Chương 41
Mùi kim loại và ozone tanh tưởi xâm nhập vào mũi của Tần Chi, kích thích những dây thần kinh vốn đã căng thẳng như sợi dây đàn sắp đứt.
Cô đứng chòng chành giữa ngã ba đường, nơi thực tại đang rã ra từng mảnh nhỏ dưới áp lực vô hình.
Những viên đá granit lát nền, vốn là biểu tượng của sự vững chắc và vĩnh cửu trong ký ức tập thể của cư dân thành phố Runtime, giờ đây đang nứt nẻ một cách kỳ dị.
Những khe nứt không phải do va chạm vật lý.
Chúng lan tỏa theo những đường cong hữu cơ, giống như mạch máu bị vỡ hoặc rễ cây đang thọc sâu vào lòng đất để tìm kiếm sự sống.
Tần Chi cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm nhẹ lên bề mặt đá lạnh lẽo.
Cảm giác truyền ngược lại không phải là độ cứng của khoáng vật, mà là một sự mềm mại đáng sợ, như thể cô đang chạm vào da thịt của một sinh vật khổng lồ vừa chết đi.
“Đừng nhìn quá kỹ,” giọng nói khàn đặc vang lên trong đầu cô, nhưng lần này nó đến từ chính ký ức phân mảnh của Tần Chi chứ không phải ai khác.
“Khi em bắt đầu nghi ngờ nền tảng, nền tảng sẽ sụp đổ để trả lời.” Cô rùng mình lùi lại một bước.
Hư không xung quanh đang thay đổi màu sắc theo nhịp đập tim cô.
Mỗi lần trái tim co bóp, ánh sáng vàng ấm áp của niềm tin tập thể mờ dần, nhường chỗ cho những mảng tối tím sẫm – màu của nỗi sợ bị đè nén và sự nghi ngờ lan truyền nhanh chóng như dịch bệnh.
Lâm Hạ đã biến mất.
Cánh cửa gỗ đỏ thẫm cũng đóng lại phía sau lưng cô, để lại một khoảng trống trắng xóa nơi ranh giới giữa hai thế giới giao thoa.
Tần Chi nhận ra mình đang ở trong vùng đệm – khu vực mà Hội Đồng Định Hình gọi là “Vùng Chết Tin”.
Nơi đây không có bản đồ cố định vì nó được kiến tạo bởi những cảm xúc hỗn loạn nhất của thành phố: nỗi sợ bị phản bội, sự cô đơn tột độ và khao khát kết nối bị từ chối.
Cô hít sâu một hơi dài, cố gắng ổn định nhịp thở.
Ký ức siêu việt trong đầu Tần Chi bắt đầu hoạt động như một bộ lọc thông tin quá tải.
Cô thấy những dòng dữ liệu ký ức chảy tràn qua tâm trí mình – hình ảnh Hứa Duyên cười dưới ánh nắng mùa hè, giọng nói trầm ấm của Cố Hàn khi đọc lệnh phong tỏa, và khuôn mặt lạnh lùng nhưng đầy ẩn ý của Lâm Hạ trong khoảnh khắc anh buông tay cô ra ở cánh cửa trước.
“Em không còn là Tần Chi nữa,” lời cảnh báo của Lâm Hạ vang vọng trở lại.
Nhưng cô vẫn đây.
Và vẫn khao khát sự thật.
Tần Chi bước tiếp, mỗi bước chân đều khiến những viên đá xung quanh phát ra tiếng kêu rít nhẹ, như thể chúng đang than van vì bị xâm phạm.
Cô cần tìm hiểu điều gì đã xảy ra khi linh lực của cô bùng nổ trước cánh cửa đó.
Tại sao ánh sáng vàng lại chuyển thành màu đỏ thẫm?
Và tại sao máu từ khóe mắt mình lại phun trào ngay sau khi mở mắt nhìn vào bóng đen phản chiếu trong vũng bùn?
Bí ẩn này không chỉ là về sự tồn tại của riêng cô.
Nó liên quan đến cấu trúc nền tảng của cả Runtime.
Nếu Tần Chi chính là ‘Lõi’ của vùng niềm tin bị lỗi, thì việc tìm ra nguồn gốc của nó có nghĩa là cô phải đối mặt với khả năng rằng: toàn bộ thế giới mà Hứa Duyên đang sống – an toàn, bình yên và được bảo vệ bởi Hội Đồng Định Hình – chỉ là một lớp phủ mỏng manh che đậy cho sự thật tàn khốc hơn nhiều.
Cô cần bằng chứng.
Cô cần khám phá ra những gì nằm dưới lớp bề mặt của niềm tin tập thể này trước khi nó hoàn toàn sụp đổ hoặc cô bị cuốn theo dòng chảy hỗn loạn đó mãi mãi.
Càng đi sâu vào Old Quarter, không gian càng trở nên méo mó và phi logic.
Những tòa nhà hai tầng vốn quen thuộc giờ đây có những cửa sổ nằm ngang trên tường thay vì thẳng đứng.
Cổng hàng rào sắt uốn lượn thành những hình thù kỳ dị, giống như chữ ký của một người đang run rẩy viết vội vàng trước khi chết.
Tần Chi nhận ra rằng sự phòng thủ thụ động dựa vào việc tái hiện lại những kỷ niệm an toàn là không đủ nữa.
Những Ký Ức Mất Hướng – thực thể vô hình sinh sôi từ nỗi sợ tập thể – đang bao vây cô.
Chúng không tấn công trực tiếp bằng sức mạnh vật lý, mà sử dụng chiến thuật “Lây Nỗi Sợ”.
Một tiếng thì thầm vang lên bên tai trái cô: *“Hắn sẽ bỏ em thôi.”* Tiếng thứ hai vang ở vai phải: *“Em là gánh nặng của thành phố này.”* Và một giọng nói trầm đục hơn phát ra từ chính lòng bàn tay đang nắm chặt áo choàng của cô: *“Sự thật không cứu được ai cả.
Nó chỉ hủy diệt.”* Tần Chi nghiến răng, cảm giác đau đớn xé toạc tâm trí khi những tần số tâm lý này xâm nhập vào các khe hở trong phòng thủ tinh thần của cô.
Chúng khai thác chính điểm yếu lớn nhất của cô: nỗi sợ bị phản bội và sự đa nghi vốn có từ sâu thẳm ký ức phân mảnh.
Cô dừng bước trước một bức tường gạch cũ kỹ đang bong tróc lớp sơn màu xanh lam nhạt.
Trong khoảnh khắc im lặng, Tần Chi nhận ra một quy luật mới mà Hội Đồng Định Hình chưa bao giờ tiết lộ: niềm tin không chỉ tạo nên hiện thực, sự nghi ngờ cũng có khả năng phá hủy nó – và mạnh mẽ hơn gấp bội.
“Nếu tôi là lỗi,” cô thì thầm với bóng tối đang vây quanh, “thì ai là người lập trình ra hệ thống này?” Câu hỏi ấy vừa thoát khỏi môi cô, những mảnh vỡ của ký ức bắt đầu quay cuồng dữ dội trong tâm trí.
Cô thấy hình ảnh một đứa trẻ – chính là cô trong quá khứ – đứng giữa một quảng trường trống rỗng, xung quanh là vô số bóng đen đang vươn tay về phía mình nhưng không chạm được.
Đứa trẻ đó khóc, và mỗi giọt nước mắt rơi xuống đất đều nở ra thành những đóa hoa bằng thủy tinh sắc bén.
Hội Đồng Định Hình tin rằng họ bảo vệ trật tự xã hội khỏi hỗn loạn.
Nhưng nếu chính sự kiểm soát cảm xúc khắt khe của họ mới là nguyên nhân gây ra những vết nứt này?
Nếu nỗi sợ bị (đè nén) không biến mất, mà chỉ tích tụ lại thành áp lực ngầm chờ ngày bùng nổ?
Tần Chi rút thanh kiếm ý – thứ vũ khí tinh thần duy nhất cô còn lại sau khi linh lực thực thể bị phong tỏa một phần.
Lưỡi kiếm ánh lên màu bạc lạnh lẽo, cắt qua lớp sương mù dày đặc trước mặt.
Cô không chiến đấu với kẻ thù hữu hình, mà đang cố gắng cắt đứt những dây liên kết cảm xúc độc hại đang quấn quanh tâm trí mình.
Mỗi lần lưỡi kiếm chạm vào bóng tối, một đoạn ký ức bị bóp méo lại vỡ vụn.
Cô thấy Hứa Duyên nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ – không phải vì anh biết điều gì đó về quá khứ của cô, mà vì chính nỗi sợ trong lòng anh đang phản chiếu lên khuôn mặt cô.
Sự hiểu lầm giữa họ không xuất phát từ sự dối trá chủ đích, mà từ khoảng cách lớn lao giữa hai thế giới quan: một người sống trong thực tại được kiểm soát bởi niềm tin tập thể, và người kia là hiện thân của sự hỗn loạn tiềm ẩn bên dưới lớp vỏ bọc ấy.
“Em không muốn làm tổn thương ai,” Tần Chi nói với bóng tối, giọng cô run rẩy nhưng kiên định hơn trước đây nhiều lần.
“Nhưng em cần biết chân tướng.” Bóng tối đáp lại bằng một tiếng cười dài, vang vọng khắp Old Quarter như lời nguyền của những linh hồn lạc lối.
Tiếng cười đó không mang tính ác ý thuần túy, mà chứa đựng sự bi thương sâu sắc – giống như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi trong phòng giam kín mít suốt cả đời.
Điểm cao trào xảy ra khi Tần Chi bị dồn vào góc chết – một công viên nhỏ vốn được biết đến là nơi an toàn nhất trong khu vực Old Quarter nhờ lượng niềm tin tích cực từ những kỷ niệm vui chơi của thiếu nhi cư dân thành phố.
Nhưng giờ đây, dưới tác động của sự sụp đổ thực tại và nỗi sợ lan truyền nhanh chóng qua mạng lưới cảm xúc tập thể, công viên này đã bị biến dạng hoàn toàn.
Những cây cầu gỗ cong vọt lên như lưng rồng đang đau đớn quằn mình trong trận cuồng phong.
Hồ nước tĩnh lặng trước kia giờ là một mê cung gương vỡ khổng lồ, phản chiếu vô số hình ảnh méo mó của chính Tần Chi từ những góc độ khác nhau – mỗi phiên bản đều đại diện cho một khía cạnh tính cách bị chia cắt bên trong cô: người quan sát lạnh lùng, kẻ nghi ngờ hoang tưởng, nạn nhân sợ hãi và.
Lõi trung tâm đang cố gắng kết nối mọi thứ lại.
Tần Chi bước lên bề mặt gương vỡ đầu tiên mà không hề suy nghĩ.
Mảnh kính sắc lẹm cứa vào lòng bàn chân trần của cô – đau đớn thực tế nhưng cũng giúp giữ cho tinh thần tỉnh táo hơn bao giờ hết trước cơn bão cảm xúc đang ập đến từ mọi hướng.
“Em là sự dối trá,” một phiên bản Tần Chi trong gương nói, khuôn mặt nhợt nhạt và môi mép bị xé toạc thành vết thương dài kéo xuống cằm.
“Nếu em chấp nhận hiện tại, tất cả sẽ bình yên trở lại.” “Nhưng em sẽ mất đi Hứa Duyên,” một phiên bản khác đáp lời từ phía bên kia hồ nước – hình ảnh của cô lúc này đang ôm chặt lấy bóng mờ của người đàn ông đó trong vòng tay mình, dù anh ấy không hề hay biết.
“Em sẽ quên rằng chúng ta từng yêu nhau.” Tần Chi dừng bước giữa mê cung phản chiếu, mồ hôi lạnh bám đầy sống lưng.
Cô nhận ra đây là bẫy tinh vi nhất mà chính tiềm thức tập thể của Runtime đặt ra cho cô – một lựa chọn giả tạo giữa sự tồn tại đau đớn với ký ức chân thật hay cuộc sống bình yên nhưng trống rỗng trong ảo tưởng vĩnh cửu.
“Tại sao lại phải là sự lựa chọn này?” Cô hét lên, giọng vang vọng khắp không gian tĩnh lặng đáng sợ của công viên gương vỡ.
“Vì sao niềm tin đúng đắn lại đòi hỏi giá trị trả bằng ký ức?
Vì sao thực tại ổn định lại cần được xây dựng trên nền tảng của sự lãng quên có chủ đích?” Những mảnh gương xung quanh bắt đầu rung động mạnh mẽ, phát ra âm thanh chói tai giống như tiếng kính va chạm nhau trong cơn bão tố.
Phản ứng của cô đang tạo ra sóng chấn động lan tỏa khắp khu vực Old Quarter – càng khi Tần Chi nghi ngờ hệ thống niềm tin này, thì chính cấu trúc không gian nơi đây càng trở nên bất ổn định hơn.
Cô nhớ lại lời Cố Hàn: *“Hỗn loạn là kẻ thù cuối cùng.”* Nhưng nếu trật tự hiện tại được duy trì bằng cách loại bỏ những yếu tố ‘bất ổn’ như ký ức của cô?
Nếu sự bình yên này thực chất chỉ là trạng thái tê liệt cảm xúc kéo dài vô hạn định để tránh đối mặt với những vấn đề gốc rễ đã ăn sâu vào nền tảng xã hội Runtime từ nhiều thế hệ trước?
Tần Chi nhắm mắt lại, tập trung tất cả năng lượng còn sót lại trong kinh mạch đang kiệt quệ vì cú va đập ban đầu.
Cô không cố gắng phá vỡ mê cung bằng sức mạnh tinh thần thuần túy – điều đó sẽ chỉ khiến những mảnh gương phản chiếu nỗi sợ của cô trở nên sắc bén hơn và cắt đứt linh hồn thành nhiều mảnh nhỏ hơn nữa.
Thay vào đó, cô làm một điều hoàn toàn trái ngược với bản tính đa nghi vốn có của mình: Cô chấp nhận sự hỗn loạn này là một phần tất yếu của hiện thực rộng lớn hơn mà Hội Đồng Định Hình đang cố gắng che giấu bằng mọi giá.
Cô thừa nhận rằng nỗi sợ bị phản bội không phải là lỗi lầm cần sửa chữa, mà là tín hiệu cảnh báo quan trọng cho thấy những mối liên kết giữa con người với nhau đang gặp trục trặc nghiêm trọng và cần được nhìn thẳng vào thay vì né tránh qua lớp màn ảo tưởng về sự an toàn tuyệt đối.
“Em không cần bình yên nếu nó đòi hỏi em phải ngừng cảm nhận,” Tần Chi thì thầm, nước mắt chảy xuống má nhưng lần này không còn là biểu hiện của yếu đuối hay tuyệt vọng nữa mà là sự giải tỏa những áp lực tích tụ lâu năm trong tâm trí phân mảnh của cô.
“Em chọn đau đớn chân thật hơn là hạnh phúc giả tạo.” Khoảnh khắc đó xảy ra – một tiếng nổ lớn vang lên từ chính trung tâm cơ thể Tần Chi, không phải do bạo lực vật lý gây ra mà đến từ sự hòa quyện giữa hai trạng thái tưởng chừng như đối nghịch hoàn toàn: niềm tin vào bản thân và sự chấp nhận những hạn chế vốn có của con người.
Không khí đột ngột tĩnh lặng trở lại một cách lạ thường sau cơn bão cảm xúc dữ dội vừa rồi.
Những mảnh gương vỡ xung quanh công viên Old Quarter ngừng rung động, không còn phản chiếu vô số phiên bản méo mó nữa mà chỉ giữ lại hình ảnh duy nhất của Tần Chi – người phụ nữ đứng đó với vẻ ngoài mệt mỏi tột độ nhưng ánh mắt sáng lên một tia hy vọng chưa từng thấy trước đây trong những chương truyện vừa qua.
Tần Chi thở hồng hộc, tay run rẩy chống xuống mặt hồ nước tĩnh lặng đã trở lại bề mặt phẳng lì như gương soi bình thường thay vì mê cung nguy hiểm chỉ vài phút trước đó thôi đâu đúng không?
Những tòa nhà xung quanh công viên vẫn giữ lại những dấu hiệu biến dạng rõ rệt – cửa sổ nằm ngang trên tường và cổng hàng rào sắt uốn lượn thành hình thù kỳ dị –, chứng tỏ rằng sự ổn định giả tạo do Hội Đồng Định Hình duy trì đang dần sụp đổ từng lớp một dưới áp lực của chân tướng trần trụi mà cô vừa chạm vào được trong khoảnh khắc cao trào đó.
Mùi kim loại tanh tưởi từ ozone và bụi sắt vẫn còn nồng nàn trong không khí, nhưng bây giờ nó hòa quyện hài hòa hơn với mùi mưa – mùi của sự làm sạch tự nhiên sau một cơn bão tố lớn quét ngang qua vùng đất bị ô nhiễm bởi những cảm xúc độc hại tích tụ lâu năm.
Những giọt nước mưa đầu tiên bắt đầu rơi xuống từ bầu trời xám xịt phía trên công viên, không mang tính chất hủy diệt nữa mà giống như lời chúc phúc cho quá trình tái sinh sắp diễn ra trong cuộc đời Tần Chi cũng như số phận của cả thành phố Runtime đang đứng trước bờ vực thay đổi căn bản về cấu trúc niềm tin tập thể vốn đã lỗi thời và độc hại từ lâu.
Tần Chi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, cảm nhận từng giọt mưa lạnh lẽo chạm nhẹ vào má mình – khác xa với cảm giác đau đớn khi máu phun trào từ khóe mắt hồi nãy ở ngã tư đường phố số 7 trước cánh cửa gỗ sẫm màu phát sáng đỏ thẫm kỳ lạ kia.
Cô biết rằng hành trình tìm kiếm sự thật còn dài hơn nhiều so với những gì vừa trải qua trong Old Quarter này.
Hội Đồng Định Hình sẽ không dễ dàng chấp nhận việc một ‘yếu tố bất ổn’ như cô lại dám công khai thách thức hệ thống niềm tin được xây dựng cẩn thận và kiểm soát khắt khe suốt bao thế hệ nay để bảo vệ trật tự xã hội khỏi hỗn loạn tiềm ẩn luôn đe dọa phá vỡ mọi nỗ lực duy trì sự bình yên giả tạo ấy cho những cư dân vô tư của Runtime.
Nhưng quan trọng hơn cả, Tần Chi nhận ra rằng chính Hứa Duyên – người đàn ông mà cô yêu thương và khao khát được kết nối sâu sắc về mặt cảm xúc dù phải đối mặt với biết bao hiểu lầm đau đớn từ hai phía –, cũng đang bị cuốn vào dòng xoáy hỗn loạn này không kém phần nghiêm trọng.
Anh ấy không đơn thuần là nạn nhân thụ động của hoàn cảnh hay công cụ bảo vệ trật tự xã hội như những gì Lâm Hạ từng lo lắng sẽ xảy ra nếu cô tiếp tục đi sâu vào vùng cấm kỵ về nguồn gốc thực sự của Runtime và vai trò trung tâm mà chính Tần Chi đang đại diện trong cấu trúc niềm tin tập thể bị lỗi này.
Hứa Duyên có lẽ đã biết nhiều hơn những gì anh ấy thừa nhận trước mặt cô – hoặc chí ít, tiềm thức nhạy bén với cảm xúc của anh ấy cũng đang phản chiếu lại sự bất ổn nội tại từ chính ‘Lõi’ mà Tần Chi mang trong người mỗi ngày trôi qua trên con đường tìm kiếm chân tướng đầy chông gai này.
Tần Chi bước xuống khỏi bề mặt hồ nước, giày dép cũ kỹ của cô chạm nhẹ lên nền đất ẩm ướt sau trận mưa đầu tiên báo hiệu sự thay đổi khí hậu đột ngột tại Old Quarter vốn luôn khô ráo và ổn định nhờ lượng niềm tin tích cực từ những kỷ niệm vui chơi của thiếu nhi cư dân thành phố Runtime trước kia.
Cô quay lại nhìn về phía lối ra khỏi công viên – nơi mà chỉ vài phút trước còn là mê cung gương vỡ đầy nguy hiểm đe dọa xé nát tâm trí phân mảnh của cô nếu không tìm được cách giải quyết thỏa đáng cho xung đột nội tại giữa niềm tin và nghi ngờ đang chiến đấu gay gắt bên trong mỗi tế bào cơ thể Tần Chi.
“Em sẽ tìm ra câu trả lời,” Cô nói với bóng tối còn sót lại đang lui dần vào những góc khuất sâu thẳm nhất của Old Quarter – nơi mà ngay cả ánh sáng vàng ấm áp của niềm tin tập thể cũng không đủ mạnh để chiếu rọi và làm tan biến đi hoàn toàn nỗi sợ tích tụ từ nhiều thế hệ trước đó đã ăn mòn nghiêm trọng nền tảng cấu trúc xã hội Runtime đến mức nguy hiểm như hiện tại.
Khe nứt trên tường máu tươi bỗng xé toang, một bàn tay nhớp nháp kéo hắn vào bóng tối.
Hắn thét lên, móng tay cào xé không khí nhưng lực hút âm phù mạnh hơn cả linh lực của hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận