Chương 17
Lâm Phong không chạm vào chiếc điện thoại.
Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt tái mét của anh, phản chiếu trong đôi mắt trống rỗng.
Dòng tin nhắn *"Lần lặp lại thứ..."* bị cắt ngang, nhưng anh không cần đọc hết.
Cảm giác quen thuộc như một vết sẹo cũ bị cào xé lên, nóng rát và sâu thẳm.
Anh từ từ hạ điện thoại xuống, đặt nó lên bàn ăn lổn nhổn rác rưởi của Căn cứ Alpha.
Bên ngoài, tiếng gầm rú của những con Bại Hoại vang lên xa xăm, nhưng trong căn phòng kín, sự im lặng đáng sợ hơn tiếng chết.
Không khí ở đây đặc quánh, nặng trĩu mùi mồ hôi và sắt máu.
"Bạn không hiểu, phải không?" Một giọng nói trầm ấm vang lên từ bóng tối.
Lâm Phong không quay lại.
Anh biết đó là Kael, lãnh đạo phe cánh bảo vệ căn cứ, người vừa mới tuyên bố 'thắng lợi' sau khi họ sống sót qua đợt tấn công ban đêm.
Nhưng giọng điệu của Kael hôm nay khác.
Nó không còn là sự kiêu hãnh của một người chiến thắng.
Đó là sự run rẩy của một kẻ đã nhìn thấy địa ngục.
"Hãy nhìn xung quanh, Lâm Phong," Kael bước ra từ bóng tối, ánh mắt anh ta quét qua những bức tường bê tông nứt nẻ.
"Thời gian ở đây...
nó đang chậm lại.
Tôi thấy đồng hồ trên tay tôi chỉ chạy được một kim giây trong suốt mười phút qua.
Nhưng mùi hôi thối của xác chết thì vẫn lan tỏa nhanh như bình thường."
Lâm Phong cuối cùng cũng quay người lại.
Gương mặt Kael hốc hác, hai quầng mắt thâm quầng như hai hố đen.
Anh ta cầm một cây rựa gỉ sét, đầu lưỡi lóe lên những tia lửa điện xanh nhạt — dấu hiệu của sự biến dạng năng lượng Chronos.
"Chúng ta đang ở trong Vùng Chết," Lâm Phong nói, giọng anh khô khốc.
"Nếu chúng ta không rời đi ngay lập tức, chúng ta sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn trong khoảnh khắc này.
Hoặc tệ hơn, chúng ta sẽ già đi một trăm tuổi chỉ trong vài giờ."
Kael cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và tuyệt vọng.
"Và đi đâu?
Khu Phố Cổ trôi qua một năm trong một ngày.
Khu Công Nghệ Cao đóng băng trong một giây.
Lâm Phong, bạn là 'Nguồn Gốc'.
Bạn là lý do tại sao dòng thời gian bị vỡ.
Bạn nghĩ mình có thể thoát sao?"
Lâm Phong im lặng.
Anh nhìn vào đôi tay mình.
Những ký tự đen trên da anh đang mờ dần, nhưng chúng không biến mất.
Chúng đang chuyển động, như những con kiến đen bò dưới lớp biểu bì, vẽ nên những hình thù kỳ quái mà anh không thể giải mã.
Anh nhớ lại lời của phiên bản già: *"Mỗi khi anh phá vỡ nó, anh đang tạo ra một lỗ hổng."*
Anh không phải là nạn nhân.
Anh là lỗ hổng.
"Tạ Uyển Nhi đâu?" Lâm Phong hỏi, giọng anh vẫn lạnh lùng, nhưng bên trong, tim anh đập như tiếng trống chiến tranh.
Kael liếc nhìn về phía hành lang tối om.
"Cô ấy đi vào Phòng Lab cũ.
Cô ấy nói là tìm thấy thứ gì đó...
thứ gì đó thuộc về em gái bạn."
Lâm Phong cứng người.
Hình ảnh em gái anh, với nụ cười ngây thơ nhưng đôi mắt trống rỗng, lặp đi lặp lại cùng một chuỗi hành động trong vòng lặp thời gian, hiện lên trước mắt anh.
Nếu Nhàn là chìa khóa, và Uyển Nhi đang tìm kiếm cô ấy...
thì có lẽ Uyển Nhi đã biết sự thật.
"Đừng theo cô ấy, Lâm Phong," Kael cảnh báo, giọng anh ta thấp đi, đầy đe dọa.
"Cô ấy không còn là người bạn từng biết nữa.
Cô ấy đang thu thập dữ liệu.
Từ cơ thể bạn.
Từ cơ thể của...
chúng ta."
Lâm Phong không đáp.
Anh bước qua Kael, tiến vào hành lang tối om.
Ánh sáng từ đèn pin yếu ớt chiếu rọi lên những vệt máu khô trên sàn nhà.
Không khí lạnh buốt, nhưng lạnh hơn cả là sự im lặng chết chóc của căn cứ.
Mọi người đều đã ngủ, hoặc giả vờ ngủ.
Họ sợ thứ năng lượng mà anh mang theo.
Lâm Phong bước ra khỏi căn cứ, vào giữa đêm tối.
Không khí bên ngoài lạnh lẽo, nhưng anh không cảm thấy lạnh.
Anh cảm thấy trống rỗng.
Những ký tự trên da anh bắt đầu sáng lên, mạnh mẽ hơn, dữ dội hơn.
Chúng không còn là những con kiến đen.
Chúng là những tia sét xanh, chạy dọc theo mạch máu của anh.
Anh nhìn lên bầu trời.
Những vì sao không còn ở vị trí cũ.
Chúng đang di chuyển, xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.
Thời gian đang sụp đổ.
Và anh là tâm điểm của sự sụp đổ đó.
"Giám đốc Hàn," Lâm Phong thì thầm.
"Anh muốn một thế giới tĩnh lặng?
Một thế giới không có thời gian?
Vậy thì hãy đến lấy nó đi."
Anh bắt đầu chạy.
Không phải để trốn thoát.
Mà để tìm kiếm.
Anh cần tìm ra nguồn gốc của virus Chronos.
Anh cần tìm ra cách để phá vỡ vòng lặp, không phải bằng cách hy sinh Nhàn, mà bằng cách giải phóng chính mình.
Và anh biết, nơi duy nhất có thể chứa đựng câu trả lời đó, là Phòng Lab Trung tâm của Giám đốc Hàn.
Nơi mà mọi thứ bắt đầu.
Và nơi mà mọi thứ sẽ kết thúc.
Gió thổi qua, mang theo mùi cháy khét và mùi chết chóc.
Lâm Phong chạy vào bóng tối, với một quyết tâm chưa từng có.
Anh không còn sợ hãi.
Anh không còn nghi ngờ.
Anh chỉ còn một mục tiêu duy nhất.
Phá vỡ dòng thời gian.
Và khi anh chạy, anh nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu mình.
Không phải giọng của phiên bản già.
Không phải giọng của Uyển Nhi.
Mà là giọng của chính anh, từ một tương lai xa xôi, nơi mà thời gian không còn tồn tại.
*"Bạn đã chọn con đường khó nhất, Lâm Phong.
Nhưng đó là con đường duy nhất dẫn đến tự do.
Hãy nhớ rằng, để phá vỡ một vòng tròn, bạn phải cắt đứt chính mình."*
Lâm Phong không đáp.
Anh chỉ tiếp tục chạy.
Và khi anh chạy, những ký tự trên da anh bắt đầu biến đổi.
Chúng không còn là những phương trình toán học.
Chúng là những chữ cái.
Những chữ cái ghép lại thành một từ.
*MORTALITY.* (TÍNH PHẢN DIỆN)
Và rồi, từ bóng tối, một bóng dáng xuất hiện.
Không phải là Bại Hoại.
Không phải là người.
Đó là một thực thể, được cấu tạo từ những mảnh vỡ thời gian.
Nó không có khuôn mặt.
Nó chỉ có một đôi mắt, sáng lên bằng ánh sáng xanh của Chronos.
Nó nhìn vào Lâm Phong.
Và Lâm Phong nhìn lại nó.
Và trong khoảnh khắc đó, thời gian dừng lại.
Hoặc có lẽ, nó đã bắt đầu chạy ngược.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận