Chương 42
Hắn vừa bước ra khỏi khe hẹp trên tường đá, chân trần chạm phải lớp đất ẩm ướt lạnh toát.
Ánh sáng từ ngọn đuốc của đội tuần tra phe "Cố Định" chiếu rọi lên bóng đen dài ngoằng trước mặt hắn.
Hắn nín thở, ép lưng mình vào bề mặt thô ráp của bức tường cổ xưa này.
Những viên đá đã mục rữa theo thời gian, để lộ ra những khe hở nhỏ li ti.
Thông qua đó, Lâm Trì có thể nhìn thấy rõ hình dáng của ba tên lính đang di chuyển chậm rãi trong hành lang tối om phía trước.
Chúng mặc áo giáp màu đen tuyền, không mang huy hiệu nào cả.
Chỉ riêng sự im lặng đáng sợ khi chúng bước đi cũng đủ để khiến bất kỳ ai run rẩy.
Đây không phải là binh sĩ thường trực của thành trì Đại Tề mà hắn từng biết.
Chúng thuộc về một đơn vị đặc nhiệm bí mật hơn nhiều.
Lâm Trì nhíu mày, tay trái vô thức siết chặt lấy chiếc đồng hồ đôi đang nằm trong lòng bàn tay phải của mình.
Kim giờ và kim phút trên mặt số không hề di chuyển theo nhịp điệu bình thường nữa mà lại dao động nhẹ nhàng giống như con tim đang đập thình thịch vậy đó luôn ấy ha hả!
Hắn nhớ lời Bạch Mộc Lan nói về nơi đây trước khi chia tay cách đây vài ngày qua: “Đừng tin vào những gì mắt thấy tai nghe đâu.
bạn thân mến ạ!” Cô gái lạnh lùng ấy đã dùng chính máu tươi của mình để vẽ nên một tấm bản đồ bằng xương rồng khô trên tường phòng khách sạn cũ kỹ nơi họ tạm trú nghỉ đêm hôm trước đó luôn mà ha hả!
Bây giờ thì hiểu rồi tại sao lại phải hy sinh mạng sống cả người vậy chứ?
Vì đằng sau cánh cửa này ẩn chứa điều gì đó kinh hoàng hơn bất cứ thứ gì tưởng tượng ra được từ trí óc con người bình thường hiện nay đây mới đúng nghĩa thực sự đấy thôi nào các bạn đọc giả thân mến ạ!.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là một cuộc tuần tra thông thường.
Đây là một nghi thức hiến tế, và hắn đang đứng giữa vòng tròn máu tươi được vẽ bằng chính linh khí của những nạn nhân trước đó.
Ánh sáng từ chiếc đồng hồ đôi bắt đầu mờ dần, bị lấn át bởi bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng ngầm này.
Lâm Trì cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy.
Hắn biết rằng mình không thể chạy trốn khỏi số phận đã được định sẵn trong chính cấu trúc thời gian nơi đây đang cố gắng kéo hắn vào vực thẳn của nó mãi mãi không hồi kết luôn ấy mà ha hả!
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào nhịp đập của trái tim mình.
Mỗi cú đập đều cộng hưởng với tiếng kim đồng hồ chạy ngược trên mặt số phía sau lưng hắn lúc này đây mới thực sự bắt đầu thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu các bạn đọc giả thân mến ạ!
Lâm Trì mở mắt, thấy bóng đen từ phía sau lưng vừa đặt tay lên vai mình.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng Lâm Trì khi bàn tay kia chạm vào da thịt cậu.Đó không phải là một cái chạm nhẹ nhàng hay an ủi.
Đó là sự xâm lấn của bóng tối nguyên thủy, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa và kim loại gỉ sét.
Cậu không quay đầu lại.
Bản năng sinh tồn trong người đang gào thét cảnh báo rằng bất kỳ cử động nào cũng có thể kích hoạt cái bẫy tử thần mà hắn đã vô tình bước vào.
“Đừng sợ,” giọng nói từ phía sau vang lên, trầm thấp và khàn đặc như tiếng cát chảy dưới đáy biển sâu.
“Thời gian ở đây không còn tuân theo quy luật tuyến tính nữa.”
Lâm Trì nghiến chặt răng hàm, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định dù máu đang tuôn chảy trong tĩnh mạch nhanh hơn tốc độ của một con thỏ bị săn đuổi.
Hắn biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật đã được che giấu suốt hàng ngàn năm.
Nhưng cái giá phải trả có vẻ lớn hơn nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng.
“Nếu ngươi không muốn trở thành một phần vĩnh cửu của nơi này,” bóng đen tiếp tục nói, ngón tay khẽ trượt xuống vai Lâm Trì như đang (lần mò) tìm kiếm điểm yếu, “thì hãy nhìn vào thứ mà ta đã cho ngươi thấy.”
Cậu chậm rãi mở mắt.
Trước mặt hắn không còn là bức tường đá lạnh lẽo nữa.
Thay vào đó là một khoảng trống vô tận, nơi những mảnh vỡ của thực tại đang lơ lửng trong không khí như những ngôi sao chết.
Mỗi mảnh vỡ đều phản chiếu lại một khoảnh khắc khác nhau từ quá khứ, hiện tại và tương lai của chính Lâm Trì.
Hắn nhìn thấy mình lúc mười tuổi, ngồi khóc bên cạnh xác con mèo cưng.
Hắn nhìn thấy mình năm ngoái, đứng giữa chiến trường với kiếm gãy đôi và ánh mắt tuyệt vọng.
Và hắn cũng nhìn thấy phiên bản của mình trong vài giây tới – một thân thể tan rã thành bụi tro dưới áp lực của dòng thời gian hỗn loạn.
“Đây là sự thật mà các thế hệ trước đã cố gắng che đậy,” giọng nói từ phía sau trở nên rõ ràng hơn, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm khiến Lâm Trì shivering (rùng mình).
“Không có phe đúng hay sai.
Chỉ có những lựa chọn dẫn đến những hậu quả không thể đảo ngược.”
Lâm Trì đưa tay ra trước, chạm vào một trong những mảnh vỡ lơ lửng gần nhất.
Khi đầu ngón tay tiếp xúc với bề mặt lạnh giá của nó, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào tâm trí cậu.
Những ký ức thuộc về (không thuộc về) hắn bắt đầu xuất hiện: hình ảnh của một thành phố rực cháy dưới bầu trời tím sẫm, tiếng hét của những người dân vô tội, và khuôn mặt đau đớn của một vị vua tự thiêu để ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn.
“Tại sao lại cho tôi thấy điều này?” Lâm Trì hỏi, giọng nói run bần bật vì sợ hãi lẫn kinh ngạc.
“Bởi vì ngươi là kẻ duy nhất có thể thay đổi nó,” bóng đen đáp lại, rút tay về phía sau.
“Nhưng để làm được vậy, ngươi phải chấp nhận hy sinh thứ mà mình yêu quý nhất.”
Câu nói đó vang lên trong không gian tĩnh lặng như một tiếng chuông báo tử.
Lâm Trì lùi lại bước, gót chân chạm vào một viên đá nhỏ lăn xuống vực sâu bên dưới.
Tiếng vọng từ thung lũng phía xa nghe có vẻ giống như tiếng cười của những linh hồn bị giam cầm.
Hắn nhận ra rằng mình đang đứng trên mép vực của sự thật, nơi ranh giới giữa lý trí và điên loạn trở nên mờ nhạt đến mức không thể phân biệt.
Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.
Những đường vân trên lòng bàn tay dường như đang chuyển động, tạo thành những ký tự cổ xưa mà hắn chưa từng thấy nhưng lại cảm giác vô cùng quen thuộc.
Đó là ngôn ngữ của thời gian, thứ đã bị cấm đoán từ lâu vì sức mạnh hủy diệt tiềm tàng bên trong nó.
“Tôi không muốn hy sinh bất cứ điều gì,” Lâm Trì nói, giọng điệu cứng rắn hơn dù cơ thể vẫn còn rùng mình sợ hãi.
“Có cách nào khác không?”
“Luôn luôn có một con đường thứ ba,” bóng đen đáp lại, nhưng lần này giọng nói mang theo sự nghi ngờ rõ rệt.
“Nhưng nó đòi hỏi một cái giá mà ngay cả những vị thần cũng phải e dè.”
Lâm Trì nhắm mắt lại, hít sâu một hơi thật dài để cố gắng bình tĩnh trở lại.
Hắn biết rằng mình không thể tin tưởng hoàn toàn vào kẻ đang đứng sau lưng này.
Nhưng đồng thời, hắn cũng hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất mà cậu có được để (giải mã) bí ẩn xoay quanh cái chết của người thầy cũ và sự biến mất kỳ lạ của cả một dòng họ quý tộc.
Khi mở mắt trở lại, Lâm Trì thấy bóng đen đã lùi ra xa hơn, hòa mình vào những mảnh vỡ thời gian lơ lửng xung quanh.
Chỉ còn lại một vật duy nhất nằm trên nền đá trước mặt cậu: một cuốn sách da cũ kỹ với trang giấy (vàng úa) và bìa bọc đồng bị oxy hóa nặng nề.
Hắn bước tiến về phía nó, mỗi bước chân đều như dấn thân vào vực thẳm.
Khi cầm lấy cuốn sách, cảm giác ấm áp lan tỏa từ những trang giấy khiến Lâm Trì bất ngờ.
Nó không lạnh lẽo hay chết chóc như hắn đã tưởng tượng.
Ngược lại, nó giống như đang chứa đựng hơi thở của sự sống – một sự sống đầy đau khổ và tuyệt vọng.
Cậu mở bìa ra cẩn thận.
Những dòng chữ đầu tiên hiện lên trước mắt khiến máu trong người Lâm Trì đóng băng: *“Để cứu lấy tương lai, ngươi phải giết chết quá khứ.”*
Không khí xung đột trở nên nặng nề hơn, áp lực của thời gian đè nén xuống vai cậu như ngàn cân treo sợi tóc.
Lâm Trì nhận ra rằng mình không còn là một du khách lạc lối nữa.
Hắn đã chính thức bước vào trò chơi mà những kẻ mạnh nhất thế giới này cũng phải run rẩy khi nhắc tới tên gọi.
Hắn lật thêm trang tiếp theo, hy vọng tìm thấy manh mối nào đó để thoát khỏi tình cảnh khốn cùng này.
Nhưng thay vì lời giải đáp, một hình ảnh hiện lên trên giấy: chính khuôn mặt của Lâm Trì đang bị xé thành hai nửa bởi những sợi dây thời gian vô hình.
Bên dưới là dòng chữ khắc bằng mực đỏ tươi như máu vừa mới vẽ xong: *“Ngươi đã chọn sai từ rất lâu rồi.”*
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, Lâm Trì vội vàng lật ngược cuốn sách ra để tìm hiểu thêm thông tin.
Nhưng ngay khi hắn làm vậy, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi đến từ phía sau, khiến những trang giấy bay tung tóe ra khắp nơi như đàn chim én vỡ tổ.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, cậu nhìn thấy một trong những mảnh thời gian lơ lửng va chạm vào mình và nổ tung thành hàng ngàn hạt ánh sáng nhỏ li ti.
Mỗi hạt ánh sáng đều mang theo một ký ức ngắn ngủi của ai đó không phải là hắn: tiếng cười trẻ thơ, nước mắt người mẹ mất con, và cuối cùng là giọng nói lạnh lùng của chính bóng đen kia vang lên từ khắp mọi hướng.
“Bây giờ thì đã quá muộn để quay lại,” giọng nói ấy tuyên bố với sự chắc chắn đáng sợ.
“Ngươi đã mở cánh cửa không thể đóng lại được nữa.”
Lâm Trì cố gắng thu thập những trang giấy bay loạn xạ, nhưng chúng tan biến thành khói trắng ngay khi chạm vào da tay cậu.
Cảm giác bất lực bao trùm lấy tâm trí hắn như một lớp sương mù dày đặc không thể xuyên thủng.
Hắn đã hy vọng tìm thấy câu trả lời trong cuốn sách này, thay vào đó lại nhận được thêm nhiều bí ẩn hơn nữa mà không có manh mối nào để giải mã.
Đột nhiên, từ phía xa của khoảng trống vô tận, một bóng người khác xuất hiện.
Không phải là bóng đen vừa rồi.
Lần này là một cô gái trẻ mặc trang phục trắng muốt, tóc dài bay phất phơ trong gió thời gian hỗn loạn.
Cô ta nhìn thẳng vào Lâm Trì với đôi mắt màu đỏ thẫm đầy thương cảm lẫn đau đớn khó tả.
“Chạy đi,” cô ấy nói bằng giọng nói yếu ớt nhưng kiên định lạ thường.
“Trước khi chúng kéo ngươi xuống cùng đáy vực.”
Lâm Trì không cần phải hỏi thêm bất kỳ điều gì nữa.
Bản năng sinh tồn thôi thúc cậu quay người và chạy về phía lối vào mà mình vừa bước qua vài phút trước đó.
Nhưng khi hắn ngoảnh lại nhìn, cô gái trong trang phục trắng đã biến mất hoàn toàn, để lại chỉ một bông hoa tuyết duy nhất rơi xuống từ khoảng không hư vô bên trên đầu hắn.
Hắn bắt đầu chạy điên cuồng giữa những mảnh vỡ thời gian đang di chuyển hỗn loạn như bầy cá heo dưới nước.
Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung động nhẹ nhàng, tạo ra những vết nứt lan tỏa ra xung quanh như mạng nhện khổng lồ sắp sụp đổ bất cứ lúc nào.
Phía sau lưng, tiếng cười của bóng đen vang lên ngày càng rõ ràng và gần hơn mỗi giây trôi qua.
Khi vừa kịp quay lại lối vào hang động tối om mà mình đã đi xuyên qua ban đầu, Lâm Trì thấy cánh cửa đá đang từ từ đóng sập lại trước mắt cậu với tốc độ đáng kinh ngạc.
Hắn lao người về phía khe hở hẹp dần thu nhỏ lại, cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể khi vai phải bị va chạm mạnh vào cạnh sắc của tảng đá nặng nề.
Với một nỗ lực cuối cùng tuyệt vọng, Lâm Trì trượt qua khe hở và ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo bên ngoài.
Cánh cửa đóng sầm phía sau với âm thanh chấn động khiến toàn bộ hang động rung lắc dữ dội như thể vừa trải qua trận địa chấn mạnh mẽ từ sâu dưới lòng đất xa xôi nơi nào đó rất lâu về trước đây rồi mới kết thúc thôi chứ chưa phải là bắt đầu đâu ha hả!
Hắn nằm im bất động trên nền đá lạnh giá, thở dốc nặng nề và mồ hôi ướt sũng cả tấm lưng áo.
Tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung vì sợ hãi lẫn phấn khích tột độ trước những gì vừa mới xảy ra ngay bên cạnh mình lúc này đây mới thực sự bắt đầu thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu các bạn đọc giả thân mến ạ!
Lâm Trì ngồi dậy, tay run rẩy cầm lấy bông hoa tuyết mà cô gái bí ẩn đã trao cho cậu trước khi biến mất.
Nó không tan chảy dù đang ở trong môi trường ấm áp của thế giới thực bên ngoài hang động tối om kia nữa rồi đúng là vậy ha hả!
Bông hoa tuyết bỗng rực đỏ, máu tươi loang ra thành những ký tự cổ xưa.
Lâm Trì chết lặng, nhận ra đó chính là tên của hắn.
Hắn mở miệng hỏi
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận