Chương 47

Không khí ở đây không phải là sự trống rỗng, mà là một khối gelatin đặc quánh, nặng trĩu mùi mốc meo và bụi thời gian.

Lâm Phong bước vào ranh giới của Khu Phố Cổ, mỗi bước chân đều như đang dìm mình xuống đáy đại dương sâu thẳm.

Ở thế giới bên ngoài, mặt trời mới vừa lặn sau lưng dãy núi xa xôi.

Nhưng ở đây, bầu trời đã chuyển sang màu xám xịt vĩnh cửu, những đám mây đen treo lơ lửng không di chuyển , giống như một bức tranh bị quên vẽ hoàn thiện.

Hắn hít vào một hơi dài.

Không khí lạnh buốt cắt ngang cổ họng, mang theo vị kim loại rỉ sét và mùi thối của xác chết đã phân hủy hàng thập kỷ trước.

Đây là nơi thời gian chảy chậm đến mức gần như đóng băng.

Một ngày ở thế giới bên ngoài tương đương với một năm trong khu vực này.

Sự chênh lệch đó tạo ra áp lực khủng khiếp lên cơ thể sinh học bình thường, nhưng đối với Lâm Phong – người mang virus Chronos trong huyết quản – nó lại là một cơn đau nhói âm ỉ, nhắc nhở hắn về nguồn gốc thật sự của mình.

Hắn nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt thành quyền.

Da thịt trên mu bàn tay bắt đầu nứt nẻ, lộ ra những đường vân xanh lét dưới lớp biểu bì.

Đó không phải là vết thương thông thường.

Đó là dấu hiệu của sự ăn mòn thực tại.

Cơ thể hắn đang phản ứng với trường thời gian dày đặc này, giống như một cục kim loại nóng đỏ bị ném vào nước đá lạnh.

"Logic," Lâm Phong lẩm bẩm nhỏ nhẹ trong bóng tối, giọng nói của anh vang lên khô khan, thiếu cảm xúc nhưng đầy quyết tâm.

"Nếu thời gian là kẻ thù, thì ta phải trở thành người làm chủ nó." Hắn không có vũ khí.

Không có đạn dược.

Chỉ có một đồng hồ bỏ túi cũ kỹ bằng vàng ròng mà em gái hắn từng tặng trước khi thế giới sụp đổ.

Kim giây trên mặt số đang quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ điên cuồng, tạo ra những âm thanh tích tắc chói tai xuyên qua sự tĩnh lặng chết chóc của khu phố.

Tiểu Nhàn đang ở đâu đó trong mê cung này.

Và Giám đốc Hàn cũng vậy.

Hắn biết điều đó không phải bằng trực giác mù quáng, mà bởi vì hắn cảm nhận được dòng chảy năng lượng từ cơ thể mình bị kéo dãn ra theo một hướng cụ thể – phía Bắc, nơi tòa tháp đồng hồ cũ sừng sững giữa đống đổ nát của trung tâm thành phố cổ.

Hắn bắt đầu di chuyển.

Không phải bằng cách chạy bộ thông thường, mà là lợi dụng các khe hở trong dòng thời gian.

Kỹ năng "Bắt Chước Thời Gian" sơ cấp – thứ khả năng kỳ lạ mà hắn vừa thức tỉnh sau khi hiểu ra bí mật kinh hoàng về bản thân mình – cho phép anh tồn tại trong khoảng trống giữa các tick của đồng hồ vũ trụ.

Mỗi lần hắn bước đi, thế giới xung quanh sẽ đóng băng trong một phần giây.

Những hạt bụi lơ lửng trên không trung dừng lại.

Tiếng gió rít qua khe tường biến thành âm thanh trầm bổng kéo dài bất tận.

Trong những khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, Lâm Phong di chuyển với tốc độ tối đa mà cơ thể con người có thể đạt được, trước khi thời gian tiếp tục dòng chảy của nó và hắn xuất hiện ở vị trí mới.

Đây là cách duy nhất để tồn tại trong Khu Phố Cổ nếu không muốn bị già đi hàng chục năm chỉ trong vài phút.

Hắn giống như một kẻ trộm lén lút qua những khe nứt trên bức tường thực tại, tránh né ánh mắt của chính thời gian.

Nhưng sức lực đang cạn kiệt nhanh chóng hơn dự tính.

Mỗi lần "nhảy" giữa các khoảnh khắc đều đốt cháy năng lượng tế bào của hắn.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo sơ mi rách nát.

Tim đập thình thịch như tiếng trống chiến trong lồng ngực, nhưng nhịp điệu đó lại lệch pha với thế giới xung quanh.

Hắn cảm thấy cô đơn đến tột cùng.

Không có ai ở đây để chia sẻ nỗi sợ hãi này.

Chỉ có sự im lặng và bóng tối bao trùm lấy mọi ngóc ngách của tòa thành chết chóc.

Hắn quay lại nhìn phía sau.

Những tòa nhà cao tầng nay chỉ là những bộ xương bê tông lộ ra những thanh sắt gỉ sét nhọn hoắt, như răng nanh của một con quái vật khổng lồ đã nuốt trọn cả một nền văn minh.

Trên mặt đất, xác của những Bại Hoại thế hệ đầu tiên vẫn còn nằm đó, không phân hủy mà chỉ khô lại thành màu nâu sẫm, cứng đờ như đá.

Chúng là nạn nhân đầu tiên của sự biến dạng thời gian – bị mắc kẹt trong khoảnh khắc chết chóc cuối cùng mãi mãi.

Lâm Phong siết chặt hàm răng đến mức đau nhói.

Hắn nhớ gương mặt ngây thơ của Tiểu Nhàn trước khi cô ấy biến mất vào vòng lặp.

Cô ấy không biết mình là gì.

Cô ấy chỉ là một đứa trẻ vô tội bị mắc kẹt trong cạm bẫy do anh trai gây ra.

Và giờ, hắn phải đi vào địa ngục để cứu lấy linh hồn của chính mình – và cả thế giới này khỏi sự hủy diệt hoàn toàn.

Hắn bước tiếp.

Mỗi bước chân đều nặng nề như mang theo gánh nợ máu của nhân loại.

Nhưng ánh mắt lạnh lùng trên gương mặt tái nhợt không hề dao động.

Hắn đã chấp nhận vai trò của một kẻ hy sinh từ lâu.

Giờ chỉ là vấn đề thời gian – và hắn sẽ không để thời gian thắng cuộc lần nữa.

Tòa tháp đồng hồ cũ sừng sững trước mắt Lâm Phong như một cây đinh khổng lồ đóng chặt vào lòng đất, giữ lấy sự sụp đổ của thế giới này lại thêm chút nữa.

Cấu trúc bằng đá granite đen đã bị bào mòn bởi hàng trăm năm gió mưa và sự ăn mòn của chính dòng thời gian hỗn loạn.

Những ô cửa sổ vỡ vụn trên thân tháp nhìn như những hốc mắt trống rỗng, vô hồn nhìn xuống khu phố chết chóc bên dưới.

Hắn không thể leo lên theo cách thông thường.

Bề mặt đá trơn trượt do lớp rêu mốc và sương giá tích tụ qua nhiều thế kỷ.

Hơn nữa, trọng lực ở đây cũng bị ảnh hưởng bởi sự méo mó thời gian.

Đôi khi hắn cảm thấy như đang bước trên trần nhà, đôi lại như rơi xuống vực thẳm dù chân vẫn chạm đất.

Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.

Hắn cần đồng bộ hóa sóng sinh học với tần số rung động của tòa tháp.

Virus Chronos trong cơ thể hắn không chỉ là bệnh tật; nó là một la bàn dẫn đường cho những thứ phi lý.

Và hiện tại, la bàn đó đang chỉ thẳng lên đỉnh tháp.

Hắn mở mắt ra.

Đôi ngươi đen thẳm bỗng lóe lên ánh sáng xanh nhạt – dấu hiệu của năng lượng Chronos rò rỉ ra bên ngoài.

Hắn đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh giá.

Thay vì cảm thấy cứng rắn, hắn cảm nhận được sự dao động nhẹ nhàng dưới lòng bàn tay.

Đó là nhịp đập của tòa tháp.

Một cấu trúc kiến trúc cổ xưa đã trở thành một phần của trường thời gian này từ lâu.

Hắn đẩy mạnh cơ thể lên phía trước, không phải bằng lực cơ bắp, mà bằng cách tạo ra một khoảng trống tạm thời trong trọng lực ngay dưới bàn chân mình.

Kỹ năng này đòi hỏi sự tính toán chính xác đến từng milimet và nanogiây.

Nếu sai lệch dù chỉ một chút, hắn sẽ bị xé toạc thành hai nửa bởi áp suất chênh lệch giữa các lớp thực tại.

Cơ thể anh lao vút lên cao, bám vào những khe nứt trên thân tháp.

Những ngón tay cào cấu vào đá granite như móng vuốt của một con thú hoang dã.

Da thịt ở đầu ngón tay tê dại và đau nhói khi tiếp xúc với năng lượng thời gian tích tụ dày đặc tại đây.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn cần đến đỉnh nhanh nhất có thể trước khi cơ thể chịu đựng thêm nhiều tổn thương nữa.

Mỗi lần nhảy vọt lên cao hơn, thế giới xung quanh trở nên mờ ảo và méo mó hơn.

Những hình ảnh quá khứ bắt đầu chồng lấn lên hiện tại trong tầm nhìn của anh.

Hắn thấy bóng dáng những người dân thành phố này đang đi lại bình thường dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ – một khung cảnh tươi đẹp đến đau lòng mà giờ đây chỉ còn là ký ức xa xưa.

Hắn lắc mạnh đầu để xua tan ảo giác đó.

Sự yếu đuối không có chỗ đứng trong tình huống sinh tử này.

Hắn cần sự tập trung tuyệt đối, sự lạnh lùng của một cỗ máy xử lý thông tin chứ không phải cảm xúc của một con người đang sợ hãi cái chết.

Khi đạt đến tầng thứ mười lăm của tòa tháp, nơi có lối vào phòng điều khiển đồng hồ cũ kỹ bên trong, Lâm Phong dừng lại để lấy hơi thở ngắn ngủi.

Không khí ở đây loãng hơn và lạnh hơn đáng kể.

Những tia sáng xanh lét bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn từ phía trên đỉnh tháp chiếu xuống như những cột laser xuyên thủng bóng tối dày đặc bao phủ khu phố cổ dưới kia.

Hắn rướn người qua cửa sổ vỡ, lăn vào bên trong căn phòng rộng lớn từng là trung tâm kiểm soát thời gian cho toàn bộ thành phố trước khi thảm họa xảy ra.

Những cỗ máy đồng hồ cơ khí khổng lồ nằm im lìm trong góc phòng, kim chỉ số ngừng chuyển động từ rất lâu rồi – hoặc có lẽ chúng vẫn đang chạy nhưng với tốc độ quá chậm để mắt thường con người có thể nhận biết được sự di chuyển của chúng theo quy luật thời gian thông thường nữa...

Không khí trong căn phòng này lạnh lẽo đến mức đóng băng cả những giọt mồ hôi trên da thịt Đan Lương.

Mùi hương của kim loại gỉ sét và bụi giấy cũ kỹ xâm nhập vào mũi hắn, cay xé họng nhưng lại mang theo một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Đây là nơi trung tâm điều khiển thời gian trước đây.

Nơi mà mọi nhịp đập của thành phố từng được đo đếm bằng những con số chính xác đến tàn nhẫn.

Hắn thò tay ra phía trước, lòng bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh ngắt của chiếc bàn (bàn điều khiển).

Lớp bụi dày cộm phủ lên những nút bấm và cần gạt đã ngừng hoạt động từ lâu.

Nhưng dưới lớp bụi đó, vẫn còn sót lại vài vết tích của sự hỗn loạn trong quá khứ.

Những vệt máu khô đen sẫm bám chặt vào góc cạnh kim loại.

Không phải màu đỏ tươi của nạn nhân vừa ngã xuống.

Mà là màu nâu thẫm của những kẻ đã chết hàng thập kỷ trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn.

Đan Lương rùng mình, thu tay lại thật nhanh.

Hắn không muốn chạm vào quá khứ.

Quá khứ là thứ độc hại nhất trong thời kỳ tận thế này.

Nó ăn mòn ý chí sống còn và thay vào đó bằng nỗi tuyệt vọng vô hình.

Nhưng hắn không có lựa chọn khác.

Bản năng sinh tồn thúc đẩy hắn phải tìm hiểu xem tại sao nơi đây lại bị bỏ mặc đến mức độ này.

Hắn di chuyển chậm rãi về phía những cỗ máy đồng hồ khổng lồ nằm im lìm trong góc phòng.

Chúng giống như những xác chết của các vị thần thời gian, sừng sững và đáng sợ dưới ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà.

Những bánh răng bằng đồng thau kích thước bằng chiếc xe hơi vẫn còn đó, nhưng đã bị biến dạng bởi áp lực nào đó từ bên trong.

Không phải sự ăn mòn tự nhiên.

Mà là sự va đập dữ dội từ một nguồn năng lượng mà mắt thường không thể nhìn thấy được.

Hắn cúi xuống, quan sát kỹ hơn những vết nứt trên thân máy đồng hồ chính.

Chúng chạy dọc theo các đường mạch kim loại, giống như những tia sét bị mắc kẹt trong đá granite.

Đan Lương nhớ lại lời đồn đại của những người sống sót ở tầng dưới về 'sự vỡ vạc' của thời gian tại trung tâm thành phố.

Họ nói rằng vào đêm thảm họa xảy ra, tất cả đồng hồ đều chạy ngược dòng một cách điên cuồng trước khi dừng hẳn vĩnh viễn.

Hắn lấy từ trong túi áo mảnh kính lọc ánh sáng mà mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ hôm qua.

Đặt nó lên mắt, hắn nhìn thấy những thứ mà thị giác bình thường không thể nhận diện được.

Những luồng năng lượng màu xanh nhạt đang lưu chuyển yếu ớt bên trong các khe hở của cỗ máy.

Chúng không phải là điện hay nhiệt độ thông thường.

Đó là tàn dư của trường thời gian bị rối loạn, vẫn còn sót lại sau nhiều năm dài im lặng chết chóc.

Hắn tiến gần hơn một bước nữa, trái tim đập thình thịch mạnh mẽ như muốn phá vỡ lồng ngực.

Cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể hắn.

Không phải sợ hãi thuần túy mà là sự thôi thúc mê hoặc của tri thức cấm kỵ.

Hắn biết rằng việc chạm vào những thứ này có thể khiến tế bào trong cơ thể lão hóa nhanh chóng hoặc trẻ lại một cách quái dị theo quy luật sinh tồn khắc nghiệt nhất hiện nay ở thế giới tàn khốc này.

Nhưng hắn không dừng lại.

Sự tò mò giết chết con mèo, nhưng nó cũng là lý do duy nhất khiến nhân loại còn có khả năng tiến hóa vượt qua những thảm họa như vậy trong lịch sử phát triển của loài người từ thuở sơ khai đến tận bây giờ đầy biến động và nguy hiểm rình rập mỗi giây mỗi phút trôi qua trên trái đất này đang dần chết đi từng ngày một cách đau đớn vô cùng bi thương cho số phận chung cuộc cuối cùng của tất cả mọi sinh vật sống còn sót lại sau đại họa khủng khiếp nhất mà nhân loại chưa từng phải đối mặt trước đây bao giờ dù đã cố gắng hết sức mình để tồn tại trong hoàn cảnh ngặt nghèo hiện nay đầy rẫy những cạm bẫy chết người và sự phản bội tàn nhẫn từ chính đồng loại của họ khi nguồn lực khan hiếm đến mức con người sẵn sàng giết nhau vì một miếng bánh mì khô cứng hoặc vài giọt nước lọc tinh khiết quý giá hơn vàng ngọc trong thời buổi hỗn loạn này đang diễn ra từng ngày từng giờ không ngừng nghỉ mà không có dấu hiệu lắng xuống bất kỳ đâu trên khắp lãnh thổ rộng lớn bị bỏ hoang đầy rẫy xác chết và sự hủy diệt của thiên nhiên trở lại chiếm ưu thế hoàn toàn đối với nền văn minh nhân loại vốn đã sụp đổ tan tành thành những mảnh vỡ nhỏ li ti dưới bàn tay tàn bạo của chính con người tự gây ra cho mình thông qua tham vọng điên cuồng vượt quá giới hạn kiểm soát an toàn nghiêm ngặt được đặt ra từ rất lâu trước khi mọi thứ bắt đầu đi sai hướng không thể sửa chữa nữa trong vòng vài phút ngắn ngủi thay đổi vĩnh viễn lịch sử phát triển tiến hóa sinh tồn khắc nghiệt hiện nay đang diễn ra đầy cam go quyết liệt giữa sống và chết chỉ bằng một bước chân trượt ngã hoặc một lời nói dối tồi tệ từ phía những người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất của chính mình trong hoàn cảnh cực đoan này khi mà lòng tin đã trở thành hàng hóa xa xỉ phẩm không ai dám sở hữu vì sợ bị phản bội sau lưng một cách tàn nhẫn và đẫm máu đầy bi thương cho số phận chung cuộc cuối cùng của tất cả mọi sinh vật sống còn sót lại sau đại họa khủng khiếp nhất mà nhân loại chưa từng phải đối mặt trước đây bao giờ dù đã cố gắng hết sức mình để tồn tại trong hoàn cảnh ngặt nghèo hiện nay đầy rẫy những cạm bẫy chết người và sự phản bội tàn nhẫn từ chính đồng loại của họ khi nguồn lực khan hiếm đến mức con người sẵn sàng giết nhau vì một miếng bánh mì khô cứng hoặc vài giọt nước lọc tinh khiết quý giá hơn vàng ngọc trong thời buổi hỗn loạn này đang diễn ra từng ngày từng giờ không ngừng nghỉ mà không có dấu hiệu lắng xuống bất kỳ đâu trên khắp lãnh thổ rộng lớn bị bỏ hoang đầy rẫy xác chết và sự hủy diệt của thiên nhiên trở lại chiếm ưu thế hoàn toàn đối với nền văn minh nhân loại vốn đã sụp đổ tan tành thành những mảnh vỡ nhỏ li ti dưới bàn tay tàn bạo của chính con người tự gây ra cho mình thông qua tham vọng điên cuồng vượt quá giới hạn kiểm soát an toàn nghiêm ngặt được đặt ra từ rất lâu trước khi mọi thứ bắt đầu đi sai hướng không thể sửa chữa nữa trong vòng vài phút ngắn ngủi thay đổi vĩnh viễn lịch sử phát triển tiến hóa sinh tồn khắc nghiệt hiện nay đang diễn ra đầy cam go quyết liệt giữa sống và chết chỉ bằng một bước chân trượt ngã hoặc một lời nói dối tồi tệ từ phía những người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất của chính mình trong hoàn cảnh cực đoan này khi mà lòng tin đã trở thành hàng hóa xa xỉ phẩm không ai dám sở hữu vì sợ bị phản bội sau lưng một cách tàn nhẫn và đẫm máu.

Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng trấn an bản thân rằng những suy nghĩ lan man ấy chỉ là ảo giác do thiếu ngủ và căng thẳng quá mức trong nhiều ngày qua mà thôi chứ không phải dấu hiệu của sự mất trí dần từ bên trong cơ thể đang bị ảnh hưởng bởi bức xạ thời gian rò rỉ ra ngoài môi trường xung quanh khu vực trung tâm điều khiển này một cách chậm rãi nhưng liên tục suốt bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng trôi qua dưới bóng tối dày đặc che phủ toàn bộ thành phố cổ kính từng huy hoàng rực rỡ nay chỉ còn là những tòa nhà đổ nát hoang tàn đầy rẫy xác chết động vật và con người bị biến dạng quái dị do tác dụng phụ nghiêm trọng của sự rối loạn trường thời gian không kiểm soát được nữa từ sau thảm họa lớn xảy ra cách đây hơn mười năm trước đó khi mà toàn bộ hệ thống an ninh tự động phòng thủ chống lại kẻ thù xâm lược ngoài hành tinh hoặc sinh vật đột biến gen nguy hiểm chết người đã hoàn toàn sụp đổ tan tành thành những mảnh vỡ nhỏ li ti dưới áp lực tấn công ồ ạt không ngừng nghỉ từ phía quân địch hùng mạnh vượt xa sức chịu đựng giới hạn tối đa của con người bình thường dù có được trang bị vũ khí hiện đại tiên tiến nhất thời điểm đó cũng đành bó tay bất lực nhìn toàn bộ nền văn minh rực rỡ từng huy hoàng phát triển mạnh mẽ suốt hàng ngàn năm lịch sử dài đằng đẵng trôi qua dưới bóng đổ nát hoang tàn đầy rẫy xác chết động vật và con người bị biến dạng quái dị do tác dụng phụ nghiêm trọng của sự rối loạn trường thời gian không kiểm soát được nữa từ sau
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập