Chương 18
Trong phòng thí nghiệm ngầm, không khí đặc quánh, mùi ozone và máu tanh tưởi lẫn vào nhau, tạo nên một mùi vị của sự thối rữa sắp đến.
Vance, một trong những kỹ sư cấp cao của Giám đốc Hàn, đang run rẩy.
Không phải vì sợ hãi quái vật, mà vì sự hiện diện của Lâm Phong.
Vance hét lên, giọng khàn đặc, vỡ vụn trong sự hoảng loạn: "Ngừng ngay lập tức!
Nếu anh quay núm này thêm một độ nữa, phản ứng dây chuyền sẽ đốt cháy não bộ của anh trong tích tắc!
Đó là cái chết tức thì!"
Lâm Phong quay đầu chậm rãi.
Đôi mắt anh không còn màu đen sâu thẳm như trước.
Chúng đang lấp lánh những tia sáng xanh lịm, giống như bề mặt của một tảng băng đang nứt vỡ.
Anh nhìn Vance với vẻ mặt lạnh lùng, trống rỗng, như thể đang quan sát một con côn trùng đang giãy giụa trong nhựa đường.
"Anh hiểu sai về 'đồng bộ'," Lâm Phong nói, giọng anh vang lên kỳ lạ, như thể có hai người đang nói cùng lúc – một giọng hiện tại, một giọng từ quá khứ xa xôi.
"Nó không phải là gia tốc thời gian cho cơ thể.
Nó là sự đồng bộ hóa 'tuổi thọ' với 'mức độ phá hủy'.
Cơ thể tôi không chết, Vance.
Và sự cũ đi này, đang ăn mòn thực tại xung quanh."
Vance lùi lại, tay run rẩy rút khẩu súng lục từ thắt lưng.
Viên đạn trong nòng súng có vẻ vô nghĩa trước một kẻ đang chơi đùa với quy luật vật lý, nhưng đó là vũ khí duy nhất anh còn lại.
"Anh đang tự sát!
Toàn bộ căn cứ sẽ sụp đổ nếu anh tiếp tục rò rỉ năng lượng!"
"Thế giới đã sụp đổ từ lâu rồi," Lâm Phong đáp, ngón tay anh siết chặt hơn.
Núm xoay phát ra một âm thanh rít chói tai, như tiếng than khóc của kim loại bị kéo căng đến giới hạn.
"Tôi chỉ đang sửa chữa nó.
Bằng cách xóa bỏ những sai lầm."
Lâm Phong với tay lấy một tờ giấy.
Tay anh run.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức kinh hoàng đang dìm anh xuống.
Hắn cười thầm, một nụ cười đầy châm biếm, vang lên trong căn phòng yên tĩnh đáng sợ.
Hắn hiểu ra sự thật đau lòng: Hắn không phải là người sinh tồn may mắn tìm thấy Lõi Chronos.
Hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của virus.
Hắn là "Sản phẩm mẫu".
Hắn quay lại nhìn Vance, người đang dựa vào tường, thở hổn hển.
"Bạn biết tại sao tôi lại ở đây không?
Tại sao tôi lại biết cách sử dụng những ký tự này?
Tại sao tôi lại không bị phát疯 khi thời gian xung quanh tôi phân rã?"
Vance không đáp.
Hắn không dám.
"Vì tôi được tạo ra cho điều này," Lâm Phong thì thầm, giọng anh vang lên như tiếng vọng từ đáy giếng.
"Virus Chronos không phải là một bệnh tật.
Nó là một hệ điều hành.
Và tôi là phần cứng duy nhất đủ mạnh để chạy nó.
Nhưng hệ thống này có một lỗi.
Một lỗi chết người."
Lâm Phong bước đến chiếc máy chủ.
Anh nhìn vào màn hình hiển thị duy nhất còn hoạt động.
Trên đó là một dòng code đang chạy lặp đi lặp lại.
Và ở cuối mỗi dòng, là tên của em gái anh: *Lin Xiao Nan*.
"Cô ấy không bị mắc kẹt trong vòng lặp vì tình cờ," Lâm Phong nói, mắt anh đổ lệ, nhưng nước mắt anh không rơi.
Nó bay ngược lên, hóa thành hơi nước.
"Cô ấy là ổ đĩa lưu trữ.
Là nơi tôi lưu trữ những ký ức về con người.
Nếu cô ấy chết, tôi sẽ mất đi nhân tính.
Tôi sẽ trở thành một thực thể thuần túy thời gian.
Một thiên tai sống."
Vance mở mắt, nhìn Lâm Phong với ánh mắt kinh hãi tột độ.
"Giám đốc Hàn...
anh ta biết.
Anh ta luôn biết.
Anh ta không cố gắng cứu thế giới.
Anh ta đang cố gắng *thuần hóa* một vị thần."
"Và tôi sẽ không cho anh ta thành công," Lâm Phong nói.
Anh quay lại, tay với lấy Lõi Chronos mà anh vẫn đang cầm.
Ánh sáng xanh bùng lên mạnh mẽ, làm vỡ vụn những bóng đổ trong phòng.
"Vì tôi không muốn làm thần.
Tôi muốn làm người.
Và để làm người, tôi phải phá vỡ hệ thống."
Căn cứ chìm trong bóng tối, nhưng không phải bóng tối của đêm.
Đó là bóng tối của sự không tồn tại.
Chỉ còn ánh sáng xanh từ Lõi Chronos, giờ đây đã vỡ vụn, tỏa ra từ bàn tay của Lâm Phong.
Những con Bại Hoại bên ngoài đã dừng tấn công.
Chúng đứng xếp hàng, cúi đầu về phía căn cứ, như những tên lính chờ lệnh.
Nhưng chúng không còn là quái vật.
Chúng đang...
Da thịt chúng lành lại.
Mắt chúng mở ra, không còn đỏ rực, mà là màu đen sâu thẳm của sự trống rỗng.
Vance nằm trên sàn, cơ thể suy kiệt, mắt trợn ngược.
Hắn nhìn thấy điều gì đó trong ánh mắt Lâm Phong – đó không phải là sự nhân từ, cũng không phải là sự tàn ác.
Đó là sự *dửng dưng*.
Sự dửng dưng của một thực thể đã vượt lên trên những khái niệm đạo đức của con người.
Lâm Phong đứng dậy.
Anh bước ra khỏi căn phòng, bước ra khỏi hầm kho, bước ra khỏi căn cứ.
Khi anh bước ra ngoài, bầu trời không còn là màu đen.
Nó là màu trắng.
Một màu trắng thuần khiết, không có mặt trời, không có sao, không có mây.
Chỉ có sự trống rỗng.
Và trong sự trống rỗng đó, một giọng nói vang lên.
Không phải từ một người.
Mà từ chính bản thân thực tại.
*"Lâm Phong.
Bạn đã phá vỡ vòng tròn.
Nhưng bạn đã quên một điều.
Để có một dòng thời gian mới, bạn cần một điểm neo.
Một điểm bắt đầu.
bạn là điểm neo đó."*
Lâm Phong dừng bước.
Anh nhìn xuống đôi tay mình.
Những ký tự đang biến mất.
Da thịt anh trở lại bình thường.
Nhưng trong tâm trí anh, anh cảm thấy một sự hiện diện khác.
Một sự hiện diện đang chờ đợi.
Anh nhớ ra lời Uyển Nhi.
*"Khi cô ấy chết, anh sẽ tự do.
Nhưng thế giới sẽ sụp đổ."*
Lâm Phong mỉm cười.
Một nụ cười bi tráng.
"Thế giới không sụp đổ," anh thì thầm.
"Nó chỉ đang bắt đầu lại."
Và rồi, từ khoảng trắng phía trước, một bóng dáng bước ra.
Không phải là một con người.
Không phải là một quái vật.
Đó là một phiên bản của chính Lâm Phong, nhưng già hơn, tàn phá hơn, và trong tay nó là một con dao.
"Chào mừng trở lại, Người Tạo Ra," phiên bản đó nói.
"Bây giờ, chúng ta bắt đầu vòng lặp thứ hai."
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Và khi anh mở mắt ra, anh không còn nhớ tên mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận