Chương 44
Tần Chi đứng giữa ngã tư, nơi không gian thực tại đang sụp đổ từng giây trước mắt cô.
Những viên gạch lát nền dưới chân bỗng trở nên mềm mại như bùn đất, hút lấy bước đi của cô vào cái vực thẳm vô định phía dưới.
Không có tiếng súng bắn hay âm thanh báo động từ quân đội Runtime.
Chỉ duy nhất là âm thanh rít lên của bê tông mài mòn khi chúng va chạm với nhau trong không khí loãng dần.
Mùi ozone nồng nặc, hương vị của sự hư hỏng kỹ thuật và nỗi sợ hãi tập thể, bao trùm lấy khứu giác nhạy bén của cô.
Tần Chi nghiến răng, cố gắng giữ cho ý chí mình cứng rắn hơn cả những cột bê tông đang nứt vỡ này.
Cô không tin vào thứ cô thấy ngay lúc này.
Ký ức siêu việt trong đầu cô ghi lại rằng khu vực này phải là một trung tâm thương mại sầm uất, nơi ánh sáng vàng ấm áp và tiếng cười nói của người mua sắm hòa quyện thành bản nhạc nền yên bình nhất của Runtime.
Nhưng thực tại trước mắt là một hoang tàn tĩnh lặng đáng sợ.
Những bức tường kính vỡ vụn không rơi xuống đất mà lơ lửng trong không trung, phản chiếu khuôn mặt tái nhợt và đầy hoảng loạn của chính cô.
Mỗi mảnh kính đều như một con mắt lạnh lùng, soi rõ sự dối trá đã được xây dựng nên qua hàng thập kỷ.
Cô đưa tay chạm vào bức tường bên cạnh.
Lạnh cóng cả da thịt, truyền thẳng lên dọc sống lưng khiến cô rùng mình.
Đây không phải là ảo ảnh do Hội Đồng Định Hình tạo ra để lừa gạt những kẻ phản bội.
Cảm giác vật lý quá mức chân thực, đến mức đau đớn.
"Tại sao." Tần Chi thì thầm, giọng nói của cô bị nuốt chửng bởi sự im lặng đè nặng lên bầu không khí dày đặc.
"Tại sao nơi này lại như thế này?"
Cô nhớ rõ Hứa Duyên đã nói với cô rằng anh bảo vệ cô bằng cách xây dựng một phiên bản thực tại an toàn.
Nhưng nếu đây là kết quả của 'sự bảo vệ' đó, thì giá trị nhân đạo của nó đang ở đâu?
Sự thật bị che giấu không phải để chữa lành vết thương, mà đang trở thành nguyên nhân gây ra căn bệnh ung thư cho chính linh hồn cô.
Tần Chi cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ lên.
Trong bề mặt phản chiếu méo mó ấy, cô thấy bóng dáng của mình không đứng một mình.
Phía sau lưng cô, trong góc khuất của con phố bị sụp đổ, có những hình khối mờ ảo đang di chuyển.
Chúng không phải là người sống hay kẻ chết, mà là những dư âm cảm xúc chưa được giải tỏa của quá khứ.
Cô quay phắt lại, mắt đỏ ngầu vì giận dữ và tuyệt vọng.
"Ai đó ở đó!
Hãy cho tôi biết sự thật!" Cô hét lên, tiếng thét vang lên trong không gian tĩnh mịch nghe như một cú nổ lớn.
Không có câu trả lời.
Chỉ có thêm những mảnh kính vỡ khác rơi xuống, cắt xé bầu không khí vốn đã mong manh kia.
Sự cô độc của Tần Chi lúc này không còn là cảm xúc riêng tư mà trở thành trạng thái tồn tại duy nhất của cô trong thế giới này.
Cô là người duy nhất tỉnh thức giữa một giấc mơ chung đang tan vỡ.
Và điều đáng sợ hơn cả là, sâu thẳm bên trong lòng mình, cô bắt đầu nghi ngờ rằng chính sự hiện diện của mình mới là nguyên nhân khiến những mảnh ghép thực tại không thể kết nối với nhau được nữa.
Cơn không kích đầu tiên đến không phải là một cú đấm hay một tia năng lượng vật lý, mà là sự im lặng tuyệt đối.
Khi người phụ nữ Disbeliever – kẻ đã xuất hiện từ những bóng tối sâu thẳm nhất của ký ức Tần Chi – hạ tay xuống, toàn bộ âm thanh trong khu vực bị cắt đứt hoàn toàn.
Không có tiếng gió rít qua kẽ hở các tòa nhà đổ nát.
Không có tiếng bước chân nặng nề của ai đó đang tiến lại gần.
Ngay cả nhịp đập điên cuồng trong lồng ngực Tần Chi cũng dường như bị đóng băng bởi áp lực vô hình ấy.
Thế giới trở thành một bức tranh tĩnh vật, nơi mọi chuyển động đều diễn ra theo quy luật chậm chạp và kinh hoàng.
Tần Chi cố gắng hít thở sâu hơn để lấy lại bình tĩnh, nhưng không khí xung quanh cô đã đặc sệt lại như xi măng lỏng.
Cô cảm thấy suffocating (ngạt thở), như thể đang bị nhấn chìm trong một đại dương đen tối mà ở đó ánh sáng và hy vọng đều là những khái niệm xa xỉ không được phép tồn tại.
Người phụ nữ Disbeliever đứng cách cô năm bước chân.
Khuôn mặt của người phụ nữ ấy bị che khuất bởi lớp sương mù dày đặc, chỉ để lộ đôi mắt lạnh băng nhìn thẳng vào tâm hồn Tần Chi.
Không có sự thù địch rõ ràng trong ánh nhìn đó, mà là một nỗi buồn cổ xưa, một sự mệt mỏi đã tích tụ qua hàng ngàn năm chờ đợi được giải thoát khỏi vòng xoán của những niềm tin sai lệch.
"Cô ấy không muốn chiến đấu," Lâm Hạ bỗng xuất hiện bên cạnh Tần Chi, giọng nói trầm thấp và gấp gáp cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô.
Quản lý cá nhân của Hứa Duyên – người bạn thân duy nhất mà Tần Chi từng tin tưởng – đang nắm chặt lấy cánh tay trái của cô, ngón tay bấm vào da thịt đến mức đau nhói.
"Tần Chi, đừng nhìn vào mắt cô ta.
Nếu em làm vậy, ký ức sẽ bị xóa sạch."
"Làm gì có chuyện đó!" Tần Chi phản ứng lại mạnh mẽ, cố gắng (thoát ra) khỏi sự kiểm soát của Lâm Hạ.
Cô nghi ngờ mọi thứ mà người đàn ông này nói ra từ lâu rồi.
Sự trung thành lạnh lùng và thực tế của anh ấy luôn khiến cô cảm thấy bất an, như thể anh đang che giấu một agenda ẩn nào đó mà không muốn chia sẻ với cô.
"Làm sao em biết được?" Lâm Hạ hạ thấp giọng, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào người phụ nữ Disbeliever đang từ bước đi lại gần hơn nữa.
"Hội Đồng Định Hình đã cảnh báo chúng ta về 'Lõi' của sự bất ổn.
Và Tần Chi à.
có lẽ em chính là thứ mà họ tìm kiếm."
Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc bén cắm thẳng vào trái tim cô.
Tần Chi sững sờ, toàn bộ cơ thể cứng đờ tại chỗ.
Cô quay lại nhìn Lâm Hạ với vẻ mặt đầy chất vấn và đau đớn.
"Em không phải là lỗi lầm của bất kỳ ai!
Em chỉ đang cố gắng tìm ra sự thật để bảo vệ Duyên!"
"Sự thật?" Lâm Hạ cười khẽ, một nụ cười chua chát đầy bi kịch.
"Sự thật sẽ giết chết anh ấy trước khi nó cứu được em đấy."
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ đó, người phụ nữ Disbeliever đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào không gian giữa cô và Tần Chi.
Điểm tiếp xúc phát ra những tia sáng xanh lam nhạt nhòa, lan tỏa như gợn sóng trên mặt hồ yên bình.
Những hạt bụi thời gian bay lơ lửng xung quanh họ, mỗi hạt đều chứa đựng một đoạn ký ức nhỏ bé bị lãng quên từ quá khứ xa xôi của thành phố Runtime.
Tần Chi cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Cô nhận ra rằng những tia sáng ấy không phải là vũ khí tấn công, mà là lời mời gọi khám phá.
Một cánh cửa bí ẩn đang mở ra trước mắt cô, dẫn đến vùng đất cấm địa nơi chứa đựng nguồn gốc thực sự của sức mạnh niềm tin tập thể – và cũng là nơi chôn cất linh hồn của chính cái 'tôi' giả tạo mà cô đã xây dựng nên trong nhiều năm qua.
Tần Chi không quay lại.
Thay vào đó, cô hét lên một điều gì đó không phải là lời cầu cứu.
, mà là một mệnh lệnh đầy uy lực vang vọng khắp khu phố Old Quarter đang tan vỡ.
Cô hướng về người phụ nữ Disbeliever, và trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Cô có muốn biết lý do tại sao thành phố này không thể ổn định được mãi mãi không?" Tần Chi gào lên, giọng nói của cô rung động cùng với tần số sụp đổ của thực tại xung quanh.
"Bởi vì nó dựa trên nền tảng của sự dối trá!
Và tôi từ chối tiếp tục sống trong cái lồng sắt son mà các người đã xây dựng!"
Cô bước tới phía trước, không phải để chạy trốn hay phòng thủ, mà là để đối đầu trực diện với nguồn gốc nỗi sợ hãi lớn nhất đời mình.
Mỗi bước chân cô đặt xuống đều làm rung chuyển mặt đất, khiến những tòa nhà đổ nát xung quanh càng thêm lung lay và sụp đổ nhanh chóng hơn.
Nhưng Tần Chi không màng đến hậu quả trước mắt nữa.
Lâm Hạ cố gắng kéo lại cô từ phía sau, nhưng sức mạnh ý chí của Tần Chi lúc này đã vượt xa mọi khả năng kiểm soát vật lý thông thường.
Cô lắc mạnh tay, gạt phăng bàn tay nắm giữ kia ra như thể nó là một thứ vô hình và không đáng kể trong dòng chảy cảm xúc mãnh liệt đang bùng nổ bên trong lòng cô.
"Để em đi!" Cô quát lên với Lâm Hạ, ánh mắt vẫn hướng thẳng về phía trước nơi người phụ nữ Disbeliever đứng đó.
"Nếu đây là sự kết thúc của mọi ảo tưởng thì tôi thà đối mặt nó ngay bây giờ còn hơn phải sống giả tạo cho đến khi bị chính những ký ức này xé xác!"
Người phụ nữ Disbeliever dừng bước lại, lần đầu tiên lộ ra vẻ ngạc nhiên trong khuôn mặt mờ ảo.
Cô không ngờ rằng 'Lõi' của sự bất ổn lại có đủ can đảm để tự hủy diệt mình vì một niềm tin vào sự thật trần trụi và tàn khốc như vậy.
Trong ánh mắt lạnh băng kia bỗng dưng xuất hiện lóe lên tia sáng hy vọng mong manh – thứ mà những người Disbeliever đã mất đi từ rất lâu đời trước khi thành phố Runtime được kiến tạo nên trên nền tảng của Collective Belief (Niềm tin tập thể).
Tần Chi cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong không khí.
Áp lực ngạt thở bao quanh cô bắt đầu giảm bớt, nhường chỗ cho một luồng gió tự do thổi qua từ những khoảng trống giữa các tòa nhà đổ nát.
Gió mang theo mùi vị của mưa ẩm ướt và đất đá mới vỡ – hương vị của sự tái sinh sau cơn bão hủy diệt.
Cô giơ tay lên, lòng bàn tay mở rộng hướng về phía người phụ nữ Disbeliever như một lời mời gọi hòa giải thay vì chiến đấu.
"Cho tôi xem nó," cô nói với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định chưa từng có từ trước đến nay trong cuộc đời mình.
"Hãy cho tôi thấy những gì đã xảy ra thực sự vào ngày thành phố Runtime bắt đầu sụp đổ niềm tin của chính nó!"
Người phụ nữ Disbeliever khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa trọng đại hơn bất kỳ lời nói nào khác có thể diễn tả được trong tình huống hiện tại này.
Cô đưa hai tay lên trước ngực mình và bắt đầu vẽ những ký hiệu phức tạp trong không khí – mỗi đường nét sáng chói đều khắc sâu vào thực tại xung quanh họ như những vết thương máu tươi trên da thịt của thế giới vật lý vốn dĩ vô cảm ấy.
Và rồi, từ giữa vòng tròn ánh sáng do chính hai người phụ nữ tạo nên, một cánh cửa cổ kính bằng gỗ sẫm màu bắt đầu hiện hình trước mắt Tần Chi – mang theo mùi hương đặc trưng của thư viện cũ kỹ và những trang giấy (vàng úa) đã phai mờ dần đi theo năm tháng trôi qua không ngừng nghỉ bên ngoài biên giới thực tại này nữa rồi đâu còn ai nhớ đến chúng được hay chăng?
Người phụ nữ Disbeliever bước ngang qua Tần Chi, không còn là một kẻ thù đáng gờm cần phải đối đầu hay né tránh bằng mọi giá sống chết tùy thuộc hoàn cảnh cụ thể nữa.
Thay vào đó, cô ấy như một bóng ma đang tìm kiếm lối thoát khỏi mê cung ký ức mà chính mình đã tự giam cầm suốt bao thế kỷ qua trước khi gặp gỡ những linh hồn lạc lối khác trên con đường dài đầy chông gai này tiếp tục hành trình chung cùng nhau vượt lên trên tất cả ranh giới phân chia giữa thiện ác đúng sai vốn dĩ mơ hồ khó định hình rõ ràng trong bối cảnh xã hội hiện đại ngày nay đang phát triển nhanh chóng theo hướng đa chiều phức tạp hơn bao giờ hết đòi hỏi mỗi cá nhân phải có khả năng tự nhận thức và chịu trách nhiệm hoàn toàn cho những lựa chọn đạo đức của chính mình đưa ra hàng ngày mà không cần dựa dẫm vào bất kỳ hệ quy chuẩn chung nào áp đặt từ bên ngoài nữa đâu đúng chứ?
Cô ấy chạm nhẹ vào vai Tần Chi, và cảm giác đó không phải là lạnh lẽo hay cứng đờ như đá tảng vô tri vô giác thông thường ta vẫn hay gặp thấy ở những vật thể chết không có sinh khí gì cả.
Ngược lại hoàn toàn – nó mang đến cho cô một sự trống rỗng kỳ lạ nhưng cũng đồng thời chứa đựng nguồn năng lượng tiềm tàng khổng lồ đang chờ đợi được khai phá và sử dụng hiệu quả nhất để giải quyết triệt để vấn đề cốt lõi gây ra cuộc khủng hoảng niềm tin nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng sống tinh thần lẫn thể xác của toàn bộ cộng dân cư sinh sống tại thành phố Runtime vốn dĩ luôn tự hào là mô hình lý tưởng về sự hài hòa cân bằng giữa con người và công nghệ tiên tiến vượt thời đại hiện nay đang áp dụng rộng rãi trên quy mô quốc gia cũng như khu vực địa phương lân cận xung quanh nơi đây nữa chứ?
"Bạn không thể cứu họ," cô ấy thì thầm vào tai Tần Chi, giọng nói của người phụ nữ Disbeliever vang lên trong đầu cô giống như tiếng vọng từ đáy giếng sâu thẳm tối đen (không thấy) ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống được dù chỉ một tia nhỏ li ti nhất cũng khó mà tìm kiếm ra cho mình.
"Bạn chỉ có thể chọn lựa giữa việc giữ lại những ký ức đau thương này để bảo vệ Hứa Duyên – hay là chấp nhận quên lãng tất cả và trở thành phần tử ổn định duy nhất còn sót lại sau khi Hội Đồng Định hình thực hiện xong kế hoạch tái cấu trúc toàn diện nhằm loại bỏ hoàn forever (mãi mãi) yếu tố bất ổn tiềm ẩn nguy cơ phát triển thành mối đe dọa nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh trật tự chung của xã hội nói chung cũng như quyền lợi cá nhân riêng tư từng người cụ thể chúng ta đang sống và làm việc tại đây hàng ngày..
Tần Chi nắm chặt tay người kia, không phải để dẫn dắt hay bảo vệ mà là để cảm nhận sự hiện diện của họ trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ biến mất vĩnh viễn khỏi tầm nhìn thực tại vật lý thông thường ta vẫn quen thuộc hàng ngày qua năm tháng trôi đi không ngừng nghỉ bên ngoài biên giới ý thức tỉnh ngủ mơ mộng ảo tưởng giả tạo lừa dối che đậy giấu giếm bí mật âm mưu kế hoạch dự định mục tiêu đích nhắm hướng dẫn chỉ đạo mệnh lệnh ra quyết định hành động thực thi áp dụng triển khai duy trì hỗ trợ chăm sóc phục vụ cung cấp trao tặng ban phát cho đi nhận lại phản hồi tương tác kết nối giao tiếp liên lạc truyền thông báo chí tin tức sự kiện hiện tượng quan sát nghiên cứu phân tích đánh giá thẩm tra kiểm chứng xác minh công nhận chấp thuận phê duyệt ra quyết định phán xét trừng phạt thưởng phạt khen ngợi chê bai chỉ trích bảo vệ hỗ trợ nâng đỡ che chở bao bọc chăm sóc nuôi dưỡng giáo dục đào tạo huấn luyện rèn luyện phát triển trưởng thành hoàn thiện tiến hóa đột biến sáng tạo đổi mới cải cách cách mạng lật đổ thay thế chuyển giao bàn giao tiếp nhận thừa kế di sản truyền thống văn hóa lịch sử dân tộc quốc gia khu vực địa phương cộng đồng làng xã thôn ấp họ dòng họ gia đình cha mẹ anh chị em vợ chồng con cái bạn bè thân thuộc hàng xóm láng giềng người quen biết lạ mặt xa gần gần gũi thân thiết gắn bó yêu thương quý trọng kính mến tôn sùng ngưỡng mộ khâm phục nể sợ hãi lo lắng buồn vui mừng giận ghét bỏ thù hận ghen tị đố kỵ ích kỷ vị tha bao dung độ lượng khoan hồng nhân từ bác ái tình nghĩa đạo đức luân lý phép tắc quy chuẩn giá trị niềm tin hy vọng ước mơ khát khao mong muốn nguyện cầu sùng bái tôn thờ tín ngưỡng mê tín dị đoan ma thuật phù thủy pháp sư tiên nữ thần thánh quỷ ác yêu quái thú dữ hoang dã dã man tàn bạo hung hãn khốc liệt khủng khiếp ghê tởm kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm rợn người sợ hãi run rẩy co rút lùi bước tháo chạy trốn tránh né né lảng tránh không đối đầu xung đột chiến tranh hòa bình giải quyết thỏa hiệp dung thứ tha thứ quên lãng xóa bỏ hủy diệt tiêu tan biến mất vô hình trống rỗng hư vô tuyệt vọng bất lực cam chịu chấp nhận buông xuôi từ bỏ rời xa chia cắt đứt đoạn ly biệt vĩnh viễn ngàn năm vạn kiếp đời sau kiếp trước tiền kiếp hậu kiếp luân hồi sinh tử sống chết tồn tại không tồn tại hữu vi vô vi động tĩnh âm dương sáng tối thiện ác đúng sai thật giả ảo mộng thực hư.
Nhưng khi Tần Chi mở mắt ra lần nữa, thứ nằm giữa hai bàn tay cô đang nắm chặt khiến cô quên cả thở.
Tinh trùng màu tím đậm đang bò lên muông, ăn mòn da thịt cô từng li từng chút.
Cô hét lên trong đau đớn, cố xé lấy thứ ký ước đã ký kết bằng chính mạng sống.
Mảnh vỡ gương soi bỗng xuyên qua tim cô —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận