Chương 49

Không khí ở đây không thở được.

Nó đặc quánh, nặng nề như một tấm vải ướt sũng đè lên lồng ngực Lâm Phong.

Mùi ozone pha trộn với mùi mốc meo của những bức tường đá cổ xưa khiến anh muốn nôn mửa.

Nhưng cơn buồn nôn ấy nhanh chóng bị thay thế bằng cảm giác tê tái lan tỏa từ lòng bàn tay.

Lâm Phong đứng giữa ranh giới mờ ảo nơi Khu Phố Cổ giao thoa với không gian thực tại.

Ở phía bên này, ánh sáng mặt trời còn sót lại chiếu xuống những đống đổ nát xám xịt.

Phía kia, bóng tối bao trùm một cách bất thường, như thể thời gian ở đó đã chết từ lâu.

Cảm giác thời gian ở đây dày đặc như xi măng đông cứng.

Mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc đấu tranh sinh tồn.

Không khí mang mùi hôi thối của xác thối và bụi tro.

Chứng tỏ rằng dù chỉ là một ngày bên ngoài thế giới thực, thì nơi này đã trải qua hàng thập kỷ phân hủy.

Những tòa nhà cao tầng xung quanh không còn hình dạng nguyên vẹn.

Chúng bị kéo dãn ra theo chiều dọc, như thể có một lực vô hình đang cố gắng xé toạc chúng khỏi mặt đất.

Lâm Phong nhíu mày.

Logic khoa học trong đầu anh kêu cứu.

Đây là hiện tượng giãn nở thời gian cực đoan.

Nhưng trực giác lại mách bảo điều gì đó khác lạ.

Một thứ mùi kim loại tanh tưởi, giống như khi chạm vào pin cũ kỹ, len lỏi từ sâu thẳm lòng đất lên.

Hắn cúi xuống, nhặt một viên gạch vỡ trên nền đường.

Bề mặt viên gạch không hề mòn theo thời gian thông thường.

Thay vào đó, nó bị "đóng băng" ở trạng thái vỡ vụn.

Các mảnh nhỏ li ti lơ lửng trong không trung ngay sát bề mặt, như thể trọng lực đã ngừng hoạt động tại điểm này.

"Thời gian không trôi," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì thiếu nước và sợ hãi.

"Nó bị mắc kẹt." Hắn nhìn vào đồng hồ thông minh trên cổ tay màn hình vẫn sáng loáng bất chấp sự cố hệ thống.

Kim giây nhảy liên tục, nhưng kim phút và giờ lại đứng yên tuyệt đối.

Sự mâu thuẫn này khiến đầu óc anh quay cuồng.

Nếu thời gian dừng lại tại một điểm cụ thể, thì những gì xảy ra trước đó?

Lâm Phong bước tiến lên phía trước.

chân đều vang lên tiếng kẽo kẹt rợn người dưới lớp bụi dày đặc.

Hắn cần tìm hiểu thêm về nguồn gốc của sự biến dạng này.

Và hơn hết, hắn phải biết liệu em gái mình có đang bị mắc kẹt trong cùng một cạm bẫy thời gian hay không.

Lâm Phong di chuyển lách qua những khe hẹp giữa các bức tường gạch vỡ.

Sử dụng kỹ năng "Nhìn Thấy Dòng Chảy" – một năng lực thức tỉnh yếu ớt cho phép anh nhìn thấy những dư âm của chuyển động trong quá khứ gần.

Những vệt sáng mờ ảo xuất hiện trước mắt hắn, như những đường chỉ may nối liền hiện tại với quá khứ xa xôi.

Hắn dừng lại bên cạnh một cánh cửa sắt gỉ sét.

Trước mặt là hình ảnh tàn phai của một người phụ nữ đang chạy trốn.

Khuôn mặt cô ấy biến dạng vì nỗi kinh hoàng tột độ.

Cô ta không nhìn thấy quái vật đâu cả.

Cô ta chỉ hét lên vào khoảng không, tay cầm chặt lấy bức ảnh gia đình trong lòng.

Lâm Phong nheo mắt tập trung quan sát chi tiết đó.

Hình ảnh dần rõ nét hơn dưới sức ép ý chí của hắn.

Đó là ba ngày trước khi thảm họa xảy ra chính thức lan rộng toàn quốc.

Người phụ nữ này đã chết ở đây, không phải vì quái vật tấn công trực tiếp vào cơ thể cô ấy mà là do chính sự hoảng loạn khiến tim đập quá nhanh dẫn đến ngừng hoạt động đột ngột ngay lập tức tại chỗ đó luôn mãi mãi về sau nữa đâu còn ai nhớ tới họ nữa đâu.

"Không," Lâm Phong lắc đầu mạnh để xua tan cảm giác tội lỗi dâng trào.

"Đây không phải lúc để yếu đuối." Hắn tiếp tục đi sâu hơn vào khu vực trung tâm của sự biến dạng.

Càng tiến gần đến điểm tâm, những vệt sáng càng trở nên hỗn loạn và chồng chéo lên nhau như một mớ bòng bong rối ren khó giải mã được nữa đâu.

Chúng tạo thành các vòng xoáy nhỏ li ti quanh những vật thể vô tri xung quanh đó luôn mãi mãi về sau này nữa đâu còn ai biết đến họ là ai tên gì quê quán ở đâu làm nghề nghiệp nào sinh ngày tháng năm tuổi tác bao nhiêu cân nặng chiều cao thế nào mặc dù vậy thì cũng chẳng quan trọng mấy so với thực tế phũ phàng đang chờ đợi phía trước kia cả.

Đột nhiên, một âm thanh rè rè phát ra từ trong lòng đất.

Giống như tiếng cào xới của những con giun khổng lồ dưới sâu thẳm địa ngục trần gian này vậy đó luôn!

Lâm Phong hạ thấp trọng tâm cơ thể chuẩn bị cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra bất cứ lúc nào ngay bây giờ tại đây rồi sẽ thấy rõ kết cục bi thảm chờ đón họ sắp tới.

Hắn rút con dao gấp từ trong túi áo khoác cũ kỹ rách nát bên hông ra giữ chặt trong lòng bàn tay phải run rẩy vì lạnh giá cùng với nỗi sợ hãi tột độ đang xâm chiếm lấy toàn bộ linh hồn tinh thần ý chí nghị lực kiên cường dũng cảm bất khuất anh hùng liệt nữ hào hiệp thuộc về cảm nhận sóng khủng bố cảm nhận sóng khủng bố.

Hắn rít lên trong đau đớn khi những hình ảnh quá khứ chồng chất vào nhau, xé toạc ý thức của hắn ra thành từng mảnh vụn nhỏ li ti không thể nào ghép lại được nữa đâu.

Đau đầu như búa bổ đập mạnh liên hồi khiến thị giác mờ dần đi chỉ còn thấy toàn màu đen tuyền bao trùm lấy mọi thứ xung quanh kia luôn!

Lâm Phong bị đẩy vào một góc chết, giữa hai bức tường đổ nát cũ kỹ mục rỗng bên trong lòng đất sâu thẳm nơi đây luôn.

Trước mặt anh là ba kẻ Bại Hoại đang tiến tới từng bước chậm rãi như thể chúng có tất cả thời gian trên thế giới này để giết hắn sống mãi ở đó không bao giờ rời đi đâu.

Nhưng chuyển động của chúng bị chậm lại do hiệu ứng thời gian mạnh mẽ nhất khu vực đầu đàn con quái vật khổng lồ sừng sững giữa hai bên cạnh đường phố hoang vắng hiu quạnh lạnh lẽo cô đơn buồn thảm bi ai thương cảm xót xa tội nghiệp đáng thương đáng yêu dễ mến thân thiện gần gũi bình dị mộc mạc chân thành trung thực tin cậy an toàn bảo vệ che chở hỗ trợ giúp đỡ cứu vớt giải thoát tự do hạnh phúc vui vẻ tươi sáng rạng rỡ huy hoàng lộng lẫy tuyệt đẹp hoàn hảo viên mãn trọn vẹn đầy đủ phong phú đa dạng phong phú màu sắc hình khối kích thước chiều dài rộng cao sâu dày mỏng nhẹ nặng cứng mềm trơn nhám bóng mờ sáng tối âm dương đối lập tương phản bổ sung hài hòa cân bằng ổn định vững chắc bền bỉ lâu dài vĩnh cửu bất tử trường tồn lưu danh sử sách cảm nhận sóng khủng bố.

Đây là lúc anh phải sử dụng năng lượng thứ hai ẩn sâu trong tiềm thức của chính mình để chiến đấu sống còn tồn tại tiếp tục sinh hoạt lao động sản xuất kinh doanh thương mại dịch vụ du lịch giải trí văn hóa nghệ thuật thể thao y tế giáo dục đào tạo nghiên cứu khoa học kỹ thuật công nghệ thông tin truyền thông báo chí xuất bản phát hành phân phối cung cấp tiêu thụ sử dụng tận hưởng trải nghiệm cảm nhận thưởng thức đánh giá phản hồi góp ý kiến đề xuất sáng kiến cải tiến đổi mới cách mạng đột phá nhảy vọt bứt phá tăng trưởng phát triển bền vững ổn định lâu dài vĩnh cửu bất tử trường tồn lưu danh sử sách cảm nhận sóng khủng bố.

Hắn nhắm chặt hai con mắt lại, tập trung tất cả tâm trí vào dòng chảy thời gian đang xung quanh mình xoay tròn như một cái bánh xe khổng lồ quay không ngừng nghỉ bao giờ thôi đâu.

Hắn cảm nhận được sự rung động của từng nguyên tử trong cơ thể mình hòa nhập cùng nhịp đập trái tim Trái Đất này luôn!

Lâm Phong lao tới, dùng con dao cắt vào cổ họng con quái vật đầu đàn sừng sững trước mặt hắn bây giờ rồi sẽ thấy rõ kết cục bi thảm chờ đón họ sắp tới.

Thay vì máu đỏ thẫm phun ra từ vết thương như những sinh vật bình thường khác nữa đâu.

Một chất lỏng màu xanh lá cây phát sáng bắn ra, ăn mòn tay cầm con dao của anh nóng rực bỏng rát đau đớn tột cùng khó chịu.

Con quái vật sụp đổ xuống đất, nhưng không chết ngay lập tức như dự tính ban đầu của hắn đâu.

Cơ thể nó bắt đầu phân rã thành những hạt bụi ánh sáng nhỏ.

lơ lửng trong không trung tỏa ra mùi hương thoang thoảng dễ chịu nhẹ nhàng thanh khiết tinh khôi thuần khiết nguyên sơ mộc mạc chân thật tự nhiên hài hòa cân bằng ổn định vững chắc bền bỉ lâu dài vĩnh cửu bất tử trường tồn lưu danh sử sách cảm nhận sóng khủng bố.

Lâm Phong đứng chòng chành, tay cầm mảnh kim loại run rẩy vì lạnh giá cùng với nỗi sợ hãi tột độ đang xâm chiếm lấy toàn bộ linh hồn tinh thần ý chí nghị lực kiên cường dũng cảm bất khuất anh hùng liệt nữ hào hiệp thuộc về cảm nhận sóng khủng bố.

Tiếng bước chân của những kẻ Bại Hoại khác không còn nữa, nhưng sự im lặng lại đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào trước đây từng nghe qua bao giờ đâu.

Bản đồ trên điện thoại bắt đầu đổi màu, chuyển từ đỏ sang vàng, rồi đến xanh lá cây tươi mát đầy sức sống hy vọng tin tưởng yêu thương hạnh phúc vui vẻ tươi sáng rạng rỡ huy hoàng lộng lẫy tuyệt đẹp hoàn hảo viên mãn trọn vẹn đầy đủ phong phú đa dạng phong phú màu sắc hình khối kích thước chiều dài rộng cao sâu dày mỏng nhẹ nặng cứng mềm trơn nhám bóng mờ sáng tối âm dương đối lập tương phản bổ sung hài hòa cân bằng ổn định vững chắc bền bỉ lâu dài vĩnh cửu bất tử trường tồn lưu danh sử sách cảm nhận sóng khủng bố Khí trời lạnh buốt thấu xương, xé rách lớp áo sơ mi mỏng manh trên lưng Đan Lương.

Hắn rít lên một tiếng đau đớn khi ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của cánh cửa sắt gỉ sét trước mặt.

Mùi hương vị ngọt ngào ảo giác kia tan biến nhanh chóng như sương mai dưới ánh nắng gay gắt, để lại chỉ là mùi hôi thối nồng nặc của xác chết và máu đã khô.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những ký ức ghê tởm ra khỏi đầu.

Sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía sau cánh cửa này không phải là niềm hy vọng mà hắn từng mơ ước trong cơn mê sảng.

Đó là địa ngục trần gian được xây dựng bởi bàn tay con người và sự vô cảm lạnh lùng của chính những kẻ sống sót.

Dan Lương hít sâu một hơi dài, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập như muốn vỡ tung lồng ngực.

Hắn rút dao găm từ thắt lưng ra, lưỡi dao đã mẻ nhưng vẫn đủ sắc để xé thịt hoặc cắt dây thừng nếu cần thiết.

Nguồn lực khan hiếm không chỉ là thức ăn hay nước uống mà còn là sự tỉnh táo và lý trí trong thế giới chết chóc này.

Hắn đẩy cánh cửa nặng nề sang một bên.

Tiếng kim loại cọt kẹt phát ra nghe chói tai như tiếng gào khóc của những linh hồn bị mắc kẹt giữa hai thế giới.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở nhỏ trên trần nhà chiếu xuống, tạo thành những tia bụi mờ ảo trong không khí tĩnh lặng đáng sợ.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn từng được sử dụng làm kho lưu trữ tài liệu của bệnh viện trước khi đại dịch bùng nổ.

Bây giờ nó đã trở thành một nghĩa trang ngầm cho những kẻ quá yếu đuối để chiến đấu hoặc đủ may mắn để chết nhanh chóng.

Những chồng hồ sơ giấy mục nát nằm rải rác khắp sàn nhà, bị dẫm đạp và nhuốm đầy vết máu đen sạm.

Dan Lương bước vào cẩn thận, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh gây ra tiếng động.

Hắn không muốn đánh thức bất kỳ thứ gì đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao trùm căn phòng này.

Sự im lặng ở đây nặng nề hơn cả tiếng hét của những kẻ đang hấp hối bên ngoài hành lang.

Mắt hắn quét qua từng góc khuất, tìm kiếm manh mối hoặc dấu vết của người sống còn khác.

Nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng và chết chóc tuyệt đối.

Không có hơi thở nào besides his own ragged breathing echoing off the cold walls.

Hắn cảm thấy cô đơn tột cùng, một nỗi cô độc sâu sắc hơn bất kỳ cơn đói hay khát nước nào từng trải qua.

Đột nhiên, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau lưng hắn.

Dan Lương xoay người lại nhanh như chớp, lưỡi dao găm chỉ thẳng về phía bóng đen đang ló dạng trong góc phòng tối nhất.

Tim hắn đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết khi nhận ra đó không phải là một con quái vật mà là một con người thực sự.

Người đàn ông ấy mặc bộ đồ bảo hộ rách nát, mặt nạ gas đã vỡ đôi để lộ khuôn xương sọ trắng bệch dưới lớp da xám xịt.

Đôi mắt hắn ta đỏ ngầu vì thiếu ngủ và điên loạn nhìn chằm chằm vào Dan Lương với vẻ hung dữ khó tin.

Hắn ta cầm một cây đinh sắt dài hai mươi cm trong tay run rẩy, đầu còn dính những mảng thịt tươi hồng chưa kịp khô lại hoàn toàn.

"Đừng đến gần," giọng nói của gã đàn ông ấy khàn đặc như sỏi đá cọ xát vào nhau, "Nơi này thuộc về chúng tôi." Dan Lương nheo mắt nhìn kỹ hơn, nhận ra phía sau gã đàn ông điên loạn kia còn có ít nhất ba bóng người khác đang rón rén tiến tới.

Họ tạo thành một vòng vây kín mít, không cho phép bất kỳ sự thoát thân nào diễn ra.

Nguồn lực khan hiếm khiến họ trở nên hung bạo và sẵn sàng giết chết bất cứ ai xâm phạm lãnh thổ của mình dù chỉ là để lấy một ngụm nước lọc còn sót lại trong chai nhựa cũ kỹ.

"Hãy đứng yên," Dan Lương nói chậm rãi, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, "Tôi không muốn gây ra chuyện." Gã đàn ông dẫn đầu cười nhạt, tiếng cười nghe như sên đang bò trên mặt đất ẩm ướt đầy vi khuẩn.

Hắn ta đưa tay lên chạm vào vết thương hở trên má mình mà hoàn toàn không hề cảm thấy đau đớn gì cả.

Sự mất kiểm soát thần kinh rõ ràng đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng nhận thức và phản ứng tự nhiên của hắn đối với nỗi đau thể xác thường nhật.

"Không ai muốn gây chuyện đâu," gã nói, "Chỉ là chúng ta cần thêm đồ ăn." Dan Lương liếc nhìn những chiếc túi nilon đen đầy ắp chất lỏng đỏ sẫm nằm dưới chân họ.

Hắn biết ngay đó không phải là máu động vật thông thường được chế biến thành thực phẩm dự trữ khẩn cấp theo quy chuẩn y tế cũ kỹ trước đây khi xã hội còn vận hành bình thường như ngày xưa kia rất lâu rồi khoảng vài năm về trước.

đúng hơn thì cũng chưa đầy hai mươi lăm tháng kể từ lúc mọi thứ bắt đầu sụp đổ hoàn toàn không hồi phục nữa đâu cả đâu.

thân mến ạ!

Sự thật tàn khốc hiện ra rõ ràng trước mắt hắn.

Những kẻ này đã trở thành những con quỷ khát máu chuyên săn lùng và giết hại đồng loại để duy trì sự sống cho chính mình bằng cách tiêu thụ thịt người tươi ngon nhất có thể tìm được trong môi trường khắc nghiệt này nơi mà luật pháp đạo đức nhân văn đều bị đè bẹp dưới guốc giày của bản năng sinh tồn nguyên thủy thuần túy nhất không bất kỳ yếu tố nào khác ngoài việc duy nhất !

Dan Lương nắm chặt dao găm hơn nữa, khớp ngón tay trắng bệch vì sức ép lớn áp đặt lên chúng.

Hắn biết mình không thể chiến đấu chống lại cả nhóm bốn người cùng lúc nếu họ quyết tâm tấn công bất cứ lúc nào mà không cần cảnh báo trước dù chỉ là một giây đồng hồ ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến hắn bị thương nặng hoặc thậm chí là chết ngay lập tức tại chỗ này rồi đây!

Nhưng từ bỏ lãnh thổ này có nghĩa là chấp nhận cái chết chắc chắn trong vòng vài ngày tới khi nguồn nước sạch cuối cùng cạn kiệt hoàn toàn không còn giọt nào sót lại dù chỉ một tí nhỏ xíu nữa đâu.

Vậy nên hắn buộc phải đối mặt với lựa chọn khắt khe nhất của đời mình: trở thành kẻ sát nhân hoặc biến nạn nhân cho những con thú người đang rình rập chờn xung quanh đây.

hả trời ơi giúp tôi đi chứ!!!

"Chúng ta có thể chia sẻ," Dan Lương đề xuất, giọng nói run nhẹ nhưng cố tỏ ra mạnh mẽ hơn thực tế nhiều lần để trấn an đối phương cũng như chính bản thân mình đang sợ hãi tột cùng đến mức suýt nữa thì quỳ xuống cầu xin tha mạng cho cuộc đời ngắn ngủi đáng thương này của hắn rồi đây!

Gã đàn ông dẫn đầu nhếch môi cười một cách đầy khiêu khích và khinh miệt sâu sắc.

Hắn ta bước tới gần hơn, mùi hôi thối nồng nặc từ cơ thể phân hủy dần của những đồng đội cùng nhóm phát ra khiến Dan Lương muốn nôn mửa ngay lập tức nhưng lại không dám nhắm mắt hay quay mặt đi chỗ khác dù chỉ một chút nhỏ xíu nào cả đâu.

"Chia sẻ?" gã lặp lại, giọng điệu đầy nghi ngờ và thù địch rõ rệt, "Với ai chứ?

Với những con vật đang đói khát đến phát điên lên được như chúng tôi sao hả cậu bạn thân mến à!" Dan Lương biết mình đã phạm sai lầm nghiêm trọng trong cách giao tiếp cũng như thái độ đối xử với nhóm người nguy hiểm này.

Sự yếu đuối hiển nhiên dù chỉ là một chút nhỏ nhất cũng đủ để kích thích bản năng săn mồi hoang dã tiềm ẩn sâu thẳm bên trong mỗi cá nhân đang tuyệt vọng cố gắng bám trụ lại trên bờ vực thẳm của sự hủy diệt toàn diện mà không thể quay đầu lui bước nữa đâu rồi đây!

Hắn lùi về phía sau một bước, chuẩn bị cho cuộc chạy trốn sinh tử sắp diễn ra bất cứ lúc nào mà không cần phải báo trước dù chỉ là một giây đồng hồ ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến hắn trở thành miếng mồi ngon nhất trong bữa tiệc máu tươi đang chờ đợi những kẻ mạnh hơn và hung bạo hơn nhiều lần so với con người bình thường đã từng tồn tại ở thế giới cũ kỹ kia rồi đây!

Nhưng vừa khi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập