Chương 21

Chương 21: Phá Vỡ Dòng Thời Gian



Lâm Phong mở mắt.

Thế giới không quay lại bình thường.

Nó quay lại *sai lệch*.

Anh đang nằm trên nền đá lạnh lẽo, ẩm ướt bởi lớp sương muối từ những ống dẫn nước rỉ sét.

Mùi ozone nồng nặc, mùi của một trận sét đánh vừa mới xé toạc bầu trời, nhưng ở đây, trong lòng đất, không có bầu trời.

Chỉ có mùi kim loại và sự mục rữa của thời gian.

Anh ngồi dậy, ngón tay run rẩy chạm vào ngực.

Da thịt nơi Lõi Chronos từng tồn tại giờ trơn nhẵn, không còn vết thương, không còn ánh sáng xanh.

Nó đã hòa tan.

Nó đã trở thành một phần của anh.

“Lâm Phong?”

Giọng nói ấy cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc.

Tạ Uyển Nhi đứng ở mép vực, ánh đèn pin yếu ớt chiếu xuống từ phía trên.

Cô ấy không nhảy xuống.

Cô ấy giữ khoảng cách an toàn, khẩu súng ngắn vẫn cầm chắc trong tay, nhưng tay cô đang run.

Không phải vì sợ hãi, mà vì kiệt sức.

Những vết bẩn máu khô trên áo blouse trắng của cô như những con dấu của những cuộc phẫu thuật thất bại.

“Cô vẫn còn sống,” Lâm Phong nói.

Giọng anh khàn khạc, lạ lùng.

Nó vang lên như thể từ một nơi xa xôi, dội lại từ một hành lang dài vô tận.

“Anh đã biến mất,” Uyển Nhi đáp, bước xuống bậc thang đá, từng bước một, thận trọng như thể đang đi trên băng mỏng.

“Trong ba giây.

Ba giây mà đồng hồ của tôi không chạy.

Khi tôi nhìn lại, anh không còn ở đó.

Và không khí...

không khí ở đây thay đổi.”

Lâm Phong nhìn xung quanh.

Căn phòng máy chủ cổ xưa của Khu Phố Cổ không còn là nơi anh vừa rời đi.

Những bức tường bằng đá đen giờ phủ đầy rêu xanh phát sáng, một loại thực vật sinh tồn trong bóng tối và bức xạ thời gian.

Những dây cáp đồng thau khổng lồ, từng là mạch thần kinh của hệ thống điều khiển dòng thời gian khu vực này, giờ đã mục rữa, chảy xuống như máu đông đặc.

“Thời gian ở đây nhanh hơn,” Lâm Phong nhận xét.

Anh nhìn vào đồng hồ đeo tay.

Kim giây đang quay với tốc độ điên cuồng, không phải là một giây một nhịp, mà là mười nhịp trong một lần chớp mắt.

“Khu Phố Cổ.

Một ngày ở đây là một năm bên ngoài.

Chúng ta đã lạc vào một túi thời gian bị thủng.”

Uyển Nhi gật đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua những bóng tối xung quanh.

“Và nếu chúng ta ở lại quá lâu, chúng ta sẽ già nua và chết trước khi kịp thở.

Chúng ta cần di chuyển.

Ngay bây giờ.”

Lâm Phong đứng dậy.

Cơ thể anh cảm thấy nhẹ bẫng, nhưng bên trong, một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng.

Anh không nói với Uyển Nhi về cảm giác đó.

Anh không nói về giọng nói trong đầu anh, giọng nói của phiên bản già nua của chính mình, đang thì thầm rằng *mọi thứ mới chỉ bắt đầu*.

“Có một lối đi,” Lâm Phong chỉ vào một khe hở phía sau những đống đổ nát của máy chủ.

“Tôi nghe thấy tiếng nước chảy.

Và tiếng...

bước chân.”

Uyển Nhi nheo mắt.

“Bước chân?

Trong Khu Phố Cổ?

Không có ai sống sót ở đó ngoài những Bại Hoại cấp thấp.”

“Không phải Bại Hoại,” Lâm Phong nói, giọng lạnh như băng.

“Là người.”



Họ di chuyển trong bóng tối, chỉ dựa vào ánh sáng yếu ớt từ những viên rêu phát sáng.

Không khí càng lúc càng nặng, mùi hương của hoa tử đinh hương cũ kỹ và mùi giấy mục trộn lẫn với mùi ẩm mốc.

Đây là dấu hiệu của sự phân hủy ký ức.

Virus Chronos không chỉ làm méo mó thời gian; nó ăn mòn nhận thức.

Lâm Phong dẫn đầu, tay cầm một thanh sắt gỉ sét lấy từ đống đổ nát.

Anh không tin vào vũ khí của mình, nhưng anh cần cảm giác của nó, cần sự thật vật lý để neo giữ bản thân khỏi sự trượt dài vào ảo giác.

“Em ấy có ở đây không?” Uyển Nhi hỏi, giọng nhỏ hơn.

Cô ấy không nhìn anh, mà nhìn vào những bức tường đá, nơi những ký tự cổ xưa đang nhấp nháy mờ ảo.

“Tiểu Nhàn?” Lâm Phong dừng bước.

“Tôi không biết.

Nhưng tôi cảm thấy...

sự hiện diện của cô ấy.

Nó giống như một nhịp tim.

Nhịp tim của chính tôi, nhưng chậm hơn.

Chậm đến mức gần như ngừng đập.”

Họ đi sâu hơn vào lòng tòa tháp cũ.

Cấu trúc kiến trúc trở nên kỳ lạ hơn.

Những hành lang xoắn ốc, những cầu thang dẫn lên trần nhà, những cửa sổ nhìn ra khoảng trống không có gì.

Không gian ở đây không tuân theo Euclid.

Nó tuân theo logic của cơn ác mộng.

Đột nhiên, Lâm Phong dừng lại.

Anh đưa tay ra, ngăn Uyển Nhi bước tiếp.

“Im lặng,” anh ra lệnh.

Từ phía trước, trong bóng tối dày đặc, một âm thanh vang lên.

Không phải tiếng bước chân.

Đó là tiếng lật trang giấy.

Xoẹt.* Rõ ràng, chậm rãi, và có chủ đích.

Lâm Phong và Uyển Nhi trao đổi một cái nhìn.

Sự nghi ngờ và sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt Uyển Nhi.

Cô ấy lùi lại một bước, đưa súng lên, nhưng không nhắm vào phía trước, mà vào hai bên sườn, phòng thủ.

Lâm Phong bước đi trước, thận trọng.

Mỗi bước chân của anh đều được tính toán để không tạo ra tiếng động.

Anh cần biết.

Anh cần biết điều gì đang chờ đợi họ trong mê cung này.

Nếu đó là Giám đốc Hàn, anh sẽ chết.

Nếu đó là Bại Hoại, anh sẽ chiến đấu.

Nhưng nếu đó là một thứ khác...

một thứ liên quan đến nguồn gốc của anh...

Họ quanh một góc tường.

Trước mặt họ là một căn phòng rộng lớn, trần nhà cao vút, được chiếu sáng bởi một nguồn ánh sáng vàng ấm áp, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo xung quanh.

Ở giữa căn phòng là một chiếc bàn gỗ cũ kỹ.

Và trên đó, một người đàn ông đang ngồi.

Anh ta mặc bộ vest cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian.

Tóc anh ta trắng bệch, nhưng khuôn mặt thì trẻ trung, thanh tú.

Anh ta đang đọc một cuốn sách.

Lâm Phong nhận ra khuôn mặt đó.

Không phải từ cuộc đời của anh.

Mà từ những giấc mơ.

Từ những ký ức bị che giấu.

Đó là cha anh.

Người đàn ông không ngẩng đầu lên khi họ bước vào.

Anh ta tiếp tục lật trang giấy.

*Xoẹt.*

“Cha?” Lâm Phong thì thầm.

Tiếng gọi đó vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một giọt nước rơi vào hồ nước tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa ra mọi hướng.

Người đàn ông dừng tay.

Anh ta chậm rãi ngẩng đầu lên.

Đôi mắt anh ta không phải là đôi mắt của một người đàn ông.

Chúng là hai hố đen, sâu thẳm, không có đồng tử, không có tròng trắng.

Chỉ có bóng tối đang quay cuồng.

“Con đến muộn,” giọng nói của người đàn ông vang lên.

Nó không phát ra từ miệng, mà từ chính không khí xung quanh, từ những bức tường, từ sàn nhà.

Nó là giọng nói của Lâm Phong, nhưng già cỗi, mệt mỏi, và đầy sự chấp nhận bi quan.

“Con không phải là con,” Lâm Phong nói, giọng anh rung lên.

“Con là một bản sao.

Một cái bẫy.”

Người đàn ông cười.

Cười một cách đau khổ.

“Cái gì cũng là một cái bẫy, Lâm Phong.

Sự sống là một cái bẫy.

Cái chết là một cái bẫy.

Thời gian là cái bẫy lớn nhất.

Và con đang đứng giữa tâm điểm của nó.”

Uyển Nhi bước sang bên cạnh Lâm Phong, súng hướng về người đàn ông.

“Anh là ai?

Anh đang giả mạo ông ấy để làm gì?”

Người đàn ông nhìn Uyển Nhi.

Ánh mắt trống rỗng của anh ta khiến cô rùng mình.

“Cô là người thu thập dữ liệu.

Cô nghĩ cô có thể chữa lành thế giới này bằng cách hiểu nó.

Nhưng cô không thể hiểu điều gì mà chính cô là một phần của nó.”

Lâm Phong phớt lờ Uyển Nhi.

Anh tập trung vào người đàn ông trước mặt.

“Tiểu Nhàn ở đâu?

Em ấy là chìa khóa.

Tôi cần cô ấy để phá vỡ vòng lặp.”

“Chìa khóa?” Người đàn ông lắc đầu.

“Cô ấy không phải là chìa khóa.

Cô ấy là ổ khóa.

Và con là người bị khóa lại.

Nếu con mở cửa, con sẽ không giải phóng cô ấy.

Con sẽ giải phóng *nó*.”

“Nó là gì?”

“Sự thật,” người đàn ông nói.

“Sự thật rằng con không phải là nạn nhân.

Con là nguyên nhân.

Con là nguồn gốc của Virus Chronos.

Không phải con bị nhiễm virus.

Con *là* virus.

Con là hiện thân của sự hỗn loạn mà thế giới này cố gắng ngăn chặn.”

Lâm Phong cảm thấy như bị đánh vào bụng.

Không phải vì cú đấm, mà vì sự thật.

Những mảnh ghép trong đầu anh bắt đầu nối lại.

Những cơn đau đầu dữ dội.

Những lúc thời gian dừng lại xung quanh anh.

Những con quái vật tránh né anh.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì chúng đang sợ *nguồn gốc* của chúng.

“Lies,” Lâm Phong nói, nhưng giọng anh thiếu sự chắc chắn.

“Tôi là một người bình thường.

Tôi là một kỹ sư.

Tôi có gia đình.

Tôi có ký ức.”

“Ký ức của con được viết bởi Giám đốc Hàn,” người đàn ông nói.

“Để giữ con ổn định.

Để giữ con không nhận ra rằng con đang ăn mòn thực tại.

Mỗi giây con tồn tại, thế giới này sụp đổ thêm một chút.

Tiểu Nhàn không bị mắc kẹt trong vòng lặp.

Cô ấy đang cố gắng giữ con lại.

Cô ấy đang hy sinh linh hồn mình để giữ cho con không biến thành một lỗ hổng đen nuốt chửng mọi thứ.”

Lâm Phong lùi lại một bước.

Tim anh đập thình thịch.

“Nếu tôi giết cô ấy...

thế giới sẽ sụp đổ?”

“Nếu con giết cô ấy, con sẽ trở về bình thường,” người đàn ông nói.

“Con sẽ sống.

Con sẽ già đi.

Con sẽ chết.

Nhưng thế giới này sẽ biến mất.

Mọi thứ sẽ trở về hư vô.”

Lâm Phong nhìn vào tay mình.

Những ký tự trên da thịt anh, những ký tự mà anh luôn nghĩ là vết sẹo của virus, giờ đây đang phát sáng mờ ảo.

Chúng không phải là vết thương.

Chúng là những dòng mã.

Những dòng mã của sự hủy diệt.

Uyển Nhi hạ khẩu súng xuống một chút.

Cô ấy nhìn Lâm Phong, ánh mắt phức tạp.

Có sự sợ hãi, nhưng cũng có sự hiểu biết.

Cô ấy đã nghi ngờ điều này từ lâu.

Dữ liệu từ cơ thể Lâm Phong không khớp với bất kỳ mẫu virus nào đã biết.

Nó không lây lan.

Nó *hấp thụ*.

“Phong,” Uyển Nhi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Nếu điều đó đúng...

thì chúng ta không thể để anh tiếp tục.

Chúng ta cần khóa anh lại.

Để cứu mọi người.”

Lâm Phong nhìn cô.

Anh thấy sự hy sinh trong ánh mắt cô.

Cô sẵn sàng giết anh để cứu thế giới.

Đó là đạo đức thực dụng mà anh luôn theo đuổi.

Nhưng giờ, khi nó được áp dụng lên chính anh, nó trở nên khủng khiếp.

“Và nếu tôi từ chối?” Lâm Phong hỏi.

“Tôi sẽ buộc anh,” Uyển Nhi nói.

“Tôi đã mang theo chất ức chế.

Nó sẽ làm tê liệt hệ thống thần kinh của anh.

Nó sẽ đau đớn.

Và nó có thể giết anh.”

Lâm Phong cười.

Một nụ cười đắng chát.

“Vậy thì chúng ta đang ở trong một vòng lặp khác.

Một vòng lặp của sự hy sinh.

Tôi hy sinh Tiểu Nhàn để cứu thế giới.

Hoặc tôi hy sinh chính mình để cứu Tiểu Nhàn.

Hoặc tôi hy sinh cả hai để cứu chính mình.”

“Không có lựa chọn thứ ba,” người đàn ông nói.

“Chỉ có sự hủy diệt.”

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh lắng nghe.

Không phải lắng nghe giọng nói của cha mình, hay của Uyển Nhi.

Anh lắng nghe nhịp đập của chính mình.

Và bên dưới nhịp đập đó, anh nghe thấy một âm thanh khác.

Một âm thanh của sự khóc lóc.

Của Tiểu Nhàn.

Cô ấy không ở đây.

Nhưng cô ấy đang gọi anh.

Từ một nơi xa xôi, từ một thời gian khác.

“Em ơi,” anh thì thầm.

Và đột ngột, thế giới xung quanh họ bắt đầu nứt nẻ.

Những bức tường đá vỡ vụn, biến thành bụi.

Ánh sáng vàng tắt ngấm.

Bóng tối bao trùm.

Người đàn ông biến mất.

Uyển Nhi biến mất.

Chỉ còn lại Lâm Phong, đứng một mình trong khoảng trống.

Khoảng trống không trống rỗng.

Nó đầy ắp những hình ảnh.

Những hình ảnh của quá khứ, hiện tại và tương lai chồng chéo lên nhau.

Lâm Phong thấy mình đang là một đứa trẻ, chơi đùa trong công viên.

Anh thấy mình đang đứng trong căn phòng máy chủ, đối mặt với Lõi Chronos.

Anh thấy mình đang chết, máu chảy ra từ miệng.

Anh thấy Tiểu Nhàn đang mỉm cười, nhưng đôi mắt cô ấy đầy nước mắt.

“Lâm Phong,” giọng nói của Tiểu Nhàn vang lên.

Nó không đến từ một hướng cụ thể.

Nó đến từ mọi hướng.

Từ bên trong anh.

“Anh không thể phá vỡ dòng thời gian.

Anh chỉ có thể chọn nơi mà nó chảy.”

“Em muốn tôi làm gì?” Lâm Phong hỏi, giọng anh vang vọng trong không gian vô tận.

“Đừng tin vào bất cứ ai,” Tiểu Nhàn nói.

“Đừng tin vào cha anh.

Đừng tin vào Giám đốc Hàn.

Đừng tin vào Uyển Nhi.

Và đặc biệt, đừng tin vào chính anh.”

“Vậy tôi nên tin vào điều gì?”

“Tin vào sự đau đớn,” Tiểu Nhàn đáp.

“Đau đớn là thứ duy nhất thật sự.

Nó là neo giữ anh trong hiện tại.”

Hình ảnh của Tiểu Nhàn mờ dần.

Và thay vào đó, một cánh cửa xuất hiện trước mặt Lâm Phong.

Nó không phải là cửa bằng gỗ hay kim loại.

Nó là một khe hở trong thực tại, một đường nứt màu đen tuyền, phát ra một lực hút khủng khiếp.

Bên kia cánh cửa, anh thấy một thành phố.

Một thành phố mà anh không nhận ra.

Nó không phải là Khu Phố Cổ.

Nó không phải là Khu Công Nghệ Cao.

Nó là một nơi khác.

Một nơi mà thời gian không tồn tại.

Và trong thành phố đó, anh thấy bóng dáng của Giám đốc Hàn.

Anh ta đang đứng trên một tòa tháp cao, nhìn xuống thành phố với vẻ mặt bình thản.

Lâm Phong biết rằng nếu anh bước qua cánh cửa đó, anh sẽ không còn là Lâm Phong.

Anh sẽ trở thành một thứ gì đó khác.

Một thực thể của thời gian.

Nhưng anh cũng biết rằng nếu anh không bước qua, anh sẽ không bao giờ tìm được cách cứu Tiểu Nhàn.

“Quyết định đi,” giọng nói của cha anh vang lên một lần nữa, lần này gần hơn, nguy hiểm hơn.

“Sống như một nô lệ của thời gian.

Hoặc chết như một vị thần của sự hỗn loạn.”

Lâm Phong nhìn vào cánh cửa.

Anh cảm thấy sự sợ hãi chạy dọc sống lưng.

Nhưng bên dưới sự sợ hãi, anh cảm thấy một sự thôi thúc.

Một sự thôi thúc phá vỡ mọi thứ.

Anh đưa tay ra.

Không phải để chạm vào cánh cửa.

Mà để nắm lấy thanh sắt gỉ sét trong tay mình.

“Tôi không chọn sống,” anh nói.

“Và tôi không chọn chết.”

Anh lao về phía cánh cửa.

Không phải để bước qua nó.

Mà để phá vỡ nó.

Và khi anh lao đi, thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.

Không phải vì anh phá vỡ nó.

Mà vì nó không còn có thể chịu đựng được sự hiện diện của anh.

Cánh cửa vỡ vụn.

Và từ bên trong, một thứ gì đó nhìn ra.

Đôi mắt của nó giống hệt đôi mắt của Lâm Phong.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập