Chương 41

Không khí tại quảng trường trung tâm kinh đô Đại Tề dày đặc đến mức khó thở.

Mùi hương nhang thối nồng nặc trộn lẫn với mùi sắt gỉ của máu tươi tạo nên một thứ mùi vị gây nôn nao, kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất trong cơ thể Lâm Trì.

Hắn đứng giữa vòng tròn ánh sáng trắng bệch đang loang rộng dần trên mặt đá hoa cương, cảm giác lạnh lẽo từ dưới chân lan tỏa lên toàn bộ thân người.

Trước mặt hắn, một tên lính thuộc phe "Cố Định" cao cấp đang run rẩy.

Thanh kiếm trong tay gã không còn sắc bén như trước kia mà bị rung động mạnh mẽ do sự va chạm của hai luồng khí thời gian xung đột nhau.

Mũi kiếm chĩa thẳng vào trái tim Tiểu Uyển – cô gái trẻ vừa mới biến mất một nửa cơ thể vào Khe Rãnh Thời Gian, giờ đây chỉ còn lại nửa thân dưới đang hòa quyện với không gian hư vô.

Lâm Trì nhíu mày.

Logic khoa học trong đầu hắn kêu cứu dữ dội.

Theo định luật bảo toàn năng lượng, nếu Tiểu Uyển bị hút vào khe nứt thời gian mà không có vật lưu niệm để neo giữ ký ức, cô ấy sẽ tan biến hoàn thành phân tử.

Nhưng tại đây, ngay trước mắt hắn, quy tắc đó đang bị phá vỡ bởi một hiện tượng chưa từng được ghi chép trong bất kỳ tài liệu nào của thế giới này.

Chiếc đồng hồ đôi trên ngực Lâm Trì đập thình thịch mạnh hơn nhịp tim bình thường.

Mỗi lần kim giây chuyển động, không gian xung quanh anh lại rung lên những âm thanh trầm thấp, giống như tiếng thở dài của chính thời gian.

"Ngươi đã làm gì với cô ta?" Tiếng quát lớn vang lên từ phía sau lưng Lâm Trì.

Đó là quan phủ địa phương, một người đàn ông béo lùn đang run rẩy vì sợ hãi nhưng cố tỏ ra uy nghiêm.

Ánh mắt hắn quét qua đám đông bao quanh quảng trường – những kẻ biến mất và những người còn lại đều mang vẻ mặt trống rỗng, như thể họ vừa chứng kiến sự kết thúc của thế giới.

"Đập vỡ nó!

Đập ngay bây giờ trước khi Khe Rãnh mở rộng hơn nữa!"

Lâm Trì không đáp lời.

Hắn đang tập trung toàn bộ ý thức vào chiếc đồng hồ đôi.

Hai mặt kính của nó phản chiếu hai hình ảnh khác nhau: một bên là khuôn mặt lo lắng của Tiểu Uyển, bên kia là bóng đen mờ ảo của chính hắn trong tương lai xa xôi nào đó.

Đây không phải là ảo giác thông thường.

Đây là cửa sổ quan sát trực tiếp vào dòng chảy nhân quả.

Và ngay lúc này, dòng chảy ấy đang đứt gãy tại điểm giao thoa giữa hai thế giới – nơi mà cả phe "Cứu Vớt" lẫn phe "Cố Định" đều sai lầm trong nhận định của họ.

Vết thương ở vai Lâm Trì nóng rát dữ dội hơn khi hắn cố gắng duy trì trạng thái thức tỉnh sâu.

Máu chảy xuống tay áo, nhuộm đen lớp vải lụa mỏng manh, nhưng nỗi đau thể xác trở nên vô nghĩa trước sự kích thích tinh thần mà hắn đang trải qua.

Hắn cảm nhận được dòng chảy thời gian xung quanh chiếc đồng hồ đôi đang trở nên hỗn loạn, giống như một cơn lốc xoáy thu nhỏ lại chỉ còn vài mét vuông ngay giữa lòng kinh thành.

Đây là cơ hội duy nhất để chứng minh giả thuyết của mình: Khe Rãnh Thời Gian không phải là lỗ hổng cần được bịt kín hay lấp đầy, mà là một cầu nối đang bị nghẽn tắc bởi năng lượng tích tụ quá mức từ những vật lưu niệm chưa được giải phóng.

Khi vật lưu niệm tiếp xúc với ý chí mạnh mẽ của chủ nhân, nó hoạt động như một van tiết áp.

Nếu không có van này, áp lực sẽ khiến toàn bộ cấu trúc thực tại sụp đổ.

Lâm Trì bước chậm rãi về phía vòng tròn ánh sáng, mỗi bước chân đều in hằn lên mặt đất những vệt máu đỏ tươi đồng thời cũng là những ký tự cổ xưa phát ra ánh sáng xanh nhạt.

Hắn nhớ lại lời Bạch Mộc Lan từng nói: "Thời gian không chảy theo đường thẳng, nó cuộn xoắn như một cái nút." Và giờ đây, hắn đang đứng ngay chính giữa cái nút đó.

Tiểu Uyển mở mắt nhìn lên, đôi ngươi của cô ấy chứa đựng sự kinh hoàng tột độ nhưng cũng có cả niềm hy vọng tuyệt vọng.

anh không thể làm được đâu," cô thì thầm, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Lâm Trì thay vì qua không khí.

"Họ sẽ giết anh."

"Hãy tin vào toán học của số phận," Lâm trả lời bằng cách chạm nhẹ ngón tay cái vào mặt kính đồng hồ bên trái.

Ngay lập tức, một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa ra ngoài, đẩy lùi tên lính phe Cố Định đang lao tới.

Thanh kiếm của gã vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ, mỗi mảnh đều rơi xuống đất và biến mất trước khi kịp chạm sàn – chúng đã bị hút vào tương lai nơi thanh kiếm đó chưa từng được rèn lên.

Quan phủ hét lớn một tiếng giận dữ: "Chúng nó là ma quỷ!

Chúng đang triệu gọi linh hồn quá khứ để phá hủy hiện tại!" Nhưng trong ánh mắt của những người chứng kiến, họ không thấy sự tàn bạo mà thấy một vẻ đẹp kinh dị – những sợi dây ánh sáng màu bạc nối kết giữa các vật lưu niệm nằm rải rác trên mặt đất với cơ thể của những kẻ biến mất.

Chúng tạo thành một mạng lưới phức tạp, giống như hệ thống thần kinh của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say và giờ đây đã bị đánh thức bởi sự hiện diện của Lâm Trì.

Cao trào xảy ra khi quan phủ, trong sự sợ hãi và điên loạn tột độ, ra lệnh cho lính dùng búa sắt đập vào chiếc đồng hồ mà Lâm Trì đang giữ.

Hắn biết rằng nếu đồng hồ vỡ hoàn toàn trong trạng thái kết nối như thế này, năng lượng tích tụ sẽ phát nổ với sức mạnh tương đương một vụ انفجار hạt nhân thu nhỏ, giết chết mọi người trong bán kính mười cây số và có thể làm sụp đổ cả khu vực trung tâm của kinh đô.

Nhưng Lâm Trì không né tránh.

Hắn đứng im lìm giữa vòng tròn ánh sáng, hai tay ôm chặt lấy chiếc đồng hồ đôi như thể đó là con tim thứ hai của mình.

"Bất tuân lệnh là chết!" Tên lính cầm búa lao tới với vẻ mặt cuồng loạn.

Những người khác rút kiếm ra nhưng lại bị giữ chân bởi những sợi dây ánh sáng đang quấn quanh cổ họ – không phải do Lâm Trì tạo ra, mà chính là phản ứng tự vệ của Khe Rãnh Thời Gian khi cảm nhận được mối đe dọa đối với sự cân bằng nội tại của nó.

Lâm Trì nhắm mắt lại trong tích tắc trước khi cú búa hạ xuống.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, hắn nghe thấy tiếng thì thầm từ phía bên kia của đồng hồ – giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lùng đến rợn người: "Ngươi đang chọn con đường thứ ba, kẻ điên." Đó là giọng của phiên bản tương lai chính mình.

Và cũng trong giây phút ấy, Lâm Trì hiểu ra bí mật lớn nhất mà Viện Giám Sát đã che giấu suốt hàng trăm năm qua: Khe Rãnh Thời Gian không phải do thiên nhiên tạo thành, nó được xây dựng bởi một tổ chức cổ đại nhằm mục đích lưu trữ ký ức của những người bị xã hội từ chối.

Những vật lưu niệm không chỉ là tàn dư, chúng là kho dữ liệu sống còn cho nhân loại khi thế giới thực tại trở nên quá tải với sự quên lãng tập thể.

Cú búa sắt đập vào chiếc đồng hồ đôi.

Nhưng thay vì vỡ vụn, mặt kính đồng hồ nứt ra theo hình dạng một cánh hoa sen nở rộ – biểu tượng của sự tái sinh trong văn hóa Phật giáo mà Lâm Trì đã từng nghiên cứu khi còn ở thế giới cũ.

Ánh sáng trắng xóa bao trùm toàn bộ quảng trường, mù lòa tất cả mọi người ngoại trừ những ai đang mang vật lưu niệm trên người.

Họ đứng dậy khỏi vị trí ngồi hoặc nằm xuống, mắt mở to nhìn thấy rõ ràng dòng chảy thời gian thực sự: một đại dương vô tận với những bong bóng ký ức nổi lên từ đáy sâu và vỡ tan ở bề mặt hiện tại.

Thay vì kéo Tiểu Uyển ra khỏi vòng xoáy đó, Lâm Trì làm một điều mà không ai ngờ tới – thậm chí cả chính hắn cũng chưa dám nghĩ đến trong giây phút trước khi búa hạ xuống.

Hắn bước vào bên trong cánh cổng Khe Rãnh Thời Gian đang mở rộng từ vết nứt trên chiếc đồng hồ đôi.

Đám đông kinh hãi thét lên, quan phủ hét lớn ra lệnh bắn tên và pháo hoa lửa vào vòng tròn sáng rực ấy.

Nhưng những mũi tên và đạn dược bay vào không gian đó đều biến mất vô hình – chúng bị đẩy sang một chiều kích khác nơi mà nguyên nhân và kết quả hoán đổi cho nhau.

Lâm Trì cảm nhận được sự rơi tự do kéo dài mãi mãi nhưng thực chất chỉ diễn ra trong vài phần nghìn giây theo thời gian vật lý bên ngoài.

Khi hắn mở mắt trở lại, mình đang đứng trên một cánh đồng hoa sen khô cằn rộng lớn dưới bầu trời đen kịt không sao không trăng.

Ở phía xa, hàng ngàn bóng người mờ ảo đang đi lang thang – những kẻ biến mất từ khắp nơi trong lịch sử Đại Tề họ tụ tập tại đây như những linh hồn lạc lối tìm kiếm sự giải thoát cuối cùng khỏi vòng luân hồi của nỗi đau và ký ức bị lãng quên.

Tiểu Uyển xuất hiện bên cạnh hắn, nguyên vẹn cả người nhưng mờ ảo như bóng ma.

"Đây là đâu?" cô hỏi với giọng run rẩy đầy kinh ngạc lẫn hy vọng mong manh chưa từng có trong mắt cô trước giờ này nữa.

"Nơi mà sự thật tồn tại," Lâm Trì đáp lại bằng một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định hiếm khi thấy ở.

giờ kể từ ngày xuyên không đến thế giới lạ hoắc này mới chỉ vài tháng ngắn ngủi.

cảm giác như đã sống thêm cả chục năm tuổi thọ tinh thần vậy đó!

Hắn giơ chiếc đồng hồ đôi lên cao – lúc này nó đang phát ra ánh sáng xanh dịu dàng thay vì trắng chói chang ban đầu nữa đâu còn gì.

các bạn đọc giả thân mến ạ ha hả ha.

ừ thì thôi bỏ qua đoạn lủng củng kia đi.

Chiếc kim giờ và kim phút của đồng hồ bắt đầu quay ngược chiều kim đồng hồ nhanh chóng tạo thành một xoáy nước ánh sáng hút tất cả những bóng người xung quanh về phía trung tâm nơi mà Lâm Trì đang đứng vững chãi như bàn thạch giữa biển động bão tố dữ dội ấy thế nhưng lạ thay là anh ta lại cảm thấy bình an tĩnh lặng kỳ lạ chưa từng có trong đời mình bao giờ kể từ khi sinh ra đến tận bây giờ luôn đó chứ!

Quan phủ cùng đám lính của hắn vẫn còn ở bên kia ranh giới thực tại đang chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này qua lớp màng ánh sáng mỏng manh ngăn cách hai thế giới.

Những mũi tên và đạn dược tiếp tục bắn vào nhưng đều vô ích trước sức mạnh siêu nhiên đang thức tỉnh từ sâu thẳm trong tiềm thức tập thể của toàn bộ dân chúng Đại Tề lúc này đây mới thực sự bắt đầu thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu.

Chương kết thúc với hình ảnh quan phủ cúi xuống nhặt chiếc nhẫn bạc rơi ra từ tay Tiểu Uyển trước khi cô bước vào Khe Rãnh.

Hắn nhìn vào chiếc nhẫn với vẻ mặt phức tạp – không phải thù hận hay sợ hãi nữa mà là sự kính trọng lẫn kinh ngạc tột độ chưa từng có trong suốt nhiều thập kỷ cai trị tàn bạo của mình bao giờ.

Chiếc nhẫn đó khắc chạm hình ảnh một cây hoa sen nở rộ giữa biển lửa – biểu tượng của Viện Giám Sát cổ đại đã thất truyền từ lâu nay mới đây lại xuất hiện trở sau nhiều thế hệ im lặng chết chóc đáng sợ như vậy luôn ấy mà ha hả.

"Người đã đi," quan phủ thì thầm với những thuộc hạ áo đen đứng xung quanh hắn lúc này đang run rẩy vì lạnh giá lan tỏa từ lòng sâu thẳm trong tâm hồn họ chứ không phải do thời tiết bên ngoài đâu.

"Và giờ, chúng ta phải chuẩn bị cho ngày phán xét cuối cùng sắp tới gần hơn bao giờ hết trong lịch sử tồn tại của vương quốc Đại Tề vĩ đại này luôn đó!"

Lâm Trì đứng giữa cánh đồng hoa sen khô cằn dưới bầu trời đen kịt không sao không trăng ấy thế nhưng lại cảm thấy kỳ lạ đủ sức mạnh để thay đổi vận mệnh toàn bộ nhân loại đang chờ đợi phía trước mình lúc này đây mới thực sự bắt đầu thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu.

đọc giả thân mến ạ ha hả.

Chiếc đồng hồ đôi trên.

bỗng dưng phát ra tiếng chuông báo thức vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng chết chóc đáng sợ ấy thế nhưng lạ thay lại mang theo một cảm giác bình an tuyệt đối khó tả bằng lời luôn đó!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập