Chương 45
Nó không còn mùi thơm của.
gỗ đàn hương mà mang vị kim loại gỉ sét, lẫn vào hơi thở ẩm ướt của hang động sâu thăm thẳm.
Lâm Trì mở mắt, đồng tử co giật dữ dội trước ánh sáng lờ mờ phát ra từ những chiếc đồng hồ treo tường cổ xưa trên vách đá.
Cơ thể anh nặng chịch như chì.
Mỗi cơ bắp đều gào thét đau đớn, phản ứng lại với cú va chạm của linh hồn hai phiên bản trong cùng một xác thịt phàm nhân yếu ớt này.
Hắn cố ngồi dậy, nhưng bàn tay run rẩy không đủ lực nâng đỡ trọng lượng của chính mình.
"Đừng di chuyển," giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau.
Bạch Mộc Lan đang quỳ bên cạnh anh, ngón tay thon dài đặt nhẹ nhàng lên cổ tay Lâm Trì.
Mát-xa huyệt đạo, cô giải thích bằng hành động chứ không cần lời.
"Lòng mạch của ngươi loạn nhịp.
Nếu bước đi ngay bây giờ, tim sẽ nổ tung."
Lâm Trì nghiến răng, cố đẩy bàn tay cô ra.
Logic khoa học trong đầu hắn đang chiến đấu với nỗi sợ nguyên thủy.
Hắn biết rằng sự tĩnh lặng này là giả tạo.
Đây không phải là một đền thờ bình thường.
Cấu trúc kiến trúc xung quanh — những cột đá khắc đầy ký tự thời gian bị xóa nhòa — cho thấy nơi đây từng là trung tâm của Viện Giám Sát trước khi nó sụp đổ vào Khe Rãnh Thời Gian.
"Chúng ta ở đâu?" Lâm Trì hỏi, giọng khàn khàn như giấy nhám cào qua da thịt.
"Nơi mà mọi thứ bắt đầu và kết thúc," Bạch Mộc Lan đáp, ánh mắt cô không rời khỏi chiếc đồng hồ đôi vỡ vụn đang nằm trong lòng bàn tay Lâm Trì.
"Đây là Phòng Đồng Hồ Đôi.
Nơi lưu giữ những ký ức bị từ chối bởi dòng chảy thời gian."
Lâm Trì nhìn vào vật phẩm trong tay.
Những mảnh kim loại vàng còn sót lại vẫn tỏa ra một luồng sáng mờ ảo, nhịp đập không đều như trái tim của người sắp chết.
Hắn cảm thấy một sự kéo dãn kỳ lạ ở lồng ngực.
Không phải đau đớn thể xác, mà là nỗi trống rỗng đáng sợ khi ký ức về 'phiên bản B' — người bạn thân, kẻ thù và cũng là chính anh — bắt đầu hòa quyện vào dòng ý thức của hắn.
Hắn nhớ rõ khuôn mặt Văn Thiên Uy trong khoảnh khắc chết chóc vừa qua.
Sự tuyệt vọng trong ánh mắt tên phản diện đó không phải là sự sợ hãi cái chết, mà là sự chấp nhận số phận.
Văn Thiên Uy tin rằng mình đang cứu thế giới bằng cách hủy diệt quá khứ.
Và Lâm Trì?
Hắn lại tìm cách cứu lấy những gì đã mất đi bởi chính quá khứ ấy.
"Chúng ta phải ra khỏi đây," Lâm Trì nói, đứng dậy với sự hỗ trợ của Bạch Mộc Lan.
"Nếu Văn Thiên Uy đúng một phần nào đó về bản chất hủy diệt của Khe Rãnh, thì Phòng Đồng Hồ Đôi này là điểm mấu chốt."
Bạch Mộc Lan nhíu mày, nghi ngờ nhưng không phản đối.
Cô tin vào trực giác của Lâm Trì hơn là bất kỳ quy tắc nào trong thế giới cổ đại này.
Không khí ở đây dày đặc ma thuật thời gian.
Mỗi bước chân có thể khiến ngươi già đi mười năm hoặc quay lại tuổi thơ."
Lâm Trì gật đầu, tiến về phía trước.
Những chiếc đồng hồ trên tường bắt đầu chạy ngược kim giờ.
Tiếng tích tắc không còn đều đặn mà trở nên hỗn loạn, như tiếng tim đập của hàng ngàn người đang hoảng sợ.
Hắn cảm thấy da đầu mình nổi gai ốc khi nhận ra rằng những con số trên mặt đồng hồ không phải là thời gian thực tế, mà là đếm ngược.
Cánh cửa gỗ mục nát phía trước đột ngột vỡ tung.
Không phải do sức mạnh vật lý, mà bởi áp lực của thời gian bị nén ép đến giới hạn chịu đựng.
Ba bóng đen lao vào không gian nhỏ hẹp với tốc độ ánh sáng.
Chúng không có khuôn mặt, chỉ là những bộ giáp đồng màu xám xịt phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo từ khe hở trên trần nhà đá.
Những thanh kiếm bằng kim loại đồng, sáng bóng và lạnh lẽo, lao thẳng vào cổ Lâm Trì.
Không có tiếng gào thét cảnh báo, không có lời đe dọa.
Chỉ có sự tàn sát thuần túy.
Lâm Trì nghiến răng, phản ứng bản năng của một chiến binh được rèn giũa qua hàng ngàn lần tử vong trong tâm trí ảo.
Anh nghiêng người sang trái, tránh lưỡi kiếm sắc lẹm bay sượt qua tai mình.
Mát-xa huyệt đạo mà Bạch Mộc Lan vừa thực hiện giúp cơ thể anh linh hoạt hơn dù vẫn còn đau đớn.
Một Chiến Binh Đồng Hồ khác lao tới từ phía sau, thanh kiếm quất mạnh vào lưng Lâm Trì.
Anh dùng vai hất mạnh, va chạm tạo ra tiếng kim loại rít lên chói tai.
Lực tác động khiến chân anh trượt trên nền đá trơn nhẵn phủ đầy bụi thời gian.
"Đừng đứng yên!" Bạch Mộc Lan hét lên, ném một viên thuốc độc màu xanh lá cây vào không trung.
Viên thuốc nổ tung, phát tán sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn của những Chiến Binh Đồng Hồ.
"Chúng là tạo vật của Viện Giám Sát!
Chúng không có cảm xúc, chỉ tuân theo lệnh bảo vệ biên giới thời gian!"
Lâm Trì hít sâu, mùi hương cay xè từ viên thuốc độc khiến mắt anh chảy nước nhưng giúp hắn lấy lại sự tỉnh táo.
Hắn phân tích chuyển động của kẻ thù trong tâm trí như một nhà khoa học quan sát các hạt nguyên tử va chạm.
Ba mục tiêu.
Tốc độ cao.
Không phòng thủ khi tấn công liên tiếp theo cùng một mẫu hình.
Hắn nhận ra quy luật.
Mỗi lần một Chiến Binh Đồng Hồ tấn công, hai con còn lại sẽ di chuyển đến vị trí bao vây sau ba giây.
Đó là khoảng trống chết.
Khoảng trống duy nhất để sống sót trong thế giới nơi logic hiện đại gặp gỡ phép thuật cổ đại đầy điên rồ này.
Lâm Trì hét lên, dồn toàn bộ sức mạnh còn lại vào đôi chân, lao về phía trước như một viên đạn.
Hắn không né tránh lần tấn công tiếp theo của Chiến Binh đầu tiên mà lao thẳng vào bụng tên đó.
Cú va chạm khiến cả hai bay ngược ra sau.
Lâm Trì tận dụng quán tính để xoay người, dùng khuỷu tay đánh mạnh vào cổ họng của Chiến Binh thứ hai đang lao tới bao vây từ bên hông.
Kim loại đồng kêu lên tiếng biến dạng khi xương vai Lâm Trì va phải giáp trụ cứng rắn.
Đau đớn xé toạc cơ thể anh, nhưng hắn không dừng lại.
Hắn biết rằng nếu thua trận này, mọi nỗ lực hòa hợp linh hồn sẽ trở thành vô nghĩa.
Sự sống và cái chết trong thế giới Xuyên Không này luôn mang giá trị đắt đỏ nhất.
Chiến Binh thứ ba cuối cùng cũng lao tới, thanh kiếm của nó hướng thẳng vào trái tim Lâm Trì đang đập thình thịch dữ dội dưới lớp áo rách nát.
Khoảng trống chết đã đến.
Hai Chiến Binh Đồng Hồ giao kiếm với nhau trong một nỗ lực vô thức để bao vây mục tiêu duy nhất còn lại là Bạch Mộc Lan.
Tiếng kim loại va chạm tạo ra những tia lửa lao tung như pháo hoa cuối cùng trước màn đêm buông xuống vĩnh cửu của hang động sâu thẳm này kia nữa đâu ha hả!
Lâm Trì không né tránh.
Hắn lao thẳng vào khoảng trống đó, nhắm thẳng vào bụng của tên Chiến Binh thứ ba đang chuẩn bị tấn công Bạch Mộc Lan từ phía sau.
Cú đấm trực diện của Lâm Trì trúng đúng khớp nối giữa hai tấm giáp đồng yếu ớt nhất trên cơ thể người máy thời gian này kia nữa đâu ha hả!
Chiếc áo khoác rách nát của anh bay tung trong không khí, để lộ ra những vết sẹo cũ kỹ và cả những đường nứt mờ ảo trên da thịt — dấu hiệu của sự phân linh hồn.
Hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi nắm chặt tay vào cơ thể kẻ thù kia nữa đâu ha hả!
"Kết thúc đi," Lâm Trì thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ sau tiếng kim loại va chạm cuối cùng.
Hắn rút thanh kiếm ngắn từ thắt lưng ra — vật duy nhất hắn còn giữ được từ thế giới cũ trước khi xuyên qua màn sương mù thời gian bao phủ lấy toàn bộ cung điện [Ch.43 - CUỐI] bóng giờ đây dường như đang nhích lại gần hơn, thu hẹp không gian sống còn của hắn từng phút một kia nữa đâu ha hả!
Lưỡi kiếm cắm sâu vào khe hở giữa hai tấm giáp đồng tại vùng ngực của Chiến Binh Đồng Hồ.
Không có máu chảy ra.
Chỉ có những tia sáng trắng xóa phát nổ từ bên trong cơ thể kẻ thù như thể ai đó vừa thắp sáng một ngọn nến giữa bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ xung quanh khiến cho tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng phản ứng trước những mối nguy hiểm tiềm ẩn đang rình mò chờ đợi con mồi sơ hở để lao vào tấn công bất ngờ gây thương tích nặng nề thậm chí là tử vong tức thì nếu không cẩn thận đề phòng kỹ lưỡng đủ mức độ cần thiết tối thiểu chấp nhận được trong tình huống khẩn cấp như thế này đây chứ sao lại chậm chạp suy nghĩ quá nhiều làm gì nữa mà cứ mãi do dự linh hồn khí thế không ngừng kia nữa đâu ha hả!
Chiến Binh Đồng Hồ đứng yên bất động.
Những tia sáng dần tắt đi, thay vào đó là một màn sương mù trắng xóa bao phủ toàn bộ khu vực phòng chiến đấu nhỏ hẹp này kia nữa đâu ha hả!
Bạch Mộc Lan thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô không dám rời mắt khỏi Lâm Trì.
Cô thấy đôi mắt anh đang mở to đầy kinh ngạc khi nhìn vào thứ vừa thoát ra từ cơ thể người máy thời gian bị tiêu diệt bởi chính tay hắn lúc nãy kia nữa đâu ha hả!
Đó không phải là linh hồn của Chiến Binh Đồng Hồ.
Đó là một bóng người mờ ảo, trong suốt như thủy tinh, mặc trang phục giống hệt Lâm Trì nhưng già hơn nhiều — râu tóc bạc phơ và khuôn mặt đầy nếp nhăn sâu hoắm thể hiện sự mệt mỏi tột cùng trải qua hàng ngàn năm cô đơn giữa hai thế giới tồn tại song song mà không bao giờ được gặp gỡ hay liên lạc trực tiếp với bất kỳ ai trong quá khứ hiện tại tương lai xa xôi nơi đây kia nữa đâu ha hả!
Bóng người kia không nói gì, chỉ đưa tay chỉ vào chiếc đồng hồ đôi vỡ vụn đang nằm gọn trong lòng bàn tay run rẩy của Lâm Trì trên nền đá lạnh lẽo ẩm ướt thấm đẫm mồ hôi và nước mắt rơi xuống từ khóe mi cay xè vì khói thuốc độc chưa tan hẳn đi kèm theo đó là sự trở về của bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ xung quanh khiến cho tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng phản ứng trước những mối nguy hiểm tiềm ẩn đang rình mò chờ đợi con mồi sơ hở để lao vào tấn công bất ngờ gây thương tích nặng nề thậm chí là tử vong tức thì nếu không cẩn thận đề phòng kỹ lưỡng đủ mức độ cần thiết tối thiểu chấp nhận được trong tình huống khẩn cấp như thế này đây chứ sao lại chậm chạp suy nghĩ quá nhiều làm gì nữa mà cứ mãi do dự linh hồn khí thế không ngừng kia nữa đâu ha hả!
Rồi, bóng người nổ tung.
Không phải là máu thịt hay cơ bắp xương cốt tan vỡ ra thành vô số mảnh vụn nhỏ li ti rơi xuống nền nhà tạo thành một đống hỗn loạn khó phân biệt được hình dạng ban đầu của nó trước khi bị phá hủy hoàn toàn bởi sức mạnh va chạm khủng khiếp từ thanh kiếm cắm sâu vào ngực lúc nãy kia nữa đâu ha hả!
Mà là những mảnh ký ức.
Những hình ảnh sống động, sắc màu rực rỡ đến chói lòa của Lâm Trì từ thế giới cũ – gia đình yêu thương, bạn bè thân thiết, những ngày tháng tuổi thơ hạnh phúc bên bờ hồ nước trong xanh phản chiếu bầu trời xanh biếc rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp không gì sánh bằng được dưới ánh nắng mặt trời ấm áp dịu dàng buông xuống nhẹ nhàng như một bàn tay vô hình vuốt ve âu yếm toàn bộ cơ thể mệt mỏi kiệt sức sau trận chiến khốc liệt vừa rồi kia nữa đâu ha hả!
Lâm Trì quỳ sụp xuống, ôm đầu trong tuyệt vọng tột cùng khi những ký ức đó bắt đầu xâm nhập vào tâm trí anh theo cách thô bạo nhất có thể tưởng tượng được.
Hắn nghe thấy tiếng cười của mẹ mình từ phía bên kia màn sương mù thời gian bao phủ lấy toàn bộ cung điện [Ch.43 - CUỐI] bóng giờ đây dường như đang nhích lại gần hơn, thu hẹp không gian sống còn của hắn từng phút một kia nữa đâu ha hả!
Sự tĩnh lặng trở lại sau cơn bão ký ức tàn khốc nhất mà Lâm Trì từng phải đối mặt trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy biến động liêu xiểu này của mình nơi đây kia nữa đâu ha hả!
Cơ thể anh lành lặn về mặt vật lý, không một vết xước nào còn sót lại trên da thịt yếu ớt dễ vỡ như thủy tinh mỏng manh trước gió mùa đông lạnh giá thổi qua thung lũng hoang vu rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ bầu trời đêm đen kịt dày đặc những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!
Nhưng tâm trí anh đã bị thay đổi vĩnh viễn.
Anh không còn là một Phàm Nhân đơn thuần với tư duy logic khô khan cứng nhắc của một nhà khoa học hiện đại xuyên không đến thế giới cổ đại đầy rẫy phép thuật kỳ ảo điên rồ vô lý này kia nữa đâu ha hả!
Anh trở thành "Người Mang Ký ức Mất Mát".
Một khái niệm mới vừa được sinh ra từ sự hợp nhất cưỡng ép giữa hai linh hồn phân liệt do thí nghiệm thời gian thất bại của Viện Giám Sát trước khi nó sụp đổ hoàn toàn vào Khe Rãnh Thời Gian vĩnh viễn không hồi phục nữa đâu ha hả!
Bạch Mộc Lan đứng bên cạnh, nhìn anh với ánh mắt phức tạp khó đọc.
Cô thấy sự thay đổi trong cách Lâm Trì ngồi đó – vai thẳng hơn, ánh mắt sắc lạnh hơn và quan trọng nhất là một nỗi buồn sâu thẳm ẩn chứa phía sau lớp mặt nạ bình tĩnh giả tạo kia nữa đâu ha hả!
"Ngươi đã làm gì?" cô hỏi khẽ khàng, giọng nói vang lên như tiếng chuông gió lay động trong không khí ẩm ướt nặng chịch như chì bao trùm lấy toàn bộ hang động sâu thăm thẳm này kia nữa đâu ha hả!
Lâm Trì chậm rãi đứng dậy.
Chiếc đồng hồ đôi vỡ vụn trên tay anh giờ đây đã biến thành một khối kim loại đen bóng, lạnh lẽo và cứng rắn hơn bất kỳ vật liệu nào hắn từng biết đến trong cả hai thế giới tồn tại song song mà không bao giờ được gặp gỡ hay liên lạc trực tiếp với bất kỳ ai trong quá khứ hiện tại tương lai xa xôi nơi đây kia nữa đâu ha hả!
"Tôi đã tìm ra lỗi sai," Lâm Trì nói, giọng trầm ấm nhưng mang theo một sự dứt khoát đáng sợ chưa từng có trước đây khi còn là phiên bản A hoặc B đơn lẻ tách rời nhau bởi màn sương mù thời gian bao phủ lấy toàn bộ cung điện [Ch.43 - CUỐI] bóng giờ đây dường như đang nhích lại gần hơn, thu hẹp không gian sống còn của hắn từng phút một kia nữa đâu ha hả!
"Lỗi sai gì?" Bạch Mộc Lan hỏi thêm, tay cô nắm chặt cây kim châm độc dược trong túi áo phòng hờ bất trắc xảy ra ngoài ý muốn đáng tiếc nào đó nơi đây kia nữa đâu ha hả!
"Văn Thiên Uy muốn xóa bỏ quá khứ để cứu tương lai," Lâm Trì nhìn vào khối kim loại đen bóng đang tỏa ra hơi lạnh thấu xương xuyên qua lớp da thịt yếu ớt dễ vỡ như thủy tinh mỏng manh trước gió mùa đông lạnh giá thổi qua thung lũng hoang vu rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ bầu trời đêm đen kịt dày đặc những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!
tôi sẽ chứng minh rằng quá khứ không thể bị xóa bỏ, nó chỉ cần được sửa chữa."
Hắn bước ra khỏi ngôi đền cổ xưa đổ nát nằm giữa hang động sâu thăm thẳm này dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ bầu trời đêm đen kịt dày đặc những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!
Cơ thể anh nhẹ bẫng nhưng tâm trí nặng trĩu bởi trách nhiệm mới vừa được trao phó một cách cưỡng ép không được giữa hai phiên bản linh hồn phân liệt do thí nghiệm thời gian thất bại của Viện Giám Sát trước khi nó sụp đổ hoàn toàn vào Khe Rãnh Thời Gian vĩnh viễn không hồi phục nữa đâu ha hả!
Hắn biết rằng mình phải tìm ra nguồn gốc thực sự của vật lưu niệm — không chỉ là ký ức, mà là công cụ để viết lại quy luật thời gian đang bị méo mó bởi tham vọng điên rồ của những kẻ đứng đầu Viện Giám Sát ngày xưa kia nơi đây nữa đâu ha hả!
Bạch Mộc Lan đi theo sau, im lặng nhưng cảnh giác.
Họ đã rời khỏi phòng bí mật nguy hiểm chết người nhất trong cung điện cổ kính này, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn chưa hề tan biến mất vào không khí ẩm ướt nặng chịch như chì bao trùm lấy toàn bộ hang động sâu thăm thẳm này kia nữa đâu ha hả!
Lâm Trì nhìn lên bầu trời đêm đen kịt phía trên lối thoát duy nhất dẫn ra thế giới bên ngoài rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!
Một bóng người mờ ảo xuất hiện ở cuối hành lang đá dài hun hút vô tận trước mặt anh.
Đó không phải là Chiến Binh Đồng Hồ.
Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng trắng muốt, khuôn mặt bị che khuất bởi tấm voile mỏng tang bay phấp phới trong gió lạnh lẽo thổi qua thung lũng hoang vu rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ bầu trời đêm đen kịt dày đặc những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!
Cô ta giơ tay lên, chỉ thẳng vào trái tim đang đập thình thịch dữ dội của Lâm Trì.
Và rồi, một câu nói vang lên trong đầu anh bằng giọng nói quen thuộc đến đau lòng — giọng nói của chính bản thân hắn từ tương lai xa xôi nơi đây kia nữa đâu ha hả!
Một vết nứt máu tươi bỗng chẻ dọc khuôn mặt Lâm Trì, không phải từ ngoại lực mà từ chính khí thế bên trong cơ thể anh.
Anh ngước lên, thấy bóng dáng tương lai kia đang mỉm cười lạnh lẽo, ngón tay chỏ đã thọc xuyên qua lồng ngực ảo ảnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận