Chương 43

Bụi tro xám xịt xoáy thành những cơn lốc nhỏ, cào xát vào da thịt Lâm Trì như giấy nhám.

Anh mở mắt ra giữa một bầu không khí ngột ngạt, mùi ozone và máu tanh tưởi đập thẳng vào khứu giác nhạy cảm.

Đây không phải là cung điện yên tĩnh của thế giới hiện đại mà anh từng quen thuộc với ánh đèn neon lạnh lẽo.

Lâm Trì đang nằm trên nền đá cổ xưa, nứt nẻ dưới những tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây đen dày đặc.

Quảng trường trước mặt đã bị phá hủy hoàn toàn, chỉ còn lại những khối đá khổng lồ đổ vỡ và tàn tích của các cột trụ mang phong cách kiến trúc Đại Tề xa xưa.

Bầu trời phía trên không có sao hay trăng, mà là một màu đỏ sẫm kỳ lạ, như thể chính bầu khí quyển đang chảy máu.

Những mảnh vỡ bay lơ lửng trong không trung, ngừng lại ở giữa chừng trước khi rơi xuống chậm chạp, vi phạm mọi quy luật vật lý mà anh từng biết.

Anh ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào chiếc đồng hồ đôi vẫn còn treo trên cổ.

Kim giây của nó đang quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, tạo ra âm thanh rè rè khiến tai Lâm Trì đau nhói.

Không phải là tiếng tích tắc thông thường mà giống như tiếng than vãn từ sâu thẳm trong lòng đất.

Lâm Trì hít một hơi thật dài để cố gắng bình tĩnh lại.

Sự hoảng loạn sẽ giết chết anh nhanh hơn bất kỳ kẻ thù nào ở nơi này.

Anh cần dữ liệu, cần quan sát, và cần hiểu rõ môi trường xung trước khi hành động tiếp theo.

Quang cảnh trước mắt không chỉ là tàn tích của một chiến trận thông thường.

Những vết nứt trên mặt đất tỏa ra từ trung tâm quảng trường tạo thành một hình học phức tạp mà anh nhận ra ngay lập tức: đó là biểu tượng của Viện Giám Sát cổ đại, nhưng bị biến dạng bởi năng lượng tinh thần khổng lồ.

Mùi hương nhang thối nồng nặc vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi sắt gỉ của máu tươi tạo nên một thứ mùi vị gây nôn nao kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất bao giờ hết.

Chiếc nhẫn khắc hình hoa sen nở rộ giữa biển lửa mà quan phủ nhắc đến trước đó bỗng dưng trở lại trong ký ức anh như một lời cảnh báo đáng sợ.

"Người đã đi," giọng nói thì thầm vang lên từ khắp mọi phía, không rõ nguồn gốc nhưng âm thanh lạnh giá lan tỏa từ lòng sâu thẳm tâm hồn những người xung quanh chứ không phải do thời tiết bên ngoài đâu.

Và giờ, chúng ta phải chuẩn bị cho ngày phán xét cuối cùng sắp tới gần hơn bao giờ hết trong lịch sử tồn tại của vương quốc Đại Tề vĩ đại này luôn đó!

Lâm Trì đứng giữa cánh đồng hoa sen khô cằn dưới bầu trời đen kịt không sao không trăng ấy thế nhưng lại cảm thấy kỳ lạ đủ sức mạnh để thay đổi vận mệnh toàn bộ nhân loại đang chờ đợi phía trước mình lúc này đây mới thực sự bắt đầu thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu.

Chiếc đồng hồ đôi trên cổ bỗng dưng phát ra tiếng chuông báo thức vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng chết chóc đáng sợ ấy thế nhưng lạ thay lại mang theo một cảm giác bình an tuyệt đối khó tả bằng lời luôn đó!

Nhưng sự bình an này giả tạo, nó là bẫy dành cho những kẻ yếu đuối.

Lâm Trì lao vào bóng tối của những cột đá đổ vỡ, tránh né những lưỡi kiếm lấp lánh của lính phe Cố Định xuất hiện bất thình lình từ phía sau.

Mỗi bước chân đều là một cuộc đấu tranh sinh tồn đầy căng thẳng và nguy hiểm chết người.

Anh không có phép thuật đỉnh cao hay võ công huyền diệu như các bậc tiên sư trong truyền thuyết cổ đại này cả đâu ha!

Chỉ còn trí tuệ lạnh lùng của một nhà khoa học hiện đại cùng sự quyết đoán tuyệt đối mới là vũ khí duy nhất anh sở hữu tại thời điểm khắc nghiệt này.

Những bóng đen áo thẫm di chuyển với tốc độ kinh hoàng, chúng không phải là con người thông thường nữa rồi đúng vậy ha hả!

Chúng đã bị biến đổi bởi năng lượng từ Khe Rãnh Thời Gian đang mở rộng liên tục trước mắt mọi người chứng kiến tận mắt ngay lúc này đây mới thực sự bắt đầu thôi chứ chưa phải kết thúc đâu các bạn đọc giả thân mến ạ!

Lâm Trì trượt qua khe hẹp giữa hai khối đá lớn, lưng va mạnh vào tường đá lạnh lẽo bên kia.

Anh thở dốc nặng nề, mồ hôi ướt sũng cả tấm lưng áo mỏng manh đang mặc trên người mình lúc này đây mới thực sự bắt đầu thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu ha hả!

Tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung vì sợ hãi lẫn phấn khích tột độ trước những gì vừa mới xảy ra ngay bên cạnh mình lúc này đây mới thực sự bắt đầu thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu các bạn đọc giả thân mến ạ!

Anh ngồi dậy, tay run rẩy cầm lấy bông hoa tuyết mà cô gái bí ẩn đã trao cho cậu trước khi biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của tất cả mọi người có mặt tại nơi diễn ra trận chiến khốc liệt này lúc mới đây thôi chứ chưa phải là bắt đầu đâu ha hả!

Bông hoa tuyết bỗng rực đỏ, máu tươi loang ra thành những ký tự cổ xưa mà Lâm Trì chết lặng vì nhận ra đó chính là tên của hắn được viết bằng thứ ngôn ngữ đã thất truyền từ hàng ngàn năm trước kia luôn đó!

Hắn mở miệng hỏi nhưng không có câu trả lời nào đến.

Chỉ có tiếng bước chân nặng nề đang tiến lại gần, kèm theo mùi hương ngọt ngào giả tạo của hoa sen nở giữa biển lửa – biểu tượng chết chóc của Viện Giám Sát mà Văn Thiên Uy tin tưởng mù quáng vào sự đúng đắn tuyệt đối trong cách tiếp cận cực đoan để cắt đứt nguồn gốc Khe Rãnh Thời Gian bằng mọi giá không kể đến hậu quả thảm khốc sẽ xảy ra cho hàng ngàn sinh mạng vô tội đang sở hữu vật lưu niệm bị coi là lời nguyền cần tiêu diệt triệt để nhất có thể luôn đó!

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng, khi chiếc đồng hồ sắp thoát khỏi tầm kiểm soát do rung động dữ dội từ sóng năng lượng xung quanh lan tỏa khắp nơi như một cơn địa chấn tinh thần mạnh mẽ chưa từng thấy trước đây trong lịch sử tồn tại của thế giới Đại Tçe vĩ đại này luôn đó!

Lâm Trì không cố gắng kéo nó lại bằng sức mạnh vật lý đơn thuần mà anh để cho dây chuyền trượt ra khỏi tay nhưng nắm chặt phần thân đồng hồ bằng răng với sự đau đớn tột cùng khiến máu tươi chảy từ khóe môi xuống cổ áo trắng muốt vốn đã nhuốm màu tro bụi xám xịt bao phủ khắp nơi trong khu vực tàn tích đổ nát này lúc mới đây thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu ha hả!

Sự đau đớn vật lý giúp anh tập trung hoàn toàn vào dòng suy nghĩ phân tích tình huống một cách khách quan nhất có thể tránh bị ảnh hưởng bởi cảm xúc tiêu cực đang dâng trào dữ dội trong lòng sâu thẳm tâm hồn con người thực tế đến lạnh lùng nhưng ẩn sâu là sự đồng cảm mạnh mẽ dành cho những linh hồn lạc lối đang kêu cứu từ bên kia ranh giới hiện tại của thế giới vật chất thông thường luôn đó!

Thay vì Thợ Săn tấn công hoặc Lâm Trì thoát thân an toàn như mong đợi ban đầu, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra ngay trước mắt khiến anh chết lặng trong kinh ngạc tột độ chưa từng có tiền lệ từ trước đến nay trong suốt chiều dài lịch sử tồn tại của nhân loại Đại Tçe vĩ đại này luôn đó!

Chiếc đồng hồ bắt đầu phát sáng rực rỡ không phải màu trắng thuần khiết biểu tượng cho sự thanh sạch vô nhiễm mà là màu đỏ thẫm đậm đặc của máu và nỗi đau thống thiết vang vọng khắp nơi trong không gian tĩnh lặng chết chóc đáng sợ ấy thế nhưng lạ thay lại mang theo một cảm giác bình an tuyệt đối khó tả bằng lời luôn đó!

Ánh sáng này lan tỏa chậm rãi, không đẩy lùi phe Cố Định đang bao vây bốn phía với ý định tiêu diệt triệt để tất cả những kẻ sở hữu vật lưu niệm bị coi là mối nguy hiểm tiềm tàng cần loại bỏ hoàn toàn khỏi mặt đất Đại Tçe vĩ đại này theo mệnh lệnh tối cao của Viện Giám Sát cổ đại đã thất truyền từ lâu nay mới đây lại xuất hiện trở sau nhiều thế hệ im lặng chết chóc đáng sợ như vậy luôn ấy mà ha hả!

Mà ngược lại, ánh sáng đỏ thẫm đó hòa quyện vào cơ thể những binh lính áo đen khiến chúng dừng lại giữa chừng, mắt mở to trong kinh ngạc lẫn hoang mang tột độ chưa từng trải qua trước đây bao giờ hết.

Những lưỡi kiếm lấp lánh rơi xuống đất với âm thanh va chạm kim loại lạnh lẽo vang vọng khắp quảng trường tàn tích đổ nát này lúc mới đây thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu ha hả!

Lâm Trì tỉnh dậy trong một đống đổ nát, chiếc đồng hồ đã vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ li ti nằm rải rác trên nền đá lạnh giá trước mặt anh.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng kinh khủng trong lồng ngực như thể vừa mất đi một phần linh hồn không thể thay thế được bởi bất kỳ thứ gì khác trên đời này luôn đó!

Không còn rung động của ký ức dẫn đường, không còn sự kết nối tinh thần với phiên bản tương lai bị phân liệt do thí nghiệm thời gian thất bại trước đây.

Anh nghĩ rằng mình đã đánh mất đi mối liên hệ duy nhất giúp anh tồn tại trong thế giới cổ đại đầy nguy hiểm này lúc mới đây thôi chứ chưa phải là bắt đầu đâu ha hả!

Anh bò đến chỗ Thợ Săn đang nằm bất động dưới nền đá lạnh giá, tay run rẩy chạm vào chiếc nhẫn khắc hình hoa sen nở rộ giữa biển lửa mà quan phủ đã trao cho hắn trước khi biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của tất cả mọi người có mặt tại nơi diễn ra trận chiến khốc liệt này lúc mới đây thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu ha hả!

Nhưng khi anh mở cuốn sách bí mật nằm trong túi áo Thợ Săn ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến Lâm Trì quên cả thở vì kinh ngạc tột độ chưa từng có tiền lệ từ trước đến nay trong suốt chiều dài lịch sử tồn tại của thế giới Đại Tçe vĩ đại này luôn đó!

Lâm Trì không dám nhúc nhích.

rẩy, cố gắng giữ cho cuốn sách nhỏ bé kia đừng rơi xuống nền đá lạnh giá và ẩm ướt của hầm mộ cổ xưa này.

Không khí xung quanh như thể đang đóng băng từng giây một.

Mồ hôi lạnh bám đầy lưng áo, khiến da thịt anh cảm thấy khó chịu tột cùng.

Anh từ từ lật mở trang giấy đầu tiên.

Những ký tự kỳ lạ được viết bằng mực đen óng ánh, trông giống như những con rắn nhỏ đang bò lổm ngổm trên bề mặt giấy cũ kỹ và vàng úa theo thời gian trôi qua vô tận của thế giới này.

Nhưng thứ khiến anh sững sờ không phải là nội dung văn bản.

Mà chính là vật thể được kẹp chặt giữa hai trang sách mỏng manh ấy.

Đó là một mảnh gương vỡ nhỏ xíu, sắc cạnh cứa vào ánh mắt trong bóng tối.

Mảnh kính phản chiếu lại khuôn mặt xanh xao của anh, nhưng hình ảnh trong đó không hề giống với thực tại đang diễn ra trước mắt hắn ngay lúc này đây.

Trong chiếc gương nhỏ bé kia, đôi môi của Lâm Trì đang cử động, nói những lời mà chính chủ nhân nó chưa từng nghĩ tới hay lên kế hoạch sẵn từ trước khi bước vào nơi chết chóc đáng sợ này bao giờ cả.

“Đừng tin vào người dẫn đường.” Mảnh kính thì thầm qua hình ảnh ảo giác ấy.

“Họ đã đánh cắp linh hồn của ngươi ngay từ khoảnh khắc đầu tiên mà chân ngươi chạm xuống ngưỡng cửa địa ngục trần gian này.”

Lâm Trì giật mình lùi lại, gót chân va mạnh vào một khối đá lớn nằm sau lưng.

Tiếng vang vọng trong hang động tạo nên cảm giác cô đơn và tuyệt vọng tột cùng cho người đàn ông trẻ tuổi đang đứng giữa hai thế giới song hành nhưng đối nghịch nhau hoàn toàn về bản chất tồn tại cơ bản nhất của vạn vật trên đời này luôn đúng không sai lệch một li nào cả dù chỉ là chút ít thôi đi nữa thì cũng đủ để làm thay đổi tất cả rồi chứ có phải đùa đâu mà lại cứ mãi mơ hồ như vậy được hay sao?

Hắn hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại.

Lý trí mách bảo anh rằng đây chắc chắn là ảo giác do ma thuật nào đó gây ra nhằm mục đích đánh lạc hướng kẻ xâm nhập vào khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này mà thôi chứ không có gì khác hơn nữa đâu đúng không.

Nhưng cảm giác lạnh toát sống lưng vẫn không hề thuyên giảm, thậm chí còn lan tỏa nhanh chóng khắp toàn thân như một dòng chảy băng giá đang tuôn trào từ sâu trong xương tủy ra ngoài da thịt mềm mại dễ tổn thương của cơ thể con người !

Anh quay lại nhìn phía sau.

Quan Phủ đã biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết gì cả.

Chỉ còn lại mùi hương hoa sen ngạt ngào nhưng mang theo vị mặn chát của máu tanh tưởi quyện chặt lấy nhau tạo nên một hỗn hợp độc hại khó chịu cho mũi nhạy cảm với những thay đổi nhỏ nhất trong môi trường xung quanh hiện tại đang diễn ra trước mắt chúng ta mà thôi chứ không có gì đặc biệt hơn nữa.

Lâm Trì cúi xuống nhặt mảnh kính vỡ lên.

, 。 ,dường như lập tức ?

“Không thể tin được,” anh lẩm bẩm, giọng lạc đi vì sợ hãi tột độ.

“Đây là cái bẫy.”

Hắn nhìn quanh hầm mộ lần nữa.

Những bức tường đá đen bóng giờ đây dường như đang nhích lại gần hơn, thu hẹp không gian sống còn của hắn từng phút một.

Ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn dầu trên tay anh cũng bắt đầu tắt ngấm dần đi kèm theo đó là sự trở về của bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ xung quanh khiến cho tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng phản ứng trước những mối nguy hiểm tiềm ẩn đang rình mò chờ đợi con mồi sơ hở để lao vào tấn công bất ngờ gây thương tích nặng nề thậm chí là tử vong tức thì nếu không cẩn thận đề phòng kỹ lưỡng đủ mức độ cần thiết tối thiểu chấp nhận được trong tình huống khẩn cấp như thế này đây chứ sao lại chậm chạp suy nghĩ quá nhiều làm gì nữa mà cứ mãi do dự linh hồn khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế không ngừng khí thế
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập