Chương 40
Cô ngã nhào xuống nền đá lạnh giá, lưng đau buốt nhưng sự tê liệt ấy nhanh chóng bị át đi bởi cảm giác rơi tự do kinh hoàng.
Khi cô mở mắt ra, thế giới trước mặt đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn quảng trường Runtime với bầu không khí hỗn loạn và mùi ozone nồng nặc nữa.
Cô đang đứng giữa ngã tư đường phố số 7.
Nhưng đây không phải là con phố quen thuộc mà cô từng bước đi hàng ngày để đến văn phòng của Hứa Duyên.
Bầu trời phía trên xám xịt, nặng trĩu những đám mây đen cuộn xoáy như muốn đè xuống mặt đất.
Không khí dày đặc mùi ozone pha lẫn sự sợ hãi nguyên thủy, một thứ mùi vị khiến da thịt tê tái và tim đập thình thịch không kiểm soát được.
Chỉ vài phút trước, khu vực này là trung tâm mua sắm sang trọng nhất thành phố, nơi ánh đèn neon lấp lánh và tiếng cười nói của đám đông tạo nên bức tranh phồn vinh giả tạo.
Bây giờ, những bức tường kính cao tầng đang vỡ vụn không phải do tác động vật lý từ bên ngoài hay sự rung lắc địa chấn.
Chúng tan rã theo cách đáng sợ hơn nhiều: chúng phân mảnh thành vô số mẩu ký ức vỡ nát.
Những mảnh thủy tinh bay lơ lửng trong không trung, mỗi mảnh phản chiếu một khung cảnh khác nhau — một bữa tiệc sinh nhật đầy tiếng cười giả tạo, một cuộc chia tay lặng lẽ dưới mưa, hay một lời hứa hẹn bị bội tín trong bóng tối.
Tần Chi ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào mặt đất.
Cơn đau ở đầu ngón trỏ nơi da thịt đã tan biến thành bụi ánh sáng vẫn còn đó, nhưng giờ nó không chỉ là vết thương vật lý mà trở thành cửa ngõ dẫn dắt cô vào thực tại sâu thẳm hơn.
“Đây… đây là đâu?” Cô thì thầm, giọng nói khàn đặc vang lên trong khoảng trống chết chóc.
Không có ai trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của tòa nhà đang sụp đổ, nghe giống như tiếng khóc nức nở của hàng ngàn linh hồn vô hình.
Tần Chi đứng dậy, chân cô nặng trĩu như bị neo giữ bởi trọng lực của chính nỗi sợ hãi này.
Cô nhìn xung quanh và nhận ra rằng không gian ở đây không tuân theo quy luật vật lý thông thường mà được kiến tạo bởi những cảm xúc tiêu cực tích tụ qua hàng thập kỷ.
Lâm Hạ đã nói với cô: “Nếu em mở cánh cửa đó, em sẽ không còn là Tần Chi nữa.” Và có lẽ anh ấy đúng một phần.
Nhưng thay vì mất đi bản thân, cô lại rơi vào trạng thái mà ký ức của mình trở thành hiện thực hữu hình.
Cô nhìn thấy những con người xung quanh — hoặc ít nhất là bóng ma của họ — đang hoảng loạn chạy trốn.
Họ không phải là cư dân Runtime bình thường nữa.
Những Thân Xác Rỗng này di chuyển với tốc độ đáng sợ, khuôn mặt méo mó vì nỗi kinh tởm và tuyệt vọng.
Chúng lao vào nhau, đẩy dúi, cố gắng tìm lối thoát khỏi cái bẫy do chính niềm tin sai lệch của chúng tạo ra.
Tần Chi bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân in xuống nền đường đều khiến những mảnh vỡ dưới giày cô phát ra âm thanh leng keng như tiếng chuông báo động nhỏ.
Cô cảm thấy lạnh run toàn thân nhưng không phải vì nhiệt độ thấp mà vì sự cô đơn tột cùng đang bao trùm lấy tâm trí mình.
Trong khoảnh khắc này, cô hiểu rõ hơn về vai trò của “Lõi” trong hệ thống niềm tin tập thể.
Nếu thành phố là một cơ thể sống thì những nỗi sợ hãi và nghi ngờ chính là virus tấn công từ bên trong.
Và cô, với khả năng ghi nhớ mọi chi tiết dù phân mảnh, lại là người duy nhất có thể nhìn thấy cấu trúc bệnh lý ấy mà không bị cuốn theo dòng chảy hỗn loạn của đám đông mù quáng.
Một bóng đen lao qua cạnh tai Tần Chi, gần như làm cô mất thăng bằng.
Đó là một Thân Xác Rỗng với bộ vest xám xịt đang rách nát, đôi mắt trợn to đầy hoảng hốt nhưng lại hoàn toàn trống rỗng cảm xúc thực sự — chỉ còn lại bản năng sinh tồn thuần túy.
Nó không nhìn thấy cô hoặc có thể nó đã nhìn thấy nhưng coi cô như vật cản vô hình trong cơn mê loạn của mình.
Tần Chi nín thở khi người đàn ông kia va vào bức tường phía sau, khiến lớp sơn trắng bong tróc ra và lộ ra những dòng chữ viết bằng máu khô từ một thế kỷ trước: *Đừng tin vào ánh sáng.*
Cô lùi lại , tim đập mạnh trong lồng ngực như muốn nổ tung.
Dòng chữ ấy không chỉ là graffiti cũ kỹ mà là lời cảnh báo được khắc sâu vào ý thức tập thể của khu vực này.
Nó tồn tại ở đây vì quá nhiều người đã từng chết hoặc mất trí dưới sự soi chiếu giả tạo của hy vọng hão huyền.
Tần Chi nhíu mày, cố gắng tập trung tinh thần để phân tích tình hình thay vì chạy trốn theo bản năng tự bảo vệ đang kêu gọi trong đầu cô.
Nếu nỗi sợ lan truyền nhanh hơn niềm tin thì cảnh quan xung quanh sẽ tiếp tục biến dạng theo hướng tiêu cực nhất có thể dự đoán được logic suy luận hiện tại cho thấy rằng sự sụp đổ này không ngẫu nhiên mà là hệ quả tất yếu của việc lạm dụng quyền lực định hình thực tại bởi Hội Đồng Định Hình.
Đám đông hoảng loạn không chỉ đơn thuần là nạn nhân thụ động trong bi kịch này mà chúng còn trở thành vũ khí hủy diệt chính mình và môi trường xung quanh khi nỗi sợ hãi lan truyền nhanh hơn bất kỳ nỗ lực nào nhằm xây dựng lại sự tin tưởng chung giữa cộng đồng cư dân nơi đây vốn dĩ đã mong manh từ lâu nay trước những biến cố lịch sử đen tối được che giấu kỹ càng dưới lớp vỏ bọc văn minh hiện đại hào nhoáng bề ngoài nhưng bên trong thối rữa mục nát dần theo thời gian trôi qua mà không ai dám thừa nhận sự thật phũ phàng ấy cho đến tận ngày hôm nay khi mọi thứ đều đã quá muộn màng để sửa sai kịp lúc nữa.
Những con đường nhựa phẳng lì bỗng nhiên uốn lượn thành những dòng sông bùn đen sặc mùi thối rữa, nuốt chửng bất kỳ ai dẫm lên chúng.
Tòa nhà cao tầng phía trước cong queo như một người khổng lồ đang quằn quại trong đau đớn, các cửa sổ vỡ vụn rơi xuống tạo nên màn mưa thủy tinh chết chóc phủ kín mặt đất.
Tần Chi cố gắng duy trì sự tỉnh táo bằng cách hít thở sâu và lặp lại những kỷ niệm đẹp nhất mà cô từng có với Hứa Duyên — nụ cười ấm áp của anh khi đưa cho cô tách cà phê buổi sáng, ánh mắt dịu dàng khi lắng nghe câu chuyện vụn vặt của cô sau ngày làm việc căng thẳng.
Những hình ảnh này tạo thành lớp bảo vệ tinh thần mỏng manh nhưng hiệu quả giúp cô không bị cuốn vào dòng chảy hỗn loạn của nỗi sợ tập thể đang dâng trào xung quanh mình.
Tuy nhiên, ngay cả những ký ức ngọt ngào nhất cũng bắt đầu xuất hiện vết nứt khi ánh sáng vàng ấm áp vốn gắn liền với chúng dần chuyển sang màu xanh lá cây bệnh hoạn dưới ảnh hưởng độc hại từ môi trường thù địch này.
“Không được,” cô tự nhủ trong lòng, nghiến răng quyết liệt hơn nữa để giữ vững ý chí của mình trước thử thách khắc nghiệt đang diễn ra ngay trước mắt hiện tại không thể nào tránh né được nếu muốn sống sót qua cuộc hành trình đầy nguy hiểm phía trước chờ đợi đón chào những ai đủ dũng cảm đối mặt với sự thật phũ phàng đằng sau bức màn giả dối che đậy mọi điều xấu xa tồi tệ nhất trong lịch sử phát triển của đô thị phức tạp này vốn dĩ luôn ẩn chứa nhiều bí mật kinh hoàng chưa từng được công khai rộng rãi cho đại chúng biết đến cho dù đó là cái giá phải trả lớn lao hơn bao giờ hết đối với cá nhân mỗi người tham gia vào chuỗi phản ứng dây chuyền hủy diệt đang diễn ra hàng ngày hàng đêm không ngừng nghỉ liên tục tuần hoàn lặp lại theo chu kỳ nhất định nào đó mà con người chưa thể giải mã được hết toàn bộ bí mật ẩn chứa bên trong nó đâu đúng không.
Tần Chi ngừng chạy.
Thay vì tiếp tục phản kháng bằng sự hoảng loạn, cô hít một hơi thật sâu và thay đổi chiến thuật.
Cô bước về phía trước, tiến thẳng vào vùng bùn lỏng đang nuốt chửng những Thân Xác Rỗng xung quanh mình.
Đây là khoảnh khắc nguy hiểm nhất: cô đang chủ động đưa bản thân vào trung tâm của cơn bão cảm xúc tiêu cực mà Hội Đồng Định Hình đã cố gắng che giấu bằng mọi giá trong suốt nhiều năm qua để duy trì trật tự xã hội giả tạo được xây dựng dựa trên nền tảng kiểm soát thông tin và thao túng nhận thức công chúng một cách tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng ra được lúc này đây khi đứng trước thực tại phũ phàng ấy thì bất kỳ ai cũng sẽ cảm thấy choáng ngợp tuyệt vọng không lối thoát trừ phi họ đủ mạnh mẽ để đối đầu trực diện với những bóng tối nằm sâu thẳm trong tiềm thức tập thể của chính mình mà thôi.
Những hạt bụi sáng dưới da cô bắt đầu phát triển thành mạng lưới tĩnh mạch ánh sáng phức tạp hơn, kết nối cô với dòng chảy cảm xúc sâu xa nhất của khu vực này.
Cô không còn là người quan sát thụ động nữa; cô trở thành một phần của hệ thống niềm tin đang sụp đổ và có khả năng ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình biến đổi đó theo cách mà chính những kẻ cai trị thành phố cũng chưa từng dám mơ ước thực hiện được trong những giấc mơ điên cuồng nhất của họ trước khi bị loại bỏ khỏi vòng xoay quyền lực tàn khốc này mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa.
Khi Tần Chi hoàn toàn thoát khỏi vùng ảnh hưởng trực tiếp của dòng bùn đen đang cố gắng kéo cô xuống đáy vực thẳm cảm xúc tiêu cực, một điều bất ngờ xảy ra khiến cả cơ thể tê liệt vì shock nặng nề tột độ khó có thể diễn tả thành lời đơn giản dễ hiểu thông thường được đâu đúng không.
Thay vì những Thân Xác Rỗng biến mất hoặc tan rã như cô đã từng chứng kiến trong quá khứ gần đây nhất thì chúng bắt đầu chuyển hóa theo hướng hoàn toàn trái ngược với kỳ vọng ban đầu đặt ra cho kịch bản giả định này trước khi sự thật phũ phàng đập vào mặt mình một cách tàn nhẫn không thương tiếc chút nào cả đâu đúng không?
Những bóng đen không còn là những kẻ săn mồi hung dữ nữa.
Chúng co lại, thu nhỏ dần xuống kích thước của con người bình thường nhưng với tư thế ngồi khoanh chân trên nền đất bùn lỏng ấy.
Khuôn mặt méo mó vì nỗi sợ hãi tan biến, thay vào đó là sự trống rỗng tĩnh lặng đáng kinh ngạc — giống như những bức tượng đá cổ xưa bị bởi thời gian và gió mưa trong hàng ngàn năm qua mà không ai dám chạm vào hay nhắc đến tên gọi của chúng nữa đâu đúng không?
Tần Chi tiến lại gần nhất có thể với một bóng đen đang ngồi ở trung tâm vòng tròn hình thành từ sự sụp đổ của ngã tư đường phố số 7.
Khi ánh mắt cô gặp phải cặp mắt đóng băng trong vẻ tĩnh tại vĩnh cửu kia, thế giới xung quanh đột ngột im lặng hoàn toàn — không còn tiếng gió rít, không còn âm thanh vỡ vụn của kính hay bê tông đang rơi xuống từ những tầng cao phía trên nữa đâu đúng không?
“Em đã tìm thấy chúng rồi,” một giọng nói trầm ấm vang lên ngay bên tai cô, khiến Tần Chi giật mình quay phắt người lại.
Nhưng không có ai đứng ở đó cả.
Chỉ có bóng đen của chính cô phản chiếu trong vũng bùn trước mặt đang mở miệng ra và phát ngôn điều mà cô chưa từng dám nghĩ tới cho đến tận giây phút này đây thôi đâu đúng không?
Tần Chi nhìn xuống bàn tay mình.
Những hạt bụi sáng đang phát sáng mờ ảo dưới da anh, như một mạng lưới tĩnh mạch ánh sáng.
Anh cảm thấy một sự kết nối mới, một sự nhạy bén với những dòng chảy cảm xúc sâu xa hơn trước đây.
Bỗng chốc, mạng lưới ánh sáng dưới da anh bùng nổ đau đớn, kéo theo tiếng hét của một linh hồn không thuộc về hắn.
Tần Chi ngã quỵ, máu tươi phun trào từ khóe mắt khi nhận ra ký ức đang bị một thực thể cổ xưa xâm chiếm.
Hắn mở miệng muốn hét lên, nhưng giọng nói
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận