tức dưới cái nhìn hung hãn của hang động.
"Ngươi không thể chạy trốn khỏi chính tâm trí của mình," giọng nói của Kẻ Thuyết Giac vang lên từ khắp mọi hướng, khiến Hàn Phong quay đầu lại nhìn quanh trong hoang mang.
Không có ai ở đó ngoài bóng tối dày đặc và mùi hương thối rữa của sự phân hủy.
Nhưng cảm giác bị theo dõi thì rõ ràng hơn bao giờ hết.
Nó giống như hàng ngàn con mắt vô hình đang dán vào da thịt hắn, soi mói từng suy nghĩ, ký ức và nỗi sợ hãi sâu kín nhất.
Hàn Phong hít thở gấp, cố gắng bình tĩnh lại để kiểm soát linh lực hỗn loạn trong kinh mạch.
Hắn nhắm mắt một giây, tập trung vào hơi thở theo nhịp điệu của công pháp 'Thiên Thuẫn Lâu'.
Linh lực bắt đầu chậm chạp quay trở về quỹ đạo ổn định, nhưng tốc độ phục hồi thì chậm chạp đến khủng khiếp.
Hệ thống tiếp tục hiển thị những dòng chữ đỏ đáng sợ trên góc màn hình.
[HP CURRENT: 120/500] [MAGIC RESISTANCE: -80%] [TIME REMAINING FOR QUEST FAILURE: 24 MINUTES.] Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn trước đây rất nhiều.
Nếu 'Sự Vô Tri' là vũ khí của kẻ thù, thì hắn sẽ dùng trí tuệ để phản công.
Hàn Phong không còn là một tu sĩ trẻ tuổi ngây thơ nữa.
Hắn đã trải qua vô số dungeon chết chóc và những cuộc chiến sinh tử cùng đồng đội lẫn kẻ thù.
Ký ức về những trận đánh đó vẫn còn nguyên vẹn trong đầu, dù hệ thống đang cố gắng xóa bỏ chúng.
Hắn quay lại phía trước, nơi lối đi chính dẫn sâu hơn vào lòng núi đá.
Ánh sáng từ các tinh thể phát quang trên trần nhà bắt đầu nhấp nháy yếu dần, báo hiệu nguồn năng lượng của khu vực này cũng đang bị ảnh hưởng bởi hiện tượng kỳ lạ nào đó.
Hàn Phong nhận ra rằng hang động không chỉ là một địa điểm vật lý đơn thuần mà nó có lẽ đã được kết nối với thế giới tâm linh hay ký ức tập thể của nơi đây.
Khi hắn bước vào một căn phòng lớn hơn, hình dạng giống như một đền thờ cổ đại bị bỏ hoang, một ánh sáng trắng xóa bỗng nhiên bùng lên từ trung tâm.
Hàn Phong đưa tay che mắt trước khi kịp phản ứng.
Khi ánh sáng dịu đi, hắn thấy một vật thể lơ lửng giữa không trung.
Đó là một khối đá trong suốt, bên trong có những luồng khí màu xanh lam đang xoáy cuộn hỗn loạn.
[ITEM DETECTED: ĐÁ TRÍ TUỆ (HẠC PHẨM)] [MÔ TẢ: Chứa đựng mảnh ký ức của một tiên nhân đã mất trí nhớ.] [LÀM SAI LẦNH: Tiếp xúc trực tiếp sẽ khôi phục 10% khả năng kiểm soát hệ thống, nhưng đồng thời mang đến nỗi đau tâm thần cực độ.] Hàn Phong bước chậm rãi tiến về phía khối đá.
Cảm giác nguy hiểm đang bao trùm lấy căn phòng này, giống như một cái bẫy được đặt ra từ hàng ngàn năm trước để chờ đợi con mồi tham lam hoặc tuyệt vọng.
Hắn biết rằng việc chạm vào nó có thể làm điên đầu hắn ngay lập tức.
Nhưng nếu không làm vậy, trong vòng hai mươi bốn phút nữa, hắn sẽ trở thành một xác sống vô tri vô giác, phục tùng những mệnh lệnh kỳ lạ của Kẻ Thuyết Giac.
Đó là lựa chọn giữa sự đau đớn tạm thời và cái chết vĩnh viễn về mặt ý chí con người.
Hàn Phong đưa bàn tay run rẩy ra phía trước.
(ngón tay) của hắn vừa chạm vào bề mặt lạnh giá của khối đá, một cơn sóng xung kích mạnh mẽ đánh thẳng vào tâm trí hắn.
Cảnh tượng đầu tiên xuất hiện là một cánh đồng hoa màu tím nở rộ dưới bầu trời xanh biếc.
Một cô gái với nụ cười rạng rỡ đang chạy về phía hắn, tay cầm một bông hoa nhỏ.
Ký ức đó thuộc về ai?
Hàn Phong không nhớ nổi tên của người con gái trong ký ức này, nhưng cảm giác hạnh phúc thuần khiết và bình yên lại hiện hữu rõ rệt đến mức nước mắt chực trào ra khỏi khóe mắt anh.
"Đau quá." Hắn gào thét lên khi những hình ảnh tiếp tục tràn vào đầu như lũ lụt vỡ đê.
Cảnh tượng chiến tranh tàn khốc, máu chảy thành sông, và tiếng khóc của trẻ em xen lẫn với tiếng cười điên cuồng của một vị thần tu luyện thất bại.
Một bàn tay băng giá thọc xuyên lồng ngực hắn, bóp nát trái tim đang loạn nhịp.
Huyết khí bắn ra, nhuộm đỏ đôi mắt đã mở to đến mức khó tin của kẻ đứng trước mặt.
Giọng nói quen thuộc nhất thế gian vang lên trong đầu: "Con đã."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận