Chương 22
Không phải mùi của xác thối hay rác thải, mà là mùi của sự cũ kỹ, của những ký ức bị lãng quên đang phân hủy trong không khí.
Lâm Phong đứng giữa khoảng trống đó, nơi thực tại vừa sụp đổ dưới bàn tay anh.
Cánh cửa năng lượng mà anh vừa phá vỡ không còn tồn tại, nhưng vết thương trên thực tại vẫn còn đó, một đường nứt màu đen tuyền đang lan rộng như mạng nhện trên bầu trời u ám.
Đôi mắt anh, giờ đây rực lên một ánh sáng tím chập chờn – dấu hiệu của Virus Chronos đang cố gắng kiểm soát cơ thể.
Nhưng anh đã "nghịch đảo" quy tắc.
Thay vì để virus làm chủ, anh dùng ý chí để điều khiển dòng chảy đó.
Mỗi nhịp đập của tim anh không còn theo nhịp sinh học thông thường, mà đồng bộ với tần số rung động của những mảnh vỡ thời gian xung quanh.
Anh cảm thấy sự đau đớn.
Nó không phải là cảm giác vật lý, mà là sự xé rách của nhận thức.
Mỗi giây trôi qua, anh thấy mình già đi một tuổi, rồi trẻ lại một năm, rồi tồn tại trong một khoảnh khắc kéo dài hàng thế kỷ.
Uyển Nhi đứng cách anh ba bước chân.
Cô không cầm súng nữa.
Cô cầm một thiết bị đo đạc, màn hình hiển thị những con số loạn xạ.
Ánh mắt cô không còn sự lạnh lùng của một nhà khoa học, mà là sự kinh hoàng của một người chứng kiến sự thật trần trụi.
"Nhiệt độ cơ thể anh đang giảm xuống âm độ," Uyển Nhi nói, giọng run rẩy.
"Nhưng entropy xung quanh anh đang tăng vọt.
Anh đang đốt cháy thời gian để tồn tại, Phong.
Anh không thể duy trì trạng thái này quá năm phút."
Lâm Phong không đáp.
Anh tập trung vào vết nứt trên da tay mình.
Những dòng mã nhị phân màu xanh lá cây đang chạy dọc theo mạch máu, ăn mòn thịt da.
Chúng không phải là virus.
Chúng là mã nguồn.
Mã nguồn của thực tại.
Và anh là lỗi hệ thống.
"Thời gian ở đây..." Lâm Phong ho lên, máu tươi chảy ra từ khóe miệng, nhưng những giọt máu đó không rơi xuống đất.
Chúng lơ lửng trong không trung, sau đó trôi ngược trở lại vào môi anh.
"Nó không đồng nhất.
Nó bị xé toạc."
Anh nhìn về phía trước.
Trước mặt anh là một bức tường bê tông đổ nát, nhưng qua khe hở của nó, anh thấy hai cảnh tượng khác nhau.
Bên trái, một tòa nhà cao tầng đang sụp đổ chậm chạp, mỗi viên gạch rơi xuống mất cả một ngày.
Bên phải, một đoàn người đang chạy trốn, nhưng họ di chuyển nhanh đến mức trở thành những vệt mờ, biến mất trong tích tắc.
"Đây là ranh giới," Lâm Phong thì thầm.
"Giữa Khu Phố Cổ và Khu Công Nghệ Cao.
Nơi mà dòng thời gian va chạm."
Anh bước về phía bức tường.
Mỗi bước chân đặt xuống, mặt đất rung chuyển.
Không phải vì trọng lượng cơ thể, mà vì sự xung đột của hai dòng thời gian khác nhau đang cố gắng xác định vị trí của anh.
Anh là điểm neo.
Anh là lỗi.
Và nơi anh đứng, thực tại không thể chịu đựng được.
Lâm Phong di chuyển về phía điểm đỏ trên bản đồ.
Mỗi bước chân, anh cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu.
Virus Chronos trong máu anh đang phản ứng dữ dội với năng lượng thời gian xung quanh.
Da anh nứt nẻ, máu chảy ra nhưng không đông lại, mà biến thành những giọt nước thời gian trôi ngược lại vào cơ thể.
Anh có thể nhìn thấy quá khứ của những viên gạch dưới chân mình – chúng được đặt vào vị trí này mười năm trước, và anh có thể thấy tương lai của chúng – chúng sẽ vỡ vụn trong năm mươi năm nữa.
Anh không đơn độc.
Từ tro bụi của những tòa nhà đổ nát, những bóng đen bắt đầu hiện ra.
Chúng không phải là Bại Hoại thông thường.
Chúng là những sinh vật bị biến dạng bởi sự xung đột thời gian.
Một cái đầu trẻ em gắn trên cơ thể một người già, một cánh tay kim loại mọc ra từ xác thịt thối rữa.
Chúng gầm gừ, nhưng tiếng gầm đó nghe như tiếng khóc của trẻ con bị bóp méo qua một máy phát thanh cũ kỹ.
Lâm Phong rút thanh sắt gỉ sét ra.
Anh không sợ chúng.
Anh sợ chính mình hơn.
Một trong những sinh vật đó lao vào anh.
Nó nhanh, nhưng chậm chạp trong mắt anh.
Anh có thể thấy từng cơ bắp của nó co giãn, từng tế bào phân chia.
Anh bước sang một bên, dễ dàng né tránh cú đấm của nó.
Nhưng khi anh chạm vào nó, cơ thể anh bắt đầu hấp thụ năng lượng thời gian của nó.
Sinh vật đó già đi nhanh chóng, da thịt teo tóp, xương cốt vỡ vụn, và biến thành một đống tro bụi trong vòng một giây.
Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.
Anh vừa giết một sinh vật.
Nhưng anh cũng vừa ăn cắp thời gian của nó.
Và giờ, anh cảm thấy ký ức của nó tràn vào đầu mình.
sao trời lại tối thế...*
Anh khựng lại.
Ký ức đó không thuộc về sinh vật đó.
Nó thuộc về một đứa trẻ.
Một đứa trẻ đã chết trong ngày Zero.
"Đừng," anh nói với chính mình.
"Đừng để nó kiểm soát anh."
Nhưng ký ức tiếp tục tràn vào.
Hàng ngàn ký ức.
Hàng ngàn cái chết.
Hàng ngàn nỗi đau.
Chúng chồng chéo lên nhau, làm anh gần như mất ý thức.
Anh quỳ xuống, ôm đầu, cố gắng giữ lấy lý trí.
"Phong!" Giọng nói của Uyển Nhi vang lên từ phía sau.
"Anh đang hấp thụ quá nhiều!
Anh sẽ trở thành một lỗ hổng!"
Lâm Phong mở mắt.
Ánh sáng tím trong mắt anh giờ đây rực sáng đến mức chói lòa.
Anh đứng dậy, nhưng anh không còn là Lâm Phong hoàn toàn.
Anh là một phần của tất cả những ký ức đó.
Anh là nỗi đau.
Anh là sự mất mát.
"Đi tiếp," anh nói, giọng nói vang vọng như thể nó đến từ nhiều hướng khác nhau.
"Đến trung tâm.
Đến nơi mà mọi thứ bắt đầu."
Ánh sáng từ cơ thể Lâm Phong lan tỏa, xé toạc bầu trời u ám.
Một cánh cửa khổng lồ, bằng năng lượng thuần túy, mở ra trước mặt anh.
Bên kia cánh cửa không phải là Khu Công Nghệ Cao hay Căn Cứ.
Đó là một khoảng trống trắng xóa, nơi mà mọi quy luật vật lý đều không còn tồn tại.
Từ trong khoảng trống đó, một giọng nói vang lên, khôn khéo và đầy quyền năng.
*"Cuối cùng, con cũng đến.
Con đã phá vỡ vỏ bọc.
Con đã giải phóng năng lượng.
Giờ thì, con sẽ trở thành nền tảng cho thế giới mới của ta."*
Giám đốc Hàn.
Lâm Phong nhìn thấy bóng dáng của anh ta đứng trên một tòa tháp vô hình trong khoảng trống trắng.
Hàn không còn là một con người.
Anh ta là một thực thể thuần túy, được dệt từ những sợi dây thời gian.
"Anh không thể làm được điều đó," Lâm Phong nói, giọng anh vang vọng trong không gian trắng xóa.
"Tôi đã phá vỡ nó."
"Con nghĩ con đã phá vỡ nó?" Hàn cười.
"Con chỉ mới mở cánh cửa.
Và bây giờ, con không thể quay lại."
Lâm Phong nhìn vào tay mình.
Chúng đang biến mất.
Không phải vì phân rã, mà vì chúng đang trở về với hư vô.
"Tiểu Nhàn," anh gọi.
*"Anh không đơn độc,"* giọng nói của cô vang lên.
*"Anh là chìa khóa.
Và giờ, anh là ổ khóa."*
Lâm Phong hiểu.
Anh không thể cứu em gái bằng cách sống.
Và anh không thể cứu em ấy bằng cách chết.
Anh phải trở thành một phần của hệ thống mới.
Một phần của sự hỗn loạn mới.
Anh bước về phía cánh cửa.
Không phải để đi qua nó.
Mà để đóng nó lại từ bên trong.
"Đau đớn," anh thì thầm.
"Là thứ duy nhất thật sự."
Và khi anh bước vào khoảng trống trắng, thế giới bên ngoài bắt đầu sụp đổ.
Không phải vì sự hủy diệt.
Mà vì sự tái sinh.
Uyển Nhi đứng giữa đống đổ nát, nhìn lên bầu trời.
Những hạt sáng của Lâm Phong đã biến mất.
Nhưng trên tay cô, chiếc đồng hồ cát giờ đây chứa đầy cát đen.
Và bên trong nó, một bóng dáng nhỏ bé đang mỉm cười.
Nhưng đôi mắt cô ấy không còn màu nâu nữa.
Chúng là màu tím.
Giống như mắt của Lâm Phong.
Và từ sâu thẳm trong lòng cô, một giọng nói vang lên.
Không phải của Lâm Phong.
Mà của Giám đốc Hàn.
*"Chào mừng đến với thế giới mới."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận