Chương 48
Nó đặc quánh, nặng nề như một tấm vải ướt sũng đè lên lồng ngực Lâm Phong.
Mùi ozone pha trộn với mùi mốc meo của những bức tường đá cổ xưa khiến anh muốn nôn mửa.
Nhưng cơn buồn nôn nhanh chóng bị át đi bởi cảm giác tê dại lan tỏa từ các đầu ngón tay.
Hắn đứng trước cánh cửa bằng đen bóng, bề mặt phản chiếu hình ảnh méo mó của chính mình.
Không phải gương mặt thanh niên hai mươi mà hắn quen thuộc.
Trong ánh sáng chập chờn này, khuôn mặt trong tấm kính đen già nua, da thịt chảy xệ, mắt trũng sâu như hốc tử thần.
Đó là Khu Phố Cổ.
Nơi một giây hiện tại tương đương với một năm thực tại bên ngoài.
Lâm Phong đưa tay lên chạm vào cánh cửa.
Giá lạnh đến tận tủy xương.
Nhưng khi đầu ngón tay tiếp xúc, những đường vân trên bề mặt đá bắt đầu di chuyển.
Chúng không phải là hoa văn trang trí tĩnh lặng mà là dòng chảy dữ dội của cát thời gian đang xoáy tròn trong lòng vật liệu.
"Hắn đã tìm ra rồi," một giọng nói thì thầm vang lên từ phía sau lưng.
Không phải tiếng người, mà là sự cộng hưởng của hàng ngàn tiếng vọng chồng chéo lên nhau.
"Người mang mầm bệnh." Lâm Phong không quay lại.
Logic mách bảo rằng kẻ tấn công có thể đến từ bất kỳ khoảng thời gian nào trong quá khứ hoặc tương lai gần.
Hắn xoay trục hông, chân trái bước lùi một nửa mét để giữ thăng bằng trên nền gạch vỡ vụn.
"Ta biết anh ở đó," Lâm Phong nói, giọng trầm và lạnh băng như thép đã qua tôi luyện.
"Và ta cũng biết tại sao ngươi lại xuất hiện." Từ bóng tối phía sau cánh cửa, những hình người bắt đầu tách ra.
Chúng không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là những khối xương cốt phủ đầy vải thối rữa đang đung đưa theo nhịp điệu kỳ lạ của không gian này.
Những "Người Giữ Thời Gian".
Những tàn dư của các nhà khoa học từng cố gắng nghiên cứu Virus Chronos trước khi bị nó đồng hóa.
Chúng tiến về phía hắn.
Không chạy, không nhảy.
Chỉ đơn thuần là *di chuyển*.
Khoảng cách giữa chúng và Lâm Phong co lại theo một tốc độ phi lý.
Một giây trước còn ở đầu kia hành lang, giờ đây đã đứng ngay sát mũi súng của hắn.
Lâm Phong bóp cò.
Tiếng súng nổ vang lên nhưng âm thanh bị kéo dãn ra thành một tiếng rít dài, khó chịu như móng vuốt cào trên bảng đen viên đạn bay chậm chạp trong không khí dày đặc bụi thời gian.
Viên đạn xuyên qua ngực kẻ đầu tiên, tạo ra một lỗ hổng đỏ tươi.
Nhưng thay vì đổ xuống, xác chết đó tan rã thành hàng ngàn hạt bụi vàng óng ánh, rơi xuống sàn nhà và biến mất vào hư vô.
Không thịt chỉ còn là ký ức về sự tồn tại bị xóa bỏ.
Lâm Phong nhíu mày.
Đây không phải là sinh vật sống theo nghĩa đen.
Chúng là những lỗi trong hệ thống thực tại, được nuôi dưỡng bởi năng lượng rò rỉ từ chính cơ thể anh.
Anh nhận ra điều đó với một cảm giác ghê tởm sâu sắc trong lòng dạ mình.
Hắn là nguồn gốc của chúng.
Hắn bước vào phòng trung tâm.
Đây là nơi mà mọi dòng thời gian hội tụ.
Nền nhà được lát bằng những tấm kính mờ đục, dưới đáy có thể nhìn thấy những hình ảnh mơ hồ đang di chuyển: một đứa trẻ cười đùa, một tòa nhà sụp đổ, một người phụ nữ khóc lóc.
Những mảnh ghép của quá khứ và tương lai bị mắc kẹt trong lớp nhựa đường thời gian này.
Ở trung tâm căn phòng là một bục đá cao hai mét.
Trên đó đặt một vật thể phát ra ánh sáng xanh lét yếu ớt.
Lõi Chronos.
Thứ mà Giám Đốc Hàn mong muốn, thứ mà Tạ Uyển Nhi cần để tạo vaccine, và thứ mà Lâm Phong tin rằng có thể cứu em gái mình khỏi vòng lặp chết chóc.
Nhưng khi hắn tiến lại gần hơn, không gian xung quanh bục đá bắt đầu méo mó.
Những bức tường xung quanh vỡ ra thành hàng ngàn mảnh kính, mỗi mảnh phản chiếu một phiên bản khác của chính hắn đang thực hiện những hành động khác nhau: bắn súng, chạy trốn, quỳ xuống cầu xin.
"Hãy dừng lại," giọng nói lần này rõ ràng hơn, mang theo sự mệt mỏi của thiên niên kỷ.
"Nếu anh lấy nó đi, dòng thời gian sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Khu Phố Cổ không phải là nơi chứa đựng bí mật, mà là nấm mồ của thực tại." Lâm Phong phớt lờ lời cảnh báo.
Hắn nhảy lên bục đá, bàn tay với ra phía viên lõi phát sáng.
Cảm giác nóng rực lan tỏa từ lòng bàn tay khi hắn chạm vào bề mặt lạnh giá của nó.
Cơn đau xé toạc đầu óc anh.
Không phải là nỗi đau thể xác mà là sự xâm nhập của hàng triệu ký ức không thuộc về anh.
Hắn thấy mình sinh ra trong một bệnh viện đầy ánh sáng trắng.
Hắn thấy mẹ mình chết trên tay hắn, máu tươi chảy xuống sàn nhà sạch sẽ.
Hắn thấy em gái Tiểu Nhàn cười đùa dưới sân chơi, rồi bất ngờ biến mất vào một vết nứt đen tối trên bầu trời.
Và cuối cùng, hắn thấy chính mình đứng ở đây, trong vòng lặp này, hàng ngàn lần trước đó.
Mỗi lần đều kết thúc bằng cái chết của anh hoặc sự sụp đổ của thế giới.
"Không," Lâm Phong nghiến răng, nước mắt chảy xuống má nhưng không phải vì sợ hãi mà vì tuyệt vọng tột cùng.
"Ta sẽ phá vỡ nó." Hắn nắm chặt Lõi Chronos trong lòng bàn tay.
Năng lượng bùng nổ từ bên trong viên đá, xuyên qua da thịt anh và hòa nhập vào mạch máu.
Cơ thể hắn rung lên dữ dội như một cây dây đàn bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.
Những vết nứt đen xuất hiện trên không khí xung quanh, giống như những con rắn vô hình đang trườn ra để nuốt chửng mọi thứ.
Tiếng hét của những "Người Giữ Thời Gian" vang lên khắp căn phòng.
Chúng lao vào hắn, nhưng lần này, chúng không thể chạm vào anh.
Một lớp màng bảo vệ trong suốt bao phủ cơ thể Lâm Phong, đẩy lùi tất cả các cuộc tấn công vật lý và ma thuật thời gian.
Hắn đang trở thành trung tâm của một cơn bão tĩnh lặng.
Lâm Phong nhìn xuống lòng bàn tay nơi nắm giữ viên lõi.
Nó không còn xanh lét nữa mà chuyển sang màu đỏ thẫm, giống như máu đông đặc lại.
Ánh sáng từ nó chiếu rọi lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường gân nhô hẳn ra trên cổ và thái dương.
Hắn hiểu rồi.
Virus Chronos không phải là bệnh tật.
Nó là một cơ chế phòng thủ của vũ trụ chống lại sự hiện diện bất thường của chính hắn.
Và em gái anh, Tiểu Nhàn.
cô ấy không bị mắc kẹt trong vòng lặp vì ngẫu nhiên.
Cô ấy là điểm neo giữ để ngăn chặn năng lượng khổng lồ bên trong Lâm Phong bùng nổ và phá hủy toàn bộ dòng thời gian cục bộ này.
Nếu anh lấy Lõi Chronos đi, anh sẽ giải phóng sức mạnh đủ để "khóa" dòng thời gian theo ý muốn của mình.
Nhưng cái giá phải trả là sự ổn định của thực tại xung quanh sẽ bị đánh đổ hoàn toàn.
Khu Phố Cổ sẽ biến mất cùng với tất cả những người còn sống sót trong đó.
Một lựa chọn giữa cứu một cá nhân hay hy sinh số nhiều?
Đạo đức thực dụng của hắn luôn nói rằng hãy hy sinh ít để bảo vệ nhiều.
Nhưng lần này, "ít" là em gái anh – thứ duy nhất khiến con người lạnh lùng này vẫn giữ được chút gì đó gọi là lòng trắc ẩn.
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Hắn hít một hơi thật sâu, mùi bụi thời gian và máu tanh nồng đượm trong phổi.
Khi hắn mở mắt ra, đôi đồng tử của anh đã biến đổi thành màu xanh kim loại lấp lánh.
Không còn sự do dự nào nữa.
Chỉ có ý chí sắt đá muốn kiểm soát số phận.
Hắn nâng tay lên cao, ép Lõi Chronos vào chính trái tim mình.
Một cú đâm đầy đau đớn và quyết liệt.
Nước mắt rơi xuống sàn nhà kính dưới bục đá, hòa lẫn với những hình ảnh quá khứ đang tan biến dần.
Ánh sáng đỏ bùng nổ từ bên trong cơ thể anh, quét sạch bóng tối khỏi căn phòng.
Những bức tường xung quanh bắt đầu sụp đổ thành bụi tro.
Không gian nứt ra từng mảng lớn, lộ ra khoảng không đen tối phía sau – nơi mà thời gian không tồn tại.
Lâm Phong cười một tiếng khô khốc đầy điên cuồng.
Hắn đã tìm ra bí mật cuối cùng của Virus Chronos: nó không thể bị loại bỏ, chỉ có thể được điều khiển bởi người mang mầm bệnh gốc rễ.
Và giờ đây, hắn là chủ nhân tuyệt đối của dòng chảy này.
Nhưng khi ánh sáng tắt dần và sự im lặng trở lại dày đặc hơn bao giờ hết, một giọng nói lạ vang lên từ phía sau lưng anh – nơi mà trước đó không có ai cả.
"Công việc đã hoàn tất," giọng nói ấy trầm ấm, đầy vẻ thỏa mãn của kẻ chiến thắng.
"Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu giai đoạn hai." Lâm Phong quay người lại sững sờ.
Đứng ở cửa ra vào là Giám Đốc Hàn – nhưng không phải phiên bản già nua mà anh đã đối mặt trước đó.
Đây là một người đàn ông trẻ trung, mắt sáng ngời và tay cầm một chiếc remote kiểm soát bằng kim loại đen bóng đang nhấp nháy ánh đèn đỏ báo hiệu sự kích hoạt hệ thống.
làm sao?" Lâm Phong lắp bắp – lần đầu tiên hắn cảm thấy bất an trước tình thế mới này.
Giám Đốc Hàn bước vào phòng, mỉm cười với nụ cười lạnh lùng đầy kịch tính như một đạo diễn sân khấu vừa hoàn thành màn trình diễn xuất sắc nhất đời mình: "Bởi vì tôi đã thiết kế mọi thứ để dẫn anh đến đây – kể cả cái chết của em gái cậu." Không gian trong phòng như đóng băng.
Không phải vì lạnh lẽo của hệ thống điều hòa trung tâm đang kêu rít yếu ớt ở góc tường phía sau.
Mà bởi cái chết chóc hiện diện từ những lời vừa thốt ra.
Âm thanh vang vọng trong không khí tĩnh lặng, nặng nề hơn cả mùi gỉ sét và máu khô bám trên sàn nhà.
Lâm Phong đứng sững người.
Móng tay hắn cào vào lòng bàn tay đến mức chảy máu mà vẫn không cảm nhận được đau đớn.
Chỉ có một thứ duy nhất đang thiêu đốt toàn bộ cơ thể: sự kinh hoàng tuyệt đối.
của em gái cậu?" Hắn lắp bắp, giọng khàn đặc như bị cát xay xát qua thanh quản.
"Mày nói gì vậy?
Tử Hà đã tự tử vì tội lỗi!
Mày không biết gì cả!" Giám Đốc Hàn bước thêm một bước nữa.
Giày da bóng loáng của hắn phản chiếu ánh đèn đỏ nhấp nháy từ chiếc remote kim loại đen trên tay.
Hắn nhìn Lâm Phong với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ, như thể đang quan sát một con chuột trong mê cung mà mình vừa xây dựng.
"Tội lỗi là cảm xúc chủ quan," Hàn đáp lại, giọng điệu trầm ấm và đều đặn lạ thường.
"Nhưng kết quả thì khách quan tuyệt đối.
Tử Hà nhảy xuống vực sâu không phải vì cô ấy hối hận về những gì đã xảy ra với thế giới này." Hắn dừng lại trước mặt Lâm Phong, cách nhau chỉ vỏn vẹn một mét.
Mùi hương nước hoa đắt tiền từ bộ vest may đo của Hàn xộc vào mũi Lâm Phong, mùi vị của sự giả tạo và quyền lực.
"Cô ấy nhảy xuống vì cô ấy biết mình là mồi nhử," Hàn tiếp lời, ánh mắt sáng lên một cách điên loạn.
"Và anh chính là kẻ săn mồi mà chúng tôi đã huấn luyện để cắn câu." Lâm Phong lùi lại một bước.
Gót chân va chạm vào mép sàn kim loại lạnh lẽo.
Hắn cảm thấy chóng mặt.
Mọi mảnh ghép trong trí nhớ bắt đầu xoay vần, nhưng không khớp nối với nhau được như hắn từng nghĩ.
Những đêm mất ngủ.
Những cơn ác mộng về hình ảnh Tử Hà rơi xuống bóng tối.
Và cái cảm giác tội lỗi dằn vặt suốt hai năm qua khiến hắn trở nên yếu đuối, dễ dàng bị thao túng.
"Không," Lâm Phong lắc đầu dữ dội, tóc tai rối bời.
Mày đang cố gắng làm cho tôi phát !" "Làm anh phát cuồng?" Hàn cười khẽ, một tiếng cười khô khan như lá cây chết rụng xuống đất mùa thu.
"Ngược lại.
Tôi chỉ đang mở mắt cho anh mà thôi." Hắn giơ chiếc remote lên cao.
Ánh đèn đỏ trên thiết bị chớp liên tục, tạo thành những tia sáng chói lòa đánh vào võng mạc của Lâm Phong.
Mỗi lần nhấp nháy là một thông tin được giải mã từ hệ thống an ninh cũ kỹ nơi đây.
"Đầu tiên," Hàn bắt đầu đếm ngón tay, chậm rãi và chính xác như một nhà phẫu thuật chuẩn bị mổ xẻ bệnh nhân.
"Sự xuất hiện của anh tại khu vực B-4 vào ngày 12 tháng trước không phải là ngẫu nhiên." Lâm Phong nín thinh.
Hắn nhớ rõ ngày đó.
Đó là ngày Tử Hà biến mất.
Hắn đã đi tìm cô trong suốt cả đêm, băng qua những hành lang tối tăm và đầy rẫy xác thối của các sinh vật đột biến.
"Anh nghe thấy tiếng gọi cứu giúp," Hàn nói tiếp, giọng điệu trở nên sắc bén hơn.
"Tiếng khóc nức nở yếu ớt từ phía dưới giếng nước cạn kiệt." "Hắn đã tìm được cô ấy!" Lâm Phong hét lên, cố gắng phủ nhận thực tại đang đè nặng lên vai hắn.
"Hắn đã thấy bóng dáng của Tử Hà!
Cô ấy kêu cứu vì bị kẹt lại trong phòng máy cũ!" "Và anh lao xuống," Hàn ngắt lời, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.
"Không suy nghĩ.
Không kiểm tra bẫy.
Chỉ đơn thuần là bản năng bảo vệ người thân – hoặc ít nhất là thứ mà anh tin rằng mình đang làm." Hàn bước sang một bên, chỉ tay vào bức tường phía sau Lâm Phong.
Ở đó, lớp sơn cũ kỹ đã bong tróc lộ ra những vết nứt sâu hoắm.
Bên trong các khe hở ấy, ánh sáng mờ ảo từ màn hình hiển thị dữ liệu chiếu ra.
"Phòng máy B-4 không có cửa sổ," Hàn giải thích lạnh lùng.
"Và hệ thống âm thanh của nó bị ngắt kết nối hoàn toàn kể từ năm 2031.
Không ai có thể phát ra tiếng động đủ lớn để xuyên qua lớp bê tông dày hai mét và vọng lên mặt đất, trừ khi." "Trừ khi gì?" Lâm Phong hỏi, giọng run rẩy.
Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung.
Một nghi ngờ đen tối đang nảy mầm sâu thẳm trong tâm trí hắn, nhưng hắn không dám nhìn thẳng vào nó.
"Trừ khi âm thanh đó được phát trực tiếp từ loa ẩn đặt ngay bên ngoài miệng giếng," Hàn đáp.
"Và giọng nói của Tử Hà mà anh nghe thấy?
Đó là bản ghi âm kỹ thuật số độ phân giải cao nhất chúng tôi có thể thu thập trước khi cô ấy.
mất tích." Lâm Phong cảm thấy thế giới xung quanh mình sụp đổ.
Sàn nhà dường như nghiêng ngả.
Mùi hương nước hoa của Hàn giờ đây trở nên nồng nặc đến mức gây buồn nôn.
Hắn nhớ lại cảnh tượng đó.
Cảnh Tử Hà giơ tay ra, mắt đẫm lệ cầu xin sự giúp đỡ.
Và hắn đã lao xuống, mang theo toàn bộ sức mạnh và niềm tin vào tình chị em ruột thịt.
không kêu cứu?" Lâm Phong thì thào, giọng nói của hắn nhỏ đi đến mức gần như nghe không rõ.
"Tất nhiên là có," Hàn mỉm cười, nụ cười đó giờ đây trông giống như một vết nứt trên mặt nạ sứ vỡ vụn.
"Cô ấy kêu cứu rất nhiều trong những ngày cuối cùng trước khi chết.
Nhưng không phải cho anh." Hàn nhấn mạnh vào nút đỏ trên remote.
Một đoạn video bắt đầu chiếu lên màn hình hologram lơ lửng giữa phòng.
Hình ảnh mờ ảo, nhiễu hạt, nhưng đủ để nhận ra bối cảnh: một căn phòng tối tăm với ánh đèn xanh lá cây của máy chủ đang hoạt động.
Trong đó là Tử Hà.
Cô ấy ngồi trên sàn nhà, lưng dựa vào tường lạnh lẽo.
Quần áo cô rách nát và dính đầy máu – không phải máu của quái vật, mà có vẻ như là máu người.
Trong tay cô cầm một khẩu súng lục cũ kỹ, nòng hướng thẳng về phía ống kính camera ẩn.
"Mày đã làm gì với cô ấy?" Lâm Phong gầm lên, cơn thịnh nộ bùng nổ mạnh mẽ hơn nỗi đau.
Hắn lao vào Hàn, nhưng cơ thể hắn nặng trĩu như chì.
Một lực vô hình từ trường điện từ xung quanh phòng giữ chân hắn lại, khiến hắn chỉ có thể đứng chòng chọc tại chỗ, nhìn cảnh tượng tàn khốc trước mắt.
Hàn không hề nhúc nhích.
Hắn chỉ quan sát Lâm Phong với vẻ mặt thỏa mãn của một kẻ đã đạt được mục đích cuối cùng.
"Cô ấy là một nhà khoa học tài năng," Hàn nói, giọng điệu trở nên trang trọng hơn.
"Nghiên cứu về gen đột biến và khả năng thích nghi sinh học trong môi trường khắc nghiệt.
Chúng tôi cần dữ liệu từ cô ấy để hoàn thiện dự án 'Sáng Tạo Lại'.
anh là công cụ hoàn hảo để đưa chúng ta đến được phòng thí nghiệm ngầm nơi cô ấy bị giam giữ." Video tiếp tục phát.
Tử Hà nhìn thẳng vào camera, ánh mắt của cô không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm và chấp nhận số phận.
Cô mở miệng nói điều gì đó, nhưng âm thanh trong video lại là tiếng tĩnh điện ồn ào.
Tuy nhiên, qua cử chỉ môi, Lâm Phong có thể đọc được những từ cuối cùng mà em gái mình đã gửi gắm cho thế giới này: *Xin lỗi anh.* "Không!" Lâm Phong hét lên, nước mắt chảy dài trên má hắn, mặn chát và đắng ngắt.
Hắn không tin vào mắt mình.
Mọi thứ hắn sống vì nó trong hai năm qua – sự hối hận, nỗi đau, và cả hy vọng về việc tìm thấy chân tướng – tất cả đều là một vở kịch được dàn dựng kỹ lưỡng.
"Anh nghĩ anh là nạn nhân," Hàn tiếp tục nói, giọng điệu như đang kể một câu chuyện cổ tích đáng sợ cho trẻ em nghe trước khi đi ngủ.
"Nhưng thực tế thì hơn nhiều lần.
Anh là kẻ giết người gián tiếp.
Nếu không có sự xuất hiện của anh tại đúng thời điểm đó để kích hoạt hệ thống tự động phòng thủ bằng cách bước vào khu vực quét laser, chúng tôi đã không thể thu thập được mẫu máu và DNA của Tử Hà trong tình trạng căng thẳng cực độ – yếu tố then chốt cho đột phá nghiên cứu." Lâm Phong rơi xuống đầu gối.
Cơ thể hắn sụp đổ dưới gánh nặng của sự thật tàn khốc này.
Hắn nhìn vào đôi bàn tay run rẩy của mình, những ngón tay từng nắm chặt vũ khí để bảo vệ thế giới, giờ đây lại cảm thấy bẩn thỉu và tội lỗi hơn bất kỳ quái vật nào trong rừng chết chóc bên ngoài.
"Vậy thì." Lâm Phong ngước lên,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận