Chương 17
Không khí trong Nghĩa Trang Ký Ức không chỉ lạnh lẽo, nó mang một mùi vị kim loại, giống như mùi của máu đã khô lâu ngày trộn lẫn với bụi thời gian.
Lâm Trì đứng trước chiếc Đồng Hồ Đôi, ánh mắt anh không còn sự hoang mang của một kẻ lạc lối, mà là sự tập trung sắc bén của một nhà khoa học đang đối mặt với một phương trình chưa giải được.
Bạch Mộc Lan đứng sau anh, hơi thở gấp gáp.
Cô không chạm vào anh, nhưng sự hiện diện của cô là một lực kéo vô hình, neo giữ anh lại với thực tại.
Văn Thiên Uy đã biến mất vào bóng tối, để lại những lời cảnh báo như những lưỡi dao rỉ sắt cứa vào tâm trí Lâm Trì.
"Đừng tin vào những gì ngươi thấy," giọng nói của Văn Thiên Uy vang vọng trong đầu Lâm Trì, dù hắn đã đi xa.
"Đồng hồ này không đo thời gian.
Nó đo sự hy sinh."
Lâm Trì đưa bàn tay phải — bàn tay đá cẩm thạch lạnh lẽo, nứt nẻ — về phía mặt đồng hồ hướng về tương lai.
Những kim đồng hồ ở đó đang quay với tốc độ điên cuồng, tạo ra một tiếng vo ve chói tai, như thể chúng đang cố gắng xé toạc không gian.
Anh không chạm vào nó.
Thay vào đó, anh quan sát.
Đây là lúc kỹ năng phân tích của anh, thứ đã giúp anh sống sót qua những trận chiến tàn khốc nhất, phát huy tác dụng.
Anh không nhìn vào kim đồng hồ.
Anh nhìn vào *khoảng trống* giữa hai mặt đồng hồ.
Đó là nơi thời gian bị đóng băng, nơi mà logic của thế giới này sụp đổ.
"Khám phá bí ẩn," Lâm Trì thì thầm, giọng anh khàn khàn.
"Không phải bằng cách chạm.
Mà bằng cách hiểu."
Anh nhắm mắt lại.
Trong tĩnh lặng, anh lắng nghe nhịp đập của cơ thể mình.
Và rồi, anh nghe thấy nó.
Một nhịp đập thứ hai.
Không phải từ trái tim của anh, mà từ sâu thẳm trong linh hồn, nơi mà phiên bản B — người bạn thân, kẻ thù, và là chính anh — đang tồn tại.
*Nhịp tim của anh chậm lại.
Nhịp tim của phiên bản B tăng tốc.*
Lâm Trì mở mắt.
Anh thấy những đường nứt trên bàn tay đá cẩm thạch bắt đầu phát ra một ánh sáng mờ ảo.
Ánh sáng đó không phải là màu trắng của sự thuần khiết, mà là màu tím sẫm, màu của bóng tối và ký ức.
"Ngươi đang làm gì?" Bạch Mộc Lan hỏi, giọng cô căng thẳng.
Cô rút thanh kiếm nhỏ ra, nhưng không hướng về phía trước, mà giữ nó ở tư thế phòng thủ, sẵn sàng cắt đứt kết nối nếu Lâm Trì bị kéo vào Khe Rãnh.
"Tôi đang tìm lỗi," Lâm Trì nói.
"Văn Thiên Uy nói rằng Đồng Hồ Đôi là trái tim của Khe Rãnh.
Nhưng nếu nó là trái tim, tại sao nó lại bị vỡ?
Tại sao nó không thể duy trì dòng chảy thời gian?"
Anh bước lại gần hơn.
Khoảng cách giữa anh và chiếc đồng hồ chỉ còn một bước chân.
Anh nhìn vào mặt đồng hồ hướng về quá khứ.
Những kim đồng hồ chạy ngược lại, chậm chạp, nặng nề.
Và trong đó, anh thấy một hình ảnh.
Không phải hình ảnh của chính anh.
Mà là hình ảnh của một người phụ nữ đang cầm một chiếc lược bằng gỗ.
Lâm Trì nhận ra chiếc lược đó.
Đó là vật lưu niệm của mẹ anh.
Tim anh đập thình thịch.
Ký ức về mẹ anh, người phụ nữ đã biến mất khi anh còn là một đứa trẻ, ùa về như một cơn lũ.
Nhưng lần này, anh không chỉ thấy nỗi đau.
Anh thấy *lý do*.
Mẹ anh không biến mất ngẫu nhiên.
Bà ấy đã chọn biến mất.
"Lâm Trì," Bạch Mộc Lan gọi tên anh, giọng cô đầy lo lắng.
"Ngươi đang bị ảnh hưởng bởi ký ức.
Ngươi phải dừng lại."
"Không," Lâm Trì nói.
"Đây là manh mối.
Mẹ tôi đã để lại chiếc lược này không phải để nhớ về bà ấy, mà để *gửi* một thông điệp."
Anh đưa tay phải ra, lần này anh không chạm vào mặt đồng hồ, mà chạm vào *không khí* giữa hai mặt đồng hồ.
Cảm giác đầu tiên là lạnh.
Một cái lạnh xuyên thấu xương tủy, như thể anh đang chạm vào cái chết.
Nhưng sau đó là một cảm giác kỳ lạ — sự *kết nối*.
Anh cảm thấy sự hiện diện của hàng ngàn linh hồn.
Họ không bị mắc kẹt.
Họ đang *chờ đợi*.
Và trong đám đông linh hồn ấy, anh thấy một bóng hình quen thuộc.
Đó là phiên bản tương lai của anh.
Người đàn ông với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt đầy sẹo.
Nhưng lần này, anh không sợ hãi.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt của phiên bản tương lai.
*“Tại sao?”* Lâm Trì hỏi trong tâm trí.
Đáp án đến không dưới dạng lời nói, mà dưới dạng một hình ảnh.
Anh thấy một phòng thí nghiệm.
Một phòng thí nghiệm cổ đại, với những chiếc bình sứ và những cuộn giấy viết bằng chữ Hán cổ.
Và trong phòng thí nghiệm đó, có một người đàn ông đang làm một thí nghiệm.
Người đàn ông đó là...
Lâm Trì sững sờ.
"Đây là gì?" anh hỏi, giọng anh run rẩy.
"Đây là quá khứ," một giọng nói vang lên.
Không phải của Văn Thiên Uy.
Mà là của chính anh, nhưng từ một phiên bản khác.
Lâm Trì nhìn xung quanh.
Không gian xung quanh anh bắt đầu tan biến.
Nghĩa Trang Ký Ức biến mất.
Chiếc Đồng Hồ Đôi biến mất.
Anh đang đứng trong một căn phòng nhỏ, tối tăm, chỉ có ánh sáng từ một ngọn nến leo lắt.
Trước mặt anh là một chiếc bàn gỗ cũ kỹ.
Trên bàn là một cuốn sách mở ra.
Và trên cuốn sách đó là những công thức toán học mà anh nhận ra.
Đó là lý thuyết về du hành thời gian — nhưng được viết bằng ngôn ngữ cổ đại.
"Không thể nào," Lâm Trì thì thầm.
"Tôi là người xuyên không.
Tôi đến từ tương lai.
Làm sao tôi có thể là người tạo ra những thứ này?"
"Thời gian không phải là một đường thẳng, Lâm Trì," giọng nói của phiên bản tương lai vang lên.
"Nó là một vòng tròn.
Và ngươi đang đứng ở điểm giao thoa."
Lâm Trì nhìn vào cuốn sách.
Anh nhận ra chữ ký ở cuối trang.
Đó là chữ của anh.
"Body Clock B," anh nói.
"Phiên bản tương lai của tôi.
Ngươi không phải là kẻ thù.
Ngươi là...
kết quả."
"Đúng," giọng nói đáp lại.
"Tôi là kết quả của việc ngươi cố gắng sửa chữa sai lầm.
Nhưng mỗi lần ngươi sửa chữa, ngươi lại tạo ra một sai lầm mới.
Và Khe Rãnh Thời Gian là vết sẹo của những sai lầm đó."
Lâm Trì cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Ký ức của phiên bản tương lai đang xâm nhập vào ý thức của anh.
Anh thấy những trận chiến, những sự mất mát, những lần biến mất.
Anh thấy Bạch Mộc Lan khóc, thấy A Oanh cười, thấy mẹ anh biến mất.
Và anh thấy một sự thật kinh hoàng.
Khe Rãnh Thời Gian không phải là một hiện tượng tự nhiên.
Nó là một *thiết bị*.
Một thiết bị được tạo ra để bảo vệ thế giới khỏi một mối đe dọa lớn hơn.
Và mối đe dọa đó là...
"Ngươi là nguyên nhân," giọng nói nói.
"Ngươi là kẻ đã mở cánh cửa.
Và bây giờ, ngươi phải đóng nó lại."
Lâm Trì lùi lại.
Tôi không tin vào định mệnh.
Tôi không tin rằng tôi là kẻ phá hủy thế giới này."
"Đó không phải là định mệnh," giọng nói nói.
"Đó là lựa chọn.
Và ngươi đã chọn sai."
Lâm Trì mở mắt.
Anh quay trở lại Nghĩa Trang Ký Ức.
Chiếc Đồng Hồ Đôi vẫn đứng đó, nhưng giờ đây, nó trông khác hẳn.
Nó không còn là một chiếc đồng hồ.
Nó là một chiếc khóa.
Và anh là chìa khóa.
"Lâm Trì," Bạch Mộc Lan gọi anh.
Cô tiến lại gần, mắt cô đỏ ngầu vì khóc.
"Ngươi đã đi đâu?"
"Đâu đó mà tôi không muốn đến," Lâm Trì nói.
Giọng anh bình thản, nhưng bên trong, anh đang rung chuyển.
Anh nhìn vào bàn tay đá cẩm thạch của mình.
Những vết nứt giờ đây không còn là vết nứt.
Chúng là những ký tự.
Những ký tự cổ đại, viết bằng máu và thời gian.
"Ngươi đã đọc được chúng?" Bạch Mộc Lan hỏi.
"Có," Lâm Trì nói.
"Chúng nói rằng...
tôi phải chọn."
"Chọn gì?"
"Chọn giữa cứu thế giới này, hay cứu chính mình."
Bạch Mộc Lan im lặng.
Cô nắm chặt thanh kiếm của mình.
"Tôi không quan tâm đến thế giới này.
Tôi chỉ quan tâm đến ngươi."
Lâm Trì mỉm cười.
Một nụ cười buồn, nhưng đầy quyết tâm.
"Đó là lý do tại sao tôi không thể chọn chính mình," anh nói.
Anh bước lại gần chiếc Đồng Hồ Đôi.
Lần này, anh không chạm vào nó bằng bàn tay đá cẩm thạch.
Anh chạm vào nó bằng trái tim mình.
Và thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.
Không phải vì anh đã chạm vào nó.
Mà vì anh đã *hiểu* nó.
Khe Rãnh Thời Gian không phải là một nơi để cứu những người đã biến mất.
Nó là một nơi để *xóa bỏ* những ký ức đau đớn.
Và nếu anh muốn cứu thế giới, anh phải chấp nhận quên đi tất cả.
Quên đi mẹ anh.
Quên đi Bạch Mộc Lan.
Quên đi chính mình.
"Đây là cái giá phải trả," Lâm Trì thì thầm.
Và rồi, anh nhắm mắt lại.
Khi anh mở mắt ra, thế giới đã thay đổi.
Nghĩa Trang Ký Ức không còn tồn tại.
Anh đang đứng trong một cánh đồng hoa.
Gió thổi mạnh, làm cho những bông hoa lay động.
Và trước mặt anh là một cô bé đang cười.
Cô bé gọi tên anh.
Lâm Trì nhìn cô bé.
Anh không nhớ cô bé là ai.
Anh không nhớ mình là ai.
Nhưng anh biết rằng, anh phải tiếp tục đi.
Và phía trước anh, một cánh cửa mở ra, dẫn đến một thế giới mà anh chưa từng biết đến.
Một thế giới nơi mà thời gian không còn tồn tại.
Và trong thế giới đó, có một người đang chờ đợi anh.
Người đó không phải là bạn bè.
Không phải là gia đình.
Mà là kẻ thù.
Và kẻ thù đó...
là chính anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận