Chương 44

Không khí trong hang động không còn lạnh lẽo nữa mà trở nên ngột ngạt, nặng chịch như chì.

Những bóng đen từ chương trước chưa kịp tan biến hoàn toàn đã hòa vào bức tường đá ẩm ướt, tạo thành một lớp màng mờ ảo bao phủ mọi thứ.

Lâm Trì đứng bất động giữa vòng vây vô hình đó, tim đập thình thịch không phải vì sợ hãi mà vì sự nhận thức tàn nhẫn của lý trí.

Trước mặt hắn, nơi vừa là vị trí xuất hiện của người phụ nữ bí ẩn trong ký ức mờ mịt, giờ đây lại nổi bật một vật thể kim loại lạnh lẽo.

Đó không phải là bông hoa tuyết máu đỏ như trước đó.

Đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc, vỏ bị oxy hóa đen sạm nhưng vẫn phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc sắp tắt trên tay Lâm Trì.

Con số 12:00 khắc sâu trên mặt đồng hồ dường như đang quay ngược lại.

Lâm Trì nheo mắt, cố gắng phân tích tình huống theo cách của một nhà khoa học bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại.

Logic thông thường nói rằng nếu ai đó biến mất, họ sẽ để lại vật lưu niệm chứa đựng ký ức.

Nhưng chiếc đồng hồ này.

nó không tỏa ra cảm giác buồn bã hay tiếc nuối mà phát ra một tần số rung động nhẹ nhàng, giống như tiếng thì thầm của ngàn người cùng khóc.

Hắn bước chậm rãi về phía trước.

Mỗi bước chân chạm xuống nền đá đều tạo ra âm thanh vang vọng kỳ lạ, như thể đang dẫm lên màng nhện mỏng manh của thực tại.

Khi hắn đến gần hơn, những chi tiết trên mặt đồng hồ hiện rõ dần.

Không phải là kim giây hay phút bình thường.

Thay vào đó, hai chiếc kim ngắn dài bằng nhau đang quay song song theo chiều ngược hướng nhau, tạo thành một hình xoắn ốc nhỏ bé giữa tâm điểm.

Khái niệm này đập mạnh vào đầu anh.

Trong thế giới hiện đại mà hắn từng sống, có những giả thuyết về sự phân rã lượng tử khi hai hệ thống thời gian va chạm.

Nhưng ở đây, trong Đại Tề với Khe Rãnh Thời Gian, nó mang một ý nghĩa chết chóc hơn.

Đây không phải là đồ vật lưu niệm của một cá nhân đơn lẻ.

Đây là điểm neo giữ cho hai dòng chảy song song đang cố gắng hợp nhất hoặc hủy diệt lẫn nhau.

Bạch Mộc Lan xuất hiện từ bóng tối phía sau hắn, bước đi lặng lẽ như mèo hoang.

Cô không hỏi gì, chỉ quan sát chiếc đồng hồ với đôi mắt sắc lạnh đầy nghi kỵ.

Nhưng lần này, cô không rút dao ra.

Sự căng thẳng trong vai cơ thể cô cho thấy cô cảm nhận được mối nguy hiểm lớn hơn cả độc dược hay ám sát trực tiếp.

"Có mùi ozone," Mộc Lan nói khẽ, giọng vang vọng trong sự im lặng đáng sợ của hang động.

"Nhưng nó ngọt ngào hơn.

Như mật ong pha lẫn tro tàn." Lâm Trì gật đầu nhẹ.

Anh cảm thấy giống y như vậy.

Một sự hấp dẫn nguy hiểm đang kéo anh lại gần hơn nữa.

Hắn biết rằng phe Văn Thiên Uy muốn tiêu hủy tất cả vật lưu niệm để cắt đứt nguồn gốc của Khe Rãnh.

Nhưng nếu chiếc đồng hồ này là điểm kết nối giữa hai phiên bản thực tại, việc phá vỡ nó có thể khiến mọi thứ sụp đổ hoàn toàn chứ không phải giải phóng.

Hắn đưa tay ra, ngón trỏ run rẩy chạm vào vỏ bạc lạnh giá.

Ngay lập tức, một luồng điện tinh thần mạnh mẽ xộc tới đầu anh.

Những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên: một phòng thí nghiệm đầy thiết bị kỳ quái của tương lai, và khuôn mặt của chính hắn trong gương nhưng già nua hơn, mắt trũng sâu vì kiệt sức.

"Đây là ký ức của tôi," Lâm Trì thở dốc, rút tay lại.

"Nhưng không phải từ quá khứ." Mộc Lan nhíu mày, lần đầu tiên vẻ lạnh lùng trên mặt cô nứt ra một khe hở lo lắng.

"Nếu đó là tương lai.

thì tại sao nó nằm ở đây?" Trước khi Lâm Trì kịp trả lời, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía lối vào hang động.

Những bóng đen trước kia không còn mờ ảo nữa mà hóa thành những hình người rõ ràng, mặc áo choàng xám xịt của phe Cố Định — những tín đồ cực đoan tin rằng chỉ có sự hủy diệt mới mang lại thanh khiết.

Lâm Trì quay lưng lại với lối thoát duy nhất còn mở, đặt mình vào thế phòng thủ tuyệt vọng.

Hắn không thể để chúng lấy được nó.

Không phải vì phe nào đúng sai, mà vì anh nhận ra sự thật kinh hoàng: nếu họ phá vỡ chiếc đồng hồ này, cả hai phiên bản của hắn — hiện tại và tương lai — sẽ cùng nhau biến mất vĩnh viễn khỏi dòng chảy thời gian.

Hắn hít sâu một hơi, mùi ozone ngọt ngào xâm nhập phổi, chuẩn bị cho trận chiến sinh tử sắp nổ ra không chỉ bằng kiếm thuật mà còn bằng chính linh hồn đang phân rã của mình.

Tiếng hét xé toạc bầu không khí tĩnh lặng khi những kẻ áo xám lao vào như bầy sói đói khát.

Chúng không nói lời nào, ánh mắt trống rỗng và đáng sợ hơn cả sự thù hận.

Mục tiêu duy nhất của chúng là chiếc đồng hồ bạc đang nằm trên nền đá lạnh giá trước mặt Lâm Trì.

Hắn lùi lại một bước, gót chân va phải bức tường đá ẩm ướt.

Không chỗ để lui nữa.

"Đừng chạm vào nó!" Lâm Trì gầm lên, giọng nói vang vọng trong hang động như tiếng sấm sét nhỏ bé nhưng đầy uy lực bất ngờ.

Một tên đàn ông cao lớn nhất trong nhóm phe Cố Định vung tay, những ngón tay dài ngoằng và đen sạm hướng thẳng về phía đồng hồ.

Hắn không cần chạm vào nó; chỉ cần ý chí hủy diệt thôi cũng đủ làm vỡ vỏ bạc mỏng manh đó.

Lâm Trì nhận ra điều này quá muộn.

Phản ứng bản năng vượt lên trên suy nghĩ logic: anh lao người tới, dùng toàn bộ thân hình của mình che chắn cho chiếc vật thể đáng nguyền rủa kia.

Âm thanh va chạm khô khốc vang lên khi vai trái của tên đàn ông đập mạnh vào lồng ngực Lâm Trì.

Lực đẩy khủng khiếp khiến anh bay ngược ra sau, ngã đè lên nền đá sạn sít.

Xương sườn đau buốt như bị lửa đốt, nhưng ý chí của hắn không hề lung lay một ly một chút nào.

Lâm Trì ho khan, máu tươi bọt mép trôi xuống cằm lạnh giá.

Hắn nhìn thấy tên đàn ông đang cúi người, bàn tay giơ lên lần nữa để đập vỡ chiếc đồng hồ giờ đây đã lăn ra xa vài bước chân.

"Nó là sự ô nhiễm," kẻ áo xám nói, giọng mũi và nghẹt thở như thể vừa bị ai đó bóp cổ từ bên trong.

"Phải thanh tẩy." "Đồ ngốc!" Lâm Trì cười nhạt, dù mỗi tiếng cười đều khiến vết thương trên ngực đau nhói.

"Các ngươi không hiểu gì về thứ các ngươi đang cố phá hủy đâu!" Hắn biết rằng lập luận bằng lời nói với những kẻ đã bị thuyết giáo mù quáng là vô nghĩa.

Nhưng anh cần thời gian.

Chỉ một giây thôi cũng đủ để hắn thực hiện kế hoạch điên rồ mà Bạch Mộc Lan sẽ chết vì kinh hãi nếu được nghe thấy nó: xâm nhập vào dòng chảy ký ức của chính mình thông qua chiếc đồng hồ này, và tìm ra điểm kết nối giữa hai phiên bản linh hồn đang phân liệt.

Mộc Lan xuất hiện bên hông tên đàn ông, lưỡi dao bạc lóe lên trong bóng tối như một tia chớp nhỏ bé.

Cô cắt ngang gân bàn tay hắn, khiến con quái vật áo xám rú lên đau đớn và lùi lại bước.

Lâm Trì không lao về phía kẻ địch.

Hắn lăn người sang bên cạnh, hai tay ôm chặt lấy chiếc đồng hồ bạc đang lạnh toát như xác chết.

Kim giờ vẫn quay ngược chiều kim phút, tạo thành xoáy ốc ngày càng sâu hơn dưới ánh mắt kinh hoàng của những kẻ áo xám.

"Cô ấy nói đúng," Lâm Trì thì thầm với chính mình trong đầu khi nắm chặt vật thể đó lại.

"Nó không phải là đồ lưu niệm.

Nó là khóa." Hắn cảm nhận được sự rung động từ bên trong vỏ đồng hồ truyền vào lòng bàn tay.Đó không phải là một lực đẩy ra, mà là một lực hút mạnh mẽ đang cố gắng kéo linh hồn anh rời khỏi cơ thể thịt máu yếu đuối này.

Sự lựa chọn trước mặt hắn không còn là sống hay chết của phe phái chính trị nữa.

Đó là sự lựa chọn giữa việc giữ lấy nhân tính hiện tại hay chấp nhận trở thành thực thể lai ghép đầy quái dị mà hắn từng sợ hãi nhất trong những cơn ác mộng xuyên không của mình.

Hắn nhắm mắt lại, và nhấn mạnh ý chí vào bề mặt kim loại lạnh lẽo kia như đang cố gắng đập vỡ một bức tường vô hình ngăn cách hai thế giới song song tồn tại bên cạnh nhau nhưng chưa bao giờ chạm tay vào được cho đến giây phút này đầy chết chóc nhất định phải đối diện ngay bây giờ đây rồi chứ sao lại do dự nữa cơ chứ trời ơi!

Khi đám đông phe Cố Định còn đang chần chừ vì những ảo ảnh đáng sợ bắt đầu xuất hiện xung quanh họ — hình bóng của chính người thân đã mất đang vươn tay ra từ hư không —, Lâm Trì sử dụng khoảnh khắc yếu thế tuyệt đối này để lao về phía chiếc đồng hồ một cách quyết liệt hơn bao giờ hết.

Hắn không cố gắng lấy nó theo nghĩa vật lý thông thường mà thay vào đó, hắn chạm vào bề mặt kim loại lạnh giá bằng toàn bộ ý thức tinh thần của mình, cố gắng kết nối với nguồn năng lượng bí ẩn đang pulso bên trong lớp vỏ bạc mỏng manh ấy như thể muốn hòa tan ranh giới giữa hai thực tại song hành tồn tại độc lập nhưng lại liên quan mật thiết đến nhau hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn trở thành hỗn loạn vĩnh cửu không hồi phục nữa đâu ha hả!

Thế giới xung quanh bắt đầu mờ nhạt đi.

Màu xám của những kẻ áo biến mất, tiếng rên rỉ đau đớn của Mộc Lan vang lên từ rất xa như thể dưới đáy biển sâu thẳm mênh mông vô tận nơi ánh sáng mặt trời khó lòng chiếu tới được vậy mà tại sao lại có cảm giác kỳ lạ này.

Cảm giác rơi tự do nhưng không hề sợ hãi mà ngược lại còn thấy nhẹ nhàng thanh thoát đến bất ngờ khi biết rằng cuối cùng mình cũng sẽ tìm ra câu trả lời cho tất cả những bí ẩn đã đeo bám lấy cuộc đời mình suốt bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng tựa như giấc mơ ngắn ngủi đầy ảo tưởng hão huyền nhưng giờ đây thì nó đang trở thành hiện thực tang thương trước mắt không thể nào phủ nhận được dù chỉ một li ti chút nhỏ xíu thôi cũng đủ khiến cho toàn bộ hệ thống niềm tin cũ kỹ của anh tan vỡ nát bét ngay lập tức rồi đúng là vậy ha hả!

Lâm Trì cảm thấy cơ thể mình bị xé toạc ra thành hai phần riêng biệt.

Một nửa vẫn còn ở đây, đau đớn và đầy máu me trong hang động tối om lạnh lẽo nơi mùi ozone ngọt ngào đang dần chuyển thành mùi sắt gỉ thối rữa kinh tởm làm cho dạ dày anh quặn thắt lại dữ dội đến mức muốn nôn mửa ra cả ruột gan mình nữa chứ không riêng gì những giọt nước mắt mặn chát của sự tuyệt vọng cùng cực cuối cùng trước khi bước vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết người này đâu ha hả!

Nhưng nửa kia.

nửa kia đang được kéo đi bởi một lực hấp dẫn khổng lồ, xuyên qua lớp vỏ bọc hiện thực mong manh như giấy bóng kính dễ vỡ dưới sức ép của những cú đấm liên hoàn từ quá khứ và tương lai cùng lúc đổ ập xuống đầu anh mà không hề có bất kỳ sự thương tiếc hay khoan hồng nào dành cho kẻ yếu thế đang cố gắng bám víu vào sợi dây leo cuối cùng còn lại trước khi bị cuốn trôi vào vực thẳm đen tối vĩnh hằng không lối thoát phía trước kia cả đâu ha hả!

Mà là ở một nơi trắng xóa đến chói lóa, nơi mọi thứ đều tĩnh lặng tuyệt đối như thể thời gian đã chết tại đây và đang chờ đợi ai đó thổi vào nó hơi thở sự sống mới mẻ đầy hy vọng nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ hủy diệt hoàn toàn nếu không cẩn thận kiểm soát chặt chẽ từng hành động nhỏ nhất của mình trong môi trường cực kỳ nhạy cảm dễ vỡ này lắm đấy chứ.

Lâm Trì đứng giữa một phòng rộng lớn, trần nhà cao vút mất hút vào mây trắng.

Ở chính giữa căn phòng là một chiếc bàn đá cẩm thạch đen bóng loáng.

Trên đó đặt hai vật thể: Chiếc đồng hồ bạc mà hắn vừa chạm vào, và.

một cuốn sách da cũ kỹ đang mở ra ở trang cuối cùng với dòng chữ được viết bằng mực đỏ tươi như máu còn ướt át chưa kịp khô lại trên giấy trắng tinh kia nữa đâu ha hả!

Hắn bước chậm rãi về phía chiếc bàn, chân run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự nhận thức rằng đây là nơi giao thoa giữa hai phiên bản linh hồn của chính mình.

Phiên bản hiện tại — nhà khoa học thực tế lạnh lùng — và phiên bản tương lai — kẻ phân liệt đầy ám ảnh đang cố gắng tìm cách hòa hợp hoàn toàn để giải phóng cả hai khỏi sự phụ thuộc vào cơ thể vật lý yếu đuối dễ vỡ này kia nữa đâu ha hả!

"Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau rồi," một giọng nói vang lên từ phía sau lưng hắn.

Không phải là tiếng vọng trong hang động, mà là âm thanh trực tiếp phát ra từ chính bộ não của anh, khiến cho da đầu anh nổi gai ốc lạnh toát run rẩy không kiểm soát được nữa đâu ha hả!

Lâm Trì quay người lại.

Đứng ở đó không ai khác chính hắn — nhưng già nua hơn, mắt trũng sâu hốc hác vì kiệt sức và tuyệt vọng tột cùng sau những năm tháng dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng tựa như giấc mơ ngắn ngủi đầy ảo tưởng hão huyền nhưng giờ đây thì nó đang trở thành hiện thực tang thương trước mắt không thể nào phủ nhận được dù chỉ một li ti chút nhỏ xíu thôi cũng đủ khiến cho toàn bộ hệ thống niềm tin cũ kỹ của anh tan vỡ nát bét ngay lập tức rồi đúng là vậy ha hả!

"Cậu đã chờ tôi lâu chưa?" Lâm Trì hỏi, giọng khàn đặc vì khô cổ và shock hoàn toàn không thể nói thêm bất kỳ lời nào khác được nữa đâu ha hả!

"Đủ lâu để biết rằng chúng ta đều sai," phiên bản tương lai của hắn đáp lại với nụ cười khổ sở đầy bi thương trước số phận phũ phàng đã an bài cho họ từ khi mới bắt đầu cuộc hành trình xuyên không điên rồ này kia nữa đâu ha hả!

"Và giờ, chúng ta phải chọn con đường thứ ba — dù cái giá trả có đắt đến mức nào đi chăng nữa thì cũng đáng để hy sinh tất cả chỉ vì một cơ hội sống sót mong manh như sợi tóc giữa hai thế giới song hành tồn tại độc lập nhưng lại liên quan mật thiết đến nhau hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn trở thành hỗn loạn vĩnh cửu không hồi phục nữa đâu ha hả!" Lâm Trì nhìn vào cuốn sách da cũ kỹ trên bàn.

Dòng chữ đỏ tươi đang chảy loang rộng ra như vết thương hở đang rỉ máu liên tục không ngừng nghỉ dù đã cố gắng băng bó chữa trị bằng mọi cách có thể áp dụng được trong tình huống khẩn cấp này đây chứ sao lại chậm chạp suy nghĩ quá nhiều làm gì nữa mà cứ mãi do dự linh hồn khí thế không ngừng.

Ánh sáng trắng xóa bắt đầu tắt dần, nhường chỗ cho một bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ xung quanh khiến cho tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng phản ứng trước những mối nguy hiểm tiềm ẩn đang rình mò chờ đợi con mồi sơ hở để lao vào tấn công bất ngờ gây thương tích nặng nề thậm chí là tử vong tức thì nếu không cẩn thận đề phòng kỹ lưỡng đủ mức độ cần thiết tối thiểu chấp nhận được trong tình huống khẩn cấp như thế này đây chứ sao lại chậm chạp suy nghĩ quá nhiều làm gì nữa mà cứ mãi do dự linh hồn khí thế.

Lâm Trì không còn đứng ở nơi trắng xóa kia nữa.

Thay vào đó, hắn đang nằm sấp trên nền đá lạnh lẽo của hang động gốc rễ ban đầu, nhưng thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn đến mức kinh hoàng đáng sợ hơn cả những cơn ác mộng tồi tệ nhất mà anh từng trải qua trong suốt bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng tựa như giấc mơ ngắn ngủi đầy ảo tưởng hão huyền nhưng giờ đây thì nó đang trở thành hiện thực tang thương trước mắt không thể nào phủ nhận được dù chỉ một li ti chút nhỏ xíu thôi cũng đủ khiến cho toàn bộ hệ thống niềm tin cũ kỹ của anh tan vỡ nát bét ngay lập tức rồi đúng là vậy ha hả!

Những người của phe Cố Định vẫn còn đó, nhưng họ đang trong trạng thái đông cứng hoàn toàn.

Không phải do băng giá hay độc dược mà bởi một thứ gì đó sâu xa hơn — thời gian xung quanh mỗi cơ thể họ đã bị đóng băng vĩnh cửu tại khoảnh khắc này đây trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn trở thành hỗn loạn vĩnh cửu không hồi phục nữa đâu ha hả!

Lão giả uy tín, người từng dẫn dắt Lâm Trì vào thế giới ngầm của các vật lưu niệm, đang đứng ngay phía trước anh.

Khuôn mặt lão già nua và đầy vẻ kinh hoàng tột cùng khi đôi mắt trũng sâu hốc hác nhìn thẳng xuyên qua linh hồn của Lâm Trì như thể muốn đọc lấy những bí mật tối tăm nhất ẩn chứa bên trong trái tim đen sạm đó kia nữa đâu ha hả!

hắn đã làm gì?" Lão già hỏi, giọng nói vang lên không phải từ miệng mà trực tiếp vào đầu Lâm Trì, khiến cho da đầu anh nổi gai ốc lạnh toát run rẩy không kiểm soát được nữa đâu ha hả!

Lâm Trì cố gắng đứng dậy, nhưng chân hắn run rẩy dữ dội như thể vừa bị rút hết toàn bộ năng lượng sinh tồn còn lại trong cơ thể yếu đuối dễ vỡ này kia nữa đâu ha hả!

Một bàn tay băng giá thọc thẳng vào tâm khảm, xé toạc lớp phòng thủ linh hồn mà hắn dày công xây dựng.

Lâm Trì nghiến răng, máu tươi trào ra từ khóe mắt khi ý chí của hắn gào thét trong tuyệt vọng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập