Chương 42
Nó trở thành một thực thể sống, nặng trĩu và suffocating (ngạt thở), ép chặt lấy lồng ngực Tần Chi khiến cô khó có thể hít vào đầy đủ oxy.
Mùi ozone tanh tưởi lẫn vị sắt gỉ của máu cũ xộc lên mũi, kích thích những dây thần kinh vốn đã căng thẳng đến mức đứt gãy bên trong tâm trí phân mảnh của cô.
Tần Chi đứng chòng chành giữa khoảng trống ấy, nơi thực tại đang phân rã từng li từng tí trước mắt.
Những viên gạch lát đường phía dưới bàn chân trần không còn vững chắc mà trở nên mềm mại như bùn lầy, hấp thụ nhiệt độ cơ thể và kéo cô xuống sâu hơn mỗi giây trôi qua.
Ánh sáng vàng ấm áp vốn là biểu tượng của sự an toàn tại Runtime đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó, một màu xám xịt vô tri bao trùm mọi ngóc ngách, nuốt chửng cả hy vọng lẫn nỗi sợ hãi.
Cô đưa tay lên chạm vào cổ họng mình, cảm nhận nhịp tim đập thình thịch như tiếng trống chiến tranh trong sự im lặng chết chóc này.
Ký ức siêu việt của cô đang cố gắng tái cấu trúc hình ảnh xung quanh, nhưng những mảnh ghép lại không khớp với nhau.
Chúng chồng chéo, méo mó và tạo ra một bức tranh dị dạng mà lý trí không thể chấp nhận được.
"Đây không phải là lỗi," Tần Chi thì thầm, giọng nói của cô lạc đi trong sương mù dày đặc.
"Tôi đang ở sai nơi."
Cô quay người lại, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Hứa Duyên hoặc bất kỳ ai thuộc về thế giới ổn định trước kia.
Nhưng khi ánh mắt chạm vào những tòa nhà xung quanh, một cảm giác ghê tởm dâng lên từ đáy dạ dày.
Những cấu trúc bê tông và kính vốn kiên cố giờ đây đang chảy xệ như sáp ong dưới nhiệt độ của một ngọn lửa vô hình.
Chúng không sụp đổ theo quy luật vật lý mà tan rã thành những dòng chất lỏng trong suốt, mang màu sắc của ký ức bị lãng quên.
Mỗi giọt sáp rơi xuống đều phát ra tiếng vang nhỏ, giống như lời thì thầm của ngàn người đang cầu nguyện hoặc van xin.
Tần Chi nheo mắt, cố gắng lọc lấy ý nghĩa từ những âm thanh hỗn độn ấy.
Cô nhận ra rằng sương mù ở đây không phải là khí gas hay hơi nước thông thường.
Đó là ngưng tụ của sự nghi ngờ tập thể.
Khi niềm tin lung lay, thực tại cũng theo đó mà tan vỡ thành vô số mảnh vụn cảm xúc lơ lửng trong không gian.
Cô bước đi, mỗi bước chân đều tốn một nỗ lực khổng lồ để chống lại lực hút của vùng đất đang sụp đổ này.
Sương mù quấn lấy cổ tay cô như những sợi dây vô hình, lạnh lẽo và trơn nhớt.
Chúng thì thầm vào tai cô những điều mà cô luôn cố gắng chôn vùi: sự phản bội, nỗi cô đơn tuyệt vọng và sợ hãi bị bỏ lại một mình.
"Im đi," Cô gằn giọng, nhưng tiếng nói của cô bị sương mù nuốt chửng ngay lập tức.
Không có ai ở đây để nghe thấy sự yếu đuối của cô cả.
Chỉ có chính tâm trí đang tan vỡ của Tần Chi là khán giả duy nhất cho bi kịch này.
Càng tiến sâu vào trung tâm ngã tư, không khí càng trở nên đặc quánh như gelatin trong suốt.
Việc di chuyển đòi hỏi một sức mạnh ý chí phi thường mà cô gần như đã cạn kiệt từ chương trước.
Những tòa nhà xung quanh bắt đầu biến đổi hình dạng, tạo thành những khuôn mặt quen thuộc nhưng bị méo mó kinh hoàng.
Cô nhận ra bóng dáng của mẹ mình đang đứng trên tầng ba của một căn nhà phố cũ kỹ, miệng mím lại trong sự phán xét im lặng.
Phía bên kia đường, hình ảnh Hứa Duyên với ánh mắt đầy đau đớn và xa lạ, quay lưng bước đi mà không ngoảnh lại một lần nào nữa.
Những ảo ảnh này được dệt nên từ chính những nỗi sợ sâu thẳm nhất của cô, biến chúng thành hiện thực tang tóc trước mắt.
Tần Chi nhắm chặt đôi mắt lại, cố gắng dùng khả năng kiểm soát thông tin để tạo ra một bức tường chắn bảo vệ tâm trí mình.
Cô tưởng tượng ra một căn phòng nhỏ, ấm áp và an toàn nơi mà mọi thứ đều có trật tự.
Nhưng khi cô mở mắt trở lại, căn phòng ấy đã biến thành một mê cung gương vỡ phản chiếu vô tận hình ảnh của chính cô – một phiên bản Tần Chi đầy nghi kỵ, tàn nhẫn và độc hại.
"Không," Cô hét lên, đập tay vào không trung như thể đang cố gắng phá tan những lớp kính ảo tưởng này.
"Tôi biết chúng là gì!
Chúng chỉ là bóng ma!"
Nhưng càng cô phản kháng, sương mù càng dày đặc hơn.
Nó xâm nhập qua lỗ chân lông, len lỏi vào từng tế bào máu và thấm đẫm vào xương tủy.
Cô cảm thấy lạnh buốt đến tận cùng linh hồn.
Sự nghi ngờ của chính mình đang trở thành vũ khí lợi hại nhất chống lại cô trong khoảnh khắc tuyệt vọng này.
Đột nhiên, mặt đất dưới chân Tần Chi sụp sầm một cách dữ dội.
Không phải là sự rung lắc nhẹ nhàng mà là một cái bẫy được thiết kế cẩn thận để nuốt chửng bất kỳ ai dám đặt bước chân lên vùng lãnh thổ của nỗi sợ hãi tích tụ.
Cô trượt dài xuống vực thẳm tối đen, tay vớ lấy những mảnh vỡ bê tông đang tan chảy nhưng chúng chỉ càng làm vết thương trên lòng bàn tay sâu hơn.
Trong khi rơi tự do vào bóng tối bao trùm, Tần Chi nhận ra một sự thật kinh hoàng mà cô đã không dám đối mặt trong suốt thời gian qua.
Những kẻ thù này – Hội Đồng Định Hình và những thực thể vô hình khác – không phải là ngoại lai xâm lược.
Họ chính là hệ miễn dịch của thành phố Runtime.
Thành phố này tồn tại dựa trên niềm tin, nhưng nó cũng cần sự loại bỏ để duy trì cân bằng.
Tần Chi với khả năng ghi nhớ phân mảnh và xu hướng kiểm soát thông tin sai lệch đang trở thành một "virus" đối với cơ chế tự bảo vệ ấy.
Sự hiện diện của cô là nguyên nhân khiến những khu vực xung quanh mất ổn định, giống như một tế bào ung thư phát triển quá nhanh trong cơ thể sống.
Cô không phải là nạn nhân vô tội bị truy đuổi.
Cô chính là mối đe dọa mà thành phố cần tiêu diệt để tồn tại.
Nếu cô chấp nhận hiện tại và buông bỏ tất cả ký ức về quá khứ – những gì khiến cô trở nên độc nhất và nguy hiểm – thì Runtime sẽ bình yên trở lại.
Nhưng cái giá phải trả là sự mất mát hoàn toàn bản thân của Tần Chi.
Khi cô dừng rơi, không phải vì chạm đất mà bởi một lực vô hình nâng đỡ lấy cơ thể kiệt sức của mình.
Cô đang trôi lơ lửng giữa khoảng trống hư vô, nơi thời gian và không gian hòa quyện thành một dòng chảy hỗn loạn.
Ở đây, những bức tường thực tại đã biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc và tiếng đập của trái tim cô – âm thanh duy nhất xác nhận rằng cô vẫn còn sống.
Phố Sương Mù xung quanh cô ngừng chuyển động.
Những tòa nhà đang chảy xệ đóng băng trong tư thế sụp đổ, tạo thành một bức tranh điêu khắc kỳ quái về sự hỗn loạn vĩnh cửu.
Khu vực này không trở lại vẻ đẹp trước kia, cũng không biến thành bãi phế liệu hoàn toàn.
Nó đã bị cách ly khỏi phần còn lại của Runtime, trở thành một "Vùng Chết" – nơi niềm tin và nỗi sợ cân bằng nhau ở trạng thái bất định nguy hiểm nhất.
Đây là kết quả của cuộc đối đầu nội tâm: không có chiến thắng, cũng chẳng ai thất bại hoàn toàn.
Nó chỉ đơn giản là sự cô lập hóa mối đe dọa.
Tần Chi đã trở thành trung tâm của một vùng chân lý bị lỗi, nơi mà mọi nỗ lực sửa chữa đều vô nghĩa vì chính sự tồn tại của cô là nguyên nhân gốc rễ của sự bất ổn này.
Cô nhìn xuống bàn tay mình lần nữa.
Những hạt bụi sáng dưới da giờ đây không còn phát ra ánh sáng ấm áp mà chuyển sang màu xanh lá cây bệnh hoạn, giống như độc tố lan tỏa trong cơ thể thực vật.
Cô cảm nhận được dòng chảy dữ dội từ khu vực xung quanh – những nỗi sợ của hàng ngàn cư dân Runtime đang đổ về phía cô này và bị hút vào trong tâm trí phân mảnh của mình.
Tần Chi hiểu rõ hơn chưa bao giờ: Lâm Hạ luôn cố gắng cô lập cô không phải vì yêu thương hay bảo vệ đơn thuần, mà là để ngăn chặn sự lây lan của "lỗi" này ra toàn bộ hệ thống niềm tin tập thể.
Cô chính là quả bom hẹn giờ đang đếm ngược đến thời điểm nổ tung, và mọi nỗ lực kết nối với người khác chỉ làm tăng thêm sức ép cho lớp vỏ bọc mong manh ấy.
Cô thở dài, một tiếng thở đầy mệt mỏi và chấp nhận bi kịch số phận đã chọn lấy mình từ lâu đời nay.
Sự cô độc không còn là cảm xúc mà trở thành trạng thái tồn tại duy nhất của cô trong thế giới này.
Không ai có thể hiểu được gánh nặng mang theo ký ức siêu việt khi chính những kỷ niệm đó đang hủy hoại hiện thực xung quanh.
Khi Tần Chi quay lưng lại với Vùng Chết, chuẩn bị bước đi vào bóng tối để tìm cách kiểm soát dòng chảy cảm xúc nguy hiểm này, cô thấy một bóng người đứng ở cuối con đường dẫn ra khỏi khu vực cấm địa.Đó không phải là (đó không phải) là một kẻ thù hay ảo ảnh do nỗi sợ hãi tạo nên.
Đó là Cố Hàn – đại diện của Hội Đồng Định Hình – đang nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt phức tạp khó tả, tay cầm trong lòng bàn một chiếc chìa khóa bằng vàng cổ xưa tỏa sáng rực rỡ giữa màn sương tối đen bao trùm khu vực cách ly này.
Chìa khóa vàng bỗng tự động bay về phía cổ họng cô, tỏa ra sát khí lạnh lẽo.
Cố Hàn khom người, môi nhếch lên một nụ cười méo mó đầy thù hận.
"Lần này, ngươi sẽ."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận