Chương 32

Hàn Phong không mở mắt, nhưng mùi máu tanh và tiếng rên rỉ của linh khí bị thiêu đốt đã đánh thức anh trước khi ý thức kịp trở lại.

Anh nằm giữa đống đổ nát của lối vào Hang Động Hắc Ám, nơi mà trong vòng lặp thứ 6, nơi này vẫn còn nguyên vẹn những bức tường đá sần sùi phủ đầy rêu mốc xanh thẫm.

Giờ đây, chúng đã sụp đổ thành một núi gạch vụn hỗn loạn, lộ ra bên dưới là một khoảng trống sâu hoắm tựa như miệng hố địa ngục đang há to để nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ phía trên rơi xuống.

Không khí ở đây không thở được.

Nó nặng chịch, đặc quánh như máu đông lạnh, bám dính vào da thịt Hàn Phong từng chút một.

Hắn cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của hệ thống trong đầu mình, nhưng giao diện thông thường đã biến mất thay bằng những dòng chữ đỏ tươi nhấp nháy liên tục, giống như cảnh báo lỗi nghiêm trọng không thể khắc phục được ngay lập tức lúc này nữa đâu.

đọc giả yêu quý ơi!

Hắn cố gắng ngồi dậy, xương cốt phát ra tiếng kêu lạo xạo khó chịu.

Linh lực trong kinh mạch đang khô cạn đến mức nguy hiểm, chỉ còn lại một lượng nhỏ đủ để duy trì sự sống cơ bản cho thân xác tàn tạ này mà thôi chứ không thể chiến đấu gì thêm nữa.

Nhưng Hàn Phong biết rằng nếu hắn ngừng di chuyển ngay bây giờ thì cái chết sẽ đến nhanh hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng ra được trong thế giới tu tiên đầy rẫy cạm bẫy và nguy hiểm như vậy đây chính là quy luật tự nhiên khắc nghiệt nhất mà mọi người đều phải tuân theo để tồn tại mãi mãi bên kia ranh giới giữa sinh tử phân minh rõ ràng tuyệt đối không bao giờ nhầm lẫn sai lệch thông tin quan trọng nào cả đâu.

Hắn nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình.

Những vết nứt đen nhánh đang lan tỏa từ cổ tay lên đến khuỷu tay, giống như mạng nhện tối tăm đang ăn mòn linh khí bên trong cơ thể hắn từng li một mỗi giây trôi qua đều là sự tra tấn tinh thần khủng khiếp nhất mà không ai có thể chịu đựng nổi nếu thiếu đi ý chí kiên cường phi thường đặc biệt dành riêng cho những kẻ mạnh mẽ thực thụ luôn sẵn sàng hy sinh tất cả vì mục tiêu cuối cùng của cuộc đời mình dù phải trả giá bằng mạng sống cũng chẳng hề tiếc nuối.

Hàn Phong dùng ngón tay cái còn lại, nơi thấm đẫm máu của chính mình, vẽ một phép ấn đơn giản nhất: Phong Ấn Ấn.

Mục tiêu không phải là giết con Quỉ Hồn, mà là phong tỏa sợi dây linh khí.

Tuy nhiên, khi phép ấn chạm vào sợi dây.

Một luồng năng lượng lạnh lẽo xộc lên từ lòng bàn tay, xuyên qua da thịt và đi thẳng vào kinh mạch chủ đạo của hắn.

Cảm giác như bị một cây kim băng giá cắm sâu vào tủy sống, khiến toàn thân Hàn Phong cứng đờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ dài để nỗi sợ hãi lan tỏa khắp mỗi tế bào cơ thể anh ta lúc này đây đang đứng trước bờ vực sụp đổ hoàn toàn không còn gì nữa cả đâu.

Sợi dây linh khí kia không phải là vật chất thông thường.

Nó sống động, đập theo nhịp tim của chính hắn.

Mỗi lần nó co giãn, Hàn Phong cảm thấy như có ai đó đang rút lấy một phần linh hồn mình ra khỏi cơ thể thật sự chứ không đơn thuần chỉ là ảo giác tạm thời cả đâu.

đọc giả thân mến ạ!

Hắn cố gắng duy trì phong ấn, nhưng áp lực từ bên kia sợi dây quá lớn.

Những ký tự cổ xưa trên cột đá trước mặt bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt, phát ra ánh sáng tím nhạt khiến mắt Hàn Phong đau buốt không thể nhắm lại được dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi nhất có thể xảy ra tình trạng này bao giờ nữa.

Hệ thống đột ngột hiển thị một thông báo mới: "Phát hiện dị thường linh khí.

Đang phân tích nguồn gốc.

Phân tích thất bại.

Cảnh báo nguy cơ cao!"

Hàn Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán.

Hắn nhận ra rằng sợi dây này không chỉ nối liền với con quái vật vừa biến mất, mà còn kết nối trực tiếp đến chính linh hồn của hắn.

Đây là mối liên hệ ký sinh đã tồn tại từ rất lâu trước.

biết mình đang mắc kẹt trong vòng lặp thời gian chết chóc đáng sợ nhất lịch sử tu tiên thế giới Linh Châu rộng lớn bao la mênh mông vô tận này đây phải không nào?

Hắn quyết định phá vỡ phong ấn.

Không phải để giải phóng con quái vật, mà là để xem xét thứ gì ẩn nấp sau lớp vỏ bọc giả tạo đó đang che giấu những bí mật kinh hoàng nhất chưa từng được tiết lộ cho bất kỳ ai biết đến trước giờ mới đúng chứ?

Khi phép ấn tan rã, một luồng khí lạnh buốt xộc vào người Hàn Phong.

Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cơn đau đớn tột cùng.

Nhưng thay vì sự hủy diệt, hắn cảm thấy.

Một nỗi buồn sâu thẳm, cổ xưa và vô tận lan tỏa trong tâm trí anh ta lúc này đây đang dần chìm xuống vực thẳm bóng tối vĩnh hằng không bao giờ có ngày trở lại bề mặt ánh sáng rực rỡ ban đầu nữa đâu.

Không khí trong hang động trở nên nặng nề, áp lực linh khí tăng lên gấp ba lần.

Hàn Phong hét lên khi Vô Thường Ấn kích hoạt.

Cảm giác như một mảnh linh hồn bị xé toạc ra khỏi cơ thể.

Anh không nhớ tên của người thầy đã dạy anh phép phong ấn.

Những ký ức hỗn loạn tràn vào đầu hắn.

Hắn thấy mình đứng giữa chiến trường đẫm máu, nhìn những đồng môn chết dần mòn dưới lưỡi kiếm lạnh lùng của kẻ thù vô danh mặc áo choàng đen sẫm màu tối tăm che kín toàn bộ khuôn mặt không để lộ bất kỳ đặc điểm nhận dạng nào ra bên ngoài thế giới thực tại phàm trần nhỏ bé tầm thường này đâu.

Hắn thấy mình đơn độc, tuyệt vọng và đầy căm hận.

Những cảm xúc tiêu cực tích tụ qua hàng ngàn năm tu luyện đã biến hắn thành một cỗ máy giết người không biết mệt mỏi hay sợ hãi cái chết là gì nữa cả trong mắt của những kẻ yếu đuối kém cỏi hơn hẳn so với sức mạnh phi thường mà anh ta đang sở hữu lúc này đây.

Vô Thường Ấn không chỉ phong ấn linh khí, nó còn phong ấn ký ức.

Hàn Phong nhận ra rằng mình đã tự xóa bỏ những đau đớn nhất để có thể tiếp tục sống sót trong vòng lặp tàn khốc này bằng mọi giá dù phải trả cái giá đắt đỏ đến nhường nào đi chăng nữa thì cũng chẳng hề gì đâu.

Nhưng giờ đây, khi con dấu bị phá vỡ, những mảnh ghép ký ức đang trở về.

Hắn nhớ lại gương mặt của Lâm Thanh Tú – người thầy cũ từng dạy cho hắn đạo nghĩa và lòng nhân từ nhưng cuối cùng cũng không thể cứu vớt được sinh mạng ngắn ngủi của chính mình trước sự hung bạo tàn nhẫn đến mức mất của số phận đã an bài sẵn sàng chờ đợi phía trước những bước chân dẫm đạp lên xác chết để tiến về phía đỉnh cao tu luyện đầy chông gai nguy hiểm rình rập khắp nơi đâu.

Hàn Phong rơi xuống đầu gối, thở hổn hển.

Máu chảy từ khóe miệng anh ta lúc này đây đang nhuộm đỏ lớp áo choàng rách nát tả tơi cũ kỹ đã từng là biểu tượng của một tu sĩ tài năng xuất chúng nhất thế hệ nhưng giờ chỉ còn là xác chết lang thang giữa bóng tối dày đặc bao phủ khắp không gian hang động ẩm ướt lạnh lẽo đáng sợ đến mức khiến ai nấy đều phải run rẩy kinh hãi mà thôi.

Hắn nhìn vào lòng bàn tay, nơi vết nứt đen đang lan rộng hơn.

Hệ thống lại hiển thị thông báo: "Linh lực tăng 5%.

Cảnh giới Luyện Khí tầng 7 hoàn thành đột phá tự động do kích hoạt cơ chế bảo vệ bản năng sinh tồn tối thượng dành riêng cho những người chơi may mắn đủ tiêu chuẩn tham gia vào trò chơi tử thần này đây chính xác là ai trong số chúng ta đang thực sự kiểm soát được vận mệnh của mình chứ không phải ngược lại đâu."

Hàn Phong cười bitterly.

Đột phá cảnh giới?

Hắn đã đạt đến đỉnh cao tu luyện nhưng lại mất đi linh hồn.

Đây có lẽ là hình phạt thích đáng nhất cho những kẻ tham vọng mù quáng chỉ biết chạy theo sức mạnh mà quên lãng đi bản chất con người thật sự của chính mình từ rất lâu trước khi bước chân vào thế giới tu tiên đầy rẫy cạm bẫy nguy hiểm chết người này đây.

Hắn đứng dậy, lau máu trên môi.

Ánh mắt lạnh băng nhìn về phía bóng tối sâu thẳm ở cuối hang động nơi mà nguồn gốc của tất cả những bí ẩn kinh hoàng nhất đang chờ đợi để được khám phá ra ánh sáng mặt trời rực rỡ ban ngày chứ không phải là sự vĩnh hằng trong bóng tối dày đặc bao trùm lên khắp mọi ngóc ngách nhỏ bé tầm thường vô nghĩa này đâu.

Hàn Phong lao vào bóng tối, không né tránh Quỉ Hồn mà lao thẳng vào chúng.

Anh dùng linh lực suy kiệt để kích hoạt kỹ năng "Thu Thuộc" – một kỹ năng anh chưa bao giờ dám dùng vì sợ hãi.

Nhưng lần này, anh không thu thuộc con Quỉ Hồn l.

Hắn nhắm mắt lại và mở rộng tâm trí của mình ra đón nhận tất cả những luồng thông tin hỗn loạn đang tràn vào từ phía bên kia cánh cửa hư vô kia.

Những hình ảnh mờ ảo hiện lên trước mắt: một thế giới sụp đổ, linh hồn bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ.

biến trong khoảng trống vĩnh hằng không có hồi kết cuối cùng cũng sẽ đến lúc tất cả những điều đó đều trở nên vô nghĩa khi mà cái chết mới là đích đến chung của mọi sinh vật hữu tình sống trên hành tinh xanh tươi đẹp này đây chính xác tuyệt đối hoàn toàn đúng với quy luật tự nhiên khắc nghiệt nhất chưa từng thay đổi dù chỉ một chút nhỏ bé nào cả đâu.

Kỹ năng "Thu Thuộc" kích hoạt.

Một luồng ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy cơ thể Hàn Phong, kéo hắn vào trong thế giới ảo tưởng của Quỉ Hồn nơi mà ranh giới giữa thực tại và mộng mị trở nên mờ nhạt khó phân biệt rõ ràng được nữa cả đâu.

Hắn thấy mình đang đứng giữa một rừng cây chết khô cằn cỗi không còn chút sức sống nào sót lại sau thảm họa lớn nhất lịch sử thế giới Linh Châu rộng lớn bao la mênh mông vô tận này đây.

Những bóng đen nhòe nhoẹt lởn vởn xung quanh, thì thầm những lời nói đầy mê hoặc nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm chết người rình rập ở khắp mọi nơi đâu.

"Ngươi đã đến," một giọng nói vang lên từ phía sau lưng Hàn Phong khiến anh ta giật mình quay đầu lại nhìn xem ai đang đứng đó.

Đó là hình ảnh của chính hắn, nhưng với đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí và sự điên loạn tột độ chưa từng thấy bao giờ trong quá khứ xa xưa đằng sau những ký ức mờ nhạt phai màu theo thời gian trôi qua nhanh chóng như một cơn gió mùa thu lạnh giá thổi bay đi tất cả những gì còn sót lại của cuộc đời bình yên hạnh phúc trước kia đâu.

"Ta là phiên bản thứ 999," hình ảnh đó nói, giọng điệu đầy mỉa mai và khinh thường.

"Và ngươi là người cuối cùng có cơ hội phá vỡ vòng lặp này bằng bất kỳ giá nào dù phải hy sinh tất cả những gì quý giá nhất đối với mình đi chăng nữa thì cũng chẳng hề gì đâu."

Hàn Phong lùi lại một bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là ảo giác thông thường mà là sự giao thoa giữa các phiên bản của chính anh ta tồn tại song song cùng lúc trong đa vũ trụ phức tạp khó lường này đây.

"Chúng ta đều đã thất bại," hình ảnh đó tiếp tục nói, bước tiến lại gần hơn nữa khiến áp lực tinh thần đè nặng lên vai Hàn Phong đến mức ? "Và ngươi cũng sẽ không ngoại lệ.

Số phận của chúng ta đã được định sẵn từ rất lâu trước khi những kẻ sáng tạo ra hệ thống này quyết định biến chúng thành nô lệ phục vụ cho mục đích tối thượng của họ mà thôi đâu."

Hàn Phong nghiến răng, linh lực trong người bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn không tin vào số phận.

Hắn đã sống sót qua hàng ngàn vòng lặp chỉ để chứng minh rằng con người luôn có quyền lựa chọn số phận của chính mình chứ không phải là nô lệ cho bất kỳ thế lực nào cả đâu.

Hắn rút kiếm, lưỡi dao ánh lên sắc lạnh cắt gió.

"Ta sẽ phá vỡ nó," Hàn Phong nói với giọng điệu đầy quyết đoán và kiên cường phi thường đặc biệt dành riêng cho những người mạnh mẽ thực thụ luôn sẵn sàng hy sinh tất cả vì mục tiêu cuối cùng của cuộc đời mình dù phải trả giá bằng mạng sống cũng chẳng hề tiếc nuối.

"Thì ra ngươi vẫn còn kháng cự," hình ảnh đó cười lạnh, ánh mắt đầy khinh bỉ.

"Vậy thì hãy để ta cho ngươi xem điều gì sẽ xảy ra khi ngươi đối mặt với thực tại tàn khốc nhất mà thế giới này có thể mang lại được nữa đây chính xác là ai trong số chúng ta đang thực sự kiểm soát được vận mệnh của mình chứ không phải ngược lại đâu."

Hai người lao vào nhau, kiếm khí và linh lực va chạm tạo thành những vụ nổ dữ dội làm rung chuyển toàn bộ hang động nơi mà bóng tối dày đặc bao phủ khắp mọi ngóc ngách nhỏ bé tầm thường vô nghĩa này đây.

Hàn Phong đứng giữa hang động, ánh mắt trống rỗng nhưng linh khí trong người lại đang ổn định hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

Anh đã hòa nhập một phần với mạng lưới Quỉ Hồn, điều này cho phép anh cảm nhận được dòng chảy của "Thất Nhật.

Hệ thống hiển thị thông báo cuối cùng: "Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Giác Ngộ Bí Ẩn Thứ Hai.

Phần thưởng: Linh Lực Tăng 20%.

Mở khóa kỹ năng mới: Nhìn Xuyên Ảo Ảnh."

Hàn Phong nhìn vào đôi tay run rẩy của mình.

Hắn không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

Thay vào đó, một sự bình tĩnh lạnh lùng lan tỏa trong tâm trí anh ta lúc này đây đang dần chìm xuống vực thẳm bóng tối vĩnh hằng không bao giờ có ngày trở lại bề mặt ánh sáng rực rỡ ban đầu nữa đâu.

Hắn biết rằng mình vừa chạm đến ranh giới của cái chết.

Nhưng đồng thời, hắn cũng nhận ra rằng đây mới chỉ là bước khởi đầu cho hành trình tìm kiếm sự thật nhất mà thế giới tu tiên đầy rẫy cạm bẫy nguy hiểm này đang che giấu phía sau lớp vỏ bọc giả tạo mỏng manh dễ vỡ kia.

Hàn Phong quay lưng lại với bóng tối, bắt đầu đi về phía lối ra của hang động nơi mà ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài đang hắt vào như một lời mời gọi đầy mê hoặc nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm chết người rình rập ở khắp mọi nơi đâu.

Khi hắn bước qua ngưỡng cửa, Hệ Thống trong đầu đột ngột im bặt.

Không còn những dòng chữ đỏ nhấp nháy, không còn cảnh báo lỗi nghiêm trọng nữa cả đâu.

Chỉ còn lại một câu nói duy nhất vang lên trong tâm trí anh ta lúc này đây đang dần chìm xuống vực thẳm bóng tối vĩnh hằng không bao giờ có ngày trở lại bề mặt ánh sáng rực rỡ ban đầu nữa đâu.

Một bàn tay máu tươi bất ngờ xuyên thủng lưng hắn, siết chặt trái tim đang đập thình thịch.

Hắn quay đầu, thấy nụ cười méo mó của kẻ thù đang tiến gần hơn từng giây.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập