Chương 39
Không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là một cơn đau xé toạc linh hải.
Cảm giác như toàn bộ ký ức và linh lực đang bị rút cạn qua từng lỗ chân lông.
Hắn cố gắng hô hấp, nhưng không khí xung quanh đã trở nên loãng đi đáng kể.
Mỗi hơi thở đều mang theo vị kim loại tanh tưởi của máu khô và mùi ozone sau một trận sấm sét dữ dội.
Hệ thống trên (mắt) chớp đốm đỏ báo động liên tục, những dòng chữ hệ thống xuất hiện rồi biến mất trong tích tắc như đang cố gắng giải mã thực tại bị lỗi này.
[THÔNG BÁO: MÔI TRƯỜNG BẤT ỔN] [CẢNH GIỚI: LUYỆN KHÍ TẦNG 3 - SUY KIỆT 85%] [NHIỆM VỤ ẨN: PHÁ VỎ THỰC TẠI HOÀN THÀNH 10/72 TIẾNG ĐỒNG HỒ CÒN LẠI] Hàn Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra từ trán.
Hắn không còn tin vào những gì mắt mình nhìn thấy nữa.
Nhưng đây là lần thứ mười nghìn — hay đúng hơn là phiên bản (thứ 1000) của chính hắn đang tồn tại trong chu kỳ này.
Những ký ức chồng chéo lên nhau, tạo thành một bức tường tâm lý dày đặc ngăn cản sự điên loạn.
Hắn đứng dậy, chân tay run rẩy nhưng ý chí vẫn lạnh lùng như băng giá.
Trước mặt hắn là những mảnh vỡ không gian lơ lửng, phản chiếu lại hình ảnh của chính hắn từ vô số góc độ khác nhau.
Trong mỗi tấm gương ảo đó, một phiên bản Hàn Phong đang chết theo cách riêng của mình: bị xé toạc bởi thú dữ, hóa thành tro bụi dưới hỏa công, hoặc đơn giản là tan biến vào hư không mà không để lại dấu vết.
Hắn gạt bỏ những hình ảnh đáng sợ kia ra khỏi tâm trí.
Giờ không phải lúc cho sự yếu đuối.
Hắn cần tìm hiểu xem điều gì đang xảy ra với thế giới này khi vòng lặp bắt đầu sụp đổ sớm hơn dự kiến.
Đồng hồ cát trên trời vẫn đếm ngược: 05:12.
Con số đó giảm nhanh chóng, mỗi giây trôi qua đều như một lời nguyền đè nặng lên vai hắn.
Hàn Phong đưa tay lên ngực, nơi trái tim đập thình thịch dữ dội.
Hắn cảm nhận được sự rung động kỳ lạ trong linh hải của mình.
Không phải là linh lực thuần túy mà hệ thống thường cung cấp khi hoàn thành nhiệm vụ.
Đây là thứ gì đó khác.
Một loại năng lượng đen ngòm, u ám, đang thấm dần vào cốt tủy của hắn từ những vết thương không hề chảy máu kia.
Hắn nhớ lại lời thì thầm cuối cùng của người kể chuyện ẩn danh — phiên bản đầu tiên của chính mình.
*“Đừng tin vào hệ thống.
Đừng tin vào đạo nghĩa.
Và quan trọng nhất… đừng tin vào sự hy sinh.”* Câu nói đó vang lên trong đầu hắn như một hồi chuông báo động.
Hàn Phong quay lại nhìn phía sau lưng nơi (vừa nãy) hắn đã đánh bại kẻ thù — hay ít nhất là ảo ảnh của nó.
Không có thi thể.
Chỉ còn lại những sợi xích đen xì đang từ từ tan biến vào không khí, để lại mùi hương hoa mai chết khô đặc trưng mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ đâu trên thế giới Linh Châu này.
Hắn biết mình phải di chuyển.
Ở đây là một bẫy.
Một cái bẫy được thiết kế tinh vi bởi chính Hệ Thống Tội Nghiệp nhằm hút kiệt linh lực của người giữ chìa khóa trước khi Cổng Tận Thế mở hoàn toàn.
Hàn Phong bước đi, mỗi bước chân đều để lại những vết nứt trên mặt đất đá cứng rắn.
Hắn không nhìn về phía sau nữa.
Sự tò mò là kẻ thù lớn nhất của một tu giả trong thế giới đầy rẫy cạm bẫy này.
Hàn Phong lao ra khỏi tĩnh thất hư ảo, nhưng bước chân anh nặng nề như đeo đá.
Thế giới xung quanh không giống như buổi sáng thứ hai trong ký ức của anh.
Bầu trời không xanh, mà là một màu xám xịt, những đám mây đen xoáy tròn như muốn nuốt chửng lấy ánh mặt trời yếu ớt đang cố ló ra sau lớp sương mù dày đặc.
Những tòa nhà cổ kính của thành trì tu tiên giờ đây trông giống như bộ xương của một con quái vật khổng lồ đã chết từ lâu ago.
Đá cẩm thạch vỡ vụn, mái ngói bay tứ tung, và những cây cổ thụ nghìn năm tuổi thì khô héo, cành lá cụp xuống như đang cầu xin sự tha thứ cho tội lỗi nào đó mà chúng không thể nhớ nổi.
Hàn Phong chạy hết tốc lực.
Linh lực trong người hắn gần như cạn kiệt, nhưng adrenaline và nỗi sợ hãi tột cùng đã thúc đẩy cơ thể phàm nhân này vượt qua giới hạn chịu đựng thông thường.
Hắn cảm thấy phổi mình đau nhói, mỗi hơi thở đều giống như nuốt phải những mảnh kính vỡ nhỏ li ti.
Quanh góc phố, một bóng người lướt qua nhanh như chớp.
Hàn Phong định hô lên tên của Lý Tuấn hoặc bất kỳ đồng môn nào khác mà hắn còn nhớ rõ mặt trong chu kỳ này, nhưng giọng nói bị nghẹn lại trong cổ họng.
Không có ai ở đây cả.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng bước chân của chính hắn vang vọng trên những con đường hoang tàn.
Hắn dừng lại bên cạnh một bức tường đổ nát, cố gắng ổn định nhịp thở.
Hệ thống vẫn tiếp tục hiển thị những thông báo kỳ lạ mà không giải thích rõ ràng: [PHÁT HIỆN DỮ LIỆU LỖI] [KHOẢNG TRỐNG KÝ ỨC: ĐANG LOẠI BỎ.] [HỒI PHỤC LINH LỰC: 0.1%.
NGỪNG] Hàn Phong nhíu mày, ngón tay run rẩy chạm vào biểu tượng hệ thống trên không trung trước mặt hắn.
Nó mờ đi rồi sáng lên, giống như một ngọn nến trong gió mạnh.
Hắn nhận ra rằng chính mình đang trở thành nạn nhân của một trò chơi mà luật lệ đã bị thay đổi ngay khi trận đấu bắt đầu.
Đột nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía xa.
Không phải tiếng hét hay tiếng vỡ đồ vật.
Đó là tiếng kim loại cọ xát vào nhau, chậm rãi và đều đặn, giống như một chiếc đồng hồ cơ khổng lồ đang quay ngược chiều kim đồng hồ.
Hàn Phong hướng tai về phía nguồn gốc của âm thanh đó.
Nó đến từ đỉnh tháp cổ nhất trong thành trì — nơi mà theo quy tắc cũ của vòng lặp, không ai được phép đặt chân tới trước ngày thứ bảy kết thúc.
Hắn nhìn lên bầu trời xám xịt kia một lần nữa.
Đồng hồ ảo trên đầu vẫn hiển thị: 04:58.
Chỉ còn chưa đến năm phút để thế giới này bị xóa sổ — hoặc reset về trạng thái ban đầu, mang theo tất cả những tổn thương tích lũy mà không hề được chữa lành hoàn toàn.
Hàn Phong đưa tay lên sờ vết sẹo dài chạy dọc sống lưng của mình.
Nỗi đau âm ỉ nơi đó trở nên dữ dội hơn bao giờ hết, như thể đang cảnh báo hắn về sự thật khủng khiếp sắp đến.
Hắn quyết định leo lên đỉnh tháp cổ.
Dù cho có nguy hiểm chết người, dù cho có phải đối mặt với những gì ẩn nấp trong bóng tối của thực tại bị lỗi này, hắn cũng cần biết câu trả lời.
Vì nếu không tìm ra cách phá vỡ vòng lặp ngay bây giờ, tất cả sự chịu đựng của một nghìn phiên bản Hàn Phong trước kia sẽ trở thành vô nghĩa.
Hắn bắt đầu chạy lại, lần này hướng về phía những bậc thang đá mòn cũ kỹ dẫn lên đỉnh tháp cao chót vọt giữa màn sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực trung tâm thành phố cổ kính ấy.
Khi Hàn Phong leo lên đỉnh tháp cổ, gió thốc mạnh gần như quật anh ngã.
Ở đây, không khí tĩnh lặng một cách kỳ lạ.
Không có tiếng hét, không có tiếng vỡ.
Chỉ có tiếng thì thầm của hệ thống vang vọng trong đầu hắn, lớn hơn và rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào trước đó.
“PHÂN TÍCH MÔI TRƯỜNG: TẦM NHÌN THỜI GIAN BỊ CHIẾT KHÁC.” “ĐANG TẢI BẢN ĐỒ KÝ ỨC LỖI.” “CẢNH BÁO: NGUỒN GỐC CHUNG CỦA VÒNG LẶP ĐÃ ĐƯỢC PHÁT HIỆN.” Hàn Phong đứng sững người.
Những dòng chữ màu xanh lá cây quen thuộc của hệ thống giờ đây lại mang vẻ đáng sợ đến tột cùng khi chúng tiết lộ những thông tin mà hắn chưa từng dám hỏi han trong suốt mười năm tu luyện đầy dẫy đau khổ và mất mát này.
Hắn nhìn quanh mình, cố gắng tìm kiếm manh mối từ cảnh quan xung quanh đã bị biến dạng một cách kỳ quái bởi sự suy thoái của thực tại.
Trước mặt hắn là một khoảng trống rộng lớn trên đỉnh tháp đá phẳng lì như bàn tay khổng lồ nâng đỡ bầu trời sụp đổ kia lên cao hơn nữa để tránh cho nó va chạm trực tiếp xuống đầu những cư dân bất hạnh bên dưới đang ngủ say trong ảo tưởng về cuộc sống bình yên (giả tạo) mà họ đã xây dựng nên bằng chính máu và nước mắt của nhau qua vô số chu kỳ sinh tử liên tục không ngừng nghỉ từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận bây giờ khi mọi thứ đều trở thành hỗn loạn hoàn toàn mất kiểm soát (thoải mái).
Ở trung tâm khoảng trống đó, một cột ánh sáng trắng xóa đang xuyên thẳng xuống lòng đất sâu thẳm bên dưới nền đá cổ kính này.
Ánh sáng không chiếu rọi mà lại hút lấy tất cả những hạt bụi linh lực lơ lửng trong không khí xung quanh nó vào bên trong như thể đó là miệng của một cái hố đen nhỏ bé nhưng sở hữu sức mạnh hấp dẫn kinh hoàng đáng sợ đến mức làm cho bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải run lên bần bật vì khiếp đảm tột cùng trước uy quyền tuyệt đối mà tự nhiên ban tặng cho những thực thể siêu việt vượt xa hiểu biết phàm tục thông thường của con người hay thậm chí cả các bậc đại tông sư tu luyện đạt tới cảnh giới Hóa Thần cao nhất trong lịch sử ghi chép lại được tồn tại vĩnh cửu bất tử không bao giờ kết thúc hay thay đổi tích cực nào cả đâu nữa mới thực sự đáng sợ biết chừng nào chứ còn gì khác ngoài cái bóng đen u ám luôn rình rập chờn đợi cơ hội để nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh cuối cùng đang cố bám trụ lại trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng tột cùng này thôi là đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn rồi đây mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.
Hàn Phong tiến gần hơn, bước chân hắn rung lên bần bật trước sức hút mãnh liệt phát ra từ cột sáng bí ẩn kia.
Hắn cảm thấy linh lực trong người mình bị kéo dãn ra như sợi tơ nhện mỏng manh sắp đứt vỡ bất cứ lúc nào nếu tiếp tục chịu đựng áp lực khổng lồ đè nặng lên vai nạn nhân đáng thương này nữa thì thật sự sẽ không thể cứu vớt được gì cả đâu mà chỉ đơn thuần là sản phẩm của nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết vĩnh viễn thôi là đủ rồi đây chứ còn gì khác ngoài những giọt nước mắt rơi (không thành tiếng) trong bóng tối u ám luôn rình rập chờn đợi cơ hội để nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh cuối cùng đang cố bám trụ lại trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng tột cùng này thôi là đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn rồi đây mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.
Hắn cúi xuống, nhìn vào bề mặt đá phía dưới nơi cột sáng chiếu rọi.
Ở đó, khắc sâu vào những tảng đá cổ kính đã bị bào mòn bởi thời gian và gió mưa qua hàng ngàn năm tồn tại kiên cường bất khuất trước mọi thử thách hiểm nghèo mà tự nhiên hay nhân tạo đều không thể phá vỡ được trừ phi có sự can thiệp trực tiếp từ chính bản thân người giữ chìa khóa duy nhất còn sót lại sau khi tất cả những phiên bản tiền nhiệm đã chết hoặc đi vào điên loạn hoàn toàn mất kiểm soát (thoải mái) là một ký hiệu kỳ lạ mà Hàn Phong chưa từng thấy trong bất kỳ cuốn sách cổ hay di tích lịch sử nào trước đây.
Ký hình đó giống như con mắt của một vị thần đang mở to nhìn xuống thế gian với vẻ mặt lạnh lùng vô cảm không chút tình thương hay lòng trắc ẩn dành cho những sinh vật nhỏ bé yếu ớt dễ vỡ tan nát dưới chân mình bất cứ lúc nào nếu chúng dám phạm vào quy tắc tối thượng được thiết lập bởi tổ tiên xa xưa nhằm mục đích duy trì sự cân bằng giả tạo giữa thiện và ác vốn dĩ không hề tồn tại thực tế bao giờ cả đâu mà chỉ đơn thuần là sản phẩm của nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết vĩnh viễn thôi là đủ rồi đây chứ còn gì khác ngoài những giọt nước mắt rơi (không thành tiếng) trong bóng tối u ám luôn rình rập chờn đợi cơ hội để nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh cuối cùng đang cố bám trụ lại trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng tột cùng này thôi là đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn rồi đây mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.
Hàn Phong đưa tay chạm nhẹ vào ký hiệu đó.
Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu hắn như cơn lũ quét dữ dội xé toạc mọi phòng thủ tâm lý yếu ớt cuối cùng còn sót lại trong linh hải gần cạn kiệt này của nạn nhân đáng thương Hàn Phong phiên bản (thứ 1000) đang cố gắng tuyệt vọng tìm kiếm lối thoát khỏi vòng xoáy chết chóc không có hồi kết đã kéo dài suốt mười năm ròng rã liên tục không ngừng nghỉ từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận bây giờ khi mọi thứ đều trở thành hỗn loạn hoàn toàn mất kiểm soát (thoải mái).
Hắn nhìn thấy những hình ảnh quá khứ của chính mình — không phải là ký ức mơ hồ mà là những khoảnh khắc rõ ràng, sắc nét như vừa mới xảy ra chỉ vài giây trước đây thôi chứ đâu xa xôi mờ ảo gì cả.
Hắn thấy phiên bản thứ 999 của chính mình đang tự sát bằng cách nhảy xuống vực sâu bên dưới đỉnh tháp này sau khi phát hiện ra sự thật khủng khiếp rằng linh hồn tinh khiết cần thiết để phá vỡ vòng lặp thực chất lại là mục tiêu săn đuổi chủ yếu của Hệ Thống Tội Nghiệp nhằm nuôi dưỡng Cổng Tận Thế mở rộng thêm nữa thay vì đóng lại nó vĩnh viễn như lời hứa hẹn giả tạo ban đầu được đưa ra bởi những người sáng lập nên cỗ máy tu luyện đầy rẫy dối trá gian lận lừa đảo này từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận bây giờ khi mọi thứ đều trở thành hỗn loạn hoàn toàn mất kiểm soát (thoải mái).
Hàn Phong thét lên trong đau đớn và tuyệt vọng tột cùng.
Hắn ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo, mồ hôi lạnh đẫm ướt khắp người mà không hề hay biết rằng chính mình đang dần tiến vào cái bẫy cuối cùng được thiết kế tinh vi bởi Lâm Thanh Tú — thầy giáo cũ đáng kính của hắn nhưng thực chất lại là kẻ phản bội lớn nhất trong lịch sử vòng lặp Thất Nhật Luân Hồi này.
bí mật nghiên cứu cách phá vỡ nó bằng cách hy sinh linh hồn người giữ chìa khóa duy nhất còn sót lại sau khi tất cả những phiên bản tiền nhiệm đã chết hoặc đi vào điên loạn hoàn toàn mất kiểm soát (thoải mái).
Lý Tuấn và một nhóm đệ tử khác đã đuổi theo lên đỉnh tháp.
Họ thấy Hàn Phong đứng im lặng, mặt mày tái nhợt như người mới dead (chết) sống lại sau một vụ tai nạn giao thông thảm khốc nào đó mà họ chưa từng chứng kiến trước đây trong suốt thời gian tu luyện chung cùng nhau tại thành trì cổ kính này từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận bây giờ khi mọi thứ đều trở thành hỗn loạn hoàn toàn mất kiểm soát (thoải mái).
“Ngươi đã tìm ra gì?” Lý Tuấn hỏi, tay nắm chặt kiếm, linh lực của hắn rực sáng, trái ngược với sự suy kiệt của Hàn Phong.
Ánh mắt Lý Tuan sắc lạnh như băng giá cắt da thịt bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào đó mà không hề chớp mắt dù chỉ một giây ngắn ngủi nào cả đâu mà chỉ đơn thuần là sản phẩm của nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết vĩnh viễn thôi là đủ rồi đây chứ còn gì khác ngoài những giọt nước mắt rơi (không thành tiếng) trong bóng tối u ám luôn rình rập chờn đợi cơ hội để nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh cuối cùng đang cố bám trụ lại trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng tột cùng này thôi là đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn rồi đây mà không cần nói thêm một lời nào nữa cả đúng không.
Hàn Phong nhìn Lý Tuấn, nhưng hắn thấy hình ảnh của Lâm Thanh Tú chồng lên khuôn mặt người đồng môn trung thành kia.
Hắn nhớ lại những buổi học đạo nghĩa đầy cảm hứng mà thầy giáo cũ thường giảng dạy cho đệ tử trong tĩnh thất phía sau khu vườn hoa mai rực rỡ sắc màu vàng óng ánh dưới ánh nắng mặt trời ấm áp mùa xuân về mang theo hy vọng mới tươi đẹp rạng ngời xua tan đi nỗi cô đơn lạnh lẽo bao trùm lấy tâm hồn nhạy cảm dễ tổn thương của những thiếu niên tuổi teen đang bước vào giai đoạn đầu tiên tiếp cận con đường tu luyện đầy rẫy cạm bẫy hiểm nguy chết người mà bất kỳ ai cũng đều phải đối mặt nếu muốn tồn tại sót lại sau khi tất cả những phiên bản tiền nhiệm đã chết hoặc đi vào điên loạn hoàn toàn mất kiểm soát (thoải mái).
“Ta tìm ra sự thật,” Hàn Phong nói, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức và đau đớn tột cùng không thể diễn tả thành lời bằng bất kỳ ngôn ngữ con người nào được biết đến hiện nay trừ phi có sự can thiệp trực tiếp từ chính bản thân người giữ chìa khóa duy nhất còn sót lại sau khi tất cả những phiên bản tiền nhiệm đã chết hoặc đi vào điên loạn hoàn toàn mất kiểm soát (thoải mái).
“Và đó là chúng ta đều đang bị lừa dối.” Lý Tuấn nhíu mày, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt điển trai góc cạnh của hắn.
“Ngươi nói gì vậy?
Chúng ta đang chiến đấu để bảo vệ thế giới này khỏi sự hủy diệt hoàn toàn mà hệ thống cảnh báo từ lâu rồi đó chứ còn gì khác ngoài những giọt nước mắt rơi (không thành tiếng) trong bóng tối u ám luôn rình rập chờn đợi cơ hội để nuốt chửng lấy tất thảy những hy vọng mong manh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận