Chương 16
Lâm Trì ngồi co ro trong góc tối của túp lều, nơi mùi ẩm mốc của rơm rạ và mùi kim loại gỉ sét hòa quyện thành một hương vị khó chịu của sự bỏ rơi.
Bên ngoài, tiếng rao hàng của khu chợ đen vang lên chộn rộn, xen lẫn những tiếng cãi vã về giá cả của các mảnh vỡ thời gian.
Nhưng trong đầu anh, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
Anh đưa bàn tay phải lên trước mắt.
Màu xám tro đã lan rộng từ cổ tay lên đến khuỷu tay, bề mặt da thịt không còn ấm áp hay mềm mại nữa.
Nó lạnh, cứng, và mang những vân đá cẩm thạch kỳ lạ.
Khi anh cố siết chặt bàn tay, không có cảm giác đau đớn, cũng không có sự kháng cự của cơ bắp.
Chỉ có một sự trống rỗng đáng sợ, như thể phần cơ thể đó thuộc về một thế giới khác, một thế giới nơi cảm xúc là thứ xa xỉ không thể chạm tới.
"Đau không?"
Giọng nói của Bạch Mộc Lan vang lên, lạnh lẽo nhưng ẩn chứa một sự lo lắng hiếm hoi.
Cô bước vào từ phía sau tấm rèm vải rách nát, tay cầm một bình thuốc nhỏ bằng gốm đen.
Ánh mắt cô quét qua cánh tay xám xịt của Lâm Trì, rồi dừng lại trên khuôn mặt anh.
Lâm Trì lắc đầu.
"Không đau.
Đó là vấn đề.
Nó giống như...
như thể tôi đang cầm một cục đá.
Tôi không thể cảm nhận được nó."
Bạch Mộc Lan ngồi xuống bên cạnh anh, mở nắp bình thuốc.
Mùi hương của thuốc Bắc đắng chát tỏa ra, xua tan bớt mùi ẩm mốc.
"Đó là dấu hiệu của sự xói mòn nhân tính," cô nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một chẩn đoán y khoa.
"Khi ngươi chạm vào chiếc lược, ngươi đã không chỉ tiếp nhận ký ức của A Oanh.
Ngươi đã cho phép Khe Rãnh Thời Gian ăn mòn ranh giới giữa linh hồn và vật chất.
Tay của ngươi đang trở thành một phần của 'vật lưu niệm'.
Nếu để mặc nó, một ngày nào đó, toàn bộ cơ thể ngươi sẽ hóa đá, và linh hồn ngươi sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn trong quá khứ."
Lâm Trì nhìn xuống bàn tay xám xịt.
Trong ký ức, hình ảnh người mẹ của anh ở thế giới hiện đại đang mờ nhạt dần.
Anh nhớ cô ấy từng mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh dương, nhưng giờ đây, màu xanh đó đang phai nhạt, biến thành một mảng màu xám vô định.
Anh nhớ giọng nói của cô, nhưng giờ nó chỉ còn là tiếng vọng xa xôi, như thể phát ra từ đáy một chiếc giếng sâu thẳm.
"Mất đi cảm xúc là cái giá phải trả cho việc nhìn thấy sự thật," Lâm Trì nói, giọng anh khàn đặc.
"Nếu tôi không chạm vào nó, tôi không thể hiểu cơ chế hoạt động của Khe Rãnh.
Và nếu không hiểu, tôi không thể ngăn chặn nó."
Bạch Mộc Lan dừng tay, ánh mắt cô sắc lạnh.
"Ngươi đang đánh cược mạng sống của chính mình để tìm một con đường mà cả hai phe đều coi là điên rồ.
Phe Cố Định muốn tiêu hủy tất cả để bảo vệ hiện tại.
Phe Tái Sinh muốn giữ lại tất cả để hy vọng vào tương lai.
Ngươi muốn làm gì?
Biến mình thành một cầu nối sống giữa hai bờ vực?"
"Tôi muốn cứu họ," Lâm Trì trả lời, nhìn thẳng vào mắt cô.
"Cứu cả những người đã biến mất, và cả những người đang sống.
Nhưng trước hết, tôi cần biết tại sao vật lưu niệm lại xuất hiện.
Tại sao chúng lại chứa đựng ký ức?
Và tại sao khi chúng bị phá hủy, linh hồn lại không tan biến hoàn toàn mà bị mắc kẹt?"
Bạch Mộc Lan im lặng một lúc.
Cô lấy một miếng vải trắng, thấm thuốc, và nhẹ nhàng lau lên cánh tay xám xịt của Lâm Trì.
Sự tiếp xúc của vải mềm với bề mặt đá lạnh tạo ra một cảm giác kỳ lạ, như thể hai thế giới đang va chạm.
"Có một nơi," cô nói chậm rãi, "nơi mà những vật lưu niệm bị loại bỏ, những thứ bị cả hai phe coi là rác rưởi, được tập trung lại.
Đó là 'Nghĩa Trang Ký Ức'.
Nơi đó nằm dưới lòng đất, sâu dưới khu chợ đen.
Người ta nói rằng, nếu ngươi đi đủ sâu, ngươi sẽ nghe thấy tiếng khóc của những linh hồn không tên."
Lâm Trì nhíu mày.
"Nghĩa Trang Ký Ức?
Tôi chưa từng nghe đến nó."
"Đó là lý do tại sao nó nguy hiểm," Bạch Mộc Lan nói.
"Nó không tồn tại trên bất kỳ bản đồ nào.
Nó chỉ xuất hiện khi trăng tròn, và chỉ những người có 'đôi mắt nhìn thấy' mới có thể tìm thấy lối vào.
Và ngươi, với bàn tay đá cẩm thạch này, có lẽ là người duy nhất có thể mở cánh cửa đó."
Trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời Đại Tề, tỏa ra một ánh sáng bạc lạnh lẽo, chiếu rọi xuống những con hẻm tối tăm của khu chợ đen.
Không khí ẩm ướt, nặng nề, như thể chính không gian đang giữ chặt hơi thở của mọi người.
Lâm Trì và Bạch Mộc Lan đi men theo những dãy nhà cũ kỹ, nơi những tấm biển hiệu bị bong tróc, phơi bày những lớp gỗ mục nát bên dưới.
Họ tránh xa những ánh mắt tò mò của những người buôn bán đồ cổ và những kẻ trộm bóng tối.
Mục tiêu của họ là một cái giếng cũ kỹ nằm ở cuối con hẻm, nơi mà nước đã cạn khô từ lâu.
"Đây không phải là một cái giếng thông thường," Bạch Mộc Lan nói, dừng lại trước miệng giếng.
"Nhìn kỹ vào thành giếng.
Những rêu xanh đó không mọc theo hướng ngẫu nhiên.
Chúng tạo thành một hình học phức tạp, giống như những đường sức từ."
Lâm Trì đưa tay phải ra, chạm vào thành giếng.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng tím nhạt lan tỏa từ bàn tay anh, làm cho những sợi rêu phát sáng lên.
Anh cảm thấy một sự rung động nhẹ, như thể trái tim của Trái Đất đang đập dưới lòng đất.
"Đúng vậy," Lâm Trì nói, giọng anh đầy kinh ngạc.
"Đây là một cổng không gian bị chặn lại.
Năng lượng của nó bị nén chặt, tạo ra một áp lực khổng lồ.
Nếu chúng ta phá vỡ lớp vỏ này, nó sẽ nổ tung."
"Chúng ta không cần phá vỡ nó," Bạch Mộc Lan nói, rút ra một chiếc kim châm bằng bạc từ thắt lưng.
"Chúng ta cần mở khóa nó.
Chiếc lược của A Oanh là một chìa khóa.
Nhưng ngươi cần một thứ khác để xoay nó."
Cô đưa cho Lâm Trì một mảnh vỡ nhỏ, có hình dạng giống như một chiếc đồng hồ cát bị vỡ đôi.
"Đây là vật lưu niệm của cha tôi," cô nói, giọng cô bỗng chốc trở nên mềm mại hơn.
"Ông ấy biến mất khi tôi còn nhỏ.
Viện Giám Sát nói rằng ông ấy đã chết trong một vụ nổ.
Nhưng tôi biết rằng ông ấy chỉ bị hút vào Khe Rãnh.
Mảnh vỡ này chứa đựng ký ức về thời gian.
Nó có thể giúp ngươi ổn định dòng chảy năng lượng khi ngươi mở cánh cửa."
Lâm Trì cầm lấy mảnh vỡ.
Nó lạnh giá, nhưng bên trong nó, anh cảm thấy một nhịp đập yếu ớt.
Anh nhìn vào Bạch Mộc Lan, thấy sự tin tưởng tuyệt đối trong ánh mắt cô.
Cô đang giao phó một phần linh hồn của mình cho anh.
"Cảm ơn," anh nói, giọng anh nghẹn ngào.
Họ cùng nhau đặt bàn tay lên miệng giếng.
Lâm Trì dùng bàn tay đá cẩm thạch để dẫn dắt năng lượng, trong khi Bạch Mộc Lan dùng kim châm để khắc những ký tự cổ xưa lên thành giếng.
Ánh sáng tím và ánh sáng bạc hòa quyện vào nhau, tạo thành một xoáy năng lượng nhỏ.
Cánh cửa mở ra.
Không phải là một cánh cửa vật lý, mà là một khoảng trống trong không gian.
Một lối đi dẫn xuống bóng tối, nơi mà ánh sáng mặt trời không thể chạm tới.
"Đi nhanh," Bạch Mộc Lan nói.
"Chúng ta chỉ có một cơ hội.
Nếu năng lượng mất cân bằng, lối đi sẽ đóng lại vĩnh viễn, và chúng ta sẽ bị mắc kẹt ở đây."
Lâm Trì bước vào trước.
Cảm giác rơi tự do kéo dài vô tận, như thể họ đang rơi vào một hố sâu không đáy.
Khi họ chạm đất, không khí xung quanh trở nên lạnh buốt, và mùi hương của thời gian cũ kỹ, của bụi bặm và sự quên lãng,扑 vào mặt họ.
Họ đứng giữa một căn phòng rộng lớn, tối tăm, được chiếu sáng bởi những ngọn nến màu xanh lam leo lét.
Xung quanh họ là hàng ngàn, hàng vạn chiếc kệ bằng gỗ đen, mỗi chiếc kệ chứa đầy những vật lưu niệm.
Có những chiếc lược, những chiếc nhẫn, những chiếc đồng hồ, những bức thư, những chiếc giày...
Tất cả đều phát ra một ánh sáng mờ ảo, như thể chúng đang thở.
Nhưng không có âm thanh.
Không có tiếng khóc, không có tiếng kêu cứu.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
"Đây là nơi những linh hồn bị bỏ rơi," Bạch Mộc Lan thì thầm, giọng cô run rẩy.
"Nơi mà cả hai phe đều không muốn nhìn thấy."
Lâm Trì bước tới một chiếc kệ gần nhất.
Trên đó là một chiếc búp bê bằng vải, đã mục nát theo thời gian.
Anh đưa bàn tay đá cẩm thạch ra, chạm nhẹ vào nó.
Ngay lập tức, một luồng ký ức ập vào đầu anh.
*Một cô bé đang cười, chạy trong cánh đồng hoa.
Gió thổi mạnh, làm cho những bông hoa lay động.
Cô bé gọi tên ai đó, nhưng không ai trả lời.
Rồi, một bóng đen xuất hiện, nuốt chửng cô bé.
Chiếc búp bê rơi xuống đất, và cô bé biến mất.*
Lâm Trì rít lên, lùi lại几步.
Ký ức đó quá đau đớn, quá chân thực.
Anh cảm thấy nỗi đau của cô bé, sự sợ hãi, và sự tuyệt vọng.
"Đừng chạm vào chúng," Bạch Mộc Lan nói, nắm lấy vai anh.
"Mỗi vật lưu niệm là một cơn bão ký ức.
Nếu ngươi để chúng kiểm soát ngươi, ngươi sẽ mất đi chính mình."
"Nhưng tại sao chúng lại ở đây?" Lâm Trì hỏi, giọng anh đầy hoang mang.
"Tại sao chúng không được tiêu hủy?
Tại sao chúng không được bảo vệ?"
"Vì chúng là gánh nặng," một giọng nói vang lên từ bóng tối.
Một người đàn ông xuất hiện, mặc áo choàng đen, mặt nạ bạc che khuất khuôn mặt.
Đó là Văn Thiên Uy.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi đang tìm kiếm sự thật, Lâm Trì?" Văn Thiên Uy nói, giọng anh lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Nhưng ngươi chỉ đang tìm kiếm sự trừng phạt.
Những linh hồn này không thể được cứu.
Chúng đã bị nhiễm độc bởi Khe Rãnh.
Nếu ngươi cố gắng giải phóng chúng, ngươi sẽ chỉ khiến chúng đau đớn hơn."
"Ngươi sai," Lâm Trì nói, bước ra phía trước.
"Chúng không bị nhiễm độc.
Chúng bị mắc kẹt.
Và chúng ta có thể giải phóng chúng."
" Bằng cách gì?" Văn Thiên Uy cười nhạt.
"Bằng cách hy sinh chính mình?
Ngươi nghĩ rằng bàn tay đá cẩm thạch của ngươi là một món quà?
Đó là một lời nguyền.
Ngươi đang trở thành một phần của Khe Rãnh.
Một ngày nào đó, ngươi sẽ biến mất, và linh hồn của ngươi sẽ bị mắc kẹt cùng với họ."
Lâm Trì im lặng.
Anh nhìn vào bàn tay phải của mình.
Những vết nứt trên da thịt đang lan rộng hơn.
Anh cảm thấy sự trống rỗng trong tim mình, nơi mà ký ức về người mẹ đang dần phai nhạt.
"Ngươi nói đúng," Lâm Trì nói, giọng anh bình thản.
"Tôi đang đánh cược tất cả.
Nhưng nếu tôi không làm điều đó, tôi sẽ không bao giờ có thể sống yên tâm."
Văn Thiên Uy lắc đầu.
"Ngươi là một kẻ ngu ngốc.
Nhưng tôi sẽ cho ngươi một cơ hội.
Hãy nhìn vào trung tâm của Nghĩa Trang.
Hãy nhìn vào chiếc đồng hồ đôi."
Họ đi sâu hơn vào Nghĩa Trang Ký Ức.
Những chiếc kệ càng ngày càng thưa thớt, và không khí càng ngày càng lạnh lẽo.
Ở trung tâm của căn phòng, có một chiếc bàn đá lớn, và trên đó là một chiếc đồng hồ kỳ lạ.
Chiếc đồng hồ có hai mặt.
Một mặt hướng về quá khứ, với những kim đồng hồ chạy ngược lại.
Một mặt hướng về tương lai, với những kim đồng hồ chạy nhanh hơn bình thường.
Giữa hai mặt đồng hồ là một khoảng trống, nơi mà thời gian dường như bị đóng băng.
"Đây là Đồng Hồ Đôi," Văn Thiên Uy nói.
"Nó là trái tim của Khe Rãnh Thời Gian.
Nó điều khiển dòng chảy của thời gian trong thế giới này.
Và nó đang bị vỡ."
Lâm Trì bước tới chiếc đồng hồ.
Anh nhìn vào khoảng trống giữa hai mặt đồng hồ.
Trong đó, anh thấy một hình ảnh.
Đó là hình ảnh của chính anh.
Nhưng đó không phải là phiên bản hiện tại của anh.
Đó là một phiên bản của anh trong tương lai, với đôi mắt đỏ ngầu, và khuôn mặt đầy sẹo.
"Body Clock B," Lâm Trì thì thầm.
"Đúng," Văn Thiên Uy nói.
"Đó là phiên bản tương lai của ngươi.
Phiên bản mà đã thất bại.
Phiên bản mà đã để cho Khe Rãnh nuốt chửng thế giới.
Và bây giờ, ngươi đang đi trên cùng một con đường."
Lâm Trì nhìn vào hình ảnh của chính mình trong tương lai.
Anh cảm thấy một sự sợ hãi kinh hoàng, nhưng cũng một sự quyết tâm mạnh mẽ.
"Ngươi nói rằng tôi sẽ thất bại," Lâm Trì nói.
"Nhưng ngươi không biết rằng tôi đã học được từ những sai lầm của mình.
Tôi không tin vào định mệnh.
Tôi chỉ tin vào lựa chọn."
Anh đưa bàn tay đá cẩm thạch ra, chạm vào mặt đồng hồ hướng về tương lai.
Ngay lập tức, một cú sốc điện mạnh mẽ chạy qua cơ thể anh.
Anh nhìn thấy những dòng chảy thời gian, những sợi dây vô hình kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai.
Anh thấy rằng chúng không phải là một đường thẳng, mà là một mạng lưới phức tạp, nơi mà mọi lựa chọn đều tạo ra một nhánh mới.
Và anh thấy rằng, ở trung tâm của mạng lưới đó, có một nút thắt.
Một nút thắt mà chỉ có thể được tháo gỡ bằng cách hy sinh một phần của chính mình.
"Ngươi đã hiểu chưa?" Văn Thiên Uy hỏi.
"Nếu ngươi cố gắng giải phóng những linh hồn này, ngươi sẽ phải hy sinh ký ức của chính mình.
Ngươi sẽ quên đi tất cả những gì ngươi đã sống, tất cả những gì ngươi đã yêu.
Ngươi sẽ trở thành một kẻ vô danh, một con số trong Khe Rãnh."
Lâm Trì im lặng.
Anh nghĩ về người mẹ của anh, về Bạch Mộc Lan, về A Oanh.
Anh nghĩ về tất cả những người đã biến mất, và những người đang sống.
"Thì ra thế," anh nói, giọng anh bình thản.
"Đó là cái giá phải trả."
Bạch Mộc Lan nắm lấy tay trái của Lâm Trì.
Bàn tay cô ấm áp, mềm mại, đối lập hoàn toàn với bàn tay đá cẩm thạch lạnh lẽo của anh.
"Đừng làm điều đó," cô nói, giọng cô run rẩy.
"Tôi không thể mất anh.
Tôi đã mất cha, tôi đã mất tất cả.
Tôi không thể mất thêm một người nữa."
Lâm Trì nhìn vào mắt cô.
Anh thấy sự sợ hãi, sự tuyệt vọng, và sự yêu thương trong đó.
"Đây không phải là sự lựa chọn của tôi," anh nói.
"Đây là sự lựa chọn của tất cả chúng ta.
Nếu tôi không làm điều đó, Khe Rãnh sẽ tiếp tục mở rộng.
Những người khác sẽ biến mất.
Và một ngày nào đó, toàn bộ thế giới sẽ bị nuốt chửng."
Anh rút tay trái ra khỏi tay cô.
"Nhưng nếu tôi làm điều đó, tôi sẽ không còn là tôi nữa," anh nói.
"Tôi sẽ quên đi tất cả.
Tôi sẽ quên đi anh, Bạch Mộc Lan.
Tôi sẽ quên đi A Oanh.
Tôi sẽ quên đi chính mình."
Bạch Mộc Lan khóc.
Những giọt nước mắt của cô rơi xuống, chạm vào bàn tay đá cẩm thạch của anh, tạo ra những vết nứt nhỏ li ti.
"Vậy thì," cô nói, giọng cô nghẹn ngào.
"Hãy để tôi là người giữ ký ức cho anh.
Hãy để tôi nhớ thay cho anh.
Hãy để tôi là gia đình của anh, khi anh đã không còn gia đình."
Lâm Trì mỉm cười.
Một nụ cười buồn, nhưng đầy hy vọng.
Anh đưa bàn tay phải ra, chạm vào nút thắt ở trung tâm của Đồng Hồ Đôi.
"Đây là lựa chọn của tôi," anh nói.
Và thế giới xung quanh anh bắt đầu tan rã.
Những hình ảnh của quá khứ, hiện tại và tương lai hòa quyện vào nhau.
Anh thấy người mẹ của anh đang cười.
Anh thấy A Oanh đang chạy trong cánh đồng hoa.
Anh thấy Bạch Mộc Lan đang khóc.
Và rồi, tất cả đều biến mất.
Lâm Trì mở mắt ra.
Anh đang đứng trước chiếc đồng hồ đôi.
Nhưng giờ đây, nó không còn hai mặt nữa.
Nó chỉ còn một mặt, với một kim đồng hồ duy nhất, đang chạy theo hướng ngược lại.
Và trên mặt đồng hồ, có một dòng chữ khắc bằng máu:
*“L-15-00.
Sự thật bắt đầu từ sự hy sinh.”*
Lâm Trì nhìn vào dòng chữ đó.
Anh không nhớ mình là ai.
Anh không nhớ mình đã làm gì.
Anh chỉ biết rằng, anh phải tiếp tục đi.
Và phía trước anh, một cánh cửa mở ra, dẫn đến một thế giới mà anh chưa từng biết đến.
Một thế giới nơi mà thời gian không còn tồn tại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận