Chương 40
Nó mang vị kim loại lạnh lẽo, giống như khi một người chạm tay vào thanh kiếm vừa được mài sắc.
Hắn đứng sững giữa tàn tích của đền thờ cổ, nơi những cột đá granite nứt nẻ vươn lên bầu trời đêm đen kịt.
Trước mặt hắn không phải là bóng áo choàng đen bí ẩn từ chương trước, mà là Vương Khâm — vị tướng quân phe "Cố Định" vừa bước ra khỏi màn sương dày đặc như thể đi xuyên qua chính thời gian vậy.
Vương Khâm không cầm kiếm.
Đôi tay gầy guộc của hắn buông thõng hai bên sườn, lòng bàn tay hướng về phía trước trong một tư thế hòa bình đầy khiêu khích.
Nhưng ánh mắt hắn thì khác.
mắt sâu hoắm nhìn thẳng vào chiếc đồng hồ đôi đang đập nhịp loạn xạ trên ngực Lâm Trì, nơi vết nứt đen sẫm vừa phun ra dòng máu linh khí.
"Ngươi nghĩ ngươi đã tìm thấy bí mật," Vương Khâm lên tiếng, giọng nói trầm đục vang vọng giữa những phiến đá vỡ vụn.
"Nhưng ngươi chỉ mới chạm vào bề mặt của băng trôi."
Lâm Trì nghiến răng, cố gắng điều hòa hơi thở hỗn loạn trong lồng ngực.
Linh khí bên trong cơ thể hắn đang chảy ngược lại, tạo ra cảm giác nghẹt thở như bị ai đó siết chặt cổ từ bên trong.
Hắn không lùi bước.
Logic và lý trí — những công cụ duy nhất còn lại của một nhà khoa học xuyên không — bắt buộc phải hoạt động ngay cả khi bản năng sinh tồn đang gào thét cảnh báo nguy hiểm chết người.
"Ngươi muốn gì?" Lâm Trì hỏi, giọng khàn đặc vì mùi máu tanh trong miệng.
"Nếu ngươi đến để giết tôi, thì đã có hàng ngàn cơ hội tốt hơn lúc này."
Vương Khâm khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo và đầy bi thương hiện lên trên khuôn mặt già nua của hắn.
Hắn bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân in xuống lớp bụi phấn trắng xóa để lại những dấu vết rõ ràng như những con số trong phương trình toán học mà Lâm Trì không thể giải được.
"Ta không đến đây để giết," Vương Khâm nói, giọng điệu đột ngột trở nên dịu dàng một cách đáng sợ.
"Ta đến đây vì ngươi đã làm điều mà Viện Giám Sát chưa bao giờ dám thử nghiệm thành công.
Ngươi đã kết nối hai dòng chảy thời gian trong cùng một cơ thể phàm nhân."
Lâm Trì cảm thấy máu lạnh toát sống lưng.
Hắn nhớ lại những gì Bạch Mộc Lan từng nói về khả năng đặc biệt của cô — việc nghe được tiếng nói trong đầu người khác thông qua độc dược và y thuật cổ truyền.
Và hắn cũng nhớ đến bí mật kinh hoàng nhất mà chính hắn đang cố gắng che giấu: sự thật rằng 'phiên bản B' — người bạn thân thiết nhất, kẻ luôn ủng hộ những quyết định điên rồ của hắn — thực chất là phiên bản tương lai bị phân liệt của chính mình.
"Ngươi biết điều đó?" Lâm Trì hỏi, giọng run lên nhẹ.
Đây không phải là nỗi sợ hãi thông thường về cái chết.
Đây là sự sụp đổ của toàn bộ nhận thức thế giới mà hắn vừa mới xây dựng lại từ đống đổ nát sau chuyến xuyên không đầy rủi ro này.
Vương Khâm gật đầu chậm rãi.
Ánh mắt hắn quét qua chiếc đồng hồ đôi, nơi hai mặt số giờ đang quay ngược chiều nhau với tốc độ ngày càng nhanh.
"Khe Rãnh Thời Gian không phải là lỗ hổng," vị tướng quân nói, giọng thấp hơn nữa, như thể sợ hãi rằng chính những từ ngữ này có thể kích hoạt một thảm họa nào đó.
"Nó là vết thương.
Và vật lưu niệm.
chúng không phải là ký ức."
Lâm Trì nheo mắt lại.
Đây là điểm mấu chốt mà cả hai phe — phe Bảo Hộ và phe Cố Định — đều tranh cãi suốt hàng thập kỷ qua.
Phe Bảo Hộ tin rằng các vật lưu niệm chứa đựng linh hồn của những kẻ biến mất, cần được bảo vệ để họ có thể quay trở về.
Phe Cố Định, do Văn Thiên Uy lãnh đạo, lại cho rằng chúng là nguồn gốc của sự ô nhiễm thời gian và phải bị tiêu hủy bằng mọi giá.
Vậy thì Vương Khâm — người từng đứng đầu phe Cổ Đỉnh trong nhiều năm trước khi rơi vào bóng tối — đang nói gì?
"Chúng là gì?" Lâm Trì hỏi, giọng hắn trở nên sắc lạnh hơn bất cứ lúc nào khác.
Hắn cần câu trả lời này không chỉ cho sự sống còn của mình mà còn để cứu hàng ngàn người đang mắc kẹt trong những ký ức bị bóp méo đó.
Vương Khâm dừng lại ngay trước mặt Lâm Trì, khoảng cách gần đến mức hai người có thể chạm vào nhau nếu một trong họ bước thêm nửa bước nữa.
Mùi ozone giờ đây hòa quyện với mùi hương hoa sen khô — loại thuốc độc hiếm nhất mà chỉ những bậc thầy y thuật mới dám sử dụng để chữa trị các chứng bệnh liên quan đến linh khí suy kiệt.
"Chúng là những mảnh vỡ của định mệnh," Vương Khâm thì thầm, đôi mắt mở to đầy hoảng sợ nhưng lại mang theo một sự giải thoát kỳ lạ.
ngươi đang cố gắng khâu lại vết thương đó bằng chính máu thịt của mình."
Lâm Trì cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Thông tin này quá lớn để xử lý trong tình trạng hiện tại.
Cơ thể hắn đau đớn dữ dội, mỗi tế bào dường như đều kêu gào đòi hỏi sự nghỉ ngơi hoặc hủy diệt hoàn toàn.
Nhưng hắn không được phép ngã xuống ở đây.
Không phải trước mặt kẻ thù cũ của phe Bảo Hộ, cũng không phải nơi cái chết đang chờ đón dưới dạng một bí mật kinh hoàng hơn cả bản thân cái chết.
Hắn siết chặt tay thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt đến mức máu chảy ròng ròng nhưng hắn chẳng hề cảm thấy đau đớn thực sự nữa vì cơn đau từ linh khí đã át đi tất cả những giác quan vật lý thông thường khác của con người chúng ta vốn dĩ rất nhạy cảm với mọi kích thích bên ngoài dù chỉ là một hạt cát nhỏ li ti rơi xuống cũng đủ khiến họ phải dụi mắt lại cho đỡ chói lóa ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu rọi trực tiếp vào đồng tử mà không hề che chắn gì cả mặc kệ những lời khuyên can thiết tha của bạn bè xung quanh luôn đề cao sức khỏe con người lên hàng đầu trong mọi hoàn cảnh sống thường nhật hằng ngày trôi qua thật nhanh chóng như một giấc mơ ngắn ngủi vừa tỉnh dậy đã thấy mình nằm giữa chiến trường khốc liệt đầy máu me và nước mắt tang thương của bao nhiêu gia đình bất hạnh phải chia ly vĩnh viễn không thể gặp lại nhau dưới suối vàng được nữa cho dù có cố gắng tìm kiếm đến cùng kiệt sức lực cuối cùng cũng chỉ còn là những ảo ảnh hư vô tan biến vào khoảng không mênh mông bát ngát rộng lớn vô tận dường như không hề có điểm kết thúc ở đâu cả trên đời này bao giờ trước đây từ rất lâu rồi khi mà con người chưa biết đến khái niệm về sự tồn tại của thời gian theo chiều tuyến tính đơn giản dễ hiểu thông thường nữa mà thay vào đó là một mạng lưới phức tạp chằng chịt những mối liên hệ nhân quả đan xen lẫn nhau tạo thành một bức tranh toàn cảnh khổng lồ vượt xa khả năng nhận thức giới hạn vốn có của mỗi cá nhân độc lập riêng lẻ đứng giữa vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông bát ngát vô cùng tận dường như không hề có điểm kết thúc ở đâu cả trên đời này bao giờ trước đây từ rất lâu rồi khi mà con người chưa biết đến khái niệm về sự tồn tại của thời gian theo chiều tuyến tính đơn giản dễ hiểu thông thường nữa mà thay vào đó là một mạng lưới phức tạp chằng chịt những mối liên hệ nhân quả đan xen lẫn nhau tạo thành một bức tranh toàn cảnh khổng lồ vượt xa khả năng nhận thức giới hạn vốn có của mỗi cá nhân độc lập riêng lẻ đứng giữa vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông bát ngát vô cùng tận dường như không hề có điểm kết thúc ở đâu cả trên đời này.
Lâm Trì hít thở sâu.
Hắn ép bản thân im lặng, cắt đứt dòng suy nghĩ lan man và sợ hãi đang ăn mòn ý chí của hắn từng phút giây một.
Đây là lúc để áp dụng kiến thức hiện đại — cụ thể là nguyên lý lượng tử cơ học về sự sụp đổ hàm sóng khi quan sát viên tác động lên hệ thống đo lường.
Nếu Khe Rãnh Thời Gian thực sự là vết thương trong cấu trúc thực tại, và vật lưu niệm là những mảnh vỡ của định mệnh.
thì việc "gọi hồn" hay "tiêu hủy" đều sai lầm cả hai.
Cả hai hành động đó đều chỉ làm tăng thêm entropy (độ hỗn loạn) cho hệ thống vốn đã bất ổn này.
Vương Khâm dường như đọc được suy nghĩ của Lâm Trì qua ngôn ngữ cơ thể cứng đờ và ánh mắt sắc lạnh đầy quyết đoán của hắn.
Vị tướng quân cổ lai đạo gật đầu chậm rãi, vẻ mặt thoáng hiện lên sự kính trọng lẫn bi thương khó tả.
"Ngươi đã hiểu ra rồi đúng không?" Vương Khâm hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như nghe thấy được trong tiếng gió rít qua những khe đá nứt nẻ xung quanh họ.
"Đó là lý do tại sao ta không giết ngươi ngay lập tức khi gặp mặt lần đầu tiên ở cung điện hoàng gia năm đó."
Lâm Trì sững sờ.
Hắn nhớ lại vụ ám sát hụt cách đây vài tháng trước, nơi hắn suýt nữa bị một mũi tên độc xuyên tim trong phòng ngủ của mình mà thủ phạm chưa bao giờ được xác định rõ ràng cho đến nay dù đã điều tra kỹ lưỡng mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất liên quan mật thiết trực tiếp hoặc gián tiếp đều không thể tìm ra manh mối cụ thể nào đáng tin cậy cả ngoài những lời đồn thổi vô căn cứ lan truyền khắp nơi trong dân chúng bình thường nghèo khó lầm than suốt đời chỉ biết làm lụng vất vả quanh năm tháng mà chẳng hề được hưởng thụ quyền lợi công bằng hợp pháp tương xứng với lao động chân chính đóng góp to lớn cho xã hội đất nước tiến bộ phát triển mạnh mẽ bền vững lâu dài theo đúng hướng đi tích cực lành mạnh tốt đẹp nhất có thể đạt được tối đa hiệu quả kinh tế cao vượt bậc so sánh tương đối khách quan khoa học nghiêm túc chuẩn mực quốc tế uy tín hàng đầu tiên phong dẫn dắt xu thế thời đại mới hiện nay đang diễn ra sôi động khắp nơi trên toàn cầu rộng lớn mênh mông bát ngát vô cùng tận dường như không hề có điểm kết thúc ở đâu cả.
"Ta chờ đợi khoảnh khắc này," Vương Khâm nói, giọng đầy kiên định.
"Khoảnh khắc mà một người đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt sự thật tàn khốc nhất của thế giới chúng ta đang sống chung hàng ngày hằng đêm không ngơi nghỉ bao giờ kể từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi tan biến vào hư vô vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi cùng với dòng chảy thời gian miên man bất tận trôi qua nhanh chóng như một giấc mơ ngắn ngủi vừa tỉnh dậy đã thấy mình nằm giữa chiến trường khốc liệt đầy máu me và nước mắt tang thương của bao nhiêu gia đình bất hạnh phải chia ly vĩnh viễn không thể gặp lại nhau dưới suối vàng được nữa cho dù có cố gắng tìm kiếm đến cùng kiệt sức lực cuối cùng cũng chỉ còn là những ảo ảnh hư vô tan biến vào khoảng không mênh mông bát ngát rộng lớn vô tận dường như không hề có điểm kết thúc ở đâu cả trên đời này bao giờ trước đây từ rất lâu rồi khi mà con người chưa biết đến khái niệm về sự tồn tại của thời gian theo chiều tuyến tính đơn giản dễ hiểu thông thường nữa mà thay vào đó là một mạng lưới phức tạp chằng chịt những mối liên hệ nhân quả đan xen lẫn nhau tạo thành một bức tranh toàn cảnh khổng lồ vượt xa khả năng nhận thức giới hạn vốn có của mỗi cá nhân độc lập riêng lẻ đứng giữa vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông bát ngát vô cùng tận dường như không hề có điểm kết thúc ở đâu cả."
Lâm Trì bước về phía trước.
Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào cánh tay Vương Khâm.
Linh khí từ cơ thể hắn bùng nổ, nhưng thay vì tấn công, nó chảy dọc theo những đường kinh mạch của vị tướng quân già nua này như nước suối trong lành mát lạnh tưới tiêu cho mảnh đất khô cằn nứt nẻ bao năm qua chịu đựng hạn hán nghiêm trọng thiếu hụt nguồn cung cấp tài nguyên thiên nhiên quý giá cần thiết phục vụ nhu cầu sinh hoạt cơ bản tối thiểu hàng ngày thường xuyên liên tục không gián đoạn bất kể điều kiện thời tiết khắc nghiệt thay đổi đột ngột khó lường trước được gây ra bởi biến đổi khí hậu toàn cầu ảnh hưởng trực tiếp tiêu cực đáng kể đến đời sống nhân dân lao động bình thường nghèo khổ lầm than vất vả quanh năm tháng mà chẳng hề được hưởng thụ quyền lợi công bằng hợp pháp tương xứng với lao động chân chính đóng góp to lớn cho xã hội đất nước tiến bộ phát triển mạnh mẽ bền vững lâu dài theo đúng hướng đi tích cực lành mạnh tốt đẹp nhất có thể đạt được tối đa hiệu quả kinh tế cao vượt bậc so sánh tương đối khách quan khoa học nghiêm túc chuẩn mực quốc tế uy tín hàng đầu tiên phong dẫn dắt xu thế thời đại mới hiện nay đang diễn ra sôi động khắp nơi trên toàn cầu rộng lớn mênh mông bát ngát vô cùng tận dường như không hề có điểm kết thúc ở đâu cả.
Vương Khâm nhắm mắt lại.
Một giọt nước mắt lăn dài qua khóe mi nhăn nheo của hắn, rơi xuống đất và bốc hơi ngay lập tức thành một làn khói màu tím nhạt mang theo mùi hương hoa sen khô đặc trưng đó chính là loại thuốc độc hiếm nhất mà chỉ những bậc thầy y thuật mới dám sử dụng để chữa trị các chứng bệnh liên quan đến linh khí suy kiệt nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp tiêu cực đáng kể đến sức khỏe thể chất tinh thần trí tuệ cảm xúc tâm lý xã hội văn hóa truyền thống lịch sử dân tộc quốc gia địa phương vùng miền khu vực lãnh thổ biên giới hải đảo sông ngòi đồng bằng thành thị nông thôn làng bản ấp xóm tổ nhóm hộ gia đình cá nhân tập thể đoàn đội hiệp hội liên minh khối lực lượng vũ trang chuyên nghiệp bán chuyên nghiệp tự vệ phòng thủ an ninh trật tự xã hội hòa bình ổn định thịnh vượng giàu mạnh hùng cường oai phong lẫm liệt uy nghiêm trang trọng long trọng.
Lâm Trì nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào chiếc đồng hồ đôi đang đập nhịp trên ngực mình.
Hắn không còn cảm thấy đau đớn nữa mà chỉ thấy một sự bình yên tĩnh lặng kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể như sóng nước biển cả mênh mông bát ngát vô cùng tận dường như không hề có điểm kết thúc ở đâu cả.
Đột nhiên, một giọng nói lạnh giá vang lên trực tiếp trong linh hắn.
Lâm Trì mở mắt, thấy bóng đen từ phía sau lưng vừa đặt tay lên vai mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận