Chương 20
Nó là một vết rách trong vải vóc của vũ trụ, nơi logic sụp đổ và sự thật bị bóp méo.
Lâm Phong không lùi lại.
Thay vì sợ hãi trước nụ cười tà ác của đối thủ – phiên bản già nua, tàn phá của chính mình – anh khẽ nhếch mép, một cử động cơ học, lạnh lẽo.
Tay phải anh vẫn giữ chặt khẩu súng ngắn đã cạn đạn, nhưng ngón tay cái đang bấm vào một nút ẩn trên cổ tay đồng hồ đo nhịp tim – một vật phẩm anh nhặt được từ xác một kỹ sư trong "Ngày Zero".
Thiết bị này không đo nhịp tim.
Nó đo sự biến dạng của trường thời gian.
"Luật do ngươi viết?" Lâm Phong lên tiếng, giọng lạnh băng, cắt ngang sự im lặng chết chóc.
"Thế thì ngươi chắc chắn biết luật đầu tiên: Không có gì là vĩnh viễn, kể cả sự im lặng."
Phiên bản già nua của anh – gọi nó là "Người Tạo Ra" – bước tới.
Mỗi bước chân của hắn in hằn lên không khí như những vết nứt trên kính vỡ.
Ánh sáng xanh từ Lõi Chronos trong tay Lâm Phong bùng lên, không phải để chiếu sáng, mà để che giấu sự run rẩy của cơ thể anh.
Cơ thể anh đang kêu gào, mỗi tế bào như muốn tách rời khỏi nhau dưới áp lực của hai dòng thời gian xung đột.
"Ngươi nghĩ ngươi đang khám phá bí mật," Người Tạo Ra nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, như thể nó được phát ra từ chính xương sống của Lâm Phong.
"Nhưng ngươi chỉ đang mở nắp mộ của chính mình."
Lâm Phong không đáp.
Anh tập trung vào đồng hồ đo nhịp tim.
Kim chỉ trỏ đang quay ngược chiều kim đồng hồ, tốc độ ngày càng nhanh.
Nó không đo nhịp tim.
Nó đo tốc độ phân rã của thực tại xung quanh anh.
Và con số đang tiến gần đến điểm không.
Điểm không.
Nơi mà quá khứ, hiện tại và tương lai va chạm.
Họ đi vào một tòa nhà bỏ hoang, nơi kiến trúc hiện đại gặp gỡ sự tàn phá của thời gian.
Những tấm kính vỡ vụn nằm rải rác trên sàn nhà, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài.
Tiếng bước chân của họ vang lên khác thường – một bên vang lên rõ ràng, bên kia thì bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đáng sợ.
Lâm Phong dừng lại trước một hành lang dài.
Ở cuối hành lang, một cánh cửa sắt nặng nề đang đóng lại.
Nhưng nó không đóng hoàn toàn.
Một khe hở nhỏ, đủ để một người chui qua, đang mở ra và đóng lại theo nhịp điệu kỳ lạ.
"Nó đang thở," Lâm Phong nói.
Uyển Nhi gật đầu.
"Trường thời gian ở đây không ổn định.
Nó đang co giãn.
Chúng ta phải đi vào đúng lúc, khi nó mở ra.
Nếu không, chúng ta sẽ bị kẹt giữa hai trạng thái."
Lâm Phong quan sát khe hở.
Nó mở ra trong một giây, đóng lại trong ba giây.
Sau đó, mở ra trong hai giây, đóng lại trong một giây.
Không có quy luật.
Hoặc có, nhưng anh chưa thể tìm ra.
Anh nhìn vào đồng hồ đo nhịp tim.
Kim chỉ trỏ đang dao động mạnh.
Anh nhắm mắt lại, lắng nghe.
Không phải bằng tai, mà bằng trực giác.
Bằng nỗi sợ hãi sâu sắc về chính mình.
Anh cảm thấy sự hiện diện của Người Tạo Ra.
Hắn đang ở đó, ngay sau cánh cửa.
"Phong," Uyển Nhi gọi, giọng cô thấp xuống.
"Anh ổn chứ?"
Lâm Phong mở mắt.
Nhưng tôi biết anh ấy đang ở đó."
"Anh ấy?"
"Phiên bản khác của tôi.
Người Tạo Ra."
Uyển Nhi không nói gì.
Cô chỉ nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng và tò mò.
Cô đang thu thập dữ liệu.
Từ cơ thể anh.
Từ phản ứng của anh.
Từ cách anh đối mặt với cái chết.
Lâm Phong bước tới.
Anh không cần chìa khóa.
Anh lấy ra một thiết bị giải mã tín hiệu mà anh đã chế tạo từ các linh kiện của một Bại Hoại cấp cao.
Anh kết nối nó vào ổ khóa.
Màn hình nhấp nháy đỏ, sau đó chuyển sang xanh lá.
Cánh cửa mở ra với một tiếng rít dài, giống như tiếng thở dài của một kẻ đang ngủ mê bị đánh thức.
Bên trong là một căn phòng rộng lớn, trần nhà cao vút.
Ở giữa căn phòng là một cái bàn bằng đá đen.
Và trên đó, là một cái đầu.
Không phải đầu người.
Đó là đầu của một Bại Hoại, nhưng được bảo quản nguyên vẹn.
Đôi mắt nó mở to, nhìn thẳng vào trần nhà.
Và trong đôi mắt đó, Lâm Phong thấy sự phản chiếu của chính mình.
Anh bước lại gần.
Trên bàn có một cuốn nhật ký bằng da, mở ra ở trang cuối cùng.
Chữ viết tay run rẩy, như thể người viết đang trong tình trạng hoảng loạn tột độ.
*"Ngày thứ 47.
Dự án Chronos đã thất bại.
Chúng ta không thể kiểm soát nó.
Nó không phải là một virus.
Nó là một ký ức.
Ký ức của chính vũ trụ.
Và chúng ta đang cố gắng ghi đè lên nó.
Kết quả là sự sụp đổ.
Thời gian không thể bị buộc tội.
Nó chỉ có thể bị buông bỏ.
Tôi đã tìm thấy cách.
Nhưng giá phải trả là quá đắt.
Tôi không thể làm điều đó.
Tôi không thể hy sinh con gái mình.
Nhưng nếu không có cô ấy, mọi thứ sẽ kết thúc.
Xin lỗi, Tiểu Nhàn.
Bố không thể bảo vệ em."*
Lâm Phong chết lặng.
Giọng nói trong đầu anh vang lên, nhưng không phải là của anh.
Đó là giọng nói của cha anh.
Người cha đã chết trong vụ nổ năm đó.
*"Bố?"* anh thì thầm.
Cuốn nhật ký rơi xuống sàn.
Những trang giấy trước đó bắt đầu bay lên, xé toạc ra, và những dòng chữ trên đó bắt đầu sáng lên.
Chúng không phải là tiếng Việt.
Chúng là một ngôn ngữ cổ xưa, một ngôn ngữ của các định luật vật lý.
Và chúng đang ghép lại thành một hình ảnh.
Hình ảnh của một đứa bé.
Đứa bé đó không phải là Tiểu Nhàn.
Đứa bé đó là Lâm Phong.
Viên pin va chạm với sàn nhà.
Không có tiếng nổ lớn.
Không có lửa.
Thay vào đó, thế giới xung quanh Lâm Phong *dừng lại*.
Bụi ngừng bay.
Ánh sáng từ các khối cầu đóng băng.
Ngay cả âm thanh cũng biến mất.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng, như thể anh đang trôi trong chân không.
"Thời gian...
đã dừng?"
Anh nhìn xung quanh.
Những bóng dáng của những kẻ thức tỉnh vẫn đứng đó, nhưng chúng không di chuyển.
Chúng đóng băng trong tư thế tấn công.
Không khí trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lâm Phong nhìn xuống tay mình.
Lõi Chronos đang phát ra một ánh sáng trắng xóa, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nó không còn là một viên đá.
Nó là một lỗ hổng.
Một lỗ hổng trong thực tại.
Và từ lỗ hổng đó, một giọng nói vang lên.
Không phải từ những bóng dáng.
Mà từ chính bên trong anh.
*"Lâm Phong.
Ngươi đã phá vỡ lớp vỏ.
Bây giờ, ngươi phải đối mặt với sự thật."*
Sự thật là gì?
Lâm Phong không biết.
Nhưng anh cảm thấy một sự hiện diện khác.
Một sự hiện diện đang chờ đợi.
Một sự hiện diện mà anh đã quen thuộc.
Từ khoảng trắng phía trước, một bóng dáng bước ra.
Không phải là một con người.
Không phải là một quái vật.
Đó là một phiên bản của chính Lâm Phong, nhưng già hơn, tàn phá hơn, và trong tay nó là một con dao.
"Chào mừng trở lại, Người Tạo Ra," phiên bản đó nói.
"Bây giờ, chúng ta bắt đầu vòng lặp thứ hai."
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Và khi anh mở mắt ra, anh không còn nhớ tên mình.
Chỉ còn lại sự trống rỗng.
Và trong sự trống rỗng đó, anh thấy em gái mình.
Cô ấy đang mỉm cười.
Và trong đôi mắt cô ấy, anh thấy sự kết thúc.
Không phải sự kết thúc của cuộc đời.
Mà là sự kết thúc của mọi thứ.
Lâm Phong mở mắt.
Anh đang đứng trước một tấm gương.
Nhưng trong gương, không có hình ảnh của anh.
Chỉ có Tiểu Nhàn.
Cô ấy đang nhìn anh, đôi mắt trống rỗng, miệng mấp máy điều gì đó.
Anh cố gắng đọc môi.
*Chết.*
Anh quay lại.
Tạ Uyển Nhi đang đứng ở cửa, mặt tái mét.
Cô đang cầm một khẩu súng hướng về phía anh.
"Phong," cô nói, giọng run rẩy.
"Anh không thể làm điều đó.
Nếu anh phá vỡ vòng lặp, anh sẽ giết chết cô ấy.
Và anh sẽ giết chết tất cả chúng ta."
Lâm Phong nhìn vào tay mình.
Lõi Chronos đang biến mất.
Nó hòa vào da thịt anh.
Anh biết cô ấy đúng.
Nhưng anh cũng biết rằng, nếu không phá vỡ vòng lặp, anh sẽ mãi mãi là một nô lệ của thời gian.
Và Tiểu Nhàn sẽ mãi mãi là một chìa khóa.
Anh bước về phía Uyển Nhi.
Không phải để chiến đấu.
Mà để xin lỗi.
"Xin lỗi," anh nói.
Và sau đó, thế giới sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận