Chương 16
Không khí trong khu vực biên giới này đặc quánh, nặng nề như chì lỏng, ép chặt vào lồng ngực Lâm Phong khiến mỗi nhịp thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tồn.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cố gắng tách biệt ký ức 15 chương trước khỏi thực tại phũ phàng trước mặt.
Mùi hôi thối của xác chết và mùi ozone chát chúa từ những tia điện xanh lóe lên trong không khí xen kẽ nhau, tạo nên một hương vị độc hại của sự sụp đổ.
Anh mở mắt, nhìn bàn tay mình.
Những vết chai, vết sẹo từ các trận chiến trước vẫn còn nguyên vẹn, nhưng dưới làn da mỏng manh, những ký tự phát sáng màu xanh lam đang chậm rãi lan rộng, như mạng nhện đang bò ra khỏi gốc rễ.
Chúng không chỉ là dấu hiệu của bệnh tật; chúng là bản đồ, là lời nguyền, và là lời mời gọi tự hủy diệt.
Lâm Phong nắm chặt tay, cảm giác nóng rát lan lên cánh tay, nhưng anh không hề run rẩy.
Sự lạnh lùng đã trở thành lớp vỏ bọc duy nhất giữ cho lý trí của anh không bị xé toạc bởi những ký ức tràn ngược.
Giám đốc Hàn và Nhàn đã biến mất, nhưng sự hiện diện của họ vẫn ám ảnh không gian xung quanh.
Thế giới này đang sụp đổ từng mảnh, và anh là trung tâm của cơn lốc xoáy.
Anh nhìn về phía trước, nơi ranh giới giữa "Hiện Tại" và "Khu Phố Cổ" đang mờ nhạt.
Ở đó, thời gian trôi qua với tốc độ điên cuồng.
Một tòa nhà bê tông đang sụp đổ trước mắt anh, nhưng quá trình sụp đổ đó kéo dài hàng giờ, bụi bê tông bay lơ lửng như những hạt bụi vũ trụ trong chân không.
Anh bước đi, mỗi bước chân đều dẫm lên những mảnh vỡ của thực tại.
Mục tiêu của anh rõ ràng: tìm ra nguồn gốc của sự biến dạng này.
Cuốn sổ tay trong túi áo anh nặng trĩu, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì những chân sự mà nó chứa đựng.
*"Tôi là đối tượng số 0."* Dòng chữ đó vẫn vang vọng trong đầu anh như một lời phán xét.
Nếu anh là nguyên nhân, thì phải có một nơi, một điểm không gian nơi mọi thứ bắt đầu.
Nơi mà Giám đốc Hàn đã thực hiện thí nghiệm đầu tiên.
Nơi mà Nhàn đã trở thành "chìa khóa".
Lâm Phong di chuyển vào vùng bóng tối của một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng mặt trời yếu ớt không thể xuyên thấu.
Ở đây, tiếng ồn của thành phố chết chóc bị cô lập, chỉ còn lại tiếng bước chân của anh và tiếng tim đập thình thịch.
Anh cảm thấy có thứ gì đó đang quan sát mình.
Không phải là Bại Hoại, những sinh vật này không có trí tuệ để rình rập.
Đây là thứ gì đó tinh vi hơn, nguy hiểm hơn.
Một cái nhìn lạnh lùng, tính toán, giống như chính anh.
Anh dừng lại, tay đặt lên chuôi dao găm bằng thép không gỉ.
Cơ thể anh căng cứng, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc tấn công nào.
Nhưng không có gì xảy ra.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và cảm giác rằng anh đang đứng trên mép vực thẳm, chuẩn bị bước vào một bí mật mà không ai trong số những người sống sót từng dám chạm tới.
Bí mật về nguồn gốc của Virus Chronos.
Và quan trọng hơn, bí mật về chính con người anh.
Giữa lúc bối rối, ánh sáng trong cửa hàng tắt ngấm.
Không phải bóng tối thông thường, mà là sự *biến mất của ánh sáng*.
Những vật thể lơ lửng đột ngột rơi xuống sàn nhà với tiếng ồn kinh hồn.
Hộp lương thực, chai nước, những mảnh kính vỡ...
tất cả đều rơi xuống cùng một lúc, tạo nên một âm thanh hỗn loạn, chói tai.
Lâm Phong lùi lại, đưa tay lên che mắt.
Nhưng khi anh mở mắt ra, anh không thấy bóng tối.
Anh thấy một thế giới khác.
Một thế giới được cấu tạo từ những dòng chữ, những ký hiệu toán học, và những hình ảnh trừu tượng.
Những bức tường của cửa hàng giờ đây là những tấm bảng trắng khổng lồ, trên đó những phương trình phức tạp đang tự viết ra, rồi xóa đi, rồi viết lại.
Từ bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ trong đầu anh.
*"Bạn tìm thấy nó rồi.
Cuốn sổ tay.
Nhưng bạn vẫn chưa hiểu ý nghĩa thực sự của nó."*
Lâm Phong quay người lại.
Trước mặt anh, một bóng người đang đứng.
Không phải Uyển Nhi.
Không phải Hàn.
Đó là một phiên bản khác của chính anh.
Nhưng phiên bản này già hơn, râu tóc bạc phơ, đôi mắt thâm quầng, mang vẻ mặt của một người đã trải qua hàng ngàn năm cô độc.
"Anh là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng anh run rẩy.
"Tôi là anh," phiên bản già nói, giọng nói của anh ta vang vọng như tiếng vọng trong hang động.
"Tôi là anh trong tương lai.
Hoặc có thể là quá khứ.
Trong thế giới này, thời gian không còn là một đường thẳng.
Nó là một vòng tròn.
Và bạn đang đứng ở điểm giao thoa."
Phiên bản già bước lại gần, mỗi bước chân đều làm cho không gian xung quanh rung chuyển.
Những dòng chữ trên tường bắt đầu xoay tròn, tạo thành một cơn lốc xoáy dữ dội.
"Anh đã phá vỡ dòng thời gian," phiên bản già nói.
"Nhưng anh không biết rằng, mỗi khi anh phá vỡ nó, anh đang tạo ra một lỗ hổng.
Một lỗ hổng nơi những thực thể khác có thể xâm nhập.
Những thực thể mà chúng ta gọi là 'Người Chơi'.
Họ không phải là kẻ thù.
Họ là những người bảo vệ.
Và họ đang đến để sửa chữa sai lầm của anh."
"Làm sao tôi có thể sửa chữa?" Lâm Phong hỏi, cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy anh.
"Tôi chỉ muốn cứu Nhàn."
"Nhàn không cần được cứu," phiên bản già nói, giọng anh ta đầy đau khổ.
"Cô ấy cần được giải phóng.
Nhưng để giải phóng cô ấy, anh phải chấp nhận cái chết của chính mình.
Không phải cái chết vật lý.
Mà là cái chết của bản ngã.
Anh phải từ bỏ mọi ký ức, mọi cảm xúc, mọi thứ khiến anh trở thành Lâm Phong.
Khi đó, Nhàn sẽ tự do.
Và thế giới sẽ ổn định."
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của phiên bản già.
Trong đó, anh thấy sự trống rỗng, sự tuyệt vọng, và một nỗi đau sâu thẳm mà anh chưa từng trải qua.
Anh hiểu ra rằng, đây không phải là một lựa chọn dễ dàng.
Đây là một hy sinh lớn nhất mà một con người có thể thực hiện.
Lâm Phong mở mắt.
Con quái vật đã biến mất.
Phiên bản già cũng biến mất.
Chỉ còn lại cuốn sổ tay nằm trên sàn, nhưng các trang giấy trắng trơn.
Không còn chữ viết nào.
Những ký tự trên da anh cũng đã mờ đi, nhưng chúng không biến mất hoàn toàn.
Chúng trở nên nhạt nhòa, như thể đang chờ đợi một lệnh kích hoạt mới.
Anh đứng dậy, cảm thấy nhẹ bẫng.
Áp lực thời gian xung quanh giảm bớt.
Khu Phố Cổ vẫn già cỗi, Khu Công Nghệ Cao vẫn đóng băng, nhưng ranh giới giữa chúng trở nên rõ ràng hơn.
Anh nhìn về phía cửa ra vào.
Tạ Uyển Nhi vẫn đứng đó, khẩu súng ngắn trong tay cô đã hạ xuống.
Gương mặt cô không còn lạnh lùng nữa.
Nó mang một vẻ đau buồn, một sự thấu hiểu sâu sắc.
"Cô biết," Lâm Phong nói, giọng anh khàn đặc.
"Cô đã biết từ đầu."
Uyển Nhi gật đầu.
"Tôi luôn biết.
Và tôi luôn hy vọng rằng, anh sẽ tìm ra sự thật trước khi quá muộn.
Nhưng giờ thì đã quá muộn rồi, Lâm Phong.
Giám đốc Hàn đã bắt đầu giai đoạn cuối.
'Thế Giới Mới' sẽ được hình thành trong vòng 24 giờ.
anh là chìa khóa cuối cùng để mở cánh cửa đó."
Lâm Phong nhìn vào cuốn sổ tay trắng trơn trong tay anh.
Anh hiểu ra rằng, sự thật không phải là thứ được viết ra.
Sự thật là thứ phải được trải nghiệm.
Và anh đã trải nghiệm nó.
Bây giờ, anh phải chọn.
Chọn cái chết để giải phóng Nhàn, dù cô ấy đã chết.
Hay chọn sống để trở thành nô lệ của một thế giới tĩnh lặng, nơi thời gian không còn tồn tại, nhưng cũng không còn hy vọng.
Anh bước ra khỏi cửa hàng, ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống con phố hoang tàn.
Nhưng lần này, ánh nắng đó không mang lại sự ấm áp.
Nó mang lại sự lạnh lẽo của một thực tại không thể thay đổi.
Và ở cuối con phố, bóng dáng của Giám đốc Hàn đang chờ đợi anh, với nụ cười của một kẻ đã chiến thắng.
Nhưng Lâm Phong không sợ hãi.
Anh nhìn vào đôi tay mình, nơi những ký tự đang bắt đầu sáng lên lần nữa, mạnh mẽ hơn, dữ dội hơn.
Anh hiểu ra rằng, nếu anh là nguyên nhân của thảm họa, thì anh cũng là người duy nhất có thể chấm dứt nó.
Không phải bằng cách tuân theo quy tắc.
Mà bằng cách phá vỡ chúng hoàn toàn.
Anh bước về phía bóng dáng của Hàn, với một quyết tâm chưa từng có.
Cuộc chơi mới vừa bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không chơi theo luật của họ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận