Chương 19

Chương 19 — Phá Vỡ Dòng Thời Gian

Lâm Phong dừng lại, ngón tay vẫn còn run rẩy sau cú chạm vào xác Bại Hoại vừa rồi.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất thường.

Con quái vật đó không chết theo cách thông thường.

Khi cây dao găm của anh đâm xuyên qua não, cơ thể nó không cứng đờ hay tan rã thành bụi thời gian như những con khác.

Nó *rên rỉ*.

Một âm thanh trầm đục, giống như tiếng kim loại bị bẻ cong đến giới hạn chịu đựng, vang lên từ sâu trong lồng ngực nó.

Máu từ vết thương không chảy ra.

Nó trôi ngược lại vào trong da thịt, đóng lại nhanh chóng dưới ánh mắt kinh hoàng của Lâm Phong.

Nhưng điều đáng sợ hơn là khuôn mặt của con quái vật.

Trong khoảnh khắc trước khi nó sụp đổ, đôi mắt đỏ ngầu của nó đã mở to, không còn là sự hung dữ bản năng, mà là một sự nhận thức.

Một sự nhận thức đầy nỗi kinh hãi.

Nó nhìn Lâm Phong không phải như một kẻ săn mồi nhìn con mồi, mà như một nạn nhân nhìn thấy kẻ giết người.

Lâm Phong lùi lại một bước, lòng bàn tay ướt sũng mồ hôi lạnh.

Anh lau máu trên lưỡi dao, nhưng cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không thể xóa bỏ.

Trong thế giới này, Bại Hoại là những cỗ máy thịt bị virus điều khiển.

Chúng không có ý thức.

Chúng không biết sợ.

Nhưng con vừa rồi...

Nó biết mình đang chết.

Và nó biết ai là người giết nó.

Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vải rách từ áo khoác của con quái vật.

Trên đó, chực chờ bị máu che lấp, là một ký hiệu được khâu vội vã bằng chỉ đen.

Không phải là dấu hiệu của một nhóm sinh tồn, cũng không phải là biểu tượng của Giám đốc Hàn.

Đó là một vòng tròn, bên trong là một mũi tên quay ngược chiều kim đồng hồ.

Ký hiệu của "Những Kẻ Thức Tỉnh".

Lâm Phong nhíu mày.

Nhóm đó đã bị tiêu diệt hoàn toàn trong cuộc thanh trừng ba ngày trước.

Vance đã báo cáo rõ ràng.

Vậy tại sao một Bại Hoại lại mang ký hiệu của họ?

Và tại sao nó lại có khả năng hồi phục vết thương ngay lập tức?

Anh nhìn quanh khu phố hoang tàn.

Bụi mù mịt bao phủ mọi thứ, tạo nên một lớp màn sương dày đặc.

Không khí nặng nề, mùi hôi thối của xác thối trộn lẫn với mùi ozone chát chúa của năng lượng Chronos đang rò rỉ.

Lâm Phong biết anh không thể ở lại đây.

Sự hiện diện của anh đang thu hút sự chú ý.

Nhưng bí ẩn này...

nó giống như một câu đố mà anh không thể bỏ qua.

Nếu Bại Hoại đang tiến hóa, nếu chúng đang lấy lại ý thức, thì toàn bộ chiến lược sinh tồn của nhân loại sẽ sụp đổ.

Và nếu chúng liên quan đến quá khứ của anh...

Anh quyết định đi sâu hơn vào khu vực bị nhiễm độc nặng nhất.

Nơi mà ngay cả Giám đốc Hàn cũng không dám đặt chân đến.


Lâm Phong không cần chìa khóa.

Anh lấy ra một thiết bị giải mã tín hiệu mà anh đã chế tạo từ các linh kiện của một Bại Hoại cấp cao.

Anh kết nối nó vào ổ khóa.

Màn hình nhấp nháy đỏ, sau đó chuyển sang xanh lá.

Cánh cửa mở ra với một tiếng rít dài, giống như tiếng thở dài của một kẻ đang ngủ mê bị đánh thức.

Bước xuống thang máy cũ kỹ, mùi ẩm mốc của sự phân hủy tràn vào mũi anh.

Đây là tầng hầm của Tòa Thị Chính cũ, nơi mà trước kia là trung tâm chỉ huy của thành phố.

Bây giờ, nó là một hầm mộ cho những bí mật.

Ánh sáng từ ngọn đèn pin của anh chiếu vào những hàng kệ sắt gỉ sét.

Trên đó là những hồ sơ, những đĩa cứng, và những mẫu vật được bảo quản trong bình thủy tinh.

Nhưng điều khiến Lâm Phong dừng bước là những gì ở giữa căn phòng.

Một cái bàn bằng đá đen.

Và trên đó, là một cái đầu.

Không phải đầu người.

Đó là đầu của một Bại Hoại, nhưng được bảo quản nguyên vẹn.

Đôi mắt nó mở to, nhìn thẳng vào trần nhà.

Và trong đôi mắt đó, Lâm Phong thấy sự phản chiếu của chính mình.

Anh bước lại gần.

Trên bàn có một cuốn nhật ký bằng da, mở ra ở trang cuối cùng.

Chữ viết tay run rẩy, như thể người viết đang trong tình trạng hoảng loạn tột độ.

*"Ngày thứ 47.

Dự án Chronos đã thất bại.

Chúng ta không thể kiểm soát nó.

Nó không phải là một virus.

Nó là một ký ức.

Ký ức của chính vũ trụ.

Và chúng ta đang cố gắng ghi đè lên nó.

Kết quả là sự sụp đổ.

Thời gian không thể bị buộc tội.

Nó chỉ có thể bị buông bỏ.

Tôi đã tìm thấy cách.

Nhưng giá phải trả là quá đắt.

Tôi không thể làm điều đó.

Tôi không thể hy sinh con gái mình.

Nhưng nếu không có cô ấy, mọi thứ sẽ kết thúc.

Xin lỗi, Tiểu Nhàn.

Bố không thể bảo vệ em."*

Lâm Phong chết lặng.

Giọng nói trong đầu anh vang lên, nhưng không phải là của anh.

Đó là giọng nói của cha anh.

Người cha đã chết trong vụ nổ năm đó.

*"Bố?"* anh thì thầm.

Cuốn nhật ký rơi xuống sàn.

Những trang giấy trước đó bắt đầu bay lên, xé toạc ra, và những dòng chữ trên đó bắt đầu sáng lên.

Chúng không phải là tiếng Việt.

Chúng là một ngôn ngữ cổ xưa, một ngôn ngữ của các định luật vật lý.

Và chúng đang ghép lại thành một hình ảnh.

Hình ảnh của một đứa bé.

Đứa bé đó không phải là Tiểu Nhàn.

Đứa bé đó là Lâm Phong.

Lâm Phong sững sờ.

Anh nhìn vào hình ảnh đó.

Đứa bé trong hình có những ký tự giống hệt những ký tự trên da thịt anh.

Những ký tự của người mang virus.

Anh không phải là nạn nhân.

Anh không phải là người được chọn ngẫu nhiên.

Anh là sản phẩm.

Anh được tạo ra để chứa đựng virus.

Và Tiểu Nhàn...

cô ấy không phải là em gái anh.

Cô ấy là khóa.

Là thứ duy nhất có thể giữ anh lại là con người.

Thế giới xung quanh anh bắt đầu xoay tròn.

Những bức tường sụp đổ.

Trần nhà nứt nẻ.

Và từ bóng tối, những bóng dáng bước ra.


Viên pin va chạm với sàn nhà.

Không có tiếng nổ lớn.

Không có lửa.

Thay vào đó, thế giới xung quanh Lâm Phong *dừng lại*.

Bụi ngừng bay.

Ánh sáng từ các khối cầu đóng băng.

Ngay cả âm thanh cũng biến mất.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng, như thể anh đang trôi trong chân không.

"Thời gian...

đã dừng?"

Anh nhìn xung quanh.

Những bóng dáng của những kẻ thức tỉnh vẫn đứng đó, nhưng chúng không di chuyển.

Chúng đóng băng trong tư thế tấn công.

Không khí trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Lâm Phong nhìn xuống tay mình.

Lõi Chronos đang phát ra một ánh sáng trắng xóa, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nó không còn là một viên đá.

Nó là một lỗ hổng.

Một lỗ hổng trong thực tại.

Và từ lỗ hổng đó, một giọng nói vang lên.

Không phải từ những bóng dáng.

Mà từ chính bên trong anh.

*"Lâm Phong.

Ngươi đã phá vỡ lớp vỏ.

Bây giờ, ngươi phải đối mặt với sự thật."*

Sự thật là gì?

Lâm Phong không biết.

Nhưng anh cảm thấy một sự hiện diện khác.

Một sự hiện diện đang chờ đợi.

Một sự hiện diện mà anh đã quen thuộc.

Từ khoảng trắng phía trước, một bóng dáng bước ra.

Không phải là một con người.

Không phải là một quái vật.

Đó là một phiên bản của chính Lâm Phong, nhưng già hơn, tàn phá hơn, và trong tay nó là một con dao.

"Chào mừng trở lại, Người Tạo Ra," phiên bản đó nói.

"Bây giờ, chúng ta bắt đầu vòng lặp thứ hai."

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Và khi anh mở mắt ra, anh không còn nhớ tên mình.

Chỉ còn lại sự trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng đó, anh thấy em gái mình.

Cô ấy đang mỉm cười.

Và trong đôi mắt cô ấy, anh thấy sự kết thúc.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập