Chương 18

Chương 18 — Đồng Hồ Đôi: Cứu Kẻ Biến Mất



Bùn đất lạnh lẽo bám chặt vào đôi giày cũ kỹ của Lâm Trì, nhưng cảm giác lạnh buốt nhất lại đến từ ánh mắt của đám đông xung quanh.

Tiếng gào thét của phe "Cố Định" vang lên như những lưỡi dao sắc bén, xé toạc không khí tĩnh lặng của Nghĩa Trang Ký Ức.

Họ cầm những thanh kiếm gỉ sét và những cây gậy gỗ, mắt đỏ ngầu vì cuồng tín.

Đối diện họ là phe "Lưu Giấu", những người mặc áo choàng đen, đứng im lìm như những bức tượng đá, tay ôm chặt những vật lưu niệm đang phát ra ánh sáng yếu ớt, run rẩy.

Lâm Trì đứng giữa hai luồng sóng xung kích ấy, cảm giác như thể anh đang đứng trên mép vực.

Trước mặt anh, cuốn sổ tay ghi chép đầy những phương trình vật lý hiện đại và lịch sử tương lai vừa bị một tên lính phe Cố Định dẫm nát.

Giấy trắng mực đen hòa lẫn với bùn, tạo thành một hỗn hợp nhầy nhụa, vô nghĩa.

Tên lính đó quay sang, nụ cười khinh miệt méo mó trên khuôn mặt đầy sẹo.

"Đồ điên," hắn càu nhàu, giẫm mạnh thêm một cái lên trang giấy cuối cùng.

"Thời gian không thể được tính toán.

Nó là ý Chúa trời.

Ngươi chỉ là một kẻ ngốc đang cố gắng giải mã định mệnh."

Lâm Trì không nói gì.

Anh cúi xuống, nhặt một mảnh giấy còn sót lại.

Mực đã loang ra, nhưng anh vẫn nhận ra công thức về sự giãn nở thời gian.

Đó không phải là phép thuật.

Đó là khoa học.

Nhưng trong thế giới này, khoa học bị coi là dị giáo, và lý trí bị coi là tội lỗi.

"Bạch Mộc Lan," anh gọi thầm trong đầu, không cần mở miệng.

Giọng nói của cô vang lên trong tâm trí anh, lạnh lẽo nhưng đầy sự cảnh giác.

*"Ngươi đang làm gì ở đây?

Nơi này nguy hiểm.

Cả hai phe đều muốn ngươi chết."*

"Tôi không thể chạy," Lâm Trì đáp lại bằng suy nghĩ.

"Nếu tôi chạy, tôi thừa nhận rằng mình sai.

Và nếu tôi sai, thì không có con đường thứ ba.

Chỉ có sự hủy diệt hoặc nô lệ."

Anh nhìn quanh.

Những vật lưu niệm trong tay người dân phe Lưu Giấu đang phát ra những tia sáng xanh nhạt, dao động theo một tần số nhất định.

Mỗi khi một người trong phe Cố Định la hét, ánh sáng đó lại yếu đi, như thể đang bị hút cạn.

Lâm Trì nhận ra điều đó ngay lập tức.

Đây không phải là ma thuật.

Đây là sự cộng hưởng.

Phe Cố Định đang dùng tiếng thét và sự sợ hãi để phá vỡ tần số cộng hưởng của các vật lưu niệm, khiến chúng trở nên bất ổn.

Và khi một vật lưu niệm vỡ, người sở hữu nó sẽ biến mất.

"Văn Thiên Uy đúng một phần," Lâm Trì thì thầm, giọng anh trầm xuống.

"Anh ta muốn tiêu hủy vật lưu niệm để cắt đứt nguồn gốc của Khe Rãnh.

Nhưng anh ta không hiểu rằng, việc tiêu hủy chúng không phải là giải pháp.

Nó là một vụ nổ chậm."

Bạch Mộc Lan xuất hiện bên cạnh anh, bóng dáng nhỏ bé của cô hòa vào bóng tối.

Cô không nhìn anh, mà mắt cô quét ngang qua đám đông, tay đặt lên chuôi kiếm.

*"Ngươi thấy được gì?"* cô hỏi, giọng nói trong đầu cô run nhẹ.

"Tôi thấy một lỗi trong mã nguồn," Lâm Trì nói, dùng từ ngữ của thế giới hiện đại để mô tả hiện tượng cổ đại.

"Thời gian không phải là một dòng chảy liên tục.

Nó là một chuỗi các sự kiện rời rạc.

Và những vật lưu niệm là những điểm neo giữ các sự kiện đó lại.

Nếu chúng ta phá vỡ điểm neo, toàn bộ cấu trúc sẽ sụp đổ."

"Vậy thì chúng ta phải bảo vệ chúng," Bạch Mộc Lan nói, nhưng giọng cô không chắc chắn.

"Không," Lâm Trì lắc đầu.

"Bảo vệ chúng theo cách cũ sẽ khiến chúng trở thành mục tiêu.

Chúng ta cần thay đổi tần số.

Chúng ta cần tạo ra một 'lỗ hổng' trong hệ thống, nơi mà cả hai phe đều không thể chạm tới."

Anh bước ra khỏi vị trí ẩn nấp, tiến vào khoảng trống giữa hai phe.

Đám đông im bặt.

Tiếng gào thét dừng lại.

Chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe đá của Nghĩa Trang.

Lâm Trì đưa tay ra, không cầm vũ khí, mà cầm lấy một vật lưu niệm nhỏ bé mà một đứa trẻ trong đám đông đang nắm chặt.

Đó là một chiếc lược gỗ, đã vỡ làm đôi.

"Đưa nó cho tôi," Lâm Trì nói, giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ.

"Tôi sẽ cho ngươi thấy tại sao cả hai phe đều sai."



Hang động ẩm ướt nằm sâu trong chân núi, nơi mùi hôi thối của động đất và mùi ẩm mốc của đá ẩm hòa quyện với nhau.

Ánh sáng từ ngọn đuốc leo lắt, chiếu lên những bức tường đá sần sùi, tạo ra những bóng ma nhảy múa.

Lâm Trì ngồi trên một tảng đá phẳng, trước mặt anh là ba vật lưu niệm mà anh đã thu thập được: chiếc lược gỗ vỡ, một mảnh kính vỡ từ một chiếc gương cổ, và một chiếc nhẫn bạc bị oxy hóa nặng.

Bạch Mộc Lan đứng ở cửa hang, tay vẫn cầm kiếm, mắt dè dặt quan sát mọi chuyển động của bóng tối bên ngoài.

*"Ngươi đang làm gì?"* cô hỏi, giọng cô căng thẳng.

*"Những thứ này là rác rưởi.

Chúng không có giá trị gì ngoài ký ức."*

"Ký ức là dữ liệu," Lâm Trì nói, giọng anh tập trung cao độ.

Anh lấy ra một chiếc kim ghim từ áo choàng của mình, dùng nó để chạm nhẹ vào bề mặt của chiếc lược gỗ.

"Và dữ liệu thì luôn có cấu trúc."

Anh không có hệ thống hỗ trợ.

Không có phép thuật.

Chỉ có kiến thức về vật lý lượng tử mà anh đã học được ở thế giới hiện đại, và sự quan sát sắc bén của một nhà khoa học.

Anh nhìn vào những vết nứt trên chiếc lược gỗ.

Chúng không ngẫu nhiên.

Chúng tạo thành một hình học fractal, lặp lại ở mọi tỷ lệ.

"Mảnh kính này," Lâm Trì nói, cầm mảnh kính lên.

Ánh sáng từ ngọn đuốc đi qua mảnh kính, bị khúc xạ thành bảy màu.

"Nó là một lăng kính.

Nó phân tách ánh sáng.

Ánh sáng là gì?

Và sóng thì có tần số."

Anh đặt mảnh kính lên chiếc lược.

Ánh sáng từ ngọn đuốc chiếu qua kính, phản chiếu lên chiếc nhẫn bạc.

Chiếc nhẫn bắt đầu rung lên.

Một âm thanh rất nhẹ, gần như không nghe thấy, nhưng Lâm Trì cảm nhận được nó qua bàn tay của mình.

"Tần số cộng hưởng," anh thì thầm.

"Mỗi vật lưu niệm đều có một tần số riêng, tương ứng với ký ức của người sở hữu.

Nhưng khi chúng ta kết hợp chúng lại, chúng tạo ra một tần số mới.

Một tần số trung gian."

Bạch Mộc Lan bước lại gần, mắt cô mở to.

Cô nhìn thấy điều mà Lâm Trì đang làm.

Cô không hiểu về vật lý, nhưng cô hiểu về độc dược và sự cân bằng.

"Ngươi đang tạo ra một chất xúc tác," cô nói, giọng cô đầy nghi ngờ.

"Nhưng tại sao?

Nếu ngươi làm vỡ sự cân bằng, ngươi sẽ giết chết ký ức của họ."

"Không," Lâm Trì nói, anh nhìn vào mắt cô.

"Tôi đang cố gắng giải mã nó.

Văn Thiên Uy nghĩ rằng vật lưu niệm là một lời nguyền.

Phe Lưu Giấu nghĩ rằng chúng là cầu nối.

Cả hai đều sai.

Chúng là một thiết bị mã hóa.

Và tôi đang cố gắng tìm khóa giải mã."

Anh lấy ra cuốn sổ tay bị nát, trang giấy còn sót lại.

Trên đó là những công thức anh đã viết vội.

Anh so sánh các đường nứt trên chiếc lược với những đường cong trên giấy.

Chúng khớp nhau.

Hoàn toàn khớp nhau.

"Đây không phải là gỗ," Lâm Trì nói, giọng anh run rẩy.

"Đây là đá trầm tích.

Nhưng nó đã được xử lý.

Bằng một loại năng lượng mà tôi không thể xác định được.

Nó không phải là công nghệ của Đại Tề.

Nó cũng không phải là công nghệ của tương lai."

"Vậy nó là gì?" Bạch Mộc Lan hỏi.

Lâm Trì im lặng.

Anh nhớ lại hình ảnh của phiên bản tương lai trong Đồng Hồ Đôi.那双 mắt đỏ ngầu.

Và câu nói: *"Thời gian không phải là một đường thẳng.

Nó là một vòng tròn."*

"Nó là của tôi," anh thì thầm.

Bạch Mộc Lan nhíu mày.

"Của ngươi?"

"Không phải của tôi hiện tại," Lâm Trì nói.

"Mà của tôi trong một vòng lặp khác.

Vật lưu niệm này không phải là của mẹ tôi.

Nó là của tôi.

Của một phiên bản của tôi đã sống, đã yêu, và đã thất bại."

Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Ký ức của phiên bản tương lai đang xâm nhập vào ý thức của anh.

Anh thấy một phòng thí nghiệm.

Một phòng thí nghiệm cổ đại, với những chiếc bình sứ và những cuộn giấy viết bằng chữ Hán cổ.

Và trong phòng thí nghiệm đó, có một người đàn ông đang làm một thí nghiệm.

Người đàn ông đó là...

"Ngươi phải dừng lại," Bạch Mộc Lan nói, giọng cô đầy lo lắng.

"Ngươi đang bị ảnh hưởng bởi ký ức.

Ngươi đang mất kiểm soát."

"Tôi không thể dừng lại," Lâm Trì nói.

"Nếu tôi không tìm ra quy luật này, tôi sẽ không thể cứu bất kỳ ai.

Không chỉ là mẹ tôi.

Mà là tất cả những người đã biến mất."

Anh lấy chiếc nhẫn bạc ra.

Nó lạnh như băng.

Anh đặt nó lên trung tâm của hình tam giác tạo bởi chiếc lược và mảnh kính.

Và rồi, anh thổi tắt ngọn đuốc.

Trong bóng tối, ba vật lưu niệm bắt đầu phát sáng.

Không phải là ánh sáng xanh nhạt của ký ức.

Mà là một ánh sáng trắng xóa, thuần khiết, và đáng sợ.

Ánh sáng từ ba vật lưu niệm không chiếu ra ngoài hang động.

Nó chiếu vào bên trong.

Vào tâm trí của Lâm Trì.

Anh thấy những hình ảnh.

Những hình ảnh của những người đã biến mất.

Họ không chết.

Họ không bị hút vào Khe Rãnh.

Họ đang ở một nơi khác.

Một nơi mà thời gian không tồn tại.

Một nơi mà họ đang chờ đợi.

Chờ đợi ai?

Chờ đợi một người để mở cánh cửa.

Lâm Trì mở mắt.

Anh đứng dậy, chân anh run rẩy.

Ánh sáng đã tắt.

Ba vật lưu niệm trở lại trạng thái bình thường.

Nhưng chúng đã thay đổi.

Chiếc lược gỗ giờ đây có những đường vân mới.

Mảnh kính giờ đây có những vết nứt hình học phức tạp.

Chiếc nhẫn bạc giờ đây tỏa ra một hơi ấm kỳ lạ.

"Bạch Mộc Lan," anh nói, giọng anh bình tĩnh hơn bao giờ hết.

"Chúng ta phải đến Thư Viện Hoàng Gia."

"Thư Viện Hoàng Gia?" Bạch Mộc Lan hỏi, giọng cô đầy bất ngờ.

"Nơi đó bị phong tỏa.

Cả hai phe đều không được phép vào đó.

Đó là nơi lưu giữ các bản thảo cấm."

"Đúng," Lâm Trì nói.

"Và đó cũng là nơi duy nhất có thể chứa đựng thông tin về 'Khe Rãnh'.

Văn Thiên Uy không thể biết tất cả.

Viện Giám Sát không thể biết tất cả.

Phải có một nơi lưu giữ sự thật."

Anh bước ra khỏi hang động.

Bầu trời đã tối.

Những ngôi sao trên bầu trời lấp lánh, nhưng chúng trông khác lạ.

Chúng không cố định.

Chúng đang di chuyển.

Chậm chạp, nhưng chắc chắn.

"Ngươi tin rằng có một con đường thứ ba?" Bạch Mộc Lan hỏi, cô đi bên cạnh anh.

"Tôi không tin," Lâm Trì nói.

Và tôi sẽ chứng minh nó."

Họ đi xuyên qua rừng tối.

Những bóng cây như những ngón tay xương xẩu vươn ra, cố gắng bắt lấy họ.

Nhưng họ không dừng lại.

Họ phải nhanh.

Nếu Văn Thiên Uy phát hiện ra những gì Lâm Trì đang làm, anh ta sẽ không do dự.

Anh ta sẽ đốt cháy Thư Viện Hoàng Gia trước khi Lâm Trì có thể đọc được bất kỳ thứ gì.

Họ đến chân núi.

Thư Viện Hoàng Gia nằm trên đỉnh một quả đồi cao, bao quanh bởi những bức tường đá dày.

Những ngọn đuốc cháy rực trên các tháp canh.

Những tên lính phe Cố Định tuần tra bên ngoài.

"Chúng ta không thể đi vào từ cổng chính," Bạch Mộc Lan nói.

"Có ít nhất hai mươi tên lính."

"Tôi không định đi vào từ cổng," Lâm Trì nói.

Anh chỉ vào một khe hẹp trên bức tường đá.

Có một lỗ hổng trong cấu trúc.

Tôi đã thấy nó từ xa."

Họ leo lên bức tường.

Đá lạnh và trơn trượt.

Lâm Trì cảm thấy bàn tay anh bị cứa vào bởi những cạnh đá sắc nhọn.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh phải vào.

Anh phải biết sự thật.

Khi họ leo qua bức tường, họ rơi xuống một bãi cỏ khô bên trong sân viện.

Thư Viện Hoàng Gia trước mắt họ.

Nó trông như một ngôi đền cổ, với những cột đá cao vút và những cửa sổ kính màu.

"Đây là nó," Lâm Trì thì thầm.

"Trái tim của sự dối trá."



Bên trong Thư Viện, không khí lạnh lẽo và mùi giấy cũ nồng nặc.

Những giá sách cao ngút trời, chứa đầy những cuộn giấy và những cuốn sách da.

Lâm Trì và Bạch Mộc Lan đi sâu vào trong, tìm kiếm những bản thảo cổ.

Họ tìm thấy chúng trong một căn phòng nhỏ ở tầng dưới đất.

Phòng này không có cửa sổ.

Chỉ có một chiếc bàn đá và một ngọn nến leo lắt.

Trên bàn là một cuốn sách lớn, bìa bằng da bò.

Lâm Trì mở cuốn sách ra.

Những trang giấy泛黄, nhưng chữ viết vẫn rõ ràng.

Đó không phải là chữ Hán thông thường.

Đó là một ngôn ngữ cổ, mà Lâm Trì nhận ra.

Đó là ngôn ngữ của thế giới hiện đại, nhưng được chuyển ngữ sang chữ Hán cổ.

*"Khe Rãnh Thời Gian không phải là một hiện tượng tự nhiên,"* dòng đầu tiên viết.

*"Nó là một thiết bị.

Một thiết bị được tạo ra để bảo vệ thế giới khỏi một mối đe dọa lớn hơn."*

Lâm Trì đọc tiếp.

Tim anh đập thình thịch.

*"Mối đe dọa đó là sự tồn tại của chính chúng ta.

Chúng ta là những kẻ xâm lược.

Chúng ta đến từ tương lai.

Và thế giới này không thể chịu đựng được sự hiện diện của chúng ta."*

Anh sững sờ.

Anh không tin vào những gì mình đang đọc.

Anh là người xuyên không.

Anh đến từ tương lai.

Nhưng anh không phải là kẻ xâm lược.

Anh chỉ muốn sống.

"Ngươi là nguyên nhân," một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải của phiên bản tương lai.

Mà của chính anh.

Lâm Trì nhìn vào trang sách.

Chữ ký ở cuối trang là của anh.

"Body Clock B," anh thì thầm.

"Phiên bản tương lai của tôi.

Ngươi không phải là kẻ thù.

Ngươi là...

kết quả."

"Đúng," giọng nói đáp lại.

"Tôi là kết quả của việc ngươi cố gắng sửa chữa sai lầm.

Nhưng mỗi lần ngươi sửa chữa, ngươi lại tạo ra một sai lầm mới.

Và Khe Rãnh Thời Gian là vết sẹo của những sai lầm đó."

Lâm Trì cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Ký ức của phiên bản tương lai đang xâm nhập vào ý thức của anh.

Anh thấy những trận chiến, những sự mất mát, những lần biến mất.

Anh thấy Bạch Mộc Lan khóc, thấy A Oanh cười, thấy mẹ anh biến mất.

Và anh thấy một sự thật kinh hoàng.

Khe Rãnh Thời Gian không phải là một nơi để cứu những người đã biến mất.

Nó là một nơi để *xóa bỏ* những ký ức đau đớn.

Và nếu anh muốn cứu thế giới, anh phải chấp nhận quên đi tất cả.

Quên đi mẹ anh.

Quên đi Bạch Mộc Lan.

Quên đi chính mình.

"Đây là cái giá phải trả," Lâm Trì thì thầm.

Anh lắp ráp nhanh chóng một phiên bản thu nhỏ của cỗ máy dựa trên thiết kế trong cuốn sách, sử dụng các vật liệu có sẵn trong thư viện: thanh sắt, dây đồng, và tinh thể từ các vật lưu niệm.

Hắn đặt đồng hồ bỏ túi vào trung tâm.

Cánh cửa Thư Viện bị phá tung.

Tên lính phe Cố Định xông vào, kiếm chĩa vào cổ Lâm Trì.

"Đừng chạm vào nó!" hắn gào thét.

Lâm Trì không nhìn hắn.

Anh nhìn vào chiếc đồng hồ.

Kim giờ và kim phút đang chạy ngược lại.

"Xin lỗi," anh nói.

Và rồi, anh nhấn nút.

Khi ánh sáng từ cỗ máy tắt dần, Thư Viện trở lại tĩnh lặng.

Tên lính phe Cố Định nằm bất động, không chết, nhưng mắt mở to, trống rỗng, như thể linh hồn đã rời bỏ xác.

Lâm Trì ngồi dậy, người run rẩy.

Đồng hồ bỏ túi của hắn đã dừng lại.

Kim giờ và kim phút trùng khít lên nhau.

Nhưng hắn không nhìn đồng hồ.

Hắn nhìn vào chiếc gương vỡ trên bàn.

Trong gương, anh không thấy hình ảnh của mình.

Anh thấy hình ảnh của một người đàn ông khác.

Một người đàn ông với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt đầy sẹo.

Và người đàn ông đó đang mỉm cười.

*"Chào mừng trở lại,"* người đàn ông trong gương nói.

*"Bây giờ, chúng ta bắt đầu vòng lặp tiếp theo."*

Lâm Trì cố gắng nói, nhưng anh không thể.

Môi anh đã bị đóng băng.

Không phải bởi lạnh.

Mà bởi thời gian.

Và rồi, thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.

Không phải vì anh đã chạm vào nó.

Mà vì anh đã *hiểu* nó.

Và khi anh mở mắt ra lần nữa, anh không còn ở Thư Viện Hoàng Gia.

Anh đang đứng trong một cánh đồng hoa.

Gió thổi mạnh, làm cho những bông hoa lay động.

Và trước mặt anh là một cô bé đang cười.

Cô bé gọi tên anh.

Lâm Trì nhìn cô bé.

Anh không nhớ cô bé là ai.

Anh không nhớ mình là ai.

Nhưng anh biết rằng, anh phải tiếp tục đi.

Và phía trước anh, một cánh cửa mở ra, dẫn đến một thế giới mà anh chưa từng biết đến.

Một thế giới nơi mà thời gian không còn tồn tại.

Và trong thế giới đó, có một người đang chờ đợi anh.

Người đó không phải là bạn bè.

Không phải là gia đình.

Mà là kẻ thù.

Và kẻ thù đó...

là chính anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập