Chương 43

Chìa khóa vàng lao thẳng vào cổ Tần Chi, nhưng thay vì xé nát da thịt, nó đâm xuyên qua không khí và biến mất, để lại một vết thương vô hình trên thực tại.

Không gian xung quanh cô bỗng chốc sụp đổ.

Những tòa nhà cao tầng của Old Quarter, vốn dĩ được xây dựng bằng niềm tin vững chắc vào sự an toàn, nay tan rã thành những mảng màu xám xịt.

Tiếng tĩnh điện rít lên trong tai, giống như tiếng than khóc của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt giữa hai thế giới.

Tần Chi ngã quỵ xuống, nhưng mặt đất dưới chân cô không còn là bê tông hay nhựa đường nữa.

Nó trở nên mềm mại, lỏng lẻo, như một hồ nước màu chì đang chờ nuốt chửng bất kỳ thứ gì chạm vào.

Cô cố gắng đứng dậy, tay run rẩy chống lên thành bậc thang đá đã bị bào mòn bởi thời gian và sự nghi ngờ.

"Hư Không Giả," cô thì thầm, giọng nói của mình nghe xa lạ đến đáng sợ trong không khí loãng dần.

Những bóng tối từ các góc khuất bắt đầu di chuyển, không phải là những con người hay quái vật cụ thể, mà là những khoảng trống – những lỗ hổng nơi niềm tin đã chết.

Chúng lao về phía cô với tốc độ kinh hoàng, để lại vệt đen kịt trên bầu trời xám xịt.

Cố Hàn đứng đó, bất động giữa cơn hỗn loạn.

Ánh mắt anh ta không còn thù hận nữa, thay vào đó là một sự lạnh lùng tính toán đến rợn người.

Anh ta nâng tay lên, như thể đang điều khiển một con rối vô hình.

"Ngươi đã hiểu chưa?" Cố Hàn hỏi, giọng nói vang vọng khắp khu vực sụp đổ, đè nặng lên lồng ngực Tần Chi hơn cả trọng lực.

"Sự tồn tại của ngươi là lỗi hệ thống.

Và chúng tôi sẽ sửa nó." Tần Chi nghiến răng, đau đớn không chỉ vì thể xác mà còn vì tinh thần bị xé toạc.

Cô nhớ lại những ký ức phân mảnh – hình ảnh Hứa Duyên cười tươi dưới ánh nắng vàng, mùi hương hoa sen trong phòng khách sạn cũ kỹ, và cảm giác ấm áp khi nắm tay ai đó trong bóng tối.

Nhưng giờ đây, tất cả đều là ảo tưởng.

Là dữ liệu rác cần được dọn dẹp.

Cô không chạy trốn.

Cô bước tới phía trước, nơi những mảnh vỡ của thực tại đang xoay tròn như một cơn lốc xoáy nhỏ.

Mỗi bước chân là một cuộc chơi Russian Roulette với sự tồn vong.

Khi bàn chân trái cô chạm vào tấm kính vỡ từ cửa sổ tòa nhà đối diện, nó biến thành nước lạnh buốt, khiến cô suýt ngã xuống vực thẳm không đáy bên dưới.

"Em sẽ không để cho ngươi xóa bỏ em," Tần Chi gầm lên, tiếng nói của cô cắt ngang âm thanh tĩnh điện.

Cô tập trung toàn bộ ý chí vào việc giữ vững hình hài của mình.

Trong thế giới Runtime, nếu niềm tin lung lay thì thân xác cũng tan biến.

Nhưng nỗi sợ hãi đang ăn mòn lý trí của cô từng giây một.

Những Hư Không Giả tiếp cận gần hơn.

Chúng không có khuôn mặt, chỉ là những bóng đen dài với đôi mắt đỏ ngầu phát ra ánh sáng chết chóc.

Một trong số chúng lao vào, móng vuốt sắc nhọn cào qua vai áo sơ mi trắng của Tần Chi, để lại vết rách sâu thẳm chứ không phải vết thương trên da thịt.

Chúng muốn xé nát ký ức, muốn biến cô thành một khoảng trống rỗng tuếch như chính bản thân mình.

Tần Chi lùi bước, gót chân chạm vào bức tường đổ sập.

Cô quay lưng lại với bức tường đó, hít thở sâu để cố gắng ổn định nhịp tim đang đập thình thịch như tiếng trống chiến trận.

cô nghĩ về tên của cậu ta.

Hình ảnh đôi mắt đen láy và nụ cười nhếch méh đầy tự tin hiện ra trong tâm trí.

Đó là neo giữ lấy lý trí cuối cùng của cô giữa biển lớn hỗn loạn này.

"Em sẽ tìm ra sự thật," Tần Chi lặp lại, lần này với một vẻ kiên định khác hẳn trước kia.

Cô không còn là nạn nhân thụ động chờ đợi số phận quyết định.

Cô là người quan sát, và hơn thế nữa – cô là nguyên nhân của mọi sai lầm trong hệ thống niềm tin khổng lồ này.

Nếu thành phố sụp đổ vì sự tồn tại của cô, thì cô sẽ chấp nhận hy sinh để cứu lấy trật tự mà Hứa Duyên mong muốn.

Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần nào đó trong con người cô phản kháng kịch liệt.

Tại sao lại phải là cô?

Tại sao ký ức về quá khứ – dù đau đớn đến mức xé lòng – lại đáng giá hơn hiện tại bình yên giả tạo này?

Câu hỏi ấy xoay tròn trong đầu, giống như những mảnh kính vỡ đang bay lượn quanh cô.

Cô đưa tay lên lấy vết rách trên vai áo.

Cực kỳ lạnh.

Cảm giác đó kéo cô trở về với thực tại khắc nghiệt của giây phút hiện tại.

Không có nơi nào để trốn chạy nữa.

Old Quarter đã chết, và nó sẽ không bao giờ hồi sinh nếu sự thật không được phơi bày ra ánh sáng.

Tần Chi nhắm chặt đôi mắt lại.

Trong bóng tối đằng sau mí mắt, cô không hình dung ra những khoảng trống đáng sợ hay những con quái vật từ nỗi sợ hãi tập thể tạo nên.

Thay vào đó, cô tưởng tượng ra một cánh cửa sắt cũ kỹ, nặng nề với ổ khóa gỉ sét nằm giữa hai thế giới.

Cô tin vào sự bế tắc.

Trong thế giới Runtime nơi mọi thứ đều linh hoạt theo ý muốn của đa số, niềm tin vào những gì cứng nhắc và bất di bất động lại trở thành vũ khí mạnh nhất.

Cô tập trung tất cả ký ức về cảm giác nặng nề của kim loại lạnh, mùi gỉ sét nồng nặc, và âm thanh ken két khi quay chìa khóa trong ổ khóa khô khan.

Thực tại xung quanh cô bắt đầu phản ứng.

Những mảng màu xám xịt ngừng lan rộng.

Tiếng tĩnh điện giảm dần xuống thành một tiếng huýt sáo nhẹ nhàng.

Từ dưới lòng đất nứt nẻ, những viên gạch đỏ cũ kỹ bắt đầu mọc lên, xếp chồng lên nhau tạo thành nền móng vững chãi trước mắt Tần Chi.

Cô mở mắt ra.

Trước mặt cô không còn là vực thẳm hay Hư Không Giả nữa.

Đó là một căn phòng nhỏ bé, được xây dựng hoàn toàn từ ký ức của chính cô – nơi duy nhất mà Hội Đồng Định Hình chưa từng chạm đến vì nó quá cá nhân và đầy rẫy những mâu thuẫn nội tại.

Cố Hàn đứng ở phía bên kia ranh giới thực tại đang tan biến.

Anh ta nhìn chằm chằm vào căn phòng mới xuất hiện, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc lẫn sợ hãi hiếm khi thấy trên khuôn mặt lạnh lùng của mình.

"Ngươi đã làm gì?" anh ta hỏi, giọng run rẩy nhẹ nhàng.

"Tôi xây dựng lại niềm tin," Tần Chi trả lời, bước chân đi lên những viên gạch đỏ vừa xuất hiện.

"Không phải niềm tin vào sự an toàn giả tạo của các người.

Mà là niềm tin vào thực tại tàn khốc nhất." Bên trong căn phòng đó không có ánh sáng vàng ấm áp của Old Quarter hay bóng tối chết chóc của Vùng Chết.

Nó chỉ đơn thuần là.

Màu xám của bê tông chưa sơn, màu xám của bầu trời mùa đông, và màu xám của những ký ức bị lãng quên.

Ở giữa phòng là một chiếc bàn gỗ cũ kỹ với một cuốn sách da bò đang mở rộng ra trước mặt cô.

Tần Chi bước tới bên chiếc bàn.

Cô không cần nhìn vào nội dung trên trang giấy vì cô đã biết nó chứa đựng điều gì – đó là nhật ký của chính mình, những dòng chữ viết bằng máu và nước mắt trong quá khứ xa xôi mà bộ nhớ siêu việt của cô luôn cố gắng che giấu đi để bảo vệ hiện tại mong manh này.

Ngoài kia, tiếng gầm thét của Hư Không Giả ngày càng yếu dần.

Chúng không thể xâm nhập vào khu vực được bảo vệ bởi sự bế tắc tuyệt đối của ký ức cá nhân.

Đây là nơi duy nhất mà 'Lõi' lỗi hệ thống có thể thở phào nhẹ nhõm – dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi trước khi phải đối mặt với thực tại còn tàn khốc hơn gấp bội lần.

Tần Chi đặt tay lên cuốn sách da bò lạnh lẽo.

Bề mặt giấy ráp xù lên, kích thích đầu ngón tay cô.

Cô cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng truyền từ trang sách vào lòng bàn tay – giống như nhịp đập của trái tim ai đó đang nằm sâu dưới lớp bụi thời gian dày đặc này.

"Đây không phải là kết thúc," Cố Hàn nói từ phía bên kia ranh giới, giọng anh ta giờ đây nghe có vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng hơn trước nhiều lần.

"Nếu ngươi tiếp tục đi theo con đường này, cả thành phố Runtime sẽ sụp đổ cùng với ngươi." Tần Chi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt phức tạp của đại diện Hội Đồng Định Hình.

Lần đầu tiên cô thấy sự yếu đuối trong ánh mắt của kẻ thù – không phải là nỗi sợ hãi trước sức mạnh của cô, mà là nỗi buồn sâu sắc cho số phận bi kịch đang chờ đợi cả hai bên phía sau bức tường niềm tin mỏng manh này.

"Thì hãy để nó sụp đổ," Tần Chi đáp lại lạnh lùng.

"Vì ít nhất trong đống đổ nát đó sẽ có sự thật." Cô cúi xuống cuốn sách ra trang đầu tiên.

Dòng chữ viết tay hiện lên trước mắt cô, nhưng không phải là những ký tự quen thuộc mà bộ não siêu việt của cô thường xuyên giải mã được.

Thay vào đó, đó là một hình ảnh – bức chân dung Hứa Duyên đang mỉm cười với nụ cười tươi sáng nhất mà cô chưa từng thấy trong bất kỳ kỷ ức nào về cậu ta.

Và phía dưới bức tranh ấy là dòng chữ nhỏ xíu viết bằng mực đỏ đậm: "Em không đơn độc." Tần Chi đứng chết lặng giữa bóng tối dày đặc của hang động bí mật.

Không khí ở đây lạnh lẽo hơn bên ngoài gấp bội, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và một hương thơm lạ lẫm, giống như hương hoa mai nở trong tuyết, thoang thoảng nhưng dai dẳng.

Cô không dám nhúc nhích.

Móng tay cô cào vào trang giấy cũ kỹ đến mức đau buốt đầu ngón tay, máu đỏ thẫm thấm ra, hòa lẫn với mực đen trên bức chân dung.

Trái tim cô đập mạnh dữ dội trong lồng ngực, mỗi nhịp đều như một tiếng trống chiến vang lên trong tai.

Sự thật mà cô khao khát tìm kiếm từ lâu giờ đây đang nằm ngay trước mắt, nhưng nó lại không mang đến sự thanh thản hay giải đáp mà cô mong đợi.

Ngược lại, nó mở ra một cánh cửa dẫn vào vực sâu của những nghi ngờ và dối trá đã được xây dựng kiên cố qua nhiều năm tháng.

Hứa Duyên mỉm cười trong bức tranh ấy.

Nụ cười đó ấm áp, chân thành đến mức khiến người ta tin rằng thế giới này không có bóng tối.

Nhưng Tần Chi biết rõ hơn bất kỳ ai về con người thực sự của cậu.

Cô nhớ từng khoảnh khắc lạnh lùng khi Hứa Duyên quay lưng lại với cô để bảo vệ "sự thật" mà hắn tự cho là đúng.

Cô nhớ những đêm dài vô thức, nằm nghe tiếng thở đều đặn của kẻ đang lừa dối mình bên cạnh.

Tại sao bức chân dung này tồn tại?

Tại sao nó lại được giấu kỹ trong cuốn sách cổ, nơi chỉ có người biết mật khẩu mới có thể tìm thấy?

Và quan trọng hơn cả – ai đã vẽ nó?

Ai là người viết dòng chữ "Em không đơn độc" bằng màu mực đỏ đậm như máu tươi ấy?

Tần Chi hít sâu một hơi dài để cố gắng giữ bình tĩnh.

Bộ não siêu việt của cô bắt đầu hoạt động, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất trên trang giấy.

Bức tranh được vẽ bằng bút chì than, nét vẽ tinh xảo đến mức có thể thấy rõ những sợi tóc bay trong gió và ánh sáng phản chiếu trên đôi mắt Hứa Duyên.

Kỹ thuật này không phải là của một người bình thường.

Nó đòi hỏi sự quan sát sắc bén và tài năng nghệ thuật vượt trội.

Cô nhớ lại lần đầu tiên gặp Hứa Duyên tại cuộc triển lãm nghệ thuật quốc tế năm đó.

Cậu ấy đứng trước bức tranh "Bóng Tối Trong Ánh Sáng", ánh mắt đăm chiêu, khó hiểu.

Khi Tần Chi tiến tới để hỏi ý kiến về tác phẩm, cậu đã quay sang nhìn cô với nụ cười nhẹ nhàng mà lạnh lùng: "Đôi khi, sự thật nằm ngay trong bóng tối nhất." Câu nói đó giờ đây vang lên trong đầu cô như một lời tiên tri đáng sợ.

Hứa Duyên không chỉ là một người đàn ông tài giỏi và bí ẩn.

Hắn còn là một nghệ sĩ của sự dối trá, vẽ nên những bức tranh cuộc đời đẹp đẽ nhưng đầy rẫy những hố bẫy chết người.

Tần Chi lật sang trang tiếp theo của cuốn sách.

Trang giấy trắng trơn, không có bất kỳ ký tự nào.

Nhưng khi cô đưa tay chạm vào bề mặt giấy, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp lòng bàn tay.

Nó nóng hổi, giống như vừa mới được viết xong cách đây vài phút.

Cô rụt lại tay, nhìn quanh hang động với vẻ cảnh giác cao độ.

Có ai đó ở đây cùng cô không?

Hay là cuốn sách này có cơ chế tự bảo vệ riêng?

Cô cúi xuống ngửi mùi hương từ trang giấy.

Không phải là mùi mực thông thường mà là một loại thuốc thơm đặc biệt, được pha chế từ những thảo dược quý hiếm chỉ có trong các bộ tộc cổ xưa tại vùng núi phía Bắc.

Đây chính là manh mối quan trọng nhất cho đến nay.

Bộ tộc đó đã biến mất cách đây hơn trăm năm, để lại đằng sau vô số bí mật và truyền thuyết về khả năng kiểm soát ký ức của con người.

Tần Chi nhớ rõ lời kể của ông nội trước khi qua đời: "Họ không chỉ ghi chép lịch sử mà còn lưu giữ những cảm xúc, những nỗi đau và niềm vui sâu nhất vào trong các vật phẩm linh thiêng." Nếu cuốn sách này thuộc về bộ tộc đó, thì bức chân dung Hứa Duyên có thể là một phép thuật ký ức.

Nó không đơn thuần là hình ảnh mà là sự tái hiện lại khoảnh khắc cụ thể nào đó trong quá khứ.

Một khoảnh khắc mà Hứa Duyên muốn người xem cảm nhận được, hoặc tệ hơn – một khoảnh khắc bị bóp méo để che giấu sự thật đen tối phía sau.

Cô cần phải kiểm tra kỹ hơn.

Tần Chi lấy ra từ túi áo chiếc kính lúp nhỏ gọn của mình.

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc chiếu qua thấu kính hội tụ vào bức tranh, phóng to từng chi tiết mà mắt thường không thể nhìn thấy rõ ràng.

Bóng đổ dưới chân Hứa Duyên trong bức vẽ dài bất thường, kéo dài về phía sau lưng như một cái bóng đen đang vươn ra nuốt chửng lấy ánh sáng xung quanh.

Đó là điểm khác biệt duy nhất so với quy luật quang học thực tế.

Bóng không bao giờ có thể dài hơn nguồn sáng trừ khi… nó đến từ hai hướng chiếu ngược nhau.

Tần Chi nheo mắt, cố gắng phân tích góc độ chiếu sáng trong bức tranh.

Nếu bóng đổ ra sau, nghĩa là ánh sáng chính phải đến từ phía trước mặt Hứa Duyên.

Nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt cậu ta, lại có một đốm sáng phản chiếu nhỏ xíu ở hướng bên trái.

Điều này mâu thuẫn hoàn toàn với vị trí của nguồn sáng giả định ban đầu.

Chỉ có một khả năng duy nhất giải thích cho sự bất thường này: Bức tranh không được vẽ từ thực tế trước mặt họa sĩ.

Nó là tổng hợp của nhiều khoảnh khắc khác nhau, hoặc tệ hơn – nó là sản phẩm của trí tưởng tượng bị bởi ký ức sai lệch.

Tần Chi cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Nếu Hứa Duyên có khả năng thao túng ký ức thông qua nghệ thuật thị giác, thì tất cả những gì cô đã trải qua bên cạnh cậu ta trong ba năm qua đều có thể là giả tạo.

Những nụ cười, những lời hứa hẹn ngọt ngào, thậm chí cả nỗi đau khi họ chia tay – liệu chúng còn nguyên vẹn như vốn dĩ vậy không?

Cô đặt cuốn sách xuống nhẹ nhàng trên tảng đá phẳng trước mặt.

Không khí trong hang động dường như trở nên nặng nề hơn, áp lực lên lồng ngực khiến cô khó thở.

Tần Chi cần một khoảng lặng để suy nghĩ lại tất cả những manh mối mà mình đã thu thập được từ đầu đến giờ.

Đầu tiên là bức thư tuyệt mệnh giả mạo của mẹ cô gửi cho Hứa Duyên trước khi mất tích.

Thứ hai là cuốn nhật ký bị đốt cháy chỉ còn sót lại vài trang giấy than đen ở nhà kho cũ kỹ nơi họ từng hẹn hò lần đầu.

Và bây giờ, đây – cuốn sách bí mật chứa đựng hình ảnh trái ngược hoàn toàn với những gì Hứa Duyên luôn kể cho cô nghe về bản thân mình.

Ba mảnh ghép này dường như đang hướng tới một kết luận duy nhất: Hứa Duyên không chỉ lừa dối Tần Chi mà còn liên quan trực tiếp đến vụ mất tích của mẹ cô nhiều năm trước đó.

Nhưng động cơ thực sự là gì?

Và tại sao hắn lại vẽ nên bức chân dung này với dòng chữ đầy ẩn ý "Em không đơn độc"?

Tần Chi nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại gương mặt Hứa Duyên trong ngày cuối cùng họ gặp nhau.

Cậu ta đứng dưới mưa, áo ướt sũng nhưng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh đáng sợ.

Đôi mắt cậu nhìn cô sâu thẳm như muốn hút lấy linh hồn bên trong cơ thể lạnh cóng của cô.

"Tần Chi," giọng nói trầm thấp của Hứa Duyên vang lên trong ký ức, "em đang cố gắng tìm kiếm sự thật từ những dối trá mà anh đã tạo ra để bảo vệ em." Bảo vệ?

Từ đó luôn khiến TầnChi cảm thấy tức giận và bất lực.

Bảo vệ bằng cách nào?

Bằng việc xóa bỏ những ký ức đau thương của cô?

Hay là ngăn cản cô tiếp cận với phần chân thực nhất về quá khứ gia đình mình?

Cô mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cô phải đối mặt trực diện với Hứa Duyên một lần cuối cùng trước khi mọi thứ trở nên không thể kiểm soát được nữa.

Nhưng để làm được điều đó, Tần Chi cần thêm nhiều bằng chứng thuyết phục hơn chứ không chỉ dựa vào cảm tính hay những phỏng đoán hời hợt.

Cô nhặt cuốn sách lên cẩn thận và chuẩn bị rời khỏi hang động.

Ánh đuốc gần tàn dần, ngọn lửa nhỏ bé chập chờn trước khi tắt hẳn trong bóng tối dày đặc.

Tần Chi bước ra ngoài ánh sáng mặt trời buổi chiều tà, cảm giác mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần ùa về cùng một lúc khiến cô suýt nữa ngã quỵ xuống đất đá gồ ghề bên lối đi.

Nhưng cô không dừng lại.

Mỗi bước chân di chuyển đều mang theo sự quyết tâm sắt đá chưa từng có từ trước đến
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập