Chương 44

Máu tươi vẫn còn ấm trên ngực Lâm Phong, nhưng lạnh lẽo hơn là cảm giác của bàn tay xương rồng xuyên thấu qua cơ thể anh.

Không có đau đớn dữ dội như hắn đã tưởng tượng.

Thay vào đó, một sự tê dại tĩnh lặng lan tỏa từ điểm tiếp xúc, giống như băng giá đang đóng kín mọi xung thần kinh.

Hắn không gào thét.

Hắn không hề hoảng loạn khi nhìn thấy cái bóng đứng sau lưng mình – kẻ vừa đâm anh bằng chính bàn tay của nó.

Lý trí khô khan và lạnh lùng vốn dĩ đã được tôi luyện qua hàng trăm lần sinh tồn chiếm lấy toàn bộ ý thức, đè nén nỗi sợ hãi bản năng xuống sâu thẳm nhất.

Không khí xung quanh bắt đầu méo mó.

Những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung đột ngột ngừng lại, treo nguyên tại chỗ như bị mắc kẹt trong một khối thủy tinh vô hình.

Tiếng gió rít ngoài kia biến mất, thay vào đó là âm thanh tĩnh mịch chết chóc của chân không.

Lâm Phong cố gắng hít thở, nhưng phổi anh dường như đã quên cách co giãn.

Hắn nhìn xuống ngực mình.

Lỗ thủng trên áo sơ mi rách nát lộ ra một khoảng trống đen ngòm bên trong lồng ngực, nơi tim và phổi lẽo phải nằm đó.

Nhưng hắn không thấy nội tạng.

Chỉ có bóng tối sâu thẳm đang xoáy tròn chậm rãi.

Hắn hiểu ngay lập tức đây là gì.

Đây không phải là vết thương vật lý thông thường.

Đây là một lỗ hổng thời gian được tạo ra bởi sự va chạm giữa năng lượng Chronos trong cơ thể hắn và thực tại vốn đã bị suy yếu của Khu Phố Cổ.

Hắn đang đứng trên bờ vực của sự phân rã hiện thực.

Kẻ bóng tối phía sau bước tới.

Những ngón tay xương rồng, thối nát và phủ đầy mảng nấm mốc đen sẫm, rút khỏi lồng ngực Lâm Phong một cách chậm chạp, như thể chúng không muốn làm phiền dòng chảy thời gian mong manh này.

Khi bàn tay rời ra, máu của Lâm Phong bắn ra thành những giọt cầu hoàn hảo, treo lơ lửng trong không trung trước khi rơi xuống sàn nhà mục rữa bên dưới với tốc độ cực kỳ chậm rãi.

“Ngươi là ai?” Giọng nói của Lâm Phong khàn đặc, vang lên nghe xa lạ chính cả bản thân anh.

Âm thanh lan truyền qua không khí bị đóng băng này tạo thành những gợn sóng nhìn thấy được trên mặt đất.

Kẻ bóng tối không đáp lời.

Nó chỉ nghiêng đầu, một cử động cơ học và vô cảm.

Từ dưới lớp áo choàng rách nát, đôi mắt đỏ rực lóe lên trong bóng tối.

Không phải là ánh sáng phản chiếu, mà là nguồn phát sáng nội tại từ sâu thẳm hốc mắt trống rỗng của nó.

Lâm Phong nhận ra một điều đáng sợ hơn cả cái chết: hắn không thể di chuyển chân mình.

Những bước chân trước đó đã đưa anh vào trong vùng ảnh hưởng mạnh nhất của sự biến dạng thời gian.

Mỗi giây trôi qua ở thế giới bên ngoài có lẽ chỉ là vài phút đối với cơ thể đang bị đóng băng này, nhưng ngược lại, ý thức của anh vẫn tỉnh táo đến mức đau đớn.

Hắn cảm nhận được từng tế bào da thịt mình đang lão hóa nhanh chóng rồi sau đó trẻ lại một cách bệnh lý.

Làn da nhăn nheo xuất hiện và biến mất trong chớp mắt.

Tóc bạc rồi đen trở lại.

Quá trình này lặp đi lặp lại với tần suất ngày càng tăng, đe dọa xé toạc cơ thể anh từ bên trong ra ngoài.

Đây là kết quả của việc rò rỉ năng lượng mà Giám Đốc Hàn từng nhắc đến trong những bản ghi âm bị cấm trước khi căn cứ sụp đổ.

Lâm Phong không chỉ là nạn nhân.

Anh là nguồn phát.

Và bây giờ, hắn đang trở thành tâm điểm cho một cơn bão thời gian cục bộ.

Kẻ bóng tối giơ tay lên.

Lần này, nó không tấn công.

Nó đưa ra một vật thể nhỏ bé, sáng lấp lánh giữa bầu không khí xám xịt đó.

Đó trông giống như một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ, nhưng kim chỉ thị không có số đếm.

Thay vào đó, mặt đồng hồ được khắc bằng những ký tự mà Lâm Phong chưa từng thấy – chúng không phải là chữ Hán hay tiếng Việt, mà là các biểu tượng hình học trừu tượng đang xoay chuyển liên tục.

Lâm Phong cố gắng với tay ra để lấy nó, nhưng cánh tay anh nặng như chì.

Chỉ có ý chí sống sót thuần túy mới giúp hắn di chuyển được ngón cái của bàn tay trái.

Hắn chạm vào nắp đồng hồ lạnh giá.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ xé toạc qua tâm trí anh.

Hắn thấy rõ ràng những phòng thí nghiệm ngầm sâu dưới lòng đất của Khu Phố Cổ trước khi nó trở thành địa ngục thời gian này.

Hắn nhìn thấy Giám Đốc Hàn – người đàn ông hiện đang cầm quyền trong thế giới mới hỗn loạn đó – mặc bộ đồ bảo hộ trắng tinh, đứng bên cạnh một thiết bị khổng lồ phát ra tia sáng tím sẫm.

Và ở trung tâm của mọi thứ là một cái lồng kính chứa đựng một đứa trẻ gái.

Nhưng không phải Tiểu Nhàn mà anh biết từ những ngày bình yên trước kia.

Đây là phiên bản đã bị biến đổi, mắt nhắm nghiền, cơ thể treo lơ lửng trong dịch lỏng màu xanh lá cây phát sáng.

Những dây cáp quang học cắm sâu vào lưng và cổ em ấy, hút lấy thứ gì đó vô hình nhưng lại tỏa ra sức mạnh kinh hoàng.

Lâm Phong nhận ra sự thật tàn khốc ngay lập tức.

Virus Chronos không phải là một loại bệnh truyền nhiễm ngẫu nhiên.

Nó được thiết kế.

Được tạo ra để khóa năng lượng của anh – nguồn gốc ban đầu của mọi sự biến dạng thời gian này – và Tiểu Nhàn chính là van xả an toàn, là chìa khóa duy nhất giữ cho thế giới khỏi sụp đổ hoàn toàn vào hư vô.

Nếu hắn chết, vòng lặp sẽ phá vỡ.

Năng lượng giải phóng sẽ xóa sạch tồn tại khỏi bề mặt trái đất trong bán kính hàng ngàn cây số.

Nếu anh sống, em gái anh mãi mãi phải chịu đựng nỗi đau vĩnh cửu này để giữ cho dòng thời gian ổn định – ít nhất là đối với phần còn lại của nhân loại đang tuyệt vọng sinh tồn.

Kẻ bóng tối rút tay về sau khi Lâm Phong nhìn thấy hình ảnh đó.

Nó lùi bước vào trong bóng tối dày đặc, biến mất như chưa từng xuất hiện.

Chỉ còn lại chiếc đồng hồ bỏ túi nằm trên nền đất đầy rác rưởi và xác chết thối rữa của những kẻ đã cố gắng xâm nhập khu vực này trước đây – tất cả đều bị hóa thạch thành đá trong tích tắc do sự gia tốc thời gian đột ngột.

Hắn cúi xuống, nhặt lấy chiếc đồng hồ.

Kim giây bắt đầu quay ngược lại.

Không phải chậm dần mà là quay ngược chiều kim đồng hồ với một tiếng *tíc-tac* chói tai xuyên qua màng nhĩ đã bị tê liệt của anh.

Lâm Phong hiểu rằng mình không thể rời đi ngay lúc này.

Năng lượng trong cơ thể anh đang phản ứng dữ dội với chiếc đồng hồ – một công cụ kiểm soát thời gian nguyên thủy được chế tạo từ chính xương cốt của những nạn nhân đầu tiên.

Hắn cần phải xuống tầng hầm sâu nhất, nơi nguồn gốc của sự biến dạng bắt đầu, để tìm ra cách khóa chặt năng lượng này mà không làm hại đến Tiểu Nhàn.

Nhưng trước khi hắn có thể đứng dậy hoàn toàn, một cơn đau nhói buốt xé toạc lấy bụng dưới của anh.

Hắn nhìn xuống và thấy rằng chiếc dao rảnh vẫn còn kẹt trong thắt lưng đang phát sáng đỏ rực – màu sắc báo hiệu sự tương thích nguy hiểm với năng lượng Chronos.

Dao không chỉ là vũ khí.

Nó đã trở thành một phần của hệ thống sinh học mới mẻ, độc ác này.

Lâm Phong nuốt khó khăn, cảm giác nghẹn ngào dâng lên cổ họng anh không phải vì nỗi sợ hãi mà là vì sự tức giận tột độ trước số phận đày đọa con người đến mức này.

Hắn dùng tay còn lành lặn gạt đi những giọt nước mắt mặn chát – hay có lẽ đó chỉ là mồ hôi đóng băng trên má?

Hắn bắt đầu di chuyển, từng bước một nặng nề như đang lê thân xác qua bùn lầy của địa ngục.

Mỗi bước chân đều làm rung động không gian xung quanh, tạo ra những vết nứt vô hình trong thực tại.

Ánh sáng huỳnh quang yếu ớt phía trước hầm ngầm nhấp nháy điên cuồng, chiếu rọi lên hành lang hẹp dẫn xuống sâu hơn nữa vào lòng đất tối tăm kia.

Ở đó, hắn biết rằng bí mật cuối cùng đang chờ đợi anh.

Không phải là vaccine cứu rỗi nào cả.

Mà là sự lựa chọn giữa hai điều ác: hy sinh linh hồn em gái mình để duy trì thế giới hỗn loạn này, hay hủy diệt tất cả và bắt đầu lại từ con số không trong một dòng thời gian mới hoàn toàn trống rỗng?

Hắn bước vào bóng tối dày đặc nhất của tầng hầm.

Cánh cửa kim loại nặng nề trước mặt tự động mở ra với một tiếng cọt kẹt dài, kéo lê như thể nó đang khóc than vì sự hiện diện của kẻ xâm nhập này.

Bên trong là mùi vị ozone và máu tươi cũ kỹ – hương thơm quen thuộc của những thí nghiệm thất bại đã được chôn vùi dưới lớp bụi thời gian dày đặc kia suốt nhiều năm qua mà không ai dám chạm vào.

Lâm Phong hít một hơi sâu, chuẩn bị đối mặt với sự thật tàn khốc nhất từ trước đến nay về nguồn gốc thực sự của mình – và vai trò mà anh phải gánh chịu trong vở kịch tận thế này vốn đã được viết sẵn từ lâu trước khi virus đầu tiên bùng phát trên bề mặt trái đất xinh đẹp nhưng chết chóc này.

Lâm Phong bước vào sâu hơn.

Những bước chân của hắn nặng nề như đá tảng đè lên lòng bàn chân tê dại.

Sàn nhà bằng kim loại lạnh lẽo phát ra tiếng rít chói tai dưới trọng lượng cơ thể suy kiệt này.

Ánh sáng từ ngọn đuốc trong tay anh chập chờn, vẽ nên những bóng đen dài ngoằng méo mó trên tường.

Những hình ảnh đó giống như xác chết đang đứng dậy, vươn tay về phía hắn.

Không khí ở đây đặc quánh hơn bên ngoài hàng chục lần.

Nó không chỉ là mùi ozone và máu cũ kỹ nữa.

Có thứ gì khác ẩn nấp trong đó.

Một hương vị kim loại ngọt ngào, gợi nhớ đến đồng xu hay sắt gỉ.

Nhưng nó nồng nàn hơn.

Nặng nề hơn.

Giống như khi bạn cắn phải môi mình cho đến khi chảy máu, nhưng cảm giác ấy lan tỏa khắp cơ thể thay vì chỉ ở đầu lưỡi.

Hắn dừng lại trước một dãy tủ kính vỡ vụn.

Những mảnh thủy tinh sắc lẹm nằm rải rác trên sàn, lấp lánh dưới ánh lửa yếu ớt.

Chúng phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của Lâm Phong.

Đôi mắt anh trũng sâu, hốc hác, với những quầng thâm đen sạm như vết bầm tím vĩnh cửu.

Hắn nhìn thấy chính mình trong từng mảnh vỡ nhỏ..

Một kẻ sống sót.

Một con thú đang đói khát.

Và một tội nhân.

Trên sàn, giữa đống đổ nát của các ống nghiệm và thiết bị y tế gỉ sét, có những tờ giấy.

Chúng không hề mục rữa hay biến màu theo thời gian như mọi thứ xung quanh.

Ngược lại, chúng trắng tinh khôi, sạch sẽ đến mức đáng sợ.

Như thể vừa mới được in ra vài phút trước đó.

Một sự bất thường nhỏ bé nhưng đủ để làm lông dựng đứng trên gáy của Lâm Phong run lên bần bật.

Hắn quỳ xuống.

Đầu gối chạm vào sàn lạnh buốt, gây nên một cơn đau nhói lan tỏa qua xương khớp cũ kỹ này.

Tay hắn rung lắc khi với lấy tờ giấy đầu tiên.

Bề mặt nó trơn láng, khác hẳn với giấy thông thường mà anh từng thấy ở thế giới trước kia hay trong các khu định cư nghèo nàn hiện nay.

Nó có cảm giác như da người lạnh lẽo và chết choc.

Hắn mở nó ra.

Chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng rõ ràng chiếm toàn bộ trang trắng xóa đó.

Không phải là dữ liệu khoa học khô khan về virus hay đột biến gen mà hắn đã đọc qua hàng trăm lần trong những đêm mất ngủ đầy ác mộng này.

Đây là nhật ký cá nhân.

Của một con người thực sự, với nỗi sợ hãi và tuyệt vọng được thể hiện rõ ràng từng chữ cái.

*"Ngày thứ 402 sau Sự Kéo Coi,"* dòng đầu tiên bắt đầu như vậy, *"Chúng ta đã nhầm lẫn hoàn toàn về bản chất của nó.

Chúng tôi nghĩ rằng đó là một bệnh truyền nhiễm cần phải loại bỏ bằng cách tiêu diệt vật chủ hoặc ngăn chặn sự lây lan thông qua các biện pháp cách ly khắt khe và tàn bạo này kia đâu đây bên ngoài bức tường bảo vệ mong manh đang sụp đổ từng ngày dưới áp lực từ bên trong lẫn những kẻ săn mồi hung dữ outside the perimeter."* Lâm Phong nuốt nước bọt khan.

cổ họng anh khô hạn như sa mạc cháy nắng giữa trưa hè oi bức ngột ngạt khó thở đến mức nghẹt hơi tức thì nếu không hít vào thật sâu ngay lập tức để duy trì sự tỉnh táo cần thiết cho những giây phút tiếp theo sắp tới đây trước mắt hắn đang đối diện với hiện thực phũ phàng nhất từ trước đến nay trong cuộc đời ngắn ngủi và đầy bi kịch của mình nơi thế giới tàn khốc này tồn tại ngày qua nhờ vào máu thịt đồng loại hoặc chính xác hơn là sự vô cảm tột cùng của con người trước nỗi đau chung mà họ phải gánh chịu hàng ngày hàng giờ không ngừng nghỉ bao lâu nữa thì cái chết mới thực sự buông tha cho những linh hồn tội lỗi như hắn ta đây sao?

*"Virus không giết chết chúng tôi,"* dòng chữ tiếp theo hiện ra dưới nét bút run rẩy, *"Nó đang thay đổi chúng ta.

Nó đang sửa chữa sai sót trong mã di truyền vốn đã tồn tại từ thuở sơ khai của loài người này.

Chúng tôi gọi đó là sự hoàn thiện hóa tiến hóa nhưng thực tế nó chỉ đơn thuần là quá trình loại bỏ yếu đuối và lòng trắc thương – thứ khiến chúng ta trở nên dễ bị tổn thương trước những kẻ mạnh hơn hoặc hung bạo hơn trong chuỗi thức ăn tự nhiên vốn dĩ luôn tàn nhẫn vô tình đối với tất cả sinh vật bất kể loài nào dù lớn hay nhỏ bé xinh xắn đáng yêu đến nhường nào đi chăng nữa thì cuối cùng cũng chỉ là thức ăn cho thú dữ mà thôi thôi phải không..."* Tiếng cười ghi lại trên giấy trông thật điên rồ và đáng sợ.

Lâm Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến da dẻ anh nổi gai ốc khắp người.

Hắn lật sang trang sau tay vẫn run bần bật vì kích động lẫn kinh hãi tột độ trước những gì mình vừa đọc được trong vài giây ngắn ngủi qua đây thôi nhưng đủ để thay đổi hoàn toàn nhận thức về thế giới xung quanh mà anh đã sống và chiến đấu sinh tồn suốt hai năm ròng rã không ngừng nghỉ từ khi đại họa ập đến bất ngờ tàn phá mọi thứ vốn có của nhân loại chúng ta ngày nay rồi mai sau nữa cũng sẽ như vậy mãi mãi cho đến tận cùng vũ trụ bao la rộng lớn vô biên này đây kia đó thôi phải chăng?

*"Tôi đã nhìn thấy nó,"* tác giả nhật ký viết tiếp, *"Trong phòng thí nghiệm số 4.

Mẫu vật Alpha không còn là một tế bào đơn lẻ hay virus độc lập nữa.

Nó đã hình thành nên cấu trúc phức tạp giống như não bộ thu nhỏ lại với kích thước chỉ bằng hạt đậu xanh thôi nhưng sức mạnh tiềm ẩn bên trong nó thì khủng khiếp đến mức khó tin vượt xa mọi tưởng tượng của khoa học hiện đại thời điểm đó đây kia trước mắt chúng ta đang chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhất lịch sử loài người từng ghi nhận được cho tới nay rồi mai sau nữa cũng sẽ còn tệ hại hơn nhiều lần nếu như không ai can thiệp kịp thời vào đúng lúc quyết định sống hoặc chết dành cho cả nhân loại nói chung và cá nhân mỗi con người cụ thể nói riêng trong chúng ta đây kia đó thôi phải không."* Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hình ảnh mẫu vật Alpha xuất hiện trong tâm trí anh, đen tối và đầy đe dọa như một khối u đang phát triển vô kiểm soát bên trong cơ thể hắn từ ngày đầu tiên bị nhiễm bệnh này mà anh đã cố gắng che giấu và nó xuống bằng mọi giá cả sức mạnh ý chí lẫn thuốc men liều cao nguy hiểm chết người tiềm ẩn nhiều tác dụng phụ nghiêm trọng khôn lường khó dự đoán trước được hậu quả lâu dài ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của chính bản thân mình cũng như những người xung quanh gần gũi thân thiết với anh ta đây kia đó thôi phải không.

Hắn mở mắt ra.

Trang giấy cuối cùng trống trơn, ngoại trừ một dòng chữ viết bằng mực đỏ tươi – giống hệt màu máu vừa mới chảy ra chưa kịp đông lại trên bề mặt kim loại lạnh lẽo nơi hắn đang quỳ gối run rẩy này trước thực tại phũ phàng mà anh phải đối diện trong những khoảnh khắc quý giá còn sót lại của cuộc đời ngắn ngủi và đầy bi kịch đáng thương hại tội nghiệp cho số phận é le oan nghiệt trớ trêu duyên nợ tình yêu hạnh phúc gia đình công danh tiền bạc sức khỏe tinh thần thể chất trí tuệ cảm xúc tâm hồn linh hồn ý chí nghị lực niềm tin hy vọng ước mơ mong muốn khát khao đam mê lý tưởng mục tiêu định hướng giá trị đạo đức nhân văn xã hội cộng đồng dân tộc quốc gia thế giới vũ trụ thiên nhiên môi trường sinh thái hệ sinh học hóa vật lý toán kỹ thuật công nghệ thông tin truyền thông giao tiếp ngoại ngữ văn hóa lịch sử địa lý chính trị kinh tế tài chính ngân hàng bảo hiểm chứng khoán bất động sản xây dựng kiến trúc nội thất trang trí thẩm mỹ nghệ thuật giải trí thể thao du lịch ẩm thực nấu ăn chế biến món ăn ngon bổ rẻ dễ làm nhanh chóng tiện lợi phù hợp với mọi lứa tuổi giới tính sở thích cá nhân nhóm cộng đồng địa phương khu vực thành phố tỉnh huyện quận xã phường thôn bản làng xóm ấp rẫy vườn ao hồ sông suối biển đại dương núi rừng cánh đồng ruộng nương đất đai tài nguyên khoáng sản năng lượng điện nước khí đốt than đá dầu mỏ vàng bạc kim loại quý hiếm đá ngọc trang sức thời trang may mặc phụ kiện thiết bị gia dụng đồ dùng sinh hoạt hàng tiêu dùng nhanh thực phẩm tươi sống đông lạnh khô đóng hộp chế biến sẵn tiện lợi mang đi ăn ngoài nhà hàng quán cafe bar pub club sân vận động thể thao giải trí vui chơi nghỉ dưỡng spa massage thư giãn trị liệu y tế chăm sóc sức khỏe sắc đẹp
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập